Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu Tiên Đồ - Chương 879: Ngộ trang sách

Trong khách điếm, Lăng Tiên nghiêng mình tựa vào giường đá, nhắm mắt trầm tư.

Kế hoạch ban đầu của hắn là định đến Lạc Hoàng Lĩnh, tìm hiểu một chút bí mật về sự biến mất của vị Chân Hoàng nọ. Thế nhưng giờ đây, Lạc Hoàng Lĩnh đã thuộc sở hữu của Quy Vương Gia, mà hắn mới vừa kết thù với truy���n nhân mạnh nhất của Vương Gia. Vì vậy, dù có đến, người của Vương Gia cũng không thể nào cho phép hắn đặt chân vào. Trừ phi, hắn dùng vũ lực mà xông vào. Khả năng này rất nhỏ, Vương Gia chính là một trong những cự đầu của Đông Vực, mà hiện tại, hắn cũng chưa có đủ năng lực ấy.

"Xem ra, Lạc Hoàng Lĩnh tạm thời không thể đến được."

Lăng Tiên khẽ thở dài một tiếng, gạt chuyện này sang một bên, rồi suy nghĩ về chuyện Đại Đạo Lăng. Thông qua sự miêu tả của Vũ Tiên Tử, cùng những gì ghi chép trong quyển cổ tịch kia, hắn có thể rút ra một kết luận, thậm chí là một kết luận mang tính quyết định. Đó chính là Tạo Hóa Cung, Bất Hủ Điện, Đại Đạo Lăng, ba địa điểm này nhất định có mối liên hệ nào đó với nhau. Điều này khiến Lăng Tiên cảm thấy vô cùng hứng thú, rất muốn tìm hiểu cho rõ ràng những bí mật ẩn chứa bên trong.

Huống hồ, Đại Đạo Lăng lại có vô số cơ duyên, lại càng có Suối Sinh Mệnh có thể khiến Ôn Hồn Thụ tỏa ra sức sống. Cho dù không nói đến những bí mật tiềm ẩn, chỉ riêng Suối Sinh Mệnh thôi cũng đã đáng giá để hắn đi một chuyến rồi.

"Vậy cứ quyết định như vậy đi, đã Lạc Hoàng Lĩnh tạm thời không thể đến, thì cứ tịnh tâm chờ đợi Đại Đạo Lăng mở ra. Đợi khi xuất quan rồi, sẽ định đoạt tiếp."

Lăng Tiên đưa ra quyết định, ngay sau đó tâm niệm vừa động, liền lấy ba tờ Sáng Thế Trang Sách từ trong túi trữ vật ra. Chỉ trong chốc lát, ba tờ trang sách vàng óng ánh hiện ra giữa không trung, tỏa ra kim quang và đạo vận, vô cùng huyền diệu, thần dị phi phàm. Đúng là Sáng Thế Trang Sách trong truyền thuyết!

Vật này vốn có nguồn gốc từ Sáng Thế Thiên Thư, chỉ có điều vì một nguyên nhân không rõ mà phân tán thành ba ngàn tấm trang sách. Mỗi một tờ đều bao hàm một loại đại đạo, là thần vật mà mỗi người trong Tu Tiên giới đều tha thiết mơ ước. Mà ba tờ trang sách này, là ba tờ mà hắn đã có được từ Bất Hủ Điện.

Năm đó, Lăng Tiên đơn độc một mình, ác chiến với sáu đại thiên kiêu, cuối cùng độc chiếm ba tờ trang sách này. Tuy nói trong quá trình đó hắn bị trọng thương, nhưng thu hoạch không thể nghi ngờ là vô cùng kinh người. Một tờ trang sách đã là bảo vật giá trị liên thành, huống hồ là ba tờ? Chỉ là, sau khi có được, Lăng Tiên luôn không tiến hành ngộ đạo. Nguyên nhân là sợ lĩnh ngộ quá nhiều sẽ khiến đạo của mình trở nên pha tạp, hỗn loạn, nói trắng ra là, chính là tham thì thâm.

Bất quá thời khắc này, cảnh giới của hắn đã đạt tới Nguyên Anh Kỳ, con đường của bản thân cũng đã xác định. Vì vậy, tự nhiên có thể tiến hành ngộ đạo rồi.

"Thời gian đã quá lâu, chính mình cũng đã quên mất ba tờ trang sách này."

Nhìn những trang sách lưu chuyển đạo vận kia, Lăng Tiên lắc đầu bật cười, sau đó liền lấy ra một mảnh Ngộ Đạo Liên, ý định tìm hiểu những gì ghi lại trên trang sách. Hắn lập tức quán chú thần hồn vào tờ trang sách đầu tiên, ngay lập tức, tờ trang sách này kim quang đại phóng, một cỗ đạo vận huyền ảo khôn lường tuôn chảy ra.

Sau đó, trong đầu Lăng Tiên liền hiện lên một ngọn lửa nhỏ. Nó chỉ lớn bằng ngón tay, vô cùng yếu ớt, tựa như một cơn gió cũng có thể thổi tắt. Thế nhưng ngay một khắc sau đó, ngọn lửa lại trở thành một đoàn hỏa diễm lớn bằng nắm tay. Mà theo thời gian trôi qua, hỏa diễm càng lúc càng l���n, càng lúc càng rực cháy. Cuối cùng, đã tạo thành một biển lửa, có uy thế Phần Thiên Chử Hải.

"Hỏa Chi Đạo sao..."

Lẩm bẩm một tiếng, Lăng Tiên đắm chìm tâm thần, chuyên chú lĩnh ngộ vô tận hỏa diễm trong đầu. Tuy nói hắn không có Hỏa Đạo thần thông, nhưng những gì Sáng Thế Trang Sách ghi lại chính là đạo, vô hình vô chất. Bất luận là loại nào, đối với tu sĩ mà nói, đều có lợi ích cực kỳ lớn.

"Đạo là gì...?"

Nó vô hình vô chất, đã là một loại sức mạnh bí ẩn khó lường, cũng là một loại quy tắc thiên địa. Hoặc nói, là bản chất của thiên địa. Cũng giống như tờ Hỏa Đạo Trang Sách này, nó ghi lại chính là bản chất của hỏa. Chỉ cần thông hiểu được, vậy liền tương đương với đang lĩnh ngộ bản chất của hỏa, trực chỉ căn bản.

Phải biết, quá trình tu hành của sinh mệnh, chính là truy tìm căn bản của đạo. Mà Sáng Thế Trang Sách lại tương đương với việc bày căn bản ấy ra trước mặt, chỉ cần thông hiểu, liền có thể thấu triệt bản chất của đại đạo. Nói cách khác, khi những tu sĩ khác đang đau khổ truy tìm đại đạo, thì Sáng Thế Trang Sách đã bày đại đạo ra trước mặt kẻ sở hữu, điều này nghịch thiên đến mức nào? Chính là bởi vì nguyên nhân này, Sáng Thế Trang Sách mới có thể trở thành thần vật mà mỗi người đều tha thiết mơ ước.

Đương nhiên, Sáng Thế Trang Sách tuy huyền diệu vô song, nhưng cũng chỉ là đưa ra một con đường tắt tương đối thuận tiện. Có thể đi đến đỉnh phong, đạt được thành tựu huy hoàng hay không, còn phải xem năng lực của kẻ sở hữu. Hoặc nói là ngộ tính. Mà thứ này, Lăng Tiên chưa bao giờ thiếu.

Vì vậy, khi hắn tĩnh tâm lĩnh ngộ mười ngày, liền nhập môn ở Hỏa Chi Đạo. Không thể không nói, tốc độ này rất nhanh, mặc dù là có Sáng Thế Trang Sách cùng Ngộ Đạo Liên trợ giúp, vẫn là rất nhanh. Nếu là người thường, không có vài năm thì đừng mơ tưởng nhập môn.

Mà sau khi nhập môn, Lăng Tiên liền không thể tiếp tục tham ngộ được nữa. Bởi vì bất luận một loại đại đạo nào, đều vô cùng mênh mông huyền diệu, cho dù ngộ tính của hắn có mạnh đến đâu, cũng không cách nào tiếp tục tham ngộ được nữa. Cho nên, Lăng Tiên chậm rãi mở ra hai con ngươi, thoát khỏi cảnh giới Ngộ Đạo.

Sau đó, hắn tâm niệm vừa động, ngón trỏ tay phải lập tức toát ra một ngọn lửa nhỏ. Không phải Phần Tà Thần Diễm, mà là ngọn lửa phàm tục được ngưng kết từ đạo. Khi bất luận một loại thiên địa đại đạo nào sau khi nhập môn, cũng có thể trực tiếp vận dụng quy tắc thiên địa để hình thành lực lượng, nguyên lý này cũng giống như thần thông. Nói trắng ra là, thần thông thuật pháp chính là vật dẫn của đạo. Cho nên, khi Lăng Tiên nhập môn ở Hỏa Chi Đạo, liền có thể kích phát ra hỏa diễm. Đương nhiên, không có uy lực gì đáng kể, nhưng ý nghĩa mà điều này đại biểu lại không hề tầm thường.

"Chỉ lĩnh ngộ mười ngày mà ta liền nhập môn ở Hỏa Chi Đạo, Sáng Thế Trang Sách, quả nhiên không hề tầm thường."

Trong mắt Lăng Tiên lộ ra vẻ thán phục, cũng có vài phần vui sướng. Tuy nói hắn biết rõ, hiện tại mình chỉ là nhập môn, căn bản không đáng kể là gì. Nhưng khi thông hiểu Hỏa Chi Đạo, vậy liền tương đương với đã thấu triệt một loại thiên địa đại đạo! Hoặc nói, là đang đi trên con đường đỉnh phong của Hỏa Chi Đạo!

"Tiếp theo, hãy xem hai tờ trang sách còn lại, chúng đều ghi lại loại đại đạo gì."

Khóe miệng Lăng Tiên nhếch lên, thu Hỏa Đạo Trang Sách vào túi trữ vật, sau đó, thần hồn liền quán chú vào tờ trang sách thứ hai. Thế nhưng điều khiến hắn bất ngờ là, tờ trang sách này lại trống không. Trên đó chỉ có đạo vận lưu chuyển, chứ không có ghi lại bất kỳ đạo gì. Điều này khiến Lăng Tiên nhíu mày, vô cùng khó hiểu.

Bất quá nghĩ kỹ lại, hắn cũng bình tĩnh lại. Thế nhân đều nói có Tam Thiên Đại Đạo, nhưng trên thực tế, đại đạo vô hình, há lại có định số? Cái gọi là Tam Thiên Đại Đạo, bất quá chỉ là một ví von, thật sự có bao nhiêu chủng đạo, không ai nói rõ được. Bất quá có một điều có thể khẳng định, Sáng Thế Trang Sách quả thật có ba ngàn tấm. Chỉ là tác dụng của trang sách trống không này, thì Lăng Tiên lại không nghĩ ra.

"Chẳng lẽ nói... chỉ là để góp đủ số sao?"

Lông mày Lăng Tiên nhíu lại, rất nhanh liền lắc đầu bật cười, bác bỏ suy đoán này. Sau đó, hắn tạm thời không để ý tới tờ trang sách trống không này, quán chú thần hồn vào tờ trang sách thứ ba. Mà tờ trang sách này, cũng giống như tờ trước, đều không có đạo vận lưu chuyển, cũng không có ghi lại bất kỳ đạo gì. Điều này khiến Lăng Tiên cảm thấy kỳ quái.

Sáng Thế Thiên Thư chính là một trong những thần vật chí cao từ xưa đến nay, ngang hàng với Khai Thiên Thần Phủ. Từng bộ phận của nó đều có được sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, tuyệt đối không thể tồn tại bộ phận vô dụng. Nói cách khác, hai tờ trang sách trống không này cũng không phải vô dụng, mà là có diệu dụng mà Lăng Tiên không tài nào đoán ra.

"Đến tột cùng là cái gì..."

Đây là bản dịch có một không hai, được Tàng Thư Viện cống hiến cho bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free