Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đại Đạo Chi Thượng - Chương 226: Rút thưởng được rồi à?

Lâm Tự Thành vừa nghe vội vàng dừng lại, không dám đi vào trong núi, chạy qua bên phải.

Phương Chính nói:

"Đồ đệ, trên núi nguy hiểm là chuyện thường tình. Con quên khi nãy ở phía bên phải có con rắn độc lớn à?"

Lâm Tự Thành dừng lại lần nữa, đau khổ chạy về bên trái.

Hồng Hài Nhi nói:

"Con mãng xà đó quả thật lợi hại, nhưng con diều hâu bên trái còn lợi hại hơn. Cặp vuốt đó suýt nữa chụp vỡ đầu rắn độc, bắt chuột các loại đều là một phát trúng ngay, tại chỗ mổ bụng moi gan thật là máu me."

Lâm Tự Thành lại dừng lần nữa, bốn phương tám hướng trước sau trái phải đều không thể chạy, chỉ còn vị hòa thượng ở phía trước, đang định đi theo. Chợt nghe Phương Chính nói:

"Đồ đệ cẩn thận, phía trước có lợn rừng, lũ đó không biết tốt xấu, lọt vào tầm mắt chúng đều bị tấn công. Chúng nó mà chạy thì một con có thể húc chết cả trâu."

Lâm Tự Thành cứng người tại chỗ, hắn đau đớn phát hiện, trời đất tuy lớn nhưng đi đâu cũng chết!

Hồng Hài Nhi nói:

"Sư phụ, gần đây người đi săn thật nhiều, chúng ta cũng không thể quan tâm hết được, nhỡ có người đến, chà chà..."

Phương Chính đáp:

"Haiz, vi sư cũng lo lắng thật, có vài kẻ lòng dạ hiểm ác, bắt được động vật không giết ngay mà lại ngược đãi, hành hạ đến chết mới ăn, thật sự quá đáng."

Lâm Tự Thành nghe đến đây đột nhiên nhớ ra, hình như hắn có thói quen này! Lúc trước hắn bắt được một con nhím, cứ thế dùng kìm nhổ từng cái gai của nó ra mà chơi! Hắn thích nhìn con nhím đau khổ... Còn có khi bắt được con hươu, hắn thích đứng trên mình hươu giơ gậy đánh gãy sừng, nghe tiếng sừng gãy cùng tiếng hươu kêu thảm thiết.

Nếu những việc này rơi vào người hắn... hắn chỉ thấy lông mao cả người dựng đứng, sợ hãi! Cực kỳ sợ hãi!

Không đặt mình vào hoàn cảnh đó để suy nghĩ thì vĩnh viễn không biết cách tìm vui này mang đến biết bao nhiêu thương tổn và sợ hãi cho động vật...

Nỗi sợ hãi kia lớn thế nào hắn không biết, nhưng lúc đối mặt với nồi nước sôi của Lâm Lỗi, hắn vô cùng tuyệt vọng, cảm giác đó đến giờ nhớ lại vẫn còn rõ mồn một! Tâm trạng phản kháng trong tuyệt vọng, bất lực mang theo không cam tâm lần nữa quanh quẩn trong lòng, làm hắn biết được, trước kia mình đã sai thật rồi.

Nhìn thấy Phương Chính và Hồng Hài Nhi sắp đi khuất, cảm nhận được sự yên tĩnh trong rừng cây, phảng phất như các bóng râm đều ẩn chứa nguy hiểm, lúc nào cũng sẽ có động vật hung ác lao ra tấn công hắn. Lâm Tự Thành sợ hãi co lại thành một cục, không biết phải đi đường nào.

Mà sau bụi cỏ cách đó không xa, Phương Chính và Hồng Hài Nhi đều đang ngồi xổm lén lút quan sát.

Hồng Hài Nhi nói:

"Sư phụ, cách của người không được rồi. Tên này không có ý hối hận gì. Hay là người mặc kệ hắn đi, dù gì tội nghiệt hắn làm ra chết cũng đáng."

Phương Chính lại không nói gì, nhỏ giọng đếm:

"Năm, bốn, ba, hai, một..."

Chữ "một" chưa nói ra, Hồng Hài Nhi vừa định châm biếm hai câu, kết quả đã thấy Lâm Tự Thành chợt đứng dậy lao đến, vừa chạy vừa kêu to:

"Đại sư, tôi nghĩ thông suốt rồi, tôi nguyện quyên góp hết tài sản, tôi đồng ý đi tự thú! Những việc tôi đã làm thật không phải là người, tôi đồng ý nhận trừng phạt!"

Lời châm biếm của Hồng Hài Nhi vừa tới miệng lập tức biến thành:

"Sư phụ đỉnh thật!"

Phương Chính mỉm cười:

"A Di Đà Phật, không đỉnh làm sao làm thầy con?"

Hồng Hài Nhi nói:

"Sư phụ, người không thể khiêm tốn chút sao?"

Phương Chính nói:

"Vi sư đã rất khiêm tốn rồi, khiêm tốn quá mức chính là đạo đức giả."

Hồng Hài Nhi thầm nghĩ:

"Thật không biết xấu hổ mà."

Lúc này Sóc chạy về kêu:

"Sư phụ, ba người kia còn đang tìm kiếm ở gần đây, sắp xong rồi. Phía đông bắc còn chưa tìm..."

Phương Chính gật đầu nói:

"Làm tốt lắm, ta biết rồi."

Trong lúc nói chuyện, Lâm Tự Thành đã đuổi tới, quỳ xuống tiếp tục kêu gào:

"Đại sư, tôi đồng ý quyên hết gia sản, tôi đồng ý đi đầu thú! Cầu xin đại sư cho tôi một cơ hội hối cải đi!"

Phương Chính nói:

"Nếu đã như vậy thì cậu đi về phía đông bắc đi, đến đó tự nhiên sẽ biến về hình người. Nhớ kỹ lời đã nói, trời đất bao la, nói dối sẽ phải trả giá đắt."

Nói xong hắn nghênh ngang rời đi.

Lâm Tự Thành nghe xong cảm ơn liên tục, sau đó nhanh chân chạy đi! Bây giờ một giây hắn cũng không muốn làm phi long!

Lâm Tự Thành đến phía đông bắc, vừa định nói gì đó, chỉ thấy toàn thân ngứa ngáy, tiếp đó tầm mắt bắt đầu cao lên, vội nhìn hai tay, quả nhiên không còn là cánh, một đôi tay quen thuộc đã xuất hiện! Lúc này Lâm Tự Thành bật khóc, hắn rốt cuộc hiểu được làm người là một chuyện tốt đến thế nào! Hắn thầm nhủ:

"Làm người không dễ, sau này sẽ không làm những chuyện khốn nạn không bằng súc sinh nữa..."

Đúng lúc này Hạ Mãnh vừa đi tới, nhìn thấy Lâm Tự Thành kinh ngạc thốt lên:

"Ông chủ, sao anh lại ở đây? Nãy giờ anh đi đâu..."

Lâm Tự Thành nói:

"Hạ Mãnh, chuyện gì cũng đừng nói, đưa quần áo cho tôi. Có một số việc tôi không muốn nói, anh cũng đừng hỏi. Tóm lại... trở về thôi, mọi chuyện đã kết thúc rồi."

Lâm Lỗi và Lâm Oánh nghe động tĩnh chạy tới, nghe Lâm Tự Thành nói vậy, Lâm Lỗi vô thức hỏi:

"Anh, không bắt phi long nữa? Em nói anh nghe, mới nãy em bắt được một con, đáng tiếc bị một hòa thượng vô lại..."

Chát!

Lâm Tự Thành đưa tay vỗ đầu Lâm Lỗi một cái, hừ lạnh một tiếng:

"Sau này không được nhắc tới phi long với anh nữa! Còn có phi long, gà gì đó! Ai nhắc tới anh liều mạng!"

Nói xong Lâm Tự Thành sải bước đi, Lâm Lỗi ôm đầu ngơ ngác nói:

"Đây là có chuyện gì? Anh, chúng ta không đi săn nữa sao? Hôm nay vẫn chưa thu hoạch được gì."

Lâm Tự Thành nói:

"Không săn, sau này cũng không săn! Em cũng không được đi săn."

Lâm Lỗi hỏi:

"Nhưng không phải anh nói đàn ông con trai không đi săn không phải đàn ông sao?"

Lâm Tự Thành đáp:

"Đàn ông đi săn để giải trí là súc sinh! Em muốn sao?"

Lâm Lỗi lẩm bẩm:

"Ầy... anh, anh đang tự mắng mình kìa..."

Lâm Tự Thành:

"..."

Một đám người xuống núi, trên đường trở về, Lâm Tự Thành từ đầu đến cuối không nói gì khiến bầu không khí có chút ngột ngạt. Tới thành phố, Lâm Tự Thành lập tức giải thể công ty, đồng thời phát lương cho tất cả nhân viên, sau đó quyên toàn bộ tiền còn lại cho tổ chức bảo vệ động vật. Mà chính hắn lại đi đến cục cảnh sát...

Ba ngày sau, Phương Chính nhìn thấy một tin tức.

Thành phố Hắc Sơn đã phá một vụ án lớn về săn trộm động vật hoang dã, vụ án liên quan đến hơn mười loài động vật được bảo vệ cấp 1 và cấp 2 quốc gia, số lượng lên tới hàng trăm con... Đặc biệt nhắc tới lần này có thể thành công phá án là nhờ có một phạm nhân tự thú. Cụ thể là ai thì không nói...

Chẳng qua Phương Chính biết người kia chắc chắn là Lâm Tự Thành, vì...

Hệ thống thông báo:

"Ding! Chúc mừng ngươi, Lâm Tự Thành, Lương Thành Hổ đều đã cải tà quy chính."

Phương Chính hỏi:

"Sau đó thì sao?"

Trái tim nhỏ của hắn đập thình thịch.

Hệ thống đáp:

"Sau đó à... để ta nghĩ xem... ngươi có muốn rút thưởng không?"

Phương Chính mắt sáng lên:

"Có thể rút thưởng sao?"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free