Cửu Tiên Đồ - Chương 1629 : Phiên dịch
"Phiên dịch sang ngôn ngữ Huyền Vũ đại lục, từ này có nghĩa là ta." Ma Môn Thánh nữ môi anh đào hé mở, khuôn mặt ẩn chứa vẻ vui mừng. Người trong Ma Môn trải rộng khắp thiên hạ, có mấy vị Thái thượng trưởng lão đến nàng cũng chưa từng thấy qua. Mà Ma ngữ lại là một trong những bí mật tối cao, chỉ có vài người lẻ tẻ biết được, bởi vậy, nàng xem Lăng Tiên như một vị Thái thượng trưởng lão.
"Ý của ta sao..." Lăng Tiên khẽ nói, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh, nhưng nội tâm lại dấy lên sóng gió ngập trời.
Dưới sự giám sát thần hồn của hắn, khi nàng nói chuyện không hề có chút dao động nào, chứng minh nàng không hề nói dối. Nói cách khác, nàng ta hiểu Ma ngữ, có thể giúp hắn phiên dịch ba trang đầu tiên của cuốn nhật ký!
"Tiền bối, bây giờ người có thể xác nhận thân phận của ta rồi chứ ạ, ta thật sự là Ma Môn Thánh nữ." Nữ tử đăm đăm nhìn Lăng Tiên, tràn đầy chờ mong.
Xác nhận thân phận của ngươi? Lăng Tiên sững lại, hơi chút suy tư, liền hiểu ra rằng nàng ta coi việc phiên dịch Ma ngữ này như một bài kiểm tra dành cho nàng, và coi bản thân hắn là người của Ma Môn.
Điều này đối với hắn mà nói, là một chuyện tốt, ít nhất, hắn có thể mượn cớ khảo nghiệm, một cách quang minh chính đại để nàng phiên dịch ba trang đầu tiên của cuốn nhật ký.
Ngay sau đó, Lăng Tiên tùy cơ ứng biến, gật đầu nói: "Tuy ta vẫn còn chút hoài nghi, nhưng có thể trước giúp ngươi giải vây."
"Đa tạ tiền bối." Thánh nữ vô cùng vui mừng, càng thêm khẳng định thân phận của Lăng Tiên, bằng không, người sao có thể đường hoàng ra tay cứu nàng?
"Không cần khách khí, nếu ngươi thật sự là Ma Môn Thánh nữ, ta tự nhiên nên ra tay cứu giúp." Lăng Tiên xua xua tay, nhìn về phía ba gã nam tử trung niên.
Điều này khiến tam huynh đệ càng thêm hoảng sợ, mỗi người đều trừng lớn đôi mắt, ngẩn người ra.
Thấy thế, Lăng Tiên phất tay giải trừ phong ấn, bình thản nói: "Tự các ngươi cút đi? Hay là ta phải tiễn các ngươi một đoạn?"
Nghe vậy, ba người họ vừa tức giận, nhưng sợ hãi thì nhiều hơn.
Lăng Tiên vung tay đã có thể chế ngự bọn họ, điều này có nghĩa là, hắn cũng có thể chỉ trong nháy mắt đánh chết bọn họ. Hỏi ai mà không kinh sợ?
Ngay sau đó, tam huynh đệ không nói thêm lời nào, vội vàng lướt đi, nhanh chóng lùi về phía sau.
Thế nhưng, kẻ nam tử lắm lời vừa rồi, giờ phút này lại nói thêm một câu.
"Nàng ta chính là Ma Môn Thánh nữ mà ngư��i người trong thiên hạ đều muốn diệt trừ, ngươi cứu nàng, ngươi sẽ phải hứng chịu sự phẫn nộ của thiên hạ đấy."
Lời vừa dứt, hai người khác lập tức biến sắc, đều giáng một cái tát, quật mạnh vào mặt người kia.
Bốp! Bốp!
Liên tiếp hai tiếng vang lên giòn giã, nam tử bị đánh đến choáng váng: "Đại ca, nhị ca, các ngươi tại sao lại..."
"Tên ngu ngốc nhà ngươi, câm miệng cho ta!"
"Tức chết ta rồi, nếu ngươi không phải là đệ đệ của ta, ta nhất định phải đánh chết ngươi!"
Hai người đều giận đến run rẩy toàn thân, nhất là nghĩ đến câu nói mà tên kia đã thốt ra ban đầu, càng tức giận đến mức gần như phát điên.
Nếu không phải tên này lắm miệng, Lăng Tiên sao có thể quay lại làm khó bọn họ?
"Sự phẫn nộ của thiên hạ sao?"
Lăng Tiên nhàn nhạt liếc nhìn nam tử kia một cái, không mang theo sát ý, nhưng lại khiến tên này như rơi vào hầm băng, toàn thân rét buốt.
Hai người khác cũng không khác là bao.
Ngay sau đó, bọn hắn cố gắng nặn ra một nụ cười, khẽ run giọng nói: "Tiền bối, tiểu đệ không hiểu chuyện, mong ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với hắn."
"Nếu ta muốn giết các ngươi, đã sớm động thủ rồi."
Lời đầu tiên của Lăng Tiên, khiến ba người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, nhưng những lời tiếp theo lại khiến bọn họ đột ngột biến sắc.
"Các ngươi đi quá chậm, để ta tiễn các ngươi một đoạn đường vậy."
Lăng Tiên hờ hững cất lời, chưởng phong như nuốt chửng phong lôi bốn phương, ép cho càn khôn vũ trụ rung chuyển.
OÀ..ÀNH!
Chưởng phong rít gào, hư không nổ tung, ba người đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, trong lòng tràn đầy oán hận.
Thế nhưng, ai cũng không dám thể hiện ra, dù chỉ một chút.
"Tiền bối, bây giờ chúng ta có thể đi được rồi chứ ạ?" Lão đại trong tam huynh đệ cười khổ, trong ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.
"Không đi, chẳng lẽ muốn ta lại tiễn thêm một đoạn nữa sao?" Lăng Tiên nhàn nhạt liếc nhìn mấy người.
Nghe vậy, ba người như được đại xá, liều mạng bay vút về phía xa, thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng.
Dáng vẻ chật vật như vậy, khiến Ma Môn Thánh nữ cảm thấy khoái trá và vui sướng.
Ngay sau đó, nàng hướng về phía Lăng Tiên khom người hành lễ: "Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu giúp, nếu không phải người, giờ phút này ta đã đọa xuống Hoàng Tuyền rồi."
"Ngươi là Ma Môn Thánh nữ, ta tự nhiên là nghĩa bất dung từ."
Lăng Tiên xua xua tay, nói: "Thế nhưng, thân phận của ngươi, ta còn phải xác nhận lại một chút."
"Tiền bối cứ việc, bởi vì vàng thật không sợ lửa, ta là Ma Môn Thánh nữ, điểm này không ai có thể phủ nhận."
Nào ngờ, hắn căn bản không phải người trong Ma Môn, chỉ vì nàng hiểu lầm, hắn mới thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
"Rất tốt, đem nội dung của ba trang này, phiên dịch cho ta nghe." Lăng Tiên cười nhẹ một tiếng, nói: "Nếu ngươi phiên dịch không sai chút nào, ta liền tin tưởng ngươi là Ma Môn Thánh nữ."
Vừa nói, hắn dùng thần hồn xé ra ba trang đầu tiên của cuốn nhật ký, rồi đưa cho nữ tử.
"Tiền bối yên tâm, ta thuở nhỏ đã học Ma ngữ, không dám nói là thành thạo như lòng bàn tay, nhưng cũng không kém bao nhiêu."
Nữ tử khẽ mỉm cười, phong thái tự tin rạng rỡ khắp Thi��n Vũ, khuynh thành tuyệt sắc, khiến trăm hoa phải lu mờ.
"Phiên dịch đi, nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng nói sai một chữ nào." Lăng Tiên cười nhẹ một tiếng, nói: "Bằng không thì, ta có lẽ sẽ coi ngươi là Thánh nữ giả mạo, đến lúc đó ngươi sẽ có kết cục ra sao, ngươi hẳn là rất rõ rồi."
Nghe vậy, nữ tử thu lại nụ cười, chăm chú phiên dịch.
"Ta rất không may, tộc trưởng chỉ phái một mình ta tới đây."
"Đây quả thực là nói mê! Một mình ta, làm sao có thể là đối thủ của cả một thế giới?"
"Thế nhưng mệnh lệnh đã được ban ra, ta chỉ có thể mang theo sứ mệnh, một mình đến Huyền Vũ đại lục."
"Ta thật sự rất không may, thế giới này thật tồi tệ, ta cảm giác thực lực của mình bị áp chế, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn."
"Ta muốn về nhà, nhưng đáng tiếc sứ mệnh chưa hoàn thành, trở về cũng chỉ có đường chết."
"Thôi được, cứ thích nghi với mọi tình huống đi, sứ mệnh không thể hoàn thành trong một sớm một chiều, ta cũng cần lên kế hoạch thật tốt."
"Đáng chết, đã mắc phải một chút sai lầm, bị cường giả mạnh nhất vùng thế giới này phát hiện."
"May mắn, tuy ta bị thiên địa này áp chế, nhưng đủ để cùng bọn họ chống lại."
"Chỉ là nếu đã như vậy, ta phải làm sao hoàn thành sứ mệnh?"
Nữ tử không ngừng phiên dịch, hàng mày thanh tú càng nhíu chặt hơn.
Chỉ vì những lời này rõ ràng truyền tải một tin tức, một sinh linh nào đó mang theo sứ mệnh, một mình giáng lâm xuống thế giới Huyền Vũ. Tuy chưa rõ mục đích là gì, nhưng khẳng định là bất lợi cho Huyền Vũ đại lục.
Mà đoạn văn này, chính là dùng Ma ngữ viết, điều này có nghĩa là, sinh linh kia là một thành viên trong Ma Môn.
Bởi vậy, nữ tử làm sao có thể không nghi ngờ?
Lăng Tiên lại cảm thấy thất vọng. Hắn vốn cho rằng, ba trang đầu của cuốn nhật ký sẽ ghi lại lai lịch và mục đích của Vực Ngoại Thiên Ma, không ngờ rằng, những tin tức mà nó truyền tải lại giống hệt với phần sau của cuốn nhật ký.
Như vậy, manh mối lại bị cắt đứt, tất nhiên khiến hắn cảm thấy thất vọng.
"Lai lịch và mục đích của Vực Ngoại Thiên Ma, là mấu chốt cần phải biết rõ." Lăng Tiên ánh mắt trở nên kiên định, nhìn xem Ma Môn Thánh nữ muốn nói lại thôi, nói: "Ngươi không cần hỏi gì, đến lúc ngươi nên biết, ta tự khắc sẽ cho ngươi biết."
"Vâng, tiền bối." Nữ tử cúi thấp hàng mi, xóa bỏ ý định mở miệng hỏi thêm.
Tại cường giả Đệ Thất Cảnh trước mặt, mặc dù nàng là Ma Môn Thánh nữ, cũng không dám làm càn.
Ngay sau đó, nàng đổi giọng nói: "Tiền bối, bây giờ ngươi tin tưởng ta là Ma Môn Thánh nữ thật sự rồi chứ ạ."
Mọi nét chữ này, đều được Tàng Thư Viện độc quyền biên dịch, hân hạnh mang đến bạn đọc.