Cửu Tinh Bá Thể Quyết - Chương 476: Bá đạo Mặc Vân Sơn
Kẻ dẫn đầu chính là Mặc Niệm, mà phía sau Mặc Niệm, một thân hình cao lớn, mặt vuông mũi chữ điền trung niên nam tử, chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Người này dáng đi như rồng, oai phong như hổ, trên người tản ra uy áp cường hoành, dù trước mặt có nhiều cường giả Tiên Thiên cảnh như vậy, vẫn khiến người ta cảm thấy run sợ.
Mà sau lưng nam tử kia, hơn mười tên cường giả Tiên Thiên cảnh, im lặng theo sát, đối với những cường giả trước mắt, bọn họ chẳng thèm liếc nhìn.
Vốn dĩ Long Trần đã định kích nổ Phong Linh Tinh, nếu tất cả đều chết, hắn sống cũng vô nghĩa.
Nhưng Mặc Niệm xuất hiện lại cho hắn một tia hy vọng, từ trên người trung niên nam tử đầy khí phách kia, Long Trần cảm nhận được áp lực tương tự mẫu thân Cát Khải Thiên, chứng tỏ hai người thuộc cùng đẳng cấp cao thủ.
"Mặc Vân Sơn, ngươi muốn nhúng tay vào chuyện của Huyền Thiên phân viện ta sao? Móng vuốt Mặc môn các ngươi vươn dài quá rồi đấy!" Mẫu thân Cát Khải Thiên lạnh lùng nhìn trung niên nam tử, hiển nhiên hai người quen biết.
Trung niên nam tử nhếch mép, khinh thường nói: "Cái loại địa phương chứa rác rưởi như các ngươi, dù có tám kiệu lớn khiêng ta đến, ta cũng không thèm.
Bất quá, huynh đệ của con ta gặp nạn, làm gia trưởng, sao có thể không ra mặt? Chu Thanh Ngọc, thế nào? Nể mặt không?"
Mẫu thân Cát Khải Thiên tên là Chu Thanh Ngọc, ở đây, trừ Cát Khải Thiên ra, không ai biết tên thật của nàng.
"Mặt mũi? Hừ hừ, chỉ sợ Mặc Vân Sơn ngươi chưa đủ lớn mặt mũi đâu." Chu Thanh Ngọc cười lạnh nói.
Mặc Vân Sơn không giận, ngược lại mỉm cười: "Đã biết trước ngươi sẽ nói vậy, nhưng trước khi ra ngoài, lão gia tử dặn, phàm làm việc phải tiên lễ hậu binh.
Ta biết tỏng đây chỉ là nói suông, nhưng đành phải diễn trò với ngươi, giờ thì lễ đã xong, vậy chơi binh thôi.
Nếu ngươi không đồng ý, ta chỉ còn cách dùng vũ lực cướp người, các huynh đệ, chuẩn bị động thủ."
"Ngươi dám?" Chu Thanh Ngọc giận dữ.
"Ngươi nói đúng, ta dám đấy, ngươi nên biết, đàn ông Mặc gia làm việc, xưa nay không kiêng kỵ gì, đừng nói cướp mấy người, dù san bằng đệ nhất biệt viện, rồi bẻ đầu ngươi, cũng chẳng khó khăn gì." Mặc Vân Sơn khinh thường nói.
Mặc Vân Sơn vừa đến, áp đảo toàn trường, những cường giả Tiên Thiên cảnh bình thường kia, đều câm như hến, thở mạnh cũng không dám.
Thanh Châu Mặc gia bá đạo, ai cũng biết, lúc này Mặc Vân Sơn vừa đến, thể hiện bá khí cùng giọng điệu với Chu Thanh Ngọc, khiến lòng người kinh sợ.
Mở miệng đòi lấy đầu phó chưởng viện, quả thực điên rồ, tương truyền người Mặc gia đều là kẻ điên, không thể dùng lẽ thường mà xét, hôm nay gặp, quả đúng là vậy.
"Lão ba, bá khí!" Mặc Niệm đứng cạnh Mặc Vân Sơn, giơ ngón tay cái, vẻ mặt tán thưởng.
"Cút xéo, thằng nhãi ranh, nếu mày có được nửa phần khí phách của tao, tao đã thắp hương bái tạ rồi.
Sao tao lại sinh ra cái thứ nhát gan như mày, làm việc nhỏ nhặt cũng keo kiệt, không có chút khí phách nào, nếu không phải con ruột, tao đã tát chết mày rồi." Mặc Vân Sơn mắng nhi tử.
"Long Trần đúng không, tốt lắm, đây mới là đàn ông!" Mặc Vân Sơn mắng xong Mặc Niệm, chẳng thèm để ý vẻ mặt phẫn nộ của hắn, giơ ngón tay cái với Long Trần.
Nguyên lai Mặc Niệm ra khỏi Bí Cảnh, về nhà lôi lão ba đang bế quan ra, bảo hắn bằng mọi giá phải giúp một tay.
Mặc Vân Sơn giật mình, con hắn thế nào, hắn hiểu rõ nhất, tuy Mặc Niệm có chút kiêu ngạo, nhưng làm việc cẩn trọng, không gây họa.
Cũng chính vì vậy, Mặc Vân Sơn rất không thích, nam nhân phải không sợ trời không sợ đất, đứa con không gây họa, chẳng có tiền đồ gì, vì cha hắn trước kia cũng giáo dục hắn như vậy.
Nhưng lần này Mặc Niệm lại cầu cứu hắn, khiến hắn rất bất ngờ, nghe Mặc Niệm nói qua sự tình, đại khái là con trai kết giao một huynh đệ, điều này khiến Mặc Vân Sơn vô cùng cao hứng.
Không nói hai lời, mang theo một bộ phận cao thủ Mặc môn, trực tiếp xông đến đệ nhất biệt viện, trên đường đi, Mặc Niệm kể về tính cách Long Trần, càng bị Mặc Vân Sơn mắng một trận, nói so với Long Trần, hắn chỉ là kẻ vô dụng, khiến Mặc Niệm suýt chút thổ huyết.
"Long Trần bái kiến Mặc thúc thúc, thứ cho tiểu chất bất tiện hành lễ, Mặc thúc thúc chớ trách." Long Trần có chút ngại ngùng, một tay hắn không dám buông Phong Linh Tinh.
"Tiểu huynh đệ khách khí, người làm đại sự, không câu nệ tiểu tiết, đây mới là đàn ông!" Mặc Vân Sơn cười ha ha.
"Đệt, sai bối rồi, hắn là huynh đệ của ta!" Mặc Niệm hét lớn.
"Im miệng!"
Mặc Vân Sơn mặt già đỏ lên, trừng Mặc Niệm, rồi nói với Long Trần: "Hài tử, thu đồ của ngươi lại đi, yên tâm, có Mặc thúc ngươi ở đây, không ai dám động đến ngươi, ta đến đây chính là vì chuyện của ngươi."
Lời Mặc Vân Sơn tràn đầy tự tin, chẳng hề coi Chu Thanh Ngọc ra gì, cũng không để ai vào mắt.
Long Trần do dự một chút, triệu hồi Tiểu Tuyết ra, canh giữ Linh Tinh ngậm trong miệng tr��� về không gian linh hồn, Phong Linh Tinh quá đặc thù, không thể đặt trong Hỗn Độn Không Gian, sẽ thổi chết hết thảo dược.
Ngay khi Long Trần thu hồi Phong Linh Tinh, Chu Thanh Ngọc khẽ động, nhưng lập tức một trương cự cung đen như mực chĩa vào nàng, khiến nàng không dám nhúc nhích.
Mặc Vân Sơn cầm trong tay một trương trường cung đen như mực, cung như trăng rằm, trong nháy mắt hút hết khí tức khắc nghiệt trong vòng mấy ngàn dặm, một cỗ lực lượng kinh khủng tập trung vào Chu Thanh Ngọc.
Cát Khải Thiên bên cạnh Chu Thanh Ngọc mồ hôi tuôn như mưa, mặt tái mét, dưới mũi tên kia, hắn cảm thấy mình như thỏ bị thợ săn nhắm trúng, chỉ cần Mặc Vân Sơn động niệm, có thể giết chết hắn.
Mà công kích kia không nhắm vào hắn, hắn chỉ chịu dư ba mà thôi, đã khiến hắn vô cùng kinh hãi.
"Long Trần, đi cứu các bằng hữu của ngươi xuống đi, ta xem ai dám cản." Mặc Vân Sơn thản nhiên nói.
"Mặc Vân Sơn, ngươi đang phạm vào tối kỵ, ngươi biết không?" Chu Thanh Ngọc nghiêm nghị quát.
Trong tu hành giới, nhúng tay vào chuyện của tông môn khác, quả thực là tối kỵ, sẽ gây ra công phẫn.
"Thôi đi... Cái gì tối kỵ, ta làm việc không kiêng kỵ gì, Long Trần cứ động thủ đi, Mặc thúc ngươi cung tiễn, lâu rồi chưa uống máu cường giả, không biết hôm nay có cơ hội khai trai không." Mặc Vân Sơn cười lạnh nói.
Long Trần mừng rỡ trong lòng, vô cùng kính ngưỡng Mặc Vân Sơn, đây mới là bá khí, không gì kiêng kỵ, đây mới gọi là anh hùng thực sự, Long Trần vừa định động thủ, bỗng một tiếng hừ lạnh truyền đến:
"Chỉ với cái cung rách của ngươi, chưa chắc đã giết được người."
Mọi người kinh hãi, thấy một nữ tử mặc cung trang váy dài, trông khoảng ba mươi mấy tuổi, dung nhan lạnh như băng, trong mắt toàn vẻ trào phúng.
Sau lưng nàng, mười cường giả mặc trường bào đỏ như máu, chậm rãi đi theo, đều là cường giả Tiên Thiên cảnh, hơn nữa khí tức lưu động trên người, khiến không gian vặn vẹo, cực kỳ khủng bố.
Thấy nữ tử kia, Cát Khải Thiên mừng rỡ, vội khom người: "Cát Khải Thiên bái kiến Ân Tình tiền bối."
"Người Ân gia?"
Long Trần kinh hãi, thầm kêu không ổn, lại là Viễn Cổ thế gia, người Ân gia đã đến, có chút phiền phức rồi, Mặc Vân Sơn chỉ sợ không địch nổi Ân Tình và Chu Thanh Ngọc.
"Ha ha ha, giết được hay không, phải thử mới biết, ta có một việc luôn canh cánh trong lòng.
Khi mới bước chân vào giang hồ, ta Mặc Vân Sơn đã giết ba đệ tử Viễn Cổ thế gia, gọi là chuyện tốt thành đôi, không biết hôm nay có thể giải quyết tiếc nuối trong lòng không." Mặc Vân Sơn cười ha ha.
Mặc Vân Sơn không coi nàng ta ra gì, khiến Long Trần thở phào nhẹ nhõm, chứng tỏ chưa rơi vào thế hạ phong tuyệt đối.
"Mặc Vân Sơn, ta thấy Mặc môn các ngươi không muốn dừng chân trong tu hành giới nữa rồi, dám nói lời ngông cuồng như vậy?" Ân Tình lạnh lùng nhìn Mặc Vân Sơn, mày dựng lên, sát cơ lóe lên trong mắt.
"Kệ đi, Mặc gia ta không phải loại dựa vào của cải tổ tông mà ăn không ngồi rồi như các ngươi, nội tình Mặc gia, lớn hơn các ngươi tưởng tượng nhiều.
Đừng tưởng các ngươi có liên minh Viễn Cổ thế gia là giỏi, dù là liên minh, cũng chỉ là hình thức thôi, chẳng có gì đáng tự hào.
Hơn nữa, Viễn Cổ thế gia các ngươi, vốn không nhúng tay vào thế tục, hôm nay chạy đến đây, đã vi phạm công ước Viễn Cổ liên minh, hành vi của ngươi không được công ước bảo hộ, còn làm ra vẻ gì?" Mặc Vân Sơn khinh thường nói.
Cái gọi là liên minh Viễn Cổ thế gia, là một quái vật khổng lồ đáng sợ, do tất cả Viễn Cổ thế gia tạo thành.
Nhưng liên minh này tồn tại quá lâu, mà trở nên tản mạn, vì địa vị Viễn Cổ thế gia, căn bản không ai lay chuyển được, không ai dám khiêu khích.
Mà Viễn Cổ thế gia lại cực kỳ cao ngạo, ít khi tiếp xúc với người tu hành phàm tục, chỉ thỉnh thoảng có đệ tử ra ngoài lịch lãm, cũng là để nắm bắt động thái thế gian mà thôi.
Mà liên minh chỉ là cái tên, tác dụng thực sự ai cũng không biết, ngoại giới chỉ biết, Viễn Cổ thế gia có một liên minh.
Lời Mặc Vân Sơn, khiến tất cả cường giả ở đây nghe như lọt vào sương mù, nhưng họ biết một điều: Chuyện hôm nay lớn rồi.
"Ếch ngồi đáy giếng sao hiểu được băng giá? Không thèm nói nhiều với lũ phàm phu tục tử các ngươi, Sa chưởng môn, tội phạm sao còn chưa xử quyết?" Ân Tình lạnh lùng nói.
"Ngài cũng thấy đấy, vốn sớm nên xử quyết rồi, nhưng không phải có người quấy rối sao." Cát Khải Thiên nói.
Ân Tình cười lạnh, ánh mắt quét qua, thấy Long Trần, trong mắt lóe lên tia hung ác:
"Ngươi là Long Trần? Tốt lắm, dám ra tay với đệ tử Viễn Cổ thế gia, gan ngươi không nhỏ.
Cũng tốt, xử trí đám đồng lõa này trước, rồi đến trừng trị ngươi, dám hạ độc lên người đệ tử ta, ta sẽ khiến ngươi sống không được, chết cũng không xong."
"Động thủ!"
Ân Tình quát lạnh, những cường giả sau lưng nàng, vội xông lên, lao về phía Lăng Vân Tử.
"Ai tới, người đó chết!" Mặc Vân Sơn hét lớn, khí thế trên người tăng lên cực hạn.
"Ngươi nên lo cho bản thân mình đi."
Chu Thanh Ngọc cười lạnh, cùng Ân Tình đồng thời rút vũ khí, khí cơ cường đại tập trung vào Mặc Vân Sơn, chỉ cần Mặc Vân Sơn dám ra tay, các nàng sẽ cùng lúc phát ra tuyệt sát nhất kích.
"Vạn Mộc Phù Sinh!"
Trong lúc đó một tiếng quát lạnh truyền đến, lập tức đại địa nứt vỡ, vô số cột gỗ từ lòng đất xuyên ra, khí tức khủng bố, khiến tất cả mọi người biến s��c.
Dịch độc quyền tại truyen.free