Cửu Tiên Đồ - Chương 590: Đại nhân vật đặt cửa
Trên bầu trời, một người đàn ông áo đen phía sau đầu tỏa ra thần quang, tựa như Phật Đà chuyển thế, vẻ ngoài trang nghiêm. Nhưng cặp con ngươi hẹp dài của hắn lại mang theo một loại uy nghiêm to lớn, tựa như vị Đại Đế chí cao trên chín tầng trời.
Phật Đế, Thích Thiên. Hai chữ đầu chính là ngoại hiệu mà các tu sĩ Nhạc Châu ban tặng hắn, còn phía sau lại là tên của hắn.
Người còn lại áo trắng như tuyết, thanh tú tuấn dật, vẫn như một Thiên Tiên siêu phàm thoát tục. Hắn say sưa nằm trên những đám mây trắng, quả nhiên là phong thái tuyệt thế, thể hiện rõ sự tiêu sái bất phàm.
Trích Tiên, Vân Gian. Cũng giống như Phật Đế Thích Thiên, Trích Tiên là hiệu của hắn, còn Vân Gian lại là tên của hắn.
Hai người này đều là cường giả đỉnh cao nổi tiếng của Nhạc Châu, tu vi sâu không lường được, ít nhất cũng đã ở tu hành cảnh giới thứ năm, được gọi là cực kỳ khủng bố.
Cho nên, khi hai người đột nhiên giáng lâm, mọi người ở đây lập tức ngây ngẩn.
Các tu sĩ nhận ra hai người bọn họ, ví dụ như năm vị tộc trưởng của các đại gia tộc, thì ngẩn người vì nhận ra. Còn những người không biết thân phận của họ, thì lại ngẩn người vì luồng khí thế kinh khủng đến tột cùng kia.
E rằng người duy nhất có thể giữ vững trấn tĩnh, chính là Lăng Tiên.
Hắn híp mắt lại, nhìn hai thân ảnh nguy nga như núi trên bầu trời, lông mày không khỏi nhíu chặt.
Trong ảo cảnh, hắn từng có may mắn được gặp hai vị siêu cấp cường giả này, vì vậy liếc mắt đã nhận ra họ. Chỉ là hắn rất nghi hoặc, hai vị này luôn thần long thấy đầu không thấy đuôi, tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở nơi đây?
Không chỉ một mình hắn nghi hoặc, năm vị tộc trưởng của các đại gia tộc cũng rất nghi hoặc, mãi không hiểu vì sao hai vị cường giả này lại tới đây. Bất quá, đã họ tới, bọn họ tự nhiên không dám thất lễ.
Ngay sau đó, Tộc trưởng Tào gia vội vàng ôm quyền chắp tay, cung kính nói: "Không biết tiền bối tới đây có chuyện gì?"
"Tào tộc trưởng không cần đa lễ, hai người chúng ta chỉ là tâm huyết dâng trào, đặc biệt tới để quan sát thịnh yến Đan đạo lần này, cũng không có ác ý." Phật Đế chậm rãi mở miệng, thanh âm trầm thấp bình thản, nhưng lại ẩn chứa uy nghiêm to lớn.
"Lời của huynh ngược lại rất khách khí, chỉ là ngữ khí khó tránh khỏi có chút nghiêm khắc, đã dọa sợ các tiểu bằng hữu rồi."
Vân Gian khẽ cười một tiếng, như gió xuân phất qua, xua đi uy nghiêm to lớn của Phật Đế. Khóe miệng hắn mỉm cười, ánh mắt ôn hòa, nói: "Chư vị tiểu bằng hữu không cần lo lắng. Chúng ta là bởi vì một việc mà nảy sinh ý kiến bất đồng, định dùng phương thức đánh cược để quyết định thắng thua. Bởi vậy, hai người chúng ta mới tới đây."
Hắn thành danh đã lâu, ít nhất cũng đã một hai ngàn tuổi, nên xưng những người ở đây là tiểu bằng hữu cũng hợp tình hợp lý.
"Thì ra là thế." Tộc trưởng Tào gia thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người ở đây cũng thở phào một hơi, chỉ cần hai vị siêu cấp cường giả Phật Đế và Trích Tiên không phải đến gây chuyện là được. Bất quá rất nhanh, bọn họ liền sinh lòng nghi hoặc. Đánh cược? Đánh cược cái gì?
Tựa hồ nhìn ra sự nghi hoặc của mọi người, Vân Gian khẽ cười một tiếng, nói: "Hôm nay không phải là Đại hội Đan Đạo sao, ta và Phật Đế đánh cược là ai sẽ trở thành quán quân."
Vừa nói xong, hắn cũng không để ý tới năm vị tộc trưởng của các đại gia tộc, dời ánh mắt về phía Phật Đế, nói: "Ta nhường huynh chọn trước."
"Được." Phật Đế cũng không khách khí, ánh mắt uy nghiêm tựa quân vương đảo qua những Đan đạo kỳ tài sắp tham gia đại hội. Dưới ánh mắt áp bức của hắn, những kỳ tài kia đều không tự chủ được cúi đầu xuống, không dám đối mặt với hắn.
Mặc dù nói thân phận và kiến thức của những người này đều bất phàm, ngày thường đều cao cao tại thượng, trấn định mà thong dong. Nhưng Phật Đế là ai? Hắn chính là cường giả đỉnh cao của Nhạc Châu, có mấy người khi đối mặt hắn có thể giữ được trấn tĩnh?
Địa vị của năm đại tộc trưởng cũng xem như cao, nhưng ở trước mặt hắn, vẫn tất cung tất kính, không dám chút nào làm càn.
Cho nên, khi ánh mắt hắn đảo qua, những Đan đạo kỳ tài kia đều cúi đầu, thậm chí không ít người thân thể đều có chút run rẩy.
Điều này khiến Phật Đế vô cùng thất vọng, không ngờ những Đan đạo kỳ tài được xưng danh này ngay cả dũng khí đối mặt với mình cũng không có. Bất quá, ngay khi hắn sắp thất vọng, ánh mắt bỗng nhiên lướt qua một người.
Người nọ áo trắng như tuyết, ánh mắt yên tĩnh, ánh mắt không những không hề trốn tránh, ngược lại tràn đầy trấn tĩnh.
Chính là Lăng Tiên.
Hắn có ý chí kiên cường, không hề sợ hãi, há lại sẽ vì ánh mắt của Phật Đế mà sợ hãi? Cho nên, hắn vẫn cứ thong dong tự tại, trấn tĩnh.
"Có ý tứ." Trong hai tròng mắt Phật Đế hiện lên một tia thưởng thức, nói: "Tuổi còn trẻ, lại sở hữu thực lực Kết Đan hậu kỳ, khí độ cũng bất phàm. Nhất là tâm tính thản nhiên tự định này, lại càng khó có được a."
Vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người ở đây lập tức nhìn về phía Lăng Tiên, ánh mắt vô cùng phức tạp. Có khiếp sợ, có hâm mộ, cũng có ghen ghét.
Phải biết, Phật Đế chính là đại năng đứng đầu nhất Nhạc Châu, tu vi sâu không lường được, có mấy người có thể đạt được lời khen ngợi của hắn? Nhưng trước mắt, hắn lại mở miệng tán dương Lăng Tiên, điều này sao có thể không khiến mọi người hâm mộ ghen tị?
Mà khi Trích Tiên mở miệng, càng khiến mọi người chấn kinh, ánh mắt nhìn về phía Lăng Tiên đầy vẻ ghen ghét cũng càng thêm nồng đậm.
"Quả thực không tồi, những cái khác không nói, riêng phần tâm tính ung dung này đã khó có được rồi." Vân Gian khẽ cười mở miệng, nói: "Phật Đế, ta liền đặt cược hắn."
"Hả?" Phật Đế nhướng mày, không vui, nói: "Huynh không phải nói nhường ta chọn trước sao? Chẳng lẽ đường đường là Trích Tiên lại là hạng người không giữ lời sao?"
"Phật Đế, huynh cũng không cần khích ta." Vân Gian nhíu mày, trầm ngâm một lát, nói: "Cũng phải, tâm tính tuy tốt, bất quá cũng không đại biểu Đan đạo tạo nghệ cũng thâm hậu, huynh muốn đặt cược vào hắn, vậy cứ tùy huynh vậy."
"Rất tốt." Khóe miệng Phật Đế lộ ra một nụ cười nhạt, dời ánh mắt về phía Lăng Tiên, nói: "Người trẻ tuổi, ta cược ngươi sẽ đoạt được quán quân, ngươi tuyệt đối đừng để ta thất vọng."
Nghe vậy, Lăng Tiên bật cười lắc đầu, hắn thật không ngờ mình lại có thể trở thành đối tượng tranh giành của Phật Đế và Trích Tiên.
Chẳng qua người ta đặt cược vào hắn, đó là tự do của người ta, hắn không quản được. Bởi vậy, hắn bất đắc dĩ cười một tiếng, cũng không nói thêm gì.
Thấy Phật Đế đã chọn Lăng Tiên, Vân Gian cũng lười phí tâm tư tìm kiếm, tùy ý chỉ một người, nói: "Ta liền chọn ngươi, cũng đừng để ta thất vọng nha."
"Đa tạ Trích Tiên đại nhân ưu ái." Người nọ thụ sủng nhược kinh, hắn chính là truyền nhân kiệt xuất của Kỳ Đan Môn, cũng xem như là kỳ tài danh chấn một phương.
Nghe người này nói vậy, mọi người ở đây đều bĩu môi, trong lòng thầm nhủ, Trích Tiên đại nhân nào phải vừa ý ngươi, rõ ràng là bởi vì người kia đã bị Phật Đế chọn, lúc này mới không có cách nào lựa chọn ngươi.
Trên thực tế cũng đúng là như vậy, Vân Gian vốn cũng muốn đặt cược vào Lăng Tiên, chỉ là vì kiêng dè Phật Đế, mới lựa chọn nhượng bộ mà thôi.
"Được rồi, đã hai người chúng ta đã chọn xong, vậy cứ kiên nhẫn quan sát thôi." Phật Đế nhàn nhạt mở miệng, lập tức dời ánh mắt về phía Tộc trưởng Tào gia, nói: "Các ngươi không cần để ý hai người chúng ta, nên làm thế nào thì cứ làm thế đó."
"Cẩn tuân thánh dụ của Phật Đế đại nhân." Tộc trưởng Tào gia khom người cúi đầu, rồi sau đó nhìn thoáng qua sắc trời, cất cao giọng nói: "Hiện tại ta tuyên bố, Đại hội Đan Đạo lần này chính thức bắt đầu, mời chư vị tộc trưởng thi triển thần thông, mở ra Đan cảnh!"
Vừa dứt lời, hắn cùng bốn vị tộc trưởng còn lại hai tay kết ấn, mỗi người đánh ra một đạo pháp quyết. Lập tức, không gian chấn động kịch liệt, một tiểu thế giới tựa như Đan Đỉnh hiện lên trước mắt mọi người.
Lập tức, ánh mắt của mọi người ở đây đều trở nên nóng bỏng. Mà đồng thời với sự nóng bỏng đó, cũng có hơn phân nửa ánh mắt nhìn về phía Lăng Tiên, không hề che giấu vẻ địch ý kia.
Điều này khiến Lăng Tiên nhướng mày, nói: "Xem ra, trải qua Phật Đế và Trích Tiên khuấy động một phen như vậy, ta tự mình trở thành mục tiêu công kích của mọi người rồi."
Mọi bản dịch từ Tàng Thư Viện đều là độc quyền, mang giá trị tinh thần và là cầu nối tri thức đến người đọc.