Cửu Tinh Bá Thể Quyết - Chương 794 : Khiêu chiến
Thấy Long Trần bước tới, Tiêu Du vừa cảm động, vừa lo sợ. Nàng không ngờ rằng người đứng ra bênh vực Tiêu Phi lại là một ngoại nhân như Long Trần.
Linh Tỷ cũng nhìn Long Trần, trong đôi mắt đẹp ánh lên vẻ phức tạp. Long Trần là người ngoài đầu tiên đến Tiêu tộc, nàng không biết mình làm vậy là đúng hay sai.
"Long Trần đại ca..." Tiêu Phi ngơ ngác khi thấy Long Trần xuất hiện.
"Đứng lên nói chuyện." Long Trần đến trước mặt Tiêu Phi nói.
"Long Trần đại ca, ta phạm sai lầm rồi, đáng lẽ phải bị phạt..." Tiêu Phi nói.
"Sai cái rắm! Ai bảo ngươi sai?" Long Trần cắt ngang lời.
"Ta vốn coi ngươi là một trang nam tử, mới ra tay cứu giúp, ai ngờ ngươi lại là một kẻ nhát gan. Ngươi thật khiến ta thất vọng." Long Trần lắc đầu.
"Ta không phải kẻ nhát gan!" Tiêu Phi lớn tiếng phản bác.
"Đối diện kẻ địch không sợ chết, không bỏ rơi đồng đội, đó chẳng phải là dũng cảm sao? Ngay cả việc mình nên làm cũng không dám khẳng định, hễ bị người khác chỉ trích là vội nhận sai, ngươi bảo ngươi không nhát gan sao?
Ngươi mạo hiểm thu thập Thất Tinh Man Châu Sa Hoa Lộ là để cứu người, không đành lòng nhìn người thân chịu đựng nỗi đau xé nát linh hồn. Ta hỏi ngươi, ngươi sai ở đâu? Nếu có thêm một cơ hội, ngươi có làm vậy nữa không?" Long Trần hỏi.
Tiêu Phi ngẩn người, rồi gật đầu: "Chỉ cần có thể giúp Thanh Di thoát khỏi nỗi khổ xé rách linh hồn, dù chết ta cũng cam lòng. Nếu được chọn lại, ta vẫn làm như vậy."
Mọi người xôn xao, không ngờ Tiêu Phi lại ngoan cố đến vậy, hoàn toàn không có ý hối cải.
"Tiêu Phi, ngươi là con trai tộc trưởng tiền nhiệm, là người kế vị tương lai. Ngươi không màng đại cục, ắt sẽ đẩy Tiêu tộc vào nguy hiểm. Ngươi không xứng lãnh đạo toàn tộc!" Tiêu Cổ lớn tiếng nói.
Tiêu Phi giận dữ: "Ta vốn không có ý định lãnh đạo toàn tộc, càng không có hùng tâm tráng chí đó. Phụ thân mất rồi, các ngươi liền coi thường ta.
Những năm qua, Thanh Di luôn bảo vệ, quan tâm ta. Còn các ngươi chỉ biết bắt ta liều mạng tu luyện như một cỗ máy. Mười năm rồi, ta chịu đủ rồi!
Nếu không có Thanh Di luôn quan tâm, khích lệ, chắc ta đã bị các ngươi bức điên từ lâu. Dựa vào cái gì phụ thân ta là tộc trưởng thì ta nhất định phải kế vị?
Các ngươi có hỏi ý kiến ta không? Có quan tâm cảm xúc của ta không? Ta chỉ là một người tu hành bình thường, chẳng lẽ các ngươi muốn biến một con gà con thành hùng ưng?
Các ngươi quá ích kỷ! Các ngươi biết nỗi khổ của việc liều mạng tu luyện mà vẫn bị bỏ xa không? Các ngươi biết bao lần ta muốn tự sát để kết thúc cuộc đời không?
Trong tộc có bao nhiêu thiên tài, sao các ngươi không chọn họ làm tộc trưởng? Chỉ có Thanh Di hiểu ta, bảo vệ ta. Vì nàng, ta chết cũng cam lòng, mặc kệ các ngươi!"
Càng về sau, Tiêu Phi càng kích động, nghĩ đến những uất ức bao năm, không kìm được gào khóc.
Mọi người im lặng. Mười năm trước, Tiêu Phi chỉ là một đứa trẻ. Nghĩ đến những năm qua, mọi người chỉ mong rèn sắt thành thép, quả thật có chút bất công với hắn. Nhưng biết làm sao? Ai bảo hắn là con trai của tộc trưởng tiền nhiệm.
Vốn lão tộc trưởng đã thoái vị từ lâu, nhưng tộc trưởng tiền nhiệm hy sinh, lão tộc trưởng đành phải gánh vác trọng trách lần nữa, nên mọi người gọi ông là lão tộc trưởng, chứ không phải tộc trưởng.
Long Trần vỗ vai Tiêu Phi: "Nam nhi đại trượng phu, khóc lóc cái gì? Khóc là biểu hiện của kẻ yếu.
Kẻ mạnh luôn khiến người khác phải khóc. Đã sinh ra là đàn ông, phải biết rằng ngươi là người đỉnh thiên lập địa, uất ức và trở ngại là những thử thách trong cuộc đời.
Chỉ khi vượt qua những thử thách đó, ngươi mới trở nên mạnh mẽ. Mạnh mẽ không phải vì người khác muốn ngươi mạnh mẽ, mà là vì ngươi có lý do để mạnh mẽ.
Lau sạch những thứ trong mắt ngươi đi. Không chịu nổi một chút uất ức đã khóc lóc, ngươi là đàn ông, phải nuốt uất ���c vào bụng."
"Vâng, Long Trần đại ca, ta nghe lời ngươi." Tiêu Phi lau khô nước mắt, đứng dậy.
Không hiểu vì sao, Long Trần đứng bên cạnh lại cho hắn niềm tin vô tận. Hắn tin lời Long Trần nói, Long Trần sẽ không lừa hắn.
Lúc này, các cường giả Tiêu tộc đều im lặng. Trong tộc lục tục có người đi ra, bao vây nơi này.
Long Trần nhìn mọi người, nói: "Tiêu Phi vẫn còn là một đứa trẻ. Ta không biết vì sao các ngươi lại bức bách hắn như vậy, nhưng nếu ta đoán không sai, Tiêu Phi có thể chất đặc biệt, có tiềm năng rất lớn, nên được chỉ định làm tộc trưởng kế nhiệm, đúng không?"
Mọi người kinh ngạc, nhiều người lộ vẻ ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì, quay sang nhìn lão tộc trưởng và các trưởng lão.
Lão tộc trưởng gật đầu: "Đúng vậy, trong người Tiêu Phi có nguồn năng lượng rất lớn. Nếu được khai phá, nó sẽ vượt qua tộc trưởng tiền nhiệm, trở thành người mạnh nhất của Tiêu tộc sau khi Vạn Cổ Lộ phong bế. Đáng tiếc..."
Nói đến đây, lão tộc trưởng thở dài. Các trưởng lão khác cũng ảm đạm sắc mặt. Họ bức bách Tiêu Phi cũng có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ.
Đến nay, Tiêu Phi vẫn chỉ là Nhất phẩm Thiên Hành Giả. Nếu mười sáu tuổi không thức tỉnh được Tam phẩm Thiên Hành Giả, hắn sẽ mãi là Nhất phẩm Thiên Hành Giả.
Trong Vạn Cổ Lộ còn lưu lại linh khí từ thời Tiên Cổ. Trẻ con ở đây đến chín tuổi sẽ tự động thức tỉnh Thiên Hành Giả. Nhưng trong vạn người Nhất phẩm Thiên Hành Giả, may ra có một người thức tỉnh được Nhị phẩm Thiên Hành Giả.
Phụ thân của Tiêu Phi là một Tam phẩm Thiên Hành Giả đáng sợ. Tiêu Phi là con trai duy nhất của ông, huyết mạch bị ảnh hưởng, ẩn chứa năng lượng khủng khiếp. Nếu thức tỉnh, chắc chắn cũng là Tam phẩm Thiên Hành Giả.
Tam phẩm Thiên Hành Giả là cực hạn đối với dân bản địa, vì họ bị ảnh hưởng bởi một pháp tắc nào đó, không thể đột phá Tứ phẩm.
Nhưng thời gian trôi qua, Tiêu Phi càng lớn, mà vẫn không có động tĩnh gì. Năng lượng trong người dường như ngủ say, khiến mọi người lo lắng.
Vì vậy, họ càng gây áp lực cho Tiêu Phi, hy vọng hắn có thể thức tỉnh năng lượng. Nay Tiêu Phi đã mười lăm tu���i, họ không còn mong hắn thức tỉnh Tam phẩm Thiên Hành Giả, dù là Nhị phẩm, mọi người cũng mãn nguyện.
Thực tế, các trưởng lão đều rất quan tâm Tiêu Phi. Đó là lý do vì sao khi Tiêu Phi đột nhiên đi thu thập Thất Tinh Man Châu Sa Hoa Lộ, họ lại tức giận như vậy, vì sợ cậu bé gặp chuyện không may.
"Nếu ngươi không muốn làm tộc trưởng tương lai, vậy tốt thôi. Hôm nay lão tộc trưởng ở đây, chúng ta sẽ chọn ra người kế nhiệm tộc trưởng!" Tiêu Cổ đột nhiên nói.
Ý của Tiêu Cổ rất rõ ràng. Trong thế hệ trẻ, tuy đều là Nhất phẩm Thiên Hành Giả, nhưng hắn mạnh nhất. Linh Tỷ có thể hơn hắn một bậc, nhưng nàng là nữ nhi, Tiêu tộc không có tiền lệ nữ tộc trưởng.
"Không cần chọn! Ngươi không có tư cách đó." Long Trần khinh bỉ.
"Nói bậy! Sao ta lại không có tư cách?" Tiêu Cổ giận dữ.
"Thứ nhất, ngươi nóng nảy, tính tình bạo ngược, thích làm theo ý mình, điển hình phong cách Bạo Quân.
Thứ hai, ngươi vì tư lợi, lạnh lùng vô tình. Tiêu Phi là con trai của tộc trưởng tiền nhiệm, lão tộc trưởng cũng nói tộc trưởng tiền nhiệm hy sinh vì gia tộc. Tiêu Phi đáng thương như vậy, ngươi lại bỏ đá xuống giếng, tranh đoạt vị trí tộc trưởng tương lai, lòng dạ ngươi đáng tru.
Thứ ba, tộc trưởng phải có lòng nhân ái, có lòng liều chết bảo vệ gia tộc. Tiêu Phi vì người thân mà không tiếc cả mạng sống, hỏi ngươi có dũng khí đó không?
Thứ tư, cũng là quan trọng nhất, ngươi không có thực lực. So với Tiêu Phi, ngươi kém xa." Long Trần giơ một ngón tay, lắc lắc, khinh thường.
Ba điều đầu, mọi người nghe đều gật đầu, thấy Long Trần nói đúng. Nhưng điều cuối cùng khiến họ kinh ngạc.
Tiêu Cổ là Tích Hải cảnh hậu kỳ, giống Tiêu Phi, đều là Nhất phẩm Thiên Hành Giả. Hơn nữa, chiến lực của Tiêu Cổ cực kỳ mạnh mẽ, không ai cùng giai áp chế được hắn. Long Trần nói Tiêu Cổ không có thực lực, kém xa Tiêu Phi, có phải là nói ngược không?
Lão tộc trưởng im lặng, chỉ lẳng lặng quan sát. Bên cạnh ông là một lão giả hai mắt trắng dã, từ đầu đến cuối không nói một lời, hai mắt trắng dã bất động, như người mù.
"Nói dối! Thực lực của ta không bằng hắn? Không phục thì một trận chiến định thắng thua, kẻ thua không có tư cách làm tộc trưởng." Tiêu Cổ cười lạnh.
Tiêu Cổ lần này khôn ngoan hơn. Hắn cảm thấy nếu thắng thì làm tộc trưởng, có vẻ không thực tế.
Nhưng trước tiên loại bỏ Tiêu Phi, vậy cả thế hệ trẻ không ai sánh bằng hắn. Đến lúc đó, tộc trưởng vẫn là hắn. Hơn nữa, đề nghị này cũng không khiến người phản cảm.
"Ta vốn không muốn làm tộc trưởng gì cả, ngươi thích thì cứ làm đi, ta..." Tiêu Phi nói.
"Tiểu huynh đệ, ngươi nói vậy là không đúng. Vị trí tộc trưởng giống như một quả đào, ngươi không ăn thì có thể nhường cho người khác, đó là một loại độ lượng.
Nhưng nếu chưa kịp nhường, người ta đã cướp quả đào khỏi tay ngươi, hương vị sẽ khác. Nếu lúc đó vẫn nhường, đó không phải là độ lượng, mà là uất ức.
Hơn nữa, đừng chỉ nghĩ cho bản thân, hãy nghĩ đến Thanh Di. Ta tin rằng nàng cũng kỳ vọng vào ngươi, nàng nhất định muốn một ngày nào đó thấy ngươi leo lên vị trí tộc trưởng, lãnh đạo toàn tộc đi đến huy hoàng." Long Trần nói.
Nhắc đến Thanh Di, mắt Tiêu Phi đ�� hoe. Rõ ràng, tình cảm của hắn dành cho Thanh Di không hề tầm thường. Hắn nắm chặt tay: "Được, ta sẽ liều với hắn!"
Tiêu Phi nói xong, bước về phía Tiêu Cổ, tràn đầy ý chí chiến đấu, khiến mọi người kinh hãi. Tiêu Phi đấu với Tiêu Cổ chẳng khác nào tự rước nhục.
"Ha ha ha, tốt! Vậy hãy để ta xem ngươi lấy gì mà liều với ta!" Tiêu Cổ cười lớn, cũng bước ra.
Tiêu Phi vừa đi được hai bước thì bị Long Trần kéo lại. Long Trần hỏi: "Ngươi định làm gì?"
"Ta muốn liều với hắn! Vì Thanh Di, ta muốn làm tộc trưởng!" Tiêu Phi nói.
"Liều cái rắm! Ngươi đánh không lại hắn." Long Trần lắc đầu.
Tiêu Phi ngớ người. Vừa rồi không phải ngươi cổ vũ ta đấu với hắn sao? Sao giờ lại dội nước lạnh?
Long Trần không thèm để ý đến đứa trẻ này, nói với Tiêu Cổ: "Ta nói thực lực của ngươi không bằng hắn, có lẽ các ngươi không hiểu ý ta.
Trên đời này có hai loại thực lực, một là thực lực bản thân, hai là thực lực bên ngoài. Tiêu Phi thực lực bản thân không bằng ngươi, nhưng hắn có thực lực bên ngoài!"
"Thực lực bên ngoài?" Mọi người khó hiểu.
"Hắc hắc, thực lực bên ngoài chính là ta!" Long Trần cười lười biếng, vỗ ngực.
Dịch độc quyền tại truyen.free