Cửu Tiên Đồ - Chương 62 : Tạo hóa
Trong vùng núi nọ, có một hồ nước băng giá.
Hồ nước sâu thẳm và lạnh buốt khác thường, ngay cả tu sĩ Luyện Khí kỳ bình thường cũng khó lòng tiến vào, nhưng đối với Lăng Tiên, điều đó chẳng hề uy hiếp quá lớn.
Giờ phút này, Lăng Tiên và Huyền Minh Xà đang không ngừng lặn sâu xuống lòng hồ.
Sau khi thoát khỏi Cửu Tiên Đồ, hắn không trở về động đá cũ, mà tìm đến Huyền Minh Xà, yêu cầu nó đưa mình đến chỗ Cảnh trung cảnh thần bí kia, do đó mới có cảnh tượng trước mắt.
Hồ nước lạnh buốt, Lăng Tiên khó nhọc lặn đi, thỉnh thoảng còn bị một vài yêu thú cấp thấp tập kích. Cũng may, khi tu vi đạt đến Luyện Khí tầng sáu, hắn không chỉ có thể ích cốc, mà còn có thể sống sót chỉ bằng cách hấp thu linh khí thiên địa. Hơn nữa, trong nước, hắn cũng có thể tự do hô hấp như cá, không cần lo lắng về việc chết đuối.
"Huyền Minh Xà, ngươi nói nơi giấu bảo tàng chính xác là ở dưới này sao?" Lăng Tiên quanh thân phun ra pháp lực, hình thành một tầng phép thuật bình phong, ngăn cách áp lực từ hồ nước.
"Đúng vậy, chủ nhân, ta chắc chắn là ở phía dưới." Huyền Minh Xà vội vàng gật đầu, chỉ sợ trả lời chậm sẽ bị luộc thành canh rắn.
Lăng Tiên gật gù, sau đó khuấy động hồ nước, nhanh chóng lặn xuống.
Không lâu sau, một người một rắn đã tới được nơi sâu nhất của lòng hồ.
Chỉ thấy phía trước không xa, có một vòng xoáy tựa như hố đen, phun trào thần quang chín màu, chan chứa âm dương nhị khí. Từng luồng lực đẩy cực mạnh tràn ngập khắp nơi, ngăn cách mọi thứ trong hồ nước.
"Chủ nhân, chính là chỗ này." Huyền Minh Xà hai mắt lóe lên một tia tham lam lẫn hoảng sợ.
"Chính là chỗ này ư... Quả nhiên không khác lời ngươi từng nói chút nào." Lăng Tiên đánh giá vòng xoáy kia, trong lòng dâng lên một tia khát khao mãnh liệt. Dựa theo lời Đan Tiên từng nói, chan chứa Cửu Thải Thần Hoa, lưu chuyển âm dương nhị khí, đây chính là đặc thù của Cảnh trung cảnh. Trong đó tuy nguy cơ tứ phía, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ duyên.
Mà giờ phút này, cơ duyên trời ban đang cận kề trước mắt, hắn sao có thể không kích động cho được?
"Chủ nhân, vậy thì ta không vào đâu, ngài nhất định phải cẩn thận đó." Huyền Minh Xà vô cùng hoảng sợ trước nơi này, tuy rằng cũng rất tò mò nơi đây có thể chứa đựng bảo vật, nhưng so với bảo bối, nó càng để ý đến mạng sống của mình hơn.
"Ta xem ngươi là ước gì ta chết trong đó đi, để ngươi có thể tiếp tục làm sơn đại vương của ngươi, tiêu dao khoái hoạt, tự do tự tại không ai quản." Lăng Tiên cười như không cười nhìn nó một cái.
Huyền Minh Xà cả người rùng mình, mếu máo nói: "Chủ nhân, oan uổng quá! Ta đối với ngài một lòng trung thành, một lòng một dạ, làm sao sẽ ước gì ngài chết đây?"
"Ít nói nhảm, muốn cút thì cút nhanh lên." Lăng Tiên không nhịn được phất tay một cái, chợt nhớ đến Lâm Thanh Y, bèn nói bổ sung: "Đúng rồi, cô gái kia nếu muốn rời đi, đừng làm khó cô ấy, nhớ chưa?"
"Nhớ kỹ, chủ nhân." Huyền Minh Xà vội vàng gật đầu, sau đó vung vẩy đuôi rắn, cũng không quay đầu lại bơi đi mất.
"Hiện tại tai đã thanh tĩnh hơn nhiều." Lăng Tiên cong ngón tay búng một cái, một luồng pháp lực kình khí bắn ra. Kết quả, vừa bay tới rìa vòng xoáy, liền bị luồng lực đẩy cường hãn kia ngăn cách ở bên ngoài, tiêu tan trong hồ nước.
Thấy thế, Lăng Tiên lông mày không khỏi nhíu lại, cảm thấy khó nhằn.
"Chẳng trách với thực lực của Huyền Minh Xà lại không cách nào xông vào, luồng lực bài xích này quả thực khủng bố." Lăng Tiên trầm ngâm một lát, sau đó vận chuyển toàn thân pháp lực. Một bàn tay khổng lồ che trời hiện ra sau lưng hắn, mang theo sóng lớn ngập trời, oanh kích lên vòng xoáy tựa hố đen kia.
"Ầm!" Hồ nước sôi trào, bắn tung những đợt sóng lớn lên cao.
Toàn bộ sức mạnh cường hãn của Chí Thủ Già Thiên Khung đều đánh thẳng vào vòng xoáy, thế nhưng Cảnh trung cảnh thần bí kia lại vững như Thái Sơn, không hề suy suyển chút nào.
"Chuyện này..." Lăng Tiên thấy khó khăn, đang muốn triển khai Tru Thiên Hạ, toàn lực ứng phó thì, một luồng thần hồn lực lượng hùng hồn, bàng bạc từ trong cơ thể tuôn ra, chậm rãi ngưng tụ thành hình dạng một cây búa tạ, sau đó mạnh mẽ bổ xuống!
"Rầm rầm rầm!" Sức mạnh cực kỳ mãnh liệt sôi trào, trong nháy mắt phá tan lực bài xích của Cảnh trung cảnh. Thay vào đó là một luồng sức hút hung mãnh, khiến Lăng Tiên không kịp đề phòng, liền hút hắn vào một không gian thần bí.
Toàn bộ không gian chìm trong màn sương mông lung, không phân biệt được ngày đêm, cũng không nhận rõ phương hướng. Hơn nữa, xung quanh không hề có chút âm thanh nào, chan chứa một vẻ tĩnh mịch.
"Cẩn thận một chút, nơi này chính là Cảnh trung cảnh." Giọng Đan Tiên vang lên trong đáy lòng Lăng Tiên. Vừa rồi chính là ông đã phải trả cái giá rất lớn, cưỡng ép phá vỡ quy tắc của Bí Cảnh, giúp Lăng Tiên đánh tan phòng ngự vòng ngoài của Cảnh trung cảnh, bởi vậy giọng nói của ông nghe có vẻ suy yếu đôi phần.
Lăng Tiên trong lòng ấm áp, trong lòng biết Luyện Thương Khung vì để hắn có được tạo hóa lần này, mới không tiếc trả cái giá cực lớn, cũng phải ra tay giúp mình đánh tan phòng ngự của Cảnh trung cảnh, vội vàng ân cần hỏi: "Sư tôn, người không sao chứ?"
"Không sao." Luyện Thương Khung khẽ cười một tiếng, dặn dò: "Bắt đầu từ bây giờ, con càng phải cẩn thận gấp bội. Mọi thứ bên trong Cảnh trung cảnh đều tràn ngập nguy hiểm, mà vì ta vừa rồi phá hoại quy tắc của Bí Cảnh, nên bây giờ sư phụ rất suy yếu. Con đường kế tiếp, chỉ có thể dựa vào chính con mà đi tiếp."
"Sư tôn yên tâm, đệ tử nhất định có thể đạt được tạo hóa ở đây, bình an trở ra khỏi Cảnh trung cảnh." Lăng Tiên gật đầu thật mạnh, lời nói đanh thép, cả người tỏa ra một phong thái mang tên tự tin.
"Rất tốt, vậy vi sư sẽ ngủ say trước, chờ con trở ra khỏi Cảnh trung cảnh." Đan Tiên cười ha hả nói một câu, sau ��ó liền im bặt.
Chỉ còn dư lại Lăng Tiên một mình ở hoàn cảnh thần bí này đi tới đi lui, nhìn trái nhìn phải, cẩn thận quan sát nửa ngày, cũng không phát hiện được gì.
Giữa lúc hắn đang mơ hồ bối rối, một âm thanh lạnh lẽo vô tình đột nhiên vang lên.
"Hoan nghênh đến với Cảnh trung cảnh, kẻ mạo hiểm."
"Ai?" Lăng Tiên trong lòng giật mình, nhưng lập tức liền hiểu ra, âm thanh này hắn từng nghe qua một lần, chính là giọng nói của Bí Cảnh chi linh.
"Đừng sợ, bởi ngươi là tu sĩ đầu tiên tiến vào Cảnh trung cảnh, nên ta quyết định tặng cho ngươi một phen tạo hóa." Giọng nói của Bí Cảnh chi linh tiếp tục vang lên.
"Tạo hóa gì?" Lăng Tiên lập tức cảm thấy hứng thú.
"Đưa ngươi trở về, trở về thế giới cũ của ngươi." Giọng nói của Bí Cảnh chi linh bỗng nhiên mang theo một tia quỷ dị.
"Trở về?" Lăng Tiên ngẩn ra. Hắn gian nan khổ sở mới tới được đây, Luyện Thương Khung càng không tiếc khiêu chiến quy tắc Bí Cảnh, chính là vì để hắn có được một phen tạo hóa trời ban. Nhưng giờ phút này, Bí Cảnh chi linh lại nói muốn đưa hắn trở về, điều này khiến Lăng Tiên không khỏi giận dữ, nói: "Ngươi đang đùa giỡn ta sao?"
"Không, ta chưa bao giờ nói giỡn với ai. Ngươi cẩn thận nghĩ xem, hiện tại toàn bộ yêu thú trong Bí Cảnh đều đang đuổi giết ngươi. Ta đưa ngươi về ngoại giới, chẳng phải như cứu ngươi một mạng sao? Lẽ nào đây không tính là tạo hóa? Có tạo hóa nào có thể quý hơn sinh mệnh?" Bí Cảnh chi linh chậm rãi nói.
Nghe vậy, Lăng Tiên hơi nhíu mày, tuy rằng cảm thấy có điều gì đó không đúng, thế nhưng hắn không thể không thừa nhận, lời Bí Cảnh chi linh nói rất có lý. Bây giờ yêu thú trong Bí Cảnh đã rơi vào điên cuồng, thề phải đánh giết hắn. Mà có thể sớm rời khỏi Bí Cảnh, thì sẽ tránh được hung hiểm. Chuyện này đối với hắn bây giờ mà nói, quả thực được coi là một phen tạo hóa.
"Nếu như ta không chấp nhận, thì sẽ thế nào?" Lăng Tiên chậm rãi mở miệng. Nếu cứ như vậy tay trắng trở về, hắn thực sự có chút không cam lòng.
"Không có loại khả năng này. Trên địa bàn của ta, chưa từng có sinh mệnh nào có thể cãi lời ý muốn của ta. Ta muốn ngươi trở về, ngươi nhất định phải trở về."
Giọng nói của Bí Cảnh chi linh vang vọng trong lòng Lăng Tiên. Một luồng sức mạnh thần bí bao vây lấy thân thể hắn, sau đó hắn liền cảm giác được một trận cảm giác trời đất quay cuồng, choáng váng truyền đến, phảng phất thời không biến hóa, thần bí mà quỷ dị.
Một giây sau đó.
Bóng người Lăng Tiên xuất hiện ở Thiên Sơn Mật Lâm.
Gió nhẹ lướt qua, thổi bay mái tóc, cũng thổi loạn tâm tư hắn.
"Chuyện này... Lại thật sự đưa ta trở về, nhưng sao cứ cảm thấy có điều gì đó không đúng thế này."
Lăng Tiên nhíu mày, đứng tại chỗ suy nghĩ thật lâu, cũng không tìm ra được đầu mối nào. Chỉ đành cười khổ lắc đầu, tự nhủ: "Quên đi, nếu người đã trở về rồi, tiếp tục suy nghĩ cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tuy nói kỳ vọng về Cảnh trung cảnh đã tan thành bọt nước, thế nhưng cũng đã tránh được một lần hung hiểm. Nói tóm lại, mình cũng không thiệt thòi."
Nghĩ vậy, Lăng Tiên cả người cũng ung dung hơn nhiều, nhìn mây trắng nhàn nhã trên trời, chậm rãi trở về nhà mình.
Nửa tháng sau, những con cháu còn lại của Lăng gia cũng bình an trở về từ Bí Cảnh. Lăng Tiên y theo ư���c định, cùng mọi người ở Túy Tiên Lâu vui vẻ ăn uống, chén chú chén anh một phen, cuối cùng tận hứng ra về.
Ngày hôm đó, hắn say mèm.
Những ngày kế tiếp rất bình thản, thậm chí có thể nói là một màu không đổi. Lăng Tiên mỗi ngày ngoại trừ tu luyện, chính là đến Thiên Sơn Mật Lâm, cùng các loại yêu thú chém giết, tôi luyện kinh nghiệm chiến đấu cùng kỹ xảo của mình.
Xuân đi thu lại, đông tàn hạ tới, thời gian dường như thoi đưa, một năm lặng lẽ trôi qua.
Một năm này, Lăng Tiên tu vi đã tăng lên tới Luyện Khí tầng chín, chỉ cách Trúc Cơ kỳ một bước, thế nhưng hắn lại không nghĩ đột phá. Mà muốn đột phá đến Luyện Khí tầng mười trong truyền thuyết, đặt nền móng cực kỳ vững chắc rồi mới đột phá đến Trúc Cơ kỳ.
Mà đang lúc này, một sự kiện chấn động Thanh Thành đã xảy ra.
Hai gia tộc lớn khác của Thanh Thành liên thủ, thổi lên kèn lệnh tấn công Lăng gia. Khiến Lăng gia không kịp đề phòng, chỉ có thể bị ép phòng ngự, ứng phó tùy thời.
Nhưng mà, tổng thực lực Lăng gia tuy không yếu, thế nhưng dưới sự liên thủ của Phương gia và Tề gia, vẫn liên tục bại lui. Chỉ kiên trì được một ngày, liền bị mãnh công của hai đại gia tộc phá vỡ hộ tộc đại trận.
Sau đó, chính là một cuộc tàn sát từ đầu đến cuối.
Lăng gia trên dưới một lòng, tử chiến không lùi. Kết quả bị liên quân toàn bộ chém giết, thi thể chất đống thành một ngọn núi nhỏ, máu tươi cũng hội tụ thành một dòng sông nhỏ.
Lăng Tiên không có chết, hắn dưới sự che chở liều mạng của tộc trưởng đời trước, may mắn thoát thân. Nhìn mọi người Lăng gia toàn bộ tử trận trước mắt, hắn giận đùng đùng, lửa hận ngút trời, nhưng lại lòng tràn đầy bi thương, không thể làm gì.
Ngày hôm đó, hắn phẫn nộ tột cùng.
Hắn ở trong lòng xin thề, nhất định phải nhanh chóng tăng cao tu vi, tương lai chắc chắn sẽ diệt sạch hai đại gia tộc kia, để an ủi linh hồn những người Lăng gia trên trời.
Sau đó, Lăng Tiên được sự giúp đỡ của Lâm Thanh Y, đêm đó rời khỏi Thanh Thành, bắt đầu một cuộc đại lưu vong cửu tử nhất sinh.
Cứ như vậy, hắn ăn gió nằm sương, lang bạt khắp nơi, cuối cùng thoát khỏi sự truy sát của nhân mã hai gia tộc lớn, đi tới một tòa thành trì cường giả như mây, phồn hoa tươi đẹp —— Thương Vân Thành.
Ở đây, Lăng Tiên mai danh ẩn tích. Hắn đầu tiên là mua một mảnh đất, sau đó dựa vào trình độ Đan đạo xem như không tệ, mở một tiệm chuyên bán linh đan.
Bởi hắn luyện chế mỗi một viên linh đan, dược hiệu đều đạt trên năm phần mười, hơn nữa giá cả lại rẻ hơn thị trường không ít, vì lẽ đó rất được một số tán tu yêu thích.
Theo thời gian trôi đi, càng ngày càng nhiều tán tu biết đến Đan Các này, ngay cả một vài đại nhân vật của Thương Vân Thành cũng có nghe thấy.
Đến đây, Lăng Tiên ở Thương Vân Thành nổi danh đôi chút, xem như đã đứng vững gót chân.
Đáng tiếc, tiệc vui chóng tàn.
Ngay khi Lăng Tiên cho rằng có thể an ổn, chuyên tâm tu luyện thì, một tai họa bất ngờ lặng yên giáng xuống.
Mọi tinh túy của bản dịch này, chỉ có tại nguồn truyen.free.