Cửu Tiên Đồ - Chương 706: Giết chóc bắt đầu
Mạc Kinh Lôi là trưởng lão mạnh nhất Thanh Minh Tông, không ai bì kịp.
Mặc dù tu vi của hắn chỉ là Kết Đan đỉnh phong, chưa phải Nguyên Anh Kỳ lão quái, cũng không đạt tới Kết Đan Cực Cảnh. Thế nhưng, hắn lại chính là đệ nhất nhân danh xứng với thực của Thanh Minh Tông.
Danh xưng này không phải do ai khác phong tặng, càng không phải hắn tự xưng, mà là do chính tay hắn dốc sức tranh giành mà có được. Nhìn khắp mười bảy vị cường giả Kết Đan của Thanh Minh Tông, kể cả chưởng giáo chân nhân, cũng không ai dám không phục!
Bởi vì hắn tu luyện một môn dị pháp quyết, khiến nhục thể và pháp lực của hắn trải qua vô số lần tôi luyện, trở nên ngang bằng với thiên kiêu đạt đến Cực Cảnh, sở hữu chiến lực cực kỳ mạnh mẽ, đủ để nghiền ép những kẻ đồng cấp!
Vì vậy, khi biết được chuyến đi của Lam trưởng lão cùng sáu người toàn quân bị diệt, chưởng giáo Thanh Minh Tông lập tức tìm đến Mạc Kinh Lôi, mong hắn có thể đích thân đến trấn áp Lăng Tiên.
Hắn cũng đã chấp thuận.
Trong suy nghĩ của hắn, đây chỉ là một rắc rối nhỏ mà thôi, giết chết sáu tu sĩ Kết Đan bất nhập lưu thì có gì to tát? Hắn cũng có thể làm được điều đó.
Cho nên, Mạc Kinh Lôi căn bản không xem Lăng Tiên ra gì, thong dong không lo lắng đi tới Tội Thành.
Giờ phút này, ánh bình minh vừa ló rạng, buông xuống hào quang màu vàng kim nhạt, cho tòa thành cổ tang thương này dát lên một lớp viền vàng.
Mạc Kinh Lôi lơ lửng giữa không trung, cảm thụ kết giới hộ thành đang ẩn ẩn lưu động, trên nét mặt hiện rõ một tia khinh thường.
"Tòa đại trận này cũng không tệ, nhưng đáng tiếc, còn chưa lọt vào mắt ta."
Cười khẩy một tiếng, Mạc Kinh Lôi dồn hết chân nguyên, định thông cáo một tiếng cho Tội Thành. Bất quá, đúng lúc hắn định mở miệng, chợt nảy ra một chủ ý tốt hơn.
"Dùng lời nói thông cáo toàn thành, nhưng không thể hiện được khí phách của ta, chi bằng trực tiếp ra tay thì tốt hơn. Như vậy mới có thể thể hiện ra sự cường thế của ta chứ."
Mạc Kinh Lôi khẽ cười một tiếng, đúng là định dùng phương pháp cường thế nhất để tuyên cáo sự hiện diện của mình.
Chỉ thấy hắn chậm rãi nâng tay phải lên, tạo thành một thủ ấn hình vuốt, tản ra sóng pháp lực cực mạnh. Rồi sau đó, hắn không do dự, hướng về phía màn sáng trong suốt kia liền là một trảo!
Xoẹt!
Vuốt trảo mang theo tiếng gào thét, lập tức xé rách không gian, đánh vào tầng màn sáng trong suốt kia!
OÀNH!
Một tiếng nổ vang rung trời, người này quả không hổ là người mạnh nhất Thanh Minh Tông, đại trận mà Lam trưởng lão cùng đồng bọn không thể phá hủy, lại bị hắn một kích phá hủy hơn phân nửa!
Điều này đủ để chứng minh, thực lực Mạc Kinh Lôi cường hãn đến nhường nào!
Mà động tĩnh lớn như vậy cũng hấp dẫn cư dân toàn thành. Bọn họ nhao nhao ngẩng đầu nhìn lên trời, trong hai tròng mắt lấp lánh vẻ sợ hãi. Nhất là khi có người nhận ra Mạc Kinh Lôi, mọi người liền càng thêm sợ hãi.
"Mau nhìn, đó là Mạc Kinh Lôi từng một mình diệt một tông môn cỡ nhỏ!"
"Trời ạ, tên sát tinh này sao lại tới đây? Thực lực của hắn thật sự mạnh mẽ khủng khiếp, thậm chí có người nói hắn đã Kết Đan vô địch!"
"Mạc Kinh Lôi tu vi cao thâm khó lường, chiến lực càng cường hãn, không ngờ hắn lại đích thân đến, lần này e rằng xong rồi!"
"Xong đời, người này tâm ngoan thủ lạt, đằng này hắn lại có thực lực tùy ý làm bậy, chúng ta sợ rằng khó thoát khỏi độc thủ của hắn."
Mọi người nhao nhao mở miệng, trong lời nói tràn đầy sợ hãi, thậm chí những kẻ có tâm lý yếu kém, thân thể đều có vài phần run rẩy.
Hết cách rồi, tên tuổi Mạc Kinh Lôi quá đỗi vang dội, nhìn khắp ba ngàn dặm quanh đây, không ai không biết hắn.
Một phần là bởi vì chiến lực kinh khủng của hắn, hai là do tính cách tàn nhẫn bạo ngược của hắn. Nghe nói, đã từng có một người chọc phải hắn, kết quả hắn đem người này cùng với tông môn phía sau, nhổ cỏ tận gốc, toàn tông trên dưới bảy trăm người, không một ai may mắn thoát khỏi!
Bởi vậy có thể thấy được, thực lực của hắn mạnh đến mức nào, tâm địa có bao nhiêu hung ác!
Cho nên, khi nhìn thấy người này, toàn bộ cư dân Tội Thành đều lâm vào trong sự sợ hãi.
"Một đám rác rưởi."
Nghe những lời bàn tán truyền đến từ phía dưới, Mạc Kinh Lôi khinh thường cười một tiếng, nói: "Chưa chiến đã sợ, thật sự là chẳng làm được trò trống gì, có thuộc hạ như vậy, chắc hẳn chủ nhân cũng chẳng có gì đặc biệt."
"Bất quá, tòa trận pháp này cũng không tệ, lại có thể ngăn cản ta một kích."
Mạc Kinh Lôi nhìn đại trận trước mặt, đang rạn nứt nhưng chưa hoàn toàn tan vỡ, cười đầy ẩn ý nói: "Cũng không biết, trận này có thể ngăn cản ta kích thứ hai hay không?"
Vừa nói, hắn lần nữa giơ tay phải lên, định dùng kích thứ hai đánh nát nó.
Bất quá, hắn còn chưa kịp động thủ, liền nghe một tiếng nói bình thản nhưng tràn đầy nộ ý từ phương xa truyền đến, khiến sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
"Ngươi dám đánh nát trận này, ta liền dám đánh nát đầu của ngươi."
Thoại âm rơi xuống, Lăng Tiên nhanh chóng bay đến từ phương xa, trong chớp mắt, liền xuất hiện trước mặt Mạc Kinh Lôi.
Thần sắc hắn hờ hững, không thể nhìn ra hỉ nộ. Bất quá trên thực tế, hắn lại đã thịnh nộ đến cực điểm.
Người này dùng phương thức gần như nhục nhã như vậy mà đến đây, điều này chẳng khác nào đang vả mặt hắn, sao có thể khiến hắn không giận?
Đổi lại bất cứ người nào, cũng đều sẽ cảm thấy phẫn nộ!
"Thật là một tiểu oa nhi cuồng vọng."
Mạc Kinh Lôi sắc mặt trầm xuống, nói: "Ngươi có biết ta là ai không? Lại dám nói như vậy với ta, ngươi thật sự là chán sống rồi sao?"
"Ta đã nghe được những lời bàn tán của người phía dưới về ngươi, bất quá ta không quan tâm thực lực của ngươi, ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi có phải người Thanh Minh Tông không?"
Lăng Tiên nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt sáng như sao tựa như lợi kiếm sắc bén, nhìn thẳng lão nhân trước mặt.
"Ha ha, đúng thì sao, không đúng thì sao?"
Mạc Kinh Lôi cất tiếng cười to, ánh mắt tựa như đang nhìn một người chết khi nhìn về phía Lăng Tiên, nói: "Lão tử chính là người mạnh nhất Thanh Minh Tông, hôm nay đặc biệt đến lấy mạng chó của ngươi."
"Được, rất tốt, ngươi quả nhiên là người Thanh Minh Tông." Lăng Tiên thần sắc lạnh xuống, lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội.
Thanh Minh Tông lại nhiều lần đến đây khiêu khích, điều này rõ ràng là không coi hắn ra gì. Hơn nữa, người trước mắt này lại dùng tư thái bá đạo như vậy mà đến, quả thực chính là một sự sỉ nhục trắng trợn!
Điều này khiến hắn giận không kìm được, thịnh nộ đến cực điểm!
"Tiểu tử, biết điều thì tự mình kết liễu đi, may ra lão tử cao hứng, còn có thể lưu cho ngươi một toàn thây."
Mạc Kinh Lôi cười khẩy, hoàn toàn không xem Lăng Tiên ra gì, nói: "Nếu không nghe theo, vậy đừng trách ta chém ngươi thành muôn mảnh."
"Hay cho một Thanh Minh Tông, hay cho một Mạc Kinh Lôi!"
Lăng Tiên hai con ngươi lạnh lẽo, thần sắc ngược lại bình tĩnh trở lại, phảng phất từ trước đến nay chưa từng nổi giận.
Nếu như vào giờ phút này, những kẻ thù từng có của hắn ở đây, chắc chắn sẽ quay đầu bỏ chạy, không dám dừng lại dù chỉ một khắc.
Bởi vì những kẻ thù kia đều rất rõ ràng, khi ánh mắt hắn từ phẫn nộ chuyển sang hờ hững, thì điều đó có nghĩa là hắn đã nổi giận đến cực điểm, đã động sát tâm.
"Các ngươi Thanh Minh Tông, e rằng cũng quá đáng rồi." Lăng Tiên nhàn nhạt thốt ra một câu, trong cơn giận dữ, sát ý sôi trào.
"Khinh người quá đáng ư?"
Phảng phất là nghe được chuyện cười nực cười nhất trên đời, Mạc Kinh Lôi ôm bụng cười lớn, nước mắt đều sắp chảy ra.
Dáng vẻ kia, tràn đầy trào phúng, cũng tràn đầy khinh thường.
Điều này khiến Lăng Tiên thần sắc càng ngày càng lạnh, thản nhiên nói: "Cười đủ chưa?"
"Ha ha, ngươi ngu xuẩn như vậy, cười mười năm cũng không đủ đâu."
Mạc Kinh Lôi cười ha ha, hắn cười một tiếng, khinh miệt nói: "Ta Thanh Minh Tông chính là bắt nạt ngươi, ta Mạc Kinh Lôi chính là bắt nạt ngươi, không phục thì ngươi cứ động thủ."
"Đây là ngươi nói, đến giây phút lâm chung, đừng hối hận."
Nhàn nhạt một câu rơi xuống, Lăng Tiên rốt cuộc không áp chế nổi lửa giận trong lòng, mạnh mẽ ra tay như mãnh hổ xuống núi, sát ý thẳng xông cửu trùng thiên!
Tàng Thư Viện Miễn Phí giữ bản quyền đối với phần dịch thuật này.