(Đã dịch) Cửu Vực Thần Hoàng - Chương 1228: Cương nhu cũng tế
Tần Xuyên luống cuống, hắn thật không ngờ Ma quân lại rơi lệ.
Nàng thật sự thích hắn. Phật có nói tám nỗi khổ, trong đó có cầu bất đắc khổ. Thích một người mà đối phương không thích mình, cái nỗi bất đắc dĩ ấy...
Tần Xuyên cúi đầu hôn đi những vệt nước mắt trên má nàng.
Ma quân khẽ run lên, vùi mặt vào lòng Tần Xuyên.
"Ta không phải không thích em, em xinh đẹp như vậy, phong hoa tuyệt đại, đàn ông ai mà chẳng thích em." Tần Xuyên nói.
"Vậy sao?" Ma quân hỏi.
"Anh có thể thề." Tần Xuyên nói.
"Anh không yêu em." Ma quân nói.
Tần Xuyên nhìn Ma quân, trầm tư một lát: "Có lẽ vì chúng ta không thường xuyên ở bên nhau, nên em không cảm nhận được tình yêu anh dành cho em. Tiền đề của tình yêu là sự yêu thích, thích càng nhiều, tình yêu sau này sẽ càng sâu đậm."
"Thôi được rồi, chuyện này không thể gượng ép, như vậy cũng chẳng có gì vui vẻ." Ma quân bỗng nhiên nở nụ cười.
"Hay là em cứ cân nhắc chiếm được thân thể anh trước, rồi sau đó hãy tính đến việc chiếm được trái tim anh." Tần Xuyên rất nghiêm túc nói.
"Đồ quỷ sứ!" Ma quân há miệng cắn mạnh một cái vào ngực Tần Xuyên.
Tần Xuyên run bắn cả người. Y lại đang mặc phong phanh, cú cắn này của Ma quân vô tình hay cố ý lại nhằm đúng vị trí đặc biệt trên ngực hắn. Cái cảm giác đau buốt vừa tê dại ấy...
Lần này thì hay rồi, Tần Xuyên lập tức có phản ứng. Ma quân tất nhiên cảm nhận được điều đó, nàng đỏ mặt rời kh���i người y, lén liếc nhìn Tần Xuyên một cái.
Tần Xuyên khẽ nghiêng người đi.
Cả hai đều có chút ngượng ngùng.
"Đồ tiểu bại hoại!" Ma quân đỏ mặt, thấy Tần Xuyên xấu hổ, nàng tiến đến đứng trước mặt y. Vốn rất thẹn thùng, nàng cúi thấp đầu, vậy mà vừa cúi đầu xuống đã thấy cảnh tượng khiến nàng tâm hoảng ý loạn.
Nàng đưa tay nắm chặt lấy tay Tần Xuyên, cùng y sóng vai đứng ngắm nhìn phương xa.
Mùi hương thoang thoảng, Tần Xuyên khẽ nhắm mắt lại, siết chặt bàn tay trắng nõn của Ma quân.
Tần Xuyên dùng sức kéo nàng một cái, trực tiếp ôm Ma quân vào lòng.
Ma quân đỏ mặt trừng mắt nhìn Tần Xuyên.
Nàng là Ma quân, một người phụ nữ thành thục, trang nhã, dáng người cao ráo cũng chẳng kém Tần Xuyên là bao. Lúc này bị y ôm vào lòng, nàng lòng hoảng loạn, vô cùng căng thẳng.
Tất cả chuyện trong quá khứ không ngừng hiện ra trước mắt nàng.
"Không tệ chút nào đâu." Tần Xuyên cười nói.
"Cái gì không tệ chút nào cơ?" Ma quân ngớ người ra.
"Chẳng phải em nói anh là đồ tiểu bại hoại đó sao? Không tệ đâu, cái đ�� vẫn tốt chán, mà còn không nhỏ đâu, em có thể kiểm tra thử xem." Tần Xuyên cười gian nói.
"Thằng nhóc thối, càng ngày càng được nước làm tới, đến cả tỷ tỷ cũng dám trêu chọc!" Ma quân đỏ mặt hậm hực nói.
Tần Xuyên cười, đột ngột áp sát, nhanh chóng chặn lấy môi nhỏ của nàng.
Tham lam hút lấy.
Đây là lần thứ hai, lần trước chính là cưỡng hôn.
Lần trước là vì cứu mạng, còn lần này lại chỉ đơn thuần vì muốn hôn.
Trong chuyện nam nữ, Ma quân dù không phải tờ giấy trắng nhưng cũng chẳng khác là bao. Nàng hoàn toàn bị động, đỏ mặt, đôi mắt đẹp nhắm nghiền, thân thể run rẩy, tim đập loạn xạ, cả người như lạc vào một không gian hư ảo.
Đợi đến khi nàng hoàn hồn trở lại, thì mọi chuyện đã rồi.
Nàng theo bản năng đẩy Tần Xuyên ra, giữa đôi môi hai người vẫn còn vương một sợi tơ óng ánh.
"Em là người của anh rồi." Tần Xuyên cười nói.
"Không phải!"
"Vậy em là phụ nữ của ai?"
"Em không cần đàn ông."
"Vừa rồi cảm giác thế nào?" Tần Xuyên cười tủm tỉm nhìn nàng.
"Đồ thối tha, đại h��n đản!"
Lúc này Ma quân như một cô bé, hậm hực sẵng giọng, đỏ mặt không dám nhìn Tần Xuyên, bồn chồn không yên.
Một Ma quân phong hoa tuyệt đại như nàng, thần sắc như vậy khiến Tần Xuyên bị kích thích không nhỏ về mặt thị giác, suýt chút nữa không thể kiềm chế được bản thân.
...
Chẳng biết từ lúc nào, Tần Xuyên đã đến Thần Long Tông được một tháng.
Mọi chuyện đều yên bình, êm ả. Ma quân thỉnh thoảng lại đến ăn ké bữa cơm, còn Bạch Quang và Bàn Tử cũng thường xuyên đến ăn chực.
Ma quân mỗi lần tới đều bị Tần Xuyên ôm hôn một hồi. Mối quan hệ của hai người đến mức này, dường như không thể tiến xa hơn, nhưng thực tế như bây giờ đã rất thân mật rồi. Y muốn tiến thêm một bước nhưng lần nào cũng bị nàng ngăn lại.
Lần này cũng vậy, hai người mặc y phục ngủ phong phanh, Ma quân rúc vào lòng Tần Xuyên.
Trời đã tối, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên nàng qua đêm ở đây.
Tần Xuyên cười khổ ôm lấy người phụ nữ này, vừa đau khổ lại vừa khoái hoạt.
Ma quân khẽ trở mình, mặt đối mặt với Tần Xuyên, nàng mỉm cười nhìn y, khuôn mặt ửng đỏ: "Tần Xuyên, em muốn hỏi anh một câu?"
"Em nói đi!"
"Anh có con chưa?" Ma quân hiếu kỳ nháy cặp mắt long lanh mê hoặc lòng người hỏi.
Tần Xuyên gật đầu: "Có một đứa con gái..."
"Lớn bao nhiêu?" Đôi mắt đáng yêu của Ma quân sáng rỡ.
"Sắp hai tuổi rồi!" Tần Xuyên nói.
"Ừm, sao em lại hỏi vậy?" Tần Xuyên đôi mắt sáng ngời nhìn Ma quân.
"Anh đừng có mà suy nghĩ lung tung, em..." Ma quân đỏ mặt.
Tần Xuyên ngớ người ra rồi cười nhìn nàng: "Người phụ nữ nếu cả đời không có con, đó chính là nỗi tiếc nuối lớn nhất cuộc đời. Em có từng nghĩ đến việc làm mẹ chưa, nhìn đứa bé mình sinh ra, trắng trẻo mũm mĩm, thông minh đáng yêu, gọi mẹ một tiếng thân thương..."
Tần Xuyên vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp, khiến Ma quân ngơ ngẩn.
"Hay là chúng ta sinh một đứa nhé?" Tần Xuyên thì thầm bên tai nàng, dụ dỗ.
"A, ừm, mơ tưởng hão huyền! Em không sinh cho anh đâu." Ma quân đỏ mặt, rúc sâu vào lòng Tần Xuyên.
"Vậy bảo bối em sẽ sinh cho ai?" Tần Xuyên cười nói.
Ma quân không ngẩng đ���u lên, thầm nghĩ: "Tên hỗn đản này, đồ tiểu hỗn đản, nói nghe thật ghê tởm!" Thế mà trong đầu nàng lại có cảm giác kỳ lạ, cảm giác ấy quấn lấy lòng nàng, có chút kích động, có chút vui vẻ. Đây là cảm giác yêu sao...
"Tần Xuyên, luận võ chín viện của Thần Long Tông tháng sau sẽ bắt đầu." Ma quân nói.
Trước đây Tần Xuyên cũng đã nghe phong phanh một vài tin tức về chuyện này, nhưng không để tâm. Giờ nghe Ma quân nói vậy, y tự nhiên muốn tìm hiểu một chút.
"Luận võ chín viện này là cái gì vậy?"
"Thật ra thì đây là một cuộc trao đổi, diễn ra mỗi năm một lần. Là để xem xét tình hình của các viện, cũng là một cách để khuyến khích. Ai đạt thứ hạng cao sẽ có phần thưởng, hơn nữa phần thưởng cũng không tệ đâu." Ma quân nói.
"Phần thưởng là gì?" Tần Xuyên tò mò hỏi.
"Đến lúc đó anh sẽ biết, phần thưởng không tệ đâu." Ma quân cười nói.
Tần Xuyên ngớ người ra, để Ma quân phải khen không tệ, thì xem ra chắc chắn là rất tốt rồi.
"À đúng rồi Tần Xuyên, ngày mai em sẽ đưa anh đến một nơi." Ma quân cười nói.
"Nơi nào?"
"Một nơi thuộc về phân viện Quang Minh Hắc Ám của chúng ta, đến lúc đó xem cơ duyên của anh." Ma quân nói.
"Bảo bối em cứ hết lần này đến lần khác gây tò mò! Có nói không, không nói là anh ăn em thật đấy!" Tần Xuyên hung dữ nói.
Ma quân cười khẽ một tiếng, nhắm mắt lại như đã ngủ.
Tần Xuyên ôm nàng, rồi cũng nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau Tần Xuyên bắt đầu buổi luyện công sáng. Ma quân đã dậy, đang tập một bộ quyền pháp trong nội viện, trông tựa Thái Cực quyền, có nét tương đồng giữa vũ đạo và quyền võ, ôn nhu mà không mất đi khí thế, khiến Tần Xuyên cũng phải xuất thần.
Thậm chí khiến Tần Xuyên có một loại cảm ngộ.
Cương nhu tương tế!
Tần Xuyên biết về cương nhu tương tế, nhưng có nhiều thứ biết không có nghĩa là đã thực sự lý giải, hoặc có thể nói, sự lý giải của y chỉ ở tầng thứ nhất, vẫn còn tầng thứ hai, tầng thứ ba, thậm chí nhiều cấp độ hơn nữa.
Lúc này Tần Xuyên có một sự hiểu ra, trong nhận thức đã tiến thêm một tầng.
Hành trình câu chuyện này thuộc về truyen.free, nơi mỗi trang viết là một khám phá.