(Đã dịch) Cửu Vực Kiếm Đế - Chương 223: Toàn bộ đều phải chết
"Cái gì?"
Nghe Sở Phong Miên nói vậy, đám người ai nấy đều bật cười hả hê.
Bảo bọn chúng quỳ xuống tự sát?
Ngay cả mấy vị Thái Thượng Trưởng lão của Võ Thắng học viện đích thân đến, cũng không dám nói chuyện với bọn họ như thế. Một đệ tử nội môn, đến cả đệ tử hạch tâm cũng chẳng phải, lại dám cho rằng mình có thể làm nên trò trống gì?
Trong số đó, một đệ tử Sở gia có mấy vết sẹo trên mặt càng trực tiếp lên tiếng với Sở Phong Miên.
"Tiểu tử, ngươi tưởng mình là ai? Sư tôn Huyền Bắc Thánh Giả của ngươi đã không còn, giờ đây chẳng ai có thể làm chỗ dựa cho ngươi. Ngươi chẳng qua là một tên phế vật thôi! Thiên tài ư, hừ! Hôm nay lão tử đây sẽ đánh cho ngươi biết thế nào là thiên tài!"
Tên đệ tử Sở gia đó cười phá lên, bất ngờ tung một quyền mạnh mẽ về phía Sở Phong Miên.
Tư chất của Sở Phong Miên dù cao đến mấy thì sao? Chẳng phải vẫn chỉ là cảnh giới Thần Hải Cảnh thôi sao? Hắn là một Ngự Phong Cảnh võ giả, nào sợ một tên Thần Hải Cảnh võ giả.
"Thiếu chủ cẩn thận, vẫn là để lão nô tới đi."
Trần lão lo lắng nói. Dù tư chất Sở Phong Miên kinh người đến mấy, cảnh giới của y vẫn còn quá thấp, Thần Hải Cảnh làm sao chống lại được Ngự Phong Cảnh.
Ông định ra tay giúp Sở Phong Miên chặn quyền này, nhưng lại bị Sở Phong Miên trực tiếp ngăn cản.
"Muốn chết."
Sở Phong Miên lạnh lùng thốt một tiếng, nhìn thấy quyền kình ập đến, đ���t nhiên vung tay, vô tận linh lực ầm ầm đánh ra.
Cú đấm của tên đệ tử Sở gia vừa tung ra, ngay lập tức đã bị hóa giải.
Tên đệ tử Sở gia vừa nãy còn đang cười lớn, giờ đây lại đột ngột không thốt lên lời nào.
Yết hầu của tên đệ tử Sở gia bị một bàn tay linh lực khổng lồ siết chặt, khiến hắn nghẹt thở, không sao thốt được lời nào.
Khuôn mặt, tức thì bị nghẹn đến đỏ bừng.
Hắn điên cuồng thúc giục toàn thân linh lực, muốn thoát khỏi. Hắn đường đường là một Ngự Phong Cảnh võ giả, nhưng hiện giờ trong tay Sở Phong Miên, ngay cả giãy giụa cũng không làm được.
Tất cả gần như xảy ra trong chớp mắt, đến khi đám người kịp phản ứng thì tên đệ tử Sở gia kia đã nằm gọn trong tay Sở Phong Miên.
"Buông hắn ra!"
Sở Hoằng Sát lớn tiếng quát.
"Tiểu tử, coi chừng chuốc lấy họa lớn! Ngươi dám giết đệ tử Sở gia chúng ta, hôm nay sẽ chẳng ai cứu được ngươi, ngươi chắc chắn phải chết!"
Lời vừa dứt, yết hầu tên đệ tử Sở gia đã bị bóp nát ngay lập tức, đầu lìa khỏi cổ. Ngay cả tinh huyết trong người hắn cũng bị Sở Phong Miên hút cạn, dung nhập vào sát lục kiếm thuật.
"Giết thì đã có sao?"
Sở Phong Miên lạnh lùng cười, nhìn về phía Sở Hoằng Sát nói.
"Hắn ra tay khoảnh khắc đó, đã định sẵn số phận của kẻ chết. Không chỉ hắn, hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết!"
"Kẻ nào dám ra tay trong đình viện này, kẻ đó đều phải chết!"
Giọng Sở Phong Miên rất bình thản, nhưng ai nấy đều có thể nghe ra sát ý khủng bố ẩn chứa trong đó.
Sở Phong Miên vốn dĩ luôn nói lời giữ lời, chưa bao giờ nói suông hay nói quá.
"Giết! Giết hắn!"
"Dám giết đệ tử Sở gia chúng ta, hôm nay nhất định phải chém giết tên tiểu tử này, treo thi thể hắn trước cổng chính Sở gia chúng ta, để mọi người biết rõ kết cục của kẻ khiêu khích Sở gia chúng ta!"
Những đệ tử Sở gia khác, ai nấy đều căm phẫn sục sôi, toàn thân linh lực đột ngột bùng phát.
Nhưng vừa mới cất lời, chỉ thấy những đệ tử Sở gia vừa mới lên tiếng kia, mặt ai nấy đều đỏ bừng, cổ họng của họ đều bị Sở Phong Miên siết chặt.
"Phanh!"
"Phanh!"
"Phanh!"
Máu tươi văng tung tóe khắp nơi, từng đệ tử Sở gia đó đều bị Sở Phong Miên bóp chết một cách tàn bạo.
Chỉ trong nháy mắt, đã có hơn mười đệ tử Sở gia bị Sở Phong Miên tiện tay bóp chết.
Cảnh tượng này khiến những đệ tử Sở gia còn lại ai nấy đều lạnh toát trong lòng, không còn ai dám lên tiếng nữa.
Trong số những đệ tử Sở gia này, rất nhiều người ở Võ Thắng học viện đều là nội môn trưởng lão, ngoại môn trưởng lão, thậm chí là đối tượng kính ngưỡng của vô số đệ tử.
Giờ đây trong tay Sở Phong Miên, họ lại như những con kiến hôi, bị tùy tiện bóp chết.
Chỉ với một cái phất tay đã đủ sức bóp chết hơn mười tên Ngự Phong Cảnh võ giả, thực lực như vậy khiến người ta không khỏi rùng mình.
"Giết hắn! Tiểu tử này đã không phải là người!"
Sở Hoằng Sát điên cuồng gầm lên. Những đệ tử Sở gia này đều là tinh anh của Sở gia, tương lai có thể có người tấn thăng đến vị trí Thái Thượng Trưởng lão, vậy mà giờ đây đều bị Sở Phong Miên tùy tiện chém giết.
Lửa giận xông lên đầu.
Sở Hoằng Sát hoàn toàn bạo nộ. Cảnh tượng lúc này chắc chắn là một sự sỉ nhục, là tai họa ngập đầu đối với Sở gia bọn họ.
"Sở Hoằng Sát, chẳng phải trước đây ngươi muốn giết Sở mỗ hay sao? Hôm nay chính là ngày chết của ngươi!"
Sở Phong Miên nhìn thoáng qua Sở Hoằng Sát, ánh mắt lóe lên sát ý. Vô tận sát ý theo người Sở Phong Miên bùng phát.
"Chết cho ta!"
Mấy chữ vừa ra.
Một bàn tay linh lực khổng lồ đã vồ tới Sở Hoằng Sát. Mặc dù Sở Hoằng Sát ở cảnh giới Ngự Phong Cảnh thất trọng, nhưng y vẫn cảm nhận được lực lượng từ bàn tay linh lực này vượt xa mình rất nhiều.
Tuyệt đối không phải là thứ y có thể chống lại.
"Không có khả năng! Một tên tiểu tử Thần Hải Cảnh sao có thể có thực lực như vậy! Tuyệt đối là giả!"
Sở Hoằng Sát điên cuồng gào lên, toàn thân linh lực được thúc giục hết mức, đột ngột vung ra một đòn vào bàn tay linh lực khổng lồ của Sở Phong Miên, hòng chống cự.
Thế nhưng, sức lực của Sở Hoằng Sát làm sao có thể địch lại Sở Phong Miên? Chỉ trong chớp mắt.
Thân thể Sở Hoằng Sát trực tiếp bị đánh bay, rồi ngã vật xuống đất. Dưới lực ép của linh lực, vô số xương cốt trên người y đều bị nghiền nát.
Y căn bản không thể ngờ được lực lượng của Sở Phong Miên lại cường đại đến mức này. Một tháng trước khi đối mặt với y, Sở Phong Miên trong mắt y vẫn chỉ là một tiểu bối có thể tùy tiện bóp chết.
Thế mà chỉ trong vỏn vẹn một tháng, Sở Phong Miên lại phát triển đến mức này, một chiêu cũng đủ để đánh bại y. Điều này khiến y làm sao có thể tin được?
Nhưng dù trong lòng có không tin đến mấy, cơn đau truyền đến từ thân thể lại là thật như vậy.
Cơn đau đớn tột cùng ngay lập tức khiến Sở Hoằng Sát hét thảm.
Tiếng hét thảm này khiến những người khác nghe thấy, ai nấy đều lạnh toát cõi lòng.
Sở Hoằng Sát đường đường là người dẫn đầu trong nhóm người này, với thực lực mạnh nhất ở cảnh giới Ngự Phong Cảnh thất trọng, một nhân vật đủ sức đối đầu với rất nhiều đệ tử hạch tâm.
Hiện tại lại là bị Sở Phong Miên một chiêu đánh bại?
Vậy thì thực lực của Sở Phong Miên đã khủng bố đến mức nào? Cái thứ hai Chí Lăng Thiên?
Nhiều người cảm thấy, Sở Phong Miên thậm chí còn đáng sợ hơn Chí Lăng Thiên, dù sao Sở Phong Miên mới đến Võ Thắng học viện vỏn vẹn nửa tháng.
"Sở Phong Miên, ngươi không thể giết ta! Ta là Nội môn trưởng lão của Võ Thắng học viện, nếu ngươi giết ta, Võ Thắng học viện sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!"
Hy vọng xa vời duy nhất của y lúc này, chính là lợi dụng thanh danh của Võ Thắng học viện để cầu lấy một tia hy vọng sống.
Đáng tiếc, biểu cảm của Sở Phong Miên chỉ càng thêm lạnh lẽo.
"Oanh!"
Bàn tay Sở Phong Miên không chút do dự ép xuống. Thân thể Sở Hoằng Sát trong nháy mắt bị nghiền nát.
Truyen.free giữ toàn bộ bản quyền đối với phần văn bản đã được biên tập này.