(Đã dịch) Cửu Tiêu Vũ Đế - Chương 19: Long gân hổ cốt
"Đề nghị này ta tiếp nhận!"
Một giọng nói trầm thấp vang lên, dĩ nhiên là từ miệng Lâm Hạo.
Dịch Minh Thành cùng Lâm Thành đồng thời mừng rỡ.
Dịch Minh Thành vui mừng vì Lâm Hạo đã tỉnh lại, còn Lâm Thành thì mừng rỡ bởi Lâm Hạo đã chấp nhận lời đề nghị, đồng nghĩa với việc mạng sống của hắn được bảo toàn.
"Bất quá, ta không có ba tháng thời gian để chơi với ngươi. Một tháng sau ta tự nhiên sẽ tìm ngươi. Hơn nữa, tự trói một tay một chân, ngươi không khỏi quá coi trọng chính mình rồi."
Dưới chiếc mặt nạ quỷ dị, đôi mắt Lâm Hạo sâu thẳm như một đầm nước tĩnh lặng.
Thế nhưng, Lâm Thành lại nghe ra ý khinh thường mãnh liệt trong lời nói đó.
Một phế vật Ngưng Huyết cảnh tam trọng rõ ràng dám lớn tiếng, lại còn khinh thường hắn đến mức này, điều đó khiến Lâm Thành uất ức tột độ.
Nhưng lúc này, dù tức giận hắn cũng chẳng dám thốt ra lời nào.
Mà Dịch Minh Thành mắt lóe lên, trong nháy mắt nghĩ tới rất nhiều.
Một tháng nữa chẳng phải là đại hội tỷ võ thường niên của Chiến Long Thành sao?
Đại hội tỷ võ trước tiên sẽ bắt đầu từ các gia tộc, thi đấu để chọn ra mười người mạnh nhất.
Sau đó mười người này sẽ đại diện gia tộc tham gia tỷ võ nội thành. Người thắng cuộc không những mang vinh quang về cho gia tộc mà còn có cơ hội một bước lên mây, tiến vào Ngự Cẩm Thành. Bởi lẽ, đại hội tỷ võ hàng năm đều do Đào Bảo Các tài trợ.
Hiện giờ Thiếu chủ đưa ra yêu cầu như thế, chẳng lẽ y đã định công bố thân phận của mình trong vòng một tháng sao?!
Điều đó khiến Dịch Minh Thành giật mình thon thót.
Cho dù hợp tác với Đào Bảo Các, thậm chí là Văn Nhân gia tộc, nếu tin tức Lâm Hạo khôi phục truyền đến tai Lâm Vũ – người đứng đầu nhánh Lâm gia ở Ngự Cẩm Thành – khi đó Văn Nhân gia tộc chắc chắn sẽ bỏ rơi Lâm Hạo.
Chẳng lẽ, Thiếu chủ đã có một sách lược vẹn toàn?
Dịch Minh Thành đang định suy nghĩ kỹ hơn thì liếc mắt qua, phát hiện trong mắt Lâm Thành chợt lóe lên rồi biến mất một tia oán độc.
Không chút dấu hiệu, Dịch Minh Thành đột nhiên bùng nổ.
"Ba!"
Một cái tát giáng xuống thật mạnh, phát ra tiếng kêu giòn giã, khiến Lâm Thành choáng váng ngay tức khắc.
Hắn không hiểu Dịch Minh Thành đột nhiên nổi điên vì cớ gì mà dám đánh hắn.
"Ngươi cái chó chết, vừa mới mắng chửi người rất thoải mái đúng không!"
Dù Thiếu chủ đã đồng ý với Lâm Thành, nhưng Dịch Minh Thành hắn lại chẳng nói là không ra tay. Những lời Lâm Thành vừa mới mắng Thiếu chủ, hắn đều ghi nhớ cả. Giờ đây, có Các chủ Đào Bảo Các ở đây, nếu hắn không nhân cơ hội cáo mượn oai hùm một phen, hắn sẽ thấy có lỗi với chính mình.
"Hiện tại rõ ràng còn dám lườm nguýt, xem ra ngươi là không có đem Đào Bảo Các để vào mắt à!"
"Vừa nãy ức hiếp chủ nhân nhà ta sướng lắm đúng không? Giờ thì, mày dám đánh trả xem nào!"
Vừa mắng, Dịch Minh Thành đã dùng cả tay chân. Chẳng bao lâu sau, Lâm Thành đã bị đánh cho mặt mũi sưng vù như đầu heo.
Cửu Ngũ một mực thờ ơ lạnh nhạt, hiện tại nhìn thấy hành vi của Dịch Minh Thành, y không khỏi lần nữa đánh giá Lâm Hạo.
Lần này, Cửu Ngũ nhìn thấy cánh tay phải trần của Lâm Hạo.
Cánh tay này cơ bắp cuồn cuộn, gân lớn nổi lên cuồn cuộn như hình rồng, da thịt hiện rõ một màu vàng ố hiếm thấy.
Khẽ giật mình, Cửu Ngũ chợt sáng mắt, trong con ngươi hiện lên vẻ khiếp sợ.
Võ đạo tu vi của y cao hơn Lâm Hạo rất nhiều, chỉ liếc mắt đã có thể nhìn rõ hư thật của Lâm Hạo. Thế nhưng hiện tại, y không thể ngờ một Võ Giả Ngưng Huyết cảnh tam trọng lại có thể luyện cơ bắp đến trình độ này.
Ngưng Huyết cảnh vốn là quá trình rèn luyện gân cốt, huyết nhục. Tương truyền, khi thân thể luyện đến mức tận cùng, có thể đạt đến "thân thể thành cương", gặp ngoại lực sẽ tự động phóng thích hộ thể cương khí.
Mà cảnh giới trước "thân thể thành cương" được gọi là Long gân hổ cốt.
Quanh thân gân lớn như rồng, cốt tủy phong phú như hổ.
Rồng cuộn hổ phục, khí phách ngời ngời!
Cửu Ngũ từ Ngự Cẩm Thành đến, đã đi qua rất nhiều thành trì ở Thương Nam quốc, có thể nói đã gặp vô số người.
Thế nhưng, y chưa từng thấy ai có thể luyện cơ bắp đến cảnh giới Long gân hổ cốt ở Ngưng Huyết cảnh, dù là những thiên tài được xưng tụng kia cũng không làm được.
Thế mà hiện tại, một Võ Giả Ngưng Huyết cảnh tam trọng lại có thể luyện cơ bắp đến mức độ này, Cửu Ngũ nuốt khan một ngụm nước bọt, thầm tặc lưỡi kinh ngạc.
Chưa nói đến đan đạo tu vi của người này ra sao, chỉ riêng cảnh giới Long gân hổ cốt này thôi cũng đã khiến Cửu Ngũ phải bỏ đi lòng khinh thị.
"Lão Dịch, đủ rồi chứ? Tiểu thư nhà ta vẫn đang chờ đấy." Cửu Ngũ thấy Dịch Minh Thành dừng tay, mắt lóe lên, mỉm cười nói.
Nghe cách xưng hô đó, Dịch Minh Thành khẽ rùng mình, sau đó cười đáp: "Ha ha ha, đủ rồi đủ rồi. Đánh người đúng là mẹ nó sướng thật!"
Ba người rời đi, Lâm Thành thì co ro lại một chỗ như một con chó chết.
"Không cần biết ngươi là ai! Một tháng nữa, Lâm Thành ta nhất định sẽ gấp trăm lần trả lại mối nhục ngày hôm nay cho ngươi!" Lâm Thành trợn mắt nhìn theo bóng lưng Lâm Hạo khuất xa, khuôn mặt dữ tợn.
Sau khi thức tỉnh huyết mạch trở thành linh thể, Lâm Thành muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, chưa từng bị đối xử như vậy. Mối nhục lớn đến thế khiến lửa hận trong lòng hắn ngập trời.
Đứng dậy chỉnh trang lại dung nhan một chút, Lâm Thành lảo đảo bỏ đi, khác xa vẻ ngông nghênh lúc mới đến.
Trong đình nghỉ mát trên sườn núi mười dặm, Văn Nhân Vũ Hinh ngồi đó đầy ưu nhã. Gió nhẹ phảng phất làm tà áo nàng bồng bềnh, tựa như tiên nữ muốn thuận gió bay về trời.
Cửu Ngũ cung kính đứng trước mặt nàng, báo cáo tình hình. Sau đó lui ra khỏi đình nghỉ mát.
Bên ngoài đình nghỉ mát, Dịch Minh Thành đứng cạnh Lâm Hạo, khẽ nhắc nhở: "Thiếu chủ, tiểu cô nương kia chính là tiểu thư Văn Nhân gia. Tư duy rất mực tinh tế. Chút nữa ngài cũng phải cẩn thận."
Trong tình huống này, Dịch Minh Thành biết mình không thể vào đình nghỉ mát. Dù tâm tính đã thay đổi, nhưng hắn vẫn rất sợ Lâm Hạo chịu thiệt.
Lâm Hạo khẽ gật đầu, sau đó thong dong cất bước...
Trong lương đình, Văn Nhân Vũ Hinh cùng Lâm Hạo mặt đối mặt mà ngồi, ai đều không mở miệng.
Văn Nhân Vũ Hinh đôi mắt đẹp như tinh tú, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lâm Hạo ẩn dưới chiếc mặt nạ quỷ dị, dường như muốn nhìn thấu y.
Còn Lâm Hạo không hề khiếp đảm đối mặt với nàng, ánh mắt thâm thúy như hồ nước.
Vừa bắt đầu đã dùng tâm lý thế công, quả nhiên người phụ nữ này rất cao minh.
Lâm Hạo thầm khen một tiếng trong lòng, sau đó chuẩn bị hành động.
Văn Nhân Vũ Hinh có thời gian, nhưng y thì không. Hiện giờ y có rất nhiều việc phải làm, không thể lãng phí thời gian ở đây.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, khóe miệng Lâm Hạo cong lên, ánh mắt chợt trở nên phóng túng.
Bắt đầu từ khuôn mặt tinh xảo không tì vết của nàng, ánh mắt y lướt xuống theo chiếc cổ trắng nõn mềm mại, qua bộ ngực đầy đặn, đến vùng bụng phẳng lì, lướt qua bắp đùi rồi cuối cùng dừng lại trên đôi ngọc thủ trắng như tuyết của nàng.
Văn Nhân Vũ Hinh khẽ run rẩy. Ánh mắt Lâm Hạo như một đôi bàn tay mềm mại, khiến toàn thân nàng tê dại.
Văn Nhân Vũ Hinh nàng thân là thiên chi kiều nữ, chưa từng có ai dám nhìn nàng phóng túng như vậy. Ban đầu nàng còn giữ được tâm trí thanh minh, biết đây chỉ là đòn tâm lý của đối phương, nên không hề lùi bước, âm thầm cố nén.
Nhưng dần dà, ánh mắt ngày càng phóng túng của Lâm Hạo từng chút một gặm nhấm lý trí nàng, cuối cùng nàng đã đứng bên bờ vực sụp đổ.
Đang định tức giận thì Lâm Hạo đột ngột cất lời.
"Văn Nhân tiểu thư, đôi tay nàng thật đẹp, như ngón măng ngọc, thon dài như mầm non, trắng trẻo nõn nà." Lời Lâm Hạo nói mang theo sự si mê.
Lâm Hạo chọn thời cơ vừa vặn, mức độ đúng lúc không sai một ly.
Hô hấp Văn Nhân Vũ Hinh đột ngột ngừng lại. Sau đó, bên ngoài đình nghỉ mát, gió bão bất ngờ gào thét, khí tức cuồng bạo tàn sát bừa bãi, lá cây bay tán loạn, rồi hóa thành bột mịn.
Lâm Hạo vẫn đứng thẳng tắp như một thanh lợi kiếm. Y khẽ cười, không chút hoang mang nói: "Đôi tay như vậy rất thích hợp để luyện đan."
"Ngươi..." Văn Nhân Vũ Hinh uất nghẹn, nàng biết rõ hiệp một giao phong này, nàng đã hoàn toàn thất bại.
"Văn Nhân tiểu thư, nếu nàng thực sự muốn đàm, có lẽ nên có chút thành ý? Với áp lực lớn đến thế này, e rằng chưa đợi chúng ta đàm thành chuyện làm ăn, ta đã bỏ mạng rồi." Lâm Hạo không hề lay động.
Trong đôi mắt đẹp của Văn Nhân Vũ Hinh hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó nàng phất tay.
Áp lực của Lâm Hạo chợt biến mất.
"Ngay cả Cửu Ngũ cũng không biết sự tồn tại của ma ma, ta thật sự rất ngạc nhiên, ngươi đã phát hiện ra như thế nào?"
Văn Nhân Vũ Hinh thân là tiểu thư Văn Nhân gia, một mình ở bên ngoài không thể nào không có Hộ Vệ âm thầm bảo vệ. Nàng không thể hiểu được rằng, Lâm Hạo với tu vi Ngưng Huyết cảnh tam trọng lại có thể phát hiện được người ẩn nấp trong bóng tối.
"Vấn đề này để sau hãy bàn, chúng ta hãy nói chuyện chính sự trước." Lâm Hạo lắc đầu.
Nói đến chính sự, Văn Nhân Vũ Hinh nghiêm mặt, lạnh lùng mở lời: "Được thôi! Ngươi muốn năm thành cổ phần danh nghĩa của Đào Bảo Thánh Điện, không phải là không thể. Nhưng chỉ với một đơn Hồi Nguyên Bạo Huyết Đan thì xa xa chưa đủ. Ngươi còn có thể lấy ra thứ gì khác?"
Lâm Hạo vẫn lắc đầu, điềm nhiên nói: "Hiện tại ta không có gì để đưa cả. Tuy nhiên, chỉ cần nàng gật đầu, ta có thể miễn phí tặng cho nàng thủ ấn luyện Hồi Nguyên Bạo Huyết Đan."
Nếu Sở Sinh có mặt lúc này, nhất định sẽ cười Lâm Hạo điên mất. Điều kiện như thế chỉ có kẻ ngốc mới chịu đáp ứng. Đây căn bản là hành vi tay không bắt cướp.
Văn Nhân Vũ Hinh che miệng cười khẽ, không trực tiếp trả lời mà chỉ nói: "Ta vẫn chưa tận mắt thấy Hồi Nguyên Bạo Huyết Đan xuất lò. Không biết hôm nay c�� cơ hội không?"
"Có thể." Lâm Hạo vẫn điềm nhiên như nước hồ tĩnh lặng.
Văn Nhân Vũ Hinh vung tay lên, một lò đan xuất hiện trong đình. Sau đó, nàng mở lòng bàn tay phải, từ hư không xuất hiện một ngọn Hỏa Diễm màu xanh lá cây.
Dị Hỏa!
Luyện đan ngoài việc dùng Hỏa Tinh Thạch của đại lục, còn có các loại Dị Hỏa. Đan dược cao cấp không có Dị Hỏa thì không thể luyện chế.
Tiêu Dao Thần Quân từng luyện hóa được một loại Dị Hỏa vô cùng hiếm thấy. Đáng tiếc, sau khi người ấy thân tử đạo tiêu, ngọn Dị Hỏa kia cũng không biết đã lưu lạc về phương nào.
Dị Hỏa cũng có đẳng cấp, hiện tại Dị Hỏa của Văn Nhân Vũ Hinh còn cao hơn Thương Viêm một cấp bậc.
Văn Nhân Vũ Hinh vung tay ném, ngọn Hỏa Diễm như có mắt, chui vào bên dưới lò đan, sau đó hóa thành ngọn Liệt Hỏa hừng hực.
Sau đó, từng loại dược thảo được nàng ném vào lò đan.
Ở ngón giữa tay phải của Văn Nhân Vũ Hinh, một chiếc nhẫn tạo hình hoa lệ lóe lên ánh sáng chói mắt. Lâm Hạo biết đó là Trữ Vật Linh Giới, nhưng không hề tò mò về nó. Chỉ cần có tài liệu, y có thể luyện chế.
Chỉ liếc qua một cái, Lâm Hạo bắt đầu khống hỏa.
Khi Lâm Hạo đánh ra thủ ấn đầu tiên, đôi mắt đẹp của Văn Nhân Vũ Hinh chợt sáng bừng.
Người trong nghề chỉ cần ra tay là biết ngay trình độ.
Tốc độ kết ấn, cùng với khả năng nắm bắt thời gian của Lâm Hạo đều không sai một ly.
Theo từng thủ ấn được đánh ra, đôi mắt đẹp của Văn Nhân Vũ Hinh càng trợn to, cuối cùng tròn xoe kinh ngạc.
Thủ ấn mà Lâm Hạo sử dụng nhìn thì vô cùng đơn giản, nhưng lại xen kẽ các bước cực kỳ chặt chẽ. Điều khiến nàng giật mình nhất là có rất nhiều chi tiết mà ngay cả nàng nhìn thôi cũng thấy khó khăn.
Đây thực sự là thủ ấn luyện đan của Nhất giai đan dược sao?
Bản thân nàng đã là Địa cấp Đan sư, hiện tại nhìn thấy một loại thủ ấn luyện đan chưa từng thấy bao giờ, tự nhiên là thích mê mẩn, muốn thỉnh giáo Lâm Hạo. Thế nhưng lại sợ ảnh hưởng đến y, mấy lần muốn nói lại thôi.
Luyện đan cũng như luyện công, chú trọng tinh khí thần hợp nhất. Chỉ cần một chút sai sót, chẳng những công sức ba năm đốt thành tro, mà còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Văn Nhân Vũ Hinh cũng không dám mạo hiểm như vậy.
Thế nhưng, việc luyện đan hung hiểm vạn phần trong mắt nàng, khi qua tay Lâm Hạo lại hoàn toàn dễ như ăn cháo.
"Văn Nhân tiểu thư, nếu có điều gì chưa rõ, nàng cứ việc nói ra." Lâm Hạo thấy vậy, chủ động lên tiếng.
"A!" Trong đôi mắt đẹp của Văn Nhân Vũ Hinh tràn đầy kinh ngạc. Y là muốn vừa luyện đan vừa chỉ điểm mình sao?
Phải biết rằng đây chính là thủ ấn đã thất truyền từ lâu. Y không sợ mình học được rồi sẽ không giữ lời hứa sao? Hơn nữa, lúc luyện đan lại có thể nhất tâm nhị dụng mà vẫn thành thạo, điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi!
"Ta đã nói rồi, thủ ấn này ta có thể miễn phí tặng. Hiện tại ta chỉ là đang thực hiện lời hứa mà thôi." Lâm Hạo nhún vai, như thể mọi chuyện đều không có gì đáng bận tâm.
Văn Nhân Vũ Hinh vội vàng thu liễm tâm thần, khiêm tốn thỉnh giáo.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free, rất mong bạn sẽ đón nhận.