Cửu Tiên Đồ - Chương 751 : Lôi kéo
"Vậy... ngươi còn muốn Hoa Thành chủ không?"
Lăng Tiên khẽ mỉm cười, nụ cười này dù nhìn thế nào cũng mang vài phần vẻ giảo hoạt, lừa lọc.
"Muốn, rất muốn, nhất định phải!"
Vì bị ngọn lửa trong Trấn Ma Bia thiêu đốt, Ma Tôn toàn thân vẫn đang trong trạng thái thất hồn lạc phách. Giờ phút này, nghe Lăng Tiên nói vậy, hắn theo bản năng gật đầu, lặp lại đáp án của câu hỏi vừa rồi.
"Hả?"
Lăng Tiên khẽ nhíu mày, hai con ngươi sắc bén tựa như lợi kiếm, nhìn thẳng Ma Tôn.
Lập tức, vị ma đầu uy danh chấn động thiên hạ này khẽ rùng mình, vội vàng sửa lời: "Không, không không, là không muốn, đúng, là không muốn!"
"Vậy còn tạm được."
Lăng Tiên khẽ cười, rồi đưa mắt nhìn xuống Hoa Uyển Chuyển, cất cao giọng nói: "Hoa Thành chủ, chắc ngươi cũng đã nghe rõ rồi nhỉ, Ma Tôn nói hắn không cần ngươi nữa."
Nghe vậy, Hoa Uyển Chuyển khẽ thở dài một hơi, triệt để yên lòng.
Mọi người có mặt tại đây cũng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Lăng Tiên tràn ngập kính sợ và cả lòng cảm kích.
Vốn dĩ, họ đã tuyệt vọng, cho rằng Thành chủ chắc chắn sẽ bị Ma Tôn bắt đi. Nhưng giờ phút này, Lăng Tiên đã thân chinh ra tay, giải cứu Hoa Uyển Chuyển khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, sao có thể khiến họ không sinh lòng cảm kích?
Nhất là Hoa Uyển Chuyển, người trong cuộc, càng tràn đầy lòng cảm kích, và cả sự may mắn.
May mắn vì chính mình đã chọn Lăng Tiên làm Hoa Thần. Bằng không, nếu lựa chọn người khác, thì hôm nay, không chỉ sự trong sạch của nàng sẽ bị hủy hoại trong chốc lát, mà cả Hoa Thành cũng sẽ bị mất mặt.
Chỉ là, cái gì mà "không cần mình nữa" chứ?
Chẳng lẽ không thể nói hắn sẽ không làm khó dễ mình nữa sao?
Hoa Uyển Chuyển liếc xéo Lăng Tiên một cái, lẩm bẩm: "Thật đúng là, làm như thể ta không gả ra được vậy."
Vừa nói, nàng thân hình khẽ lay động, đã xuất hiện trước mặt Lăng Tiên. Sau đó, nàng khom người thi lễ, nói: "Cảm tạ công tử hôm nay ra tay, cứu thiếp thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng."
"Hoa Thành chủ khách khí rồi, chỉ là tiện tay mà thôi."
Lăng Tiên khoát tay, chợt nhớ ra điều gì, lập tức dùng ánh mắt mong chờ nhìn Hoa Uyển Chuyển.
Điều này khiến nàng hơi ngẩn ra, trong lòng luôn có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây phút sau, nàng liền thấy Lăng Tiên nở nụ cười vô cùng ấm áp, vô cùng rạng rỡ.
"Nếu Hoa Thành chủ thật lòng cảm tạ, vậy không bằng ban cho ta một giọt Thánh Linh Thủy đi."
Lăng Tiên với gương mặt tràn đầy nụ cười ấm áp, dùng ánh mắt mong chờ nhìn Hoa Uyển Chuyển.
"Biết ngay là chuyện này mà."
Hoa Uyển Chuyển nghe xong, mặt mày tối sầm, nhưng lập tức lại nổi lên ý đùa nghịch, khẽ cười tươi quyến rũ: "Thánh Linh Thủy thì không có, nhưng mỹ nhân thì lại có một người đây. Không bằng thiếp lấy thân báo đáp nhé?"
"Hả, thôi bỏ đi." Lăng Tiên thất vọng lắc đầu, ánh mắt liền rời khỏi người Hoa Uyển Chuyển.
Điều này khiến mí mắt Hoa Uyển Chuyển giật giật, không ngờ Lăng Tiên lại không thèm nhìn mình, hơn nữa còn lộ ra vẻ thất vọng như vậy.
Có ý gì chứ!
Lão nương đây là một đại mỹ nhân thiên kiều bá mị, lẽ nào lại không bằng một giọt Thánh Linh Thủy sao?
Hoa Uyển Chuyển tức giận đến mức lồng ngực nhấp nhô, sóng lớn mãnh liệt, vô cùng đồ sộ.
Điều này khiến Ma Tôn một bên lén nuốt nước miếng, hai tròng mắt lại lần nữa nóng bỏng lên. Bất quá, vừa nghĩ tới ác ma bên cạnh, hắn lập tức rùng mình một cái, trong lòng biết có Lăng Tiên ở đây, mình xem như không còn hy vọng nào.
"Thôi vậy, dù sao cũng chỉ là tiện tay mà thôi, Hoa Thành chủ không cần để trong lòng."
Lăng Tiên khoát tay, nói: "Chuyện này đã giải quyết xong, ta cũng nên rời khỏi Hoa Thành."
"Rời đi?"
Hoa Uyển Chuyển ngẩn người, nói: "Ngươi hiện tại dù sao cũng là Hoa Thần của Hoa Thành ta, dựa theo quy định thì không thể rời khỏi Hoa Thành."
"Quy củ là chết, người là sống. Ta tin rằng Hoa Thành chủ sẽ không vì một quy củ mà làm khó ta." Lăng Tiên khẽ cười.
"Thế nhưng..."
Hoa Uyển Chuyển còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Lăng Tiên phất tay cắt ngang.
"Không có 'thế nhưng' gì hết, ý ta đã quyết rồi. Nếu Hoa Thành chủ không thuận theo, vậy hủy bỏ vị trí Hoa Thần của ta là được."
Nghe vậy, Hoa Uyển Chuyển thở dài một hơi, đã hiểu rõ quyết tâm của Lăng Tiên.
"Được rồi, ta đồng ý với ngươi vậy."
"Rất tốt, đa tạ Hoa Thành chủ đã nhượng bộ." Lăng Tiên hài lòng mỉm cười.
"Ngươi rời đi không thành vấn đề, nhưng vị trí Hoa Thần này, ngươi không thể từ bỏ."
Hoa Uyển Chuyển đôi mắt dịu dàng nhìn thẳng Lăng Tiên, nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi vì Thánh Linh Tuyền mà kéo dài mạng sống, cũng sẽ không yêu cầu ngươi làm bất cứ chuyện gì. Chỉ là muốn để Hoa Thành có một mối liên hệ ràng buộc với ngươi, thế nào?"
"Chuyện này..."
Lăng Tiên lộ vẻ chần chừ, hắn hiểu ý của Hoa Uyển Chuyển là muốn chiêu dụ mình, ràng buộc mình. Tương lai nếu Hoa Thành gặp nạn, mình chắc chắn sẽ không thể ngồi yên không lý tới.
Ngược lại, nếu bản thân gặp nạn, Hoa Thành cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
"Được, việc này ta đồng ý."
Lăng Tiên gật đầu, như vô tình nói: "Tương lai nếu ta gặp khó khăn, Hoa Thành chủ tuyệt đối đừng khoanh tay đứng nhìn nhé."
"Ngươi đã cứu ta một mạng, lại còn cứu Thánh Linh Tuyền, ta há lại sẽ ngồi yên không lý tới?" Hoa Uyển Chuyển vuốt vuốt sợi tóc xanh rủ xuống trước trán, phong tình vạn chủng, quyến rũ động lòng người.
"Vậy ta xin sớm tạ ơn Hoa Thành chủ vậy." Lăng Tiên khóe miệng khẽ nhếch, vui mừng vì lại có thêm một người trợ giúp.
"Không cần cảm ơn ta, đúng ra phải là ta cảm ơn ngươi mới phải."
Hoa Uyển Chuyển cũng có vài phần vui sướng, vừa là vì chiêu dụ được một tuyệt thế yêu nghiệt mà mừng rỡ, lại vừa có vài phần cảm giác không nói rõ thành lời.
"Được rồi, thời gian không còn s���m nữa, ta cũng nên rời đi."
Lăng Tiên khẽ cười, đưa mắt nhìn về phía Ma Tôn, nói: "Ma Tôn, chúng ta tìm một chỗ ôn chuyện một chút đi."
Ôn chuyện cái con khỉ khô ấy!
Ma Tôn thầm mắng một tiếng, hắn vừa đoán đã biết ngay chẳng phải chuyện tốt lành gì, càng không muốn đi cùng Lăng Tiên, tên ác ma đáng sợ này. Nhưng hắn biết rõ, nếu mình còn nói thêm chữ "không" nào nữa, thì giây phút sau sẽ bay vào Trấn Ma Bia.
Cho nên, hắn ủ rũ cúi đầu nói: "Được, ôn chuyện một chút đi."
"Vậy thì đi thôi."
Lăng Tiên đưa mắt nhìn Hoa Uyển Chuyển đoan trang xinh đẹp, chắp tay nói: "Thời gian còn dài, sau này sẽ gặp lại."
Vừa dứt lời, hắn sải bước, ngẩng đầu tiến về phía trước. Một bước phóng ra, Súc Địa Thành Thốn, trong chớp mắt đã đi được hơn trăm trượng.
Với áo trắng tựa tuyết, khí độ như Trích Tiên phong thái ấy, quả thật khiến người ta say đắm.
Đừng nói những tu sĩ Kết Đan phía dưới kia, mà ngay cả Hoa Uyển Chuyển cũng ánh mắt lộ vẻ dị sắc, thầm than một tiếng: "Đúng là một thiên kiêu khí độ vô song!"
Chỉ có Ma Tôn, như vừa ăn phải giày thối, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Hắn nhìn bóng lưng Lăng Tiên dần đi xa, thầm nghĩ mình có nên quay người bỏ chạy, đánh cược Lăng Tiên không đuổi kịp mình chăng.
Bất quá, khi một câu nói từ phương xa vọng lại, lập tức đã xua tan ý nghĩ đó của hắn.
"Gần đây ta mới học được một môn độn thuật, lại thêm Cửu Thiên Thần Dực, không biết có thể sánh vai cùng Ma Tôn ngươi chăng?"
Tiếng nói vừa dứt, Ma Tôn than vãn một tiếng, không khỏi liếc nhìn Hoa Uyển Chuyển, rồi lập tức triển động thân hình, đi theo.
Cứ thế, hai người một trước một sau, chỉ trong mấy hơi thở đã triệt để biến mất không dấu vết.
Rất nhanh, Lăng Tiên và Ma Tôn rời khỏi Hoa Thành, đi tới một khu rừng rậm rạp.
Nơi đây cổ thụ che trời, xanh um tươi tốt, một cảnh sinh cơ dạt dào.
"Trước cứ nghỉ ngơi ở đây một lát đi."
Lăng Tiên khẽ cười, hạ xuống trên tán cây của một cổ thụ cao chọc trời.
Thấy vậy, Ma Tôn bất đắc dĩ thở dài, hạ xuống bên cạnh hắn.
"Được rồi, chuyện Hoa Thành đã xong, tiếp theo nên nói chuyện giữa chúng ta rồi." Lăng Tiên ngồi trên những tán lá cây rậm rạp, thân thể nhẹ bẫng như một cánh lông vũ, không hề khiến tán lá dưới thân xê dịch dù chỉ nửa phân.
Ma Tôn cũng vậy.
Hắn như cam chịu số phận gật đầu, bất đắc dĩ nói: "Ngươi nói gì thì nói, coi như ta xui xẻo, lại gặp phải ngươi, tên ma quỷ này."
Mọi quyền sở hữu đối với nội dung dịch thuật này đều thuộc về trang Truyện Free.