Đại Đạo Chi Thượng - Chương 170: Biết quá nhiều rồi
Đinh Ninh chống eo, khổ sở nói:
"Đến nơi là anh biết thôi, giờ nói cũng không rõ ràng được, mà em đang vội lắm. Eo em sắp gãy rồi, thằng nhãi Vương Luân kia, phen này phải mời em một bữa ra trò mới được."
Phương Chính không nói gì thêm, ôm thùng đi theo Đinh Ninh. Cả hai bắt một chiếc taxi đi thẳng đến vịnh Cây Đước.
Mãi đến khi nhìn thấy biển cả và hít hà được làn gió mang theo hương vị mặn mòi của muối, Phương Chính mới biết, lần này họ đã đến một thành phố ven biển! Nhìn bờ biển mênh mông, hắn có cảm giác như đang ôm cả thế giới vào lòng, lòng dạ cũng khoáng đạt hẳn ra, cả người khoan khoái, bất giác thốt lên:
"A Di Đà Phật, đây chính là biển cả..."
Hồng Hài Nhi đang tò mò không biết Phương Chính sẽ cảm thán điều gì, nó ngửa đầu chờ đợi, cuối cùng lại nghe được một câu:
"Quả nhiên toàn là nước..."
Hồng Hài Nhi:
“...”
Lúc này, Đinh Ninh chạy sang một bên vẫy tay, một chiếc xe tải nhỏ chạy tới, trên xe chở đầy gỗ. Phương Chính tò mò đi qua, hỏi:
"Thí chủ, cô lấy nhiều gỗ như vậy làm gì?"
Đinh Ninh cười đầy bí ẩn, bắt đầu khuân gỗ xuống:
"Đồ tốt cả đấy, phụ một tay nào."
Đống gỗ này không to, mỗi thanh chỉ bằng bắp tay nhưng số lượng lại khá nhiều. Đàn ông khuân vác đã đành, con gái thì... đúng là quá sức.
Phương Chính xắn tay vào giúp, bác tài xế cũng hỗ trợ, mấy người hì hục cả buổi mới chuyển hết đống gỗ ra bờ cát, sau đó Đinh Ninh trả tiền cho bác tài.
Nhìn đống gỗ, Đinh Ninh thở hổn hển, chiếc áo thun trắng đã lấm lem thành màu đen, mặt mũi tay chân cũng dính đầy bụi bẩn, cô cười khổ nói:
"Sớm biết mệt thế này, tôi đã chọn kế hoạch nào đơn giản hơn rồi. Không được, Vương Luân bắt buộc phải khao tôi ba bữa!"
Phương Chính cười khổ hỏi:
"Thí chủ, rốt cuộc cô định làm gì?"
Đinh Ninh nói:
"Xếp hình chứ sao, nào nào, giúp tôi xếp thành chữ 'Love', rồi thêm một hình trái tim nữa."
Nói xong, cô hít một hơi thật sâu rồi lại tiếp tục công việc.
Phương Chính đành bất đắc dĩ xắn tay vào phụ giúp. Chỉ là hai người không hề hay biết, có một bóng người nhỏ bé đang ngồi xổm trong góc, cầm một quyển nhật ký đọc say sưa...
Một tiếng sau, cuối cùng mọi thứ cũng được sắp đặt xong xuôi. Đinh Ninh mệt đến mức nằm thẳng cẳng trên bãi cát, mắt lim dim nhìn Phương Chính nói:
"Pháp sư, không công bằng chút nào, sao anh lại sạch sẽ như vậy? Còn tôi thì bẩn như chó rồi!"
Vừa dứt lời, một con chó trắng muốt chạy ngang qua, bộ lông của nó trắng tinh như tuyết...
Phương Chính nhìn con chó rồi lại nhìn Đinh Ninh. Cô trợn mắt, mếu máo:
"Bẩn hơn cả chó nữa, hu hu…"
Phương Chính bị chọc cho bật cười, hắn ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi:
"Thí chủ, bây giờ chúng ta phải làm gì nữa?"
Đinh Ninh đáp:
"Giờ thì chờ thôi. Đợi đến tối, họ ăn xong sẽ tới đây."
Phương Chính ngạc nhiên:
"Hả, phải chờ lâu như vậy sao?"
Vốn dĩ hắn tưởng mọi việc sẽ bắt đầu ngay lập tức.
Đinh Ninh cười khổ:
"Làm gì có chuyện nhanh như vậy được. Pháp sư, anh có đói không? Tôi mời anh ăn nhé, ừm... Ăn xong sẽ mời mọi người một bữa tiệc lớn sau."
Phương Chính không hiểu, hỏi lại:
"Cô định ngồi đây chờ sao?"
"Đúng vậy, không biết lúc nào họ mới tới. Nếu họ đến mà tôi không phát tín hiệu, cậu ấy sẽ không biết chỗ nào mà tìm, vậy thì công sức của mình đổ sông đổ bể hết."
Phương Chính không còn gì để nói. Cô gái này đối với chàng trai kia thật quá tốt, đây có phải là tình bạn đơn thuần không? Chắc chắn là hơn thế nhiều! Ít nhất thì, hồi còn đi học, hắn chưa từng có người bạn nào như thế này, cả nam lẫn nữ. Hắn nhìn Đinh Ninh đang nằm đó, mệt đến thở không ra hơi, trong lòng không khỏi ngưỡng mộ Vương Luân. Đời người có được một tri kỷ như vậy, còn mong gì hơn nữa? Ít nhất, đây chính là điều mà Phương Chính hằng mong ước: một cô gái không cần quá xinh đẹp, một cô gái đối xử với mình bằng cả tấm chân tình, và mình cũng sẽ đối xử thật tốt với cô ấy, hai người cứ thế bình dị sống bên nhau đến hết đời.
Đinh Ninh cầm điện thoại di động đưa sang:
"Pháp sư, anh đặt món đi, muốn ăn gì cứ đặt."
Phương Chính lắc đầu:
"Bần tăng vẫn chưa đói, đợi đến tối rồi cùng ăn."
Lúc này, Hồng Hài Nhi cất tiếng gọi:
"Sư phụ, người qua đây một chút!"
Nghe tiếng gọi, Phương Chính mới sực nhớ ra mình còn có một tên đồ đệ! Lúc làm việc thì chẳng thấy tăm hơi đâu, giờ lại đột ngột xuất hiện! Gì đây, thấy sư phụ bận rộn làm việc, nó lại trốn đi chơi. Hắn nghĩ, có lẽ nên luyện tập một chút Đại Lực Kim Cương Chưởng trên trán của Hồng Hài Nhi, dù có thể không hiệu quả nhưng ít nhất cũng phải dằn mặt nó một phen!
Phương Chính mỉm cười nói với Đinh Ninh:
"Thí chủ, bần tăng qua đó một chút, có chuyện gì cô cứ gọi bần tăng."
Nói xong, hắn liền đi về phía Hồng Hài Nhi.
Đinh Ninh nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn và biết ơn. Cô biết mình không có nhiều tiền. Thực tế thì cô và Vương Luân đều không phải người có tiền, ít nhất là ở thời điểm hiện tại! Số tiền hai người có đều là do cha mẹ cho, phải tiết kiệm suốt nửa năm trời mới có được ngày hôm nay. Nhưng số tiền đó chỉ đủ để sắp đặt mọi thứ, còn việc vận chuyển gỗ thì không thuê nổi. Nếu không có Phương Chính giúp đỡ, Đinh Ninh cảm thấy có lẽ mình đã kiệt sức mà chết trên bãi cát này rồi... Cô biết rõ giá nhân công đắt đỏ đến mức nào, một phần thức ăn chay đóng hộp sao có thể thuê được một người như vậy chứ? Rõ ràng là không thể... Vì vậy, cô thầm nhẩm tính xem trong túi mình còn lại bao nhiêu tiền. Số tiền Vương Luân đưa lúc trưa sớm đã dùng để mua gỗ, thuê xe và thuê người bốc vác hết rồi...
Nghĩ đến cái túi rỗng tuếch, Đinh Ninh lại cảm thấy bất lực.
Phương Chính đi tới, hỏi:
"Tịnh Tâm, vừa nãy con đã làm gì?"
Hồng Hài Nhi lén lén lút lút, thấy Phương Chính hùng hổ đi tới thì biết mình sắp ăn đòn, vội vàng nói:
"Sư phụ, người đừng giận, con nói cho người nghe, con vừa phát hiện ra một bí mật động trời!"
Phương Chính hỏi:
"Ồ? Bí mật? Bí mật gì? Nói nghe xem nào, nếu hay, vi sư sẽ tha cho con hai cú."
Hồng Hài Nhi bó tay, thầm nghĩ: tên sư phụ đầu trọc này đúng là không bao giờ chịu thiệt thòi mà! Nó liếc nhìn Đinh Ninh, quyết định không đôi co nữa, nói:
"Sư phụ, chị Đinh Ninh và anh Vương Luân là thanh mai trúc mã."
Phương Chính đáp:
"Chuyện này bần tăng có thể nhìn ra được, nếu không thì đã chẳng thân thiết đến vậy, Vương Luân đi tán gái mà Đinh Ninh còn chạy đôn chạy đáo lo liệu."
Hồng Hài Nhi tiếp tục:
"Vấn đề là, chị Đinh Ninh vẫn luôn thích anh Vương Luân!"
Phương Chính ngạc nhiên:
"Cái gì?"
Sau đó hắn đột nhiên vỗ trán một cái, ngẫm lại những biểu hiện của Đinh Ninh, rõ ràng quá rồi còn gì? Lâu như vậy mà hắn không nhận ra, đúng là người trong cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng mà!
Hồng Hài Nhi nói:
"Chính xác một trăm phần trăm, chị ấy thật sự thích Vương Luân, nhưng có vẻ cậu ta thì không..."
Phương Chính cau mày:
"Sao con lại biết nhiều như vậy?"