Đại Đạo Chi Thượng - Chương 233: Hầm gà
Hạ Mãnh lời đến khóe miệng lập tức nuốt trở lại, bất đắc dĩ, chỉ đành mang theo Lâm Lỗi, Lâm Oánh đi qua một bên ngồi xuống đợi. Nhưng Hạ Mãnh cũng không ngồi không, hắn đi một vòng xung quanh, chắc chắn rằng mọi manh mối đều kết thúc ở đây. Lúc này hắn mới yên lặng ngồi xuống. Nhưng ánh mắt nhìn Phương Chính trước sau lại có cảm giác như đang nhìn hung thủ, vô cùng đề phòng Phương Chính và Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi chỉ cười một tiếng, vòng ra sau tảng đá lớn nói nhỏ:
"Sư phụ thấy con làm như thế nào?"
Phương Chính lén lút giơ cho nó một ngón tay cái.
Hồng Hài Nhi cười hì hì:
"Sư phụ, người muốn làm màu bao lâu nữa? Ngồi lâu vậy mông người không đau à?"
Hồng Hài Nhi không nói thì thôi, chứ vừa nói xong Phương Chính đã thật sự cảm thấy tảng đá dưới mông cứng ngắc, ngồi một lát thì không sao, nhưng ngồi lâu thì mông hơi đau thật. Chân ngồi xếp bằng lâu cũng không thoải mái, đặc biệt là mặt trời sau gáy, chiếu vào gáy như cái bóng đèn 80W, cảm giác như sắp cháy đến nơi...
Có điều Phương Chính cũng hiểu rõ bây giờ chưa phải lúc tỉnh lại. Lâm Tự Thành đã thích phá hoại núi rừng như vậy, hắn phải để cho tên đó chịu một chút cảm giác bị làm hại!
Bản chất Phương Chính không phải là một vị cao tăng chân chính. Hắn cũng không phản đối việc đi săn, cũng sẽ không quan tâm chuyện đó. Nhưng vạn vật trong trời đất đều có quy luật riêng, ngươi ăn ta, ta ăn ngươi cũng là một loại cân bằng, bất kỳ sự cân bằng nào bị phá vỡ đều không phải là hiện tượng tốt.
Giết, ăn để sinh tồn, trong mắt Phương Chính không hẳn là tội lỗi, còn Phật thấy thế nào thì hắn không biết, hắn chỉ làm theo lòng mình mà thôi.
Nếu không phải vì sinh tồn mà điên cuồng săn bắt, hủy hoại không kiềm chế thì tuyệt đối không được. Thế giới vì có con người mà trở nên đẹp đẽ, nhưng nếu chỉ còn lại mỗi loài người thì cũng chỉ còn lại tuyệt vọng, đây không phải điều mà Phương Chính muốn thấy.
Cho nên Phương Chính sẽ không khách khí với Lâm Tự Thành.
Phương Chính đang đợi, Hạ Mãnh cũng đang chờ. Hắn chờ Phương Chính tỉnh lại để hỏi tình hình, vô luận thế nào hắn cũng cần phải tìm thấy Lâm Tự Thành, đây là chức trách của hắn.
Nhưng có người không kiên nhẫn đợi được, Lâm Lỗi đi đi lại lại, sốt ruột nói:
"Phải đợi đến khi nào?"
Lâm Oánh nhỏ giọng nói:
"Trên sách nói, có những đại sư nhập định có thể ngồi mấy ngày, nghe nói lúc trước Đạt Ma sư tổ bế quan diện bích chín năm, ngay cả trên tảng đá đều in ra hình dáng của người."
Lâm Lỗi giật mình chỉ vào Phương Chính nói:
"Cái gì? Hắn cũng sẽ không ngồi chín năm chứ?"
Hạ Mãnh cười khổ:
"Không rõ, coi như không ngồi chín năm, thì mười ngày nửa tháng... cũng quá sức."
Lâm Lỗi ngơ ngác, buồn chán đi vòng vòng tại chỗ, nhìn thấy con phi long đang cố gắng vùng vẫy muốn thoát khỏi dây trói, hầm hừ nói:
"Con gà này cũng thật biết quậy, dù sao cũng không có việc gì làm, hay là hầm nó lên ăn đi?"
Vừa nói ra, Lâm Tự Thành nằm trên đất sợ đến nỗi dựng lông, liều mạng giãy dụa muốn chạy, đồng thời hét lớn:
"Lâm Lỗi, thằng nhóc khốn kiếp, mày dám!"
Đáng tiếc Lâm Lỗi căn bản nghe không hiểu, xách Lâm Tự Thành lên tỉ mỉ nhìn:
"Chị Oánh, chị nói xem có ăn không?"
Lâm Oánh bất mãn nói:
"Anh trai vẫn chưa tìm ra, em còn muốn ăn gì? Còn nữa, không phải lúc trước em không thích sát sinh sao, sao mấy hôm nay lên núi lại hăng hái như vậy?"
Lâm Lỗi đáp:
"Là anh trai dạy em mà, anh ấy nói, là đàn ông phải thấy máu, chưa thấy máu, chưa ăn thịt thì không phải đàn ông! Hôm nay sau khi trải qua chuyện săn lợn rừng, hươu hoang, em thấy anh ấy nói rất có lý... Đàn ông con trai nếu không mạnh mẽ thì sao đứng vững giữa trời đất được?"
Lâm Tự Thành nghe xong thật muốn tự vả mình! Dựa vào tính cách trước kia của Lâm Lỗi, nó chắc chắn sẽ thả mình, nhưng bây giờ... Bị Lâm Tự Thành tẩy não hơn một tháng, Lâm Lỗi dường như đã thật sự là một người đàn ông! Từng nghe lấy đá đập chân mình, nhưng chưa thấy ai đập mạnh như vậy, cái này trực tiếp là đập chết mình rồi!
Lúc này Lâm Tự Thành thật sự hối hận vì đã dạy dỗ Lâm Lỗi những điều này. Hắn chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Lâm Oánh, hy vọng em gái có tấm lòng bao dung này có thể quản được Lâm Lỗi. Thế là hắn dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn Lâm Oánh.
Lâm Tự Thành quả thực cảm nhận được sự bất đắc dĩ, bất lực, sợ hãi và khát vọng sống mãnh liệt! Cảm giác này trước nay hắn chưa từng có!
Mà hiện tại Lâm Oánh cũng rất nóng lòng, Lâm Tự Thành không biết tung tích, Hạ Mãnh lại không đi, vị hòa thượng có khả năng biết Lâm Tự Thành ở đâu lại ngồi đó không động, trong lòng sốt ruột, nào còn tâm trí răn dạy Lâm Lỗi?
Thế là Lâm Lỗi lại hỏi Lâm Oánh:
"Chị Oánh, dù sao cũng không có gì làm, con gà này cũng không ngoan, mang theo cũng mệt... hay là để em nướng nó lên được không?"
Lâm Oánh mất hết kiên nhẫn:
"Chỉ biết ăn thôi! Tùy em, thích ăn thì ăn đi!"
Lúc này, Hạ Mãnh ngẩng đầu nhìn Phương Chính, khóe miệng nhếch lên:
"Lâm Lỗi, con phi long này đem nướng thì phí quá, hầm ăn mới là mỹ vị. Thịt tươi ngon, non mềm, những loại thịt cậu hay ăn không bì được đâu."
Lâm Lỗi nghe xong, lập tức để ba lô xuống, lấy ra một cái nồi đơn giản, cười nói:
"Không uổng công mình mang đầy đủ, ha ha..."
Lâm Lỗi cũng không có tình cảm sâu đậm với Lâm Tự Thành, tuy là anh em nhưng lại kém nhau mười mấy tuổi. Lâm Tự Thành phất lên rồi, luôn thích lấy ánh mắt cùng ngữ điệu của anh cả nhìn hắn, ngày ngày xoi mói, ngày ngày giáo huấn.
Hắn đang trong độ tuổi phản nghịch, trong lòng sớm đã không vui. Nhưng thủ đoạn của Lâm Tự Thành quá ác, hắn không làm gì được chỉ có thể nghe theo...
Bây giờ Lâm Tự Thành không rõ tung tích, hắn căn bản không lo lắng, ít nhất không lo lắng như Lâm Oánh. Cho nên khi nhìn thấy phi long, hắn có thể không vội đi tìm người mà lại muốn bắt gà, lý do thì nói là để tặng cho Lâm Tự Thành. Nhưng chỉ trong chốc lát đã lộ ra bản tính, hắn chỉ là thèm ăn mà thôi.
Mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, hắn lấy ít nước cho vào nồi, gác qua một bên rồi đi tìm củi khô.
Mà Lâm Tự Thành bị hắn ném xuống đất, dùng tảng đá chặn dây thừng, chạy không thoát, bị dọa cả người run rẩy! Trong miệng lẩm bẩm:
"Bắc nồi rồi, bắc nồi rồi... Đây là muốn giết mình ăn thịt sao!"
Hắn quá hiểu quá trình này, hắn đã đích thân cầm dao vô số lần, chỉ là lần này, hắn lại thành con mồi trên thớt!
Lâm Tự Thành không ngừng vặn vẹo thân thể muốn thoát khỏi dây thừng, đồng thời vô cùng mong đợi nhìn Lâm Oánh, hy vọng trong thời khắc quan trọng này Lâm Oánh có thể ngăn lại đứa em trai tàn nhẫn, cho hắn một con đường sống. Tuy bị biến thành phi long rất thảm, nhưng hắn không muốn chết!