Cửu Tinh Bá Thể Quyết - Chương 2932: Lạc Thanh Dương
Long Trần ngẩn người? Sao lại thế này, một đường đánh vào, còn muốn một đường đánh ra ngoài? Nghi thức chào đón tân môn sinh của nội môn có chút đặc biệt à?
Thấy Long Trần sắc mặt không vui, Lạc Băng vội kéo tay áo hắn, nhỏ giọng nói: "Bọn họ không phải đến đánh nhau, họ đến phát danh thiếp."
Quả nhiên, lời Lạc Băng vừa dứt, đã có người xông đến trước mặt Long Trần, thập phần khách khí nói:
"Tiểu sư đệ, hoan nghênh đến nội môn, trước chúc mừng các vị đã trở thành một thành viên ưu tú của nội môn.
Biết mọi người đều bận, ta nói ngắn gọn, Phong Hổ Môn chúng ta là một thế lực đang lên trong nội môn, tuy mới thành lập nửa năm, nhưng môn chủ luôn vững bước thăng hạng, hơn nữa môn chủ đối đãi mọi người khoan hậu, gia tộc thế lực cường đại, tài chính dồi dào..."
Người nọ thao thao bất tuyệt một hồi, Long Trần đại khái đã hiểu, người này đến chiêu mộ người.
"Tiểu sư đệ, đến Thanh Phong Cốc chúng ta đi, cốc chủ là một mỹ nữ đó, với thiên phú và tư chất của ngươi, thật tình mà nói, ta thấy ngươi có tiềm năng ôm mỹ nhân về lắm."
"Long Trần, đến Thiên Long Môn chúng ta đi, không nói gì khác, chỉ vì ngươi họ Long, ngươi không gia nhập Thiên Long Môn, có lỗi với duyên phận giữa chúng ta đó?"
Đầu Long Trần lập tức muốn nổ tung, những người này toàn đến lôi kéo người, không chỉ Long Trần bị vây quanh, mà Mục Thanh Vân, Lạc Băng cũng bị người bao lấy.
"Xin lỗi, chúng ta là người Lạc gia, sẽ không gia nhập công hội khác." Lạc Băng vội nói, vừa dứt lời, những người kia lập tức buông tha các nàng, toàn bộ chạy về phía Tiêu Dao Minh.
"Được rồi, các vị đừng vội trả lời, cứ xem xét ba nhà, cứ cầm danh thiếp trước đã, trên đó có giới thiệu về chúng ta, về rồi suy nghĩ kỹ càng." Có người rất tự tin, không cần giới thiệu, trực tiếp đưa danh thiếp tinh xảo cho Long Trần.
Long Trần nhận lấy xem, trên đó chi chít giới thiệu vắn tắt về công hội, bao gồm thành tích huy hoàng trong lịch sử, đãi ngộ phúc lợi, lợi ích trực tiếp khi gia nhập, và triển vọng phát triển tương lai.
Lúc này Long Trần mới hiểu, thì ra cạnh tranh trong nội môn còn khốc liệt hơn ngoại môn nhiều, sớm đã bắt đầu tranh đoạt tài nguyên rồi.
Hơn nữa, đến chiêu mộ người có đến mấy trăm, mỗi người đại diện cho một công hội, khiến Long Trần kinh hãi, nội viện sao lại có nhiều công hội đến vậy?
Long Trần thu hết danh thiếp, giờ chưa có thời gian xem, đợi về rồi xem sau.
"Tam ca, vào nội viện rồi, huynh có định xây dựng công hội không?" Mục Thanh Vân hỏi.
Long Trần lắc đầu: "Ta không hứng thú với chuyện đó, thật ra nếu không vì Sở Cuồng, ta đã không tham gia Thần Viện Tranh Bá này.
Thật ra, dù không tham gia tranh bá, ta vẫn có thể thông qua Đan Viện, từng bước khảo hạch, để vào nội viện.
Vào nội viện rồi, ta có nhiều việc phải làm, không muốn vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này mà chậm trễ tu hành."
Vào nội viện, có thể sử dụng tài nguyên ngày càng nhiều, Long Trần muốn dồn tâm tư tăng thực lực, hắn không muốn phí lời với đám nhóc này.
Nghe Long Trần nói, Mục Thanh Vân hơi thất vọng, dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn cảm thấy hụt hẫng.
Nếu Long Trần muốn lập công hội, nàng sẽ dẫn người gia nhập, nhưng Long Trần vừa nói vậy, tương đương với việc không hề hứng thú với tranh phong công hội.
Mục Thanh Vân có chút không cam lòng, nàng muốn giữ Tiêu Dao Minh, nhưng chỉ bằng nàng, nàng sợ không trụ được giữa đám thiên kiêu nội môn, nhưng nếu giải tán Tiêu Dao Minh, lòng nàng sẽ rất đau.
Long Trần nhìn Mục Thanh Vân, cười nói: "Mỗi người có sứ mệnh riêng, có trọng trách của mình, người khác có thể chọn cho ngươi nhất thời, nhưng không thể chọn cả đời.
Nếu không nỡ buông bỏ, thì cố gắng gánh vác, mặc kệ kết cục thế nào, ít nhất ngươi đã cố gắng, sẽ không hối tiếc, chỉ cần toàn lực ứng phó, cần gì quan tâm thành bại?"
"Tam ca, muội hiểu rồi."
Nghe Long Trần nói, Mục Thanh Vân nở nụ cười, đúng vậy, trước khi gặp Long Trần, Tiêu Dao Minh vẫn tốt đẹp đó thôi? Tu hành sao có thể dựa dẫm vào người khác?
Long Trần không muốn can thiệp vào con đường tu hành của người khác, hắn chỉ là một khách qua đường trong cuộc đời họ, giúp đỡ hiện tại, chưa chắc đã là chuyện tốt cho tương lai của họ.
Hơn nữa, Long Trần rất ghét loại phân tranh nhàm chán này, thời gian của hắn rất quý giá, hắn muốn cố gắng tu hành, sớm đi tìm hồng nhan tri kỷ, đi tìm cha mẹ ruột thịt, sao có thời gian dây dưa với bọn họ.
Đúng lúc này, một đám đệ tử nội môn mặc trường bào trắng đi đến, trước ngực thêu chữ "Lạc" màu vàng.
"Người Lạc Minh đến." Có người khẽ nói, nhận ra những người kia.
Tổng cộng có mười mấy người, nhưng ai nấy khí tức cường hoành, dù chỉ là Thần Hỏa Cảnh, nhưng khí tức thuần túy không thua kém những thị vệ Tứ Cực Cảnh kia, rõ ràng đều là cao thủ.
Người dẫn đầu là một nam tử dáng người thon dài, mặt như Quan Ngọc, tướng mạo thanh tú, cử chỉ tao nhã, mang phong thái cao thủ.
"Thanh Dương sư huynh, cuối cùng chúng ta cũng gặp mặt." Thấy nam tử kia, Lạc Băng Lạc Ngưng vội chạy ra đón, vẻ mặt kích động.
Người nọ không ai khác, chính là Lạc Thanh Dương, thiên kiêu Lạc gia, Minh chủ Lạc Minh trong nội môn, theo bối phận và tuổi tác, Lạc Băng nên gọi hắn là đại ca, trong học viện thì gọi là học trưởng.
Nhưng ở Lạc gia, khi Lạc Băng còn nhỏ, sư phụ vỡ lòng của nàng và Lạc Thanh Dương là một người, nên ở nhà gọi hắn sư huynh, ở đây cũng gọi sư huynh, đã thành thói quen.
"Ta nghe nói rồi, lần này các muội vào được đây, hoàn toàn là nhờ vận may." Lạc Thanh Dương gật đầu nói.
"Đúng vậy đó, nếu không phải Cổ Phi bị Sở Cuồng lừa gạt, hy vọng thắng của chúng ta rất mong manh." Lạc Ngưng cũng cảm thấy sợ hãi.
Chiến lực của Cổ Phi cường hãn, nhưng nàng và Lạc Băng không hề e ngại, chỉ là đối phương ngoài Cổ Phi, còn có mấy cường giả giấu thực lực như Viên Tinh Huy.
Dù hai nàng có thể tạm thời giữ thế bất bại, nhưng đệ tử khác chắc chắn sẽ thương vong lớn, mà khi đệ tử khác rời khỏi, hai nàng dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không chịu nổi nhiều cường giả vây công, cuối cùng thua là cái chắc.
Nên Lạc Thanh Dương nói không sai, lần này các nàng vào được nội môn, hoàn toàn là vận may, coi như nhặt được món hời lớn.
"Long Trần, ta giới thiệu cho ngươi, đây là Lạc Thanh Dương sư huynh, cũng là thiên tài Lạc gia, Minh chủ Lạc Minh, sau này ở nội môn, mọi người phải chiếu cố lẫn nhau." Long Trần còn đang thu danh thiếp, Lạc Băng kéo Long Trần đến, giới thiệu Lạc Thanh Dương.
Lúc này Long Trần mới chú ý đến Lạc Thanh Dương, nhưng khi thấy biểu lộ của Lạc Thanh Dương, Long Trần ngẩn người, thấy Lạc Băng kéo tay áo mình, hắn lập tức hiểu ra.
Long Trần mỉm cười, liền ôm quyền, nhân cơ hội này, giãy khỏi tay Lạc Băng: "Tại hạ Long Trần, hân hạnh hân hạnh."
Biểu lộ Lạc Thanh Dương hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn cố tươi cười, ôm quyền đáp lại:
"Hân hạnh hân hạnh."
Lạc Băng ngẩn người, vốn nàng cho rằng Lạc Thanh Dương sẽ nhiệt tình mời Long Trần, dù sao Long Trần là đại ân nhân của các nàng, hơn nữa Lạc Thanh Dương cũng biết chuyện Long Trần cho đan dược, giúp các nàng Khải Linh.
Dù không tính chuyện báo đáp ân tình, một tồn tại khủng bố tiềm lực vô hạn như Long Trần, Lạc Minh tuyệt đối không thể bỏ qua, nhưng Lạc Thanh Dương thậm chí không có ý mời, chỉ chào hỏi qua loa rồi thôi, Lạc Băng nhất thời ngây người.
Lạc Ngưng nhìn Lạc Thanh Dương, rồi nhìn Long Trần, khóe miệng lộ ý cười thâm thúy, không nói gì, nhất thời tràng diện có chút lúng túng.
"Báo danh xong rồi, chúng ta phải về sắp xếp một số việc, không làm phiền nữa." Long Trần nói xong, chào hỏi rồi dẫn người rời đi.
Lạc Băng vẻ mặt bất đắc dĩ, nàng hớn hở giới thiệu hai người, kết quả lại thành ra thế này, ngoài dự kiến của nàng.
Vừa ra đến cửa lớn, Long Trần đụng phải một đám người, đám người kia trước ngực vẽ chữ "Sở" đậm nét, thấy những người này, người Lạc gia lập tức nắm chặt nắm đấm.
Dịch độc quyền tại truyen.free