Cửu Tiên Đồ - Chương 1344: Công bình cùng tôn kính
Mặt trời đã lên cao, chính ngọ.
Nhìn lên đài thi đấu, Lăng Tiên thần sắc u ám, không nói một lời.
Ngay trước khi tới, Lý Vô Vi đã úp mở nói với hắn rằng, Phù Tháp này nước rất sâu. Nói cách khác, nơi đây tràn ngập đủ loại màn đen.
Về điều này, Lăng Tiên tỏ vẻ đã hiểu, bởi lẽ cái gọi là nư��c quá trong ắt không có cá, nơi nào cũng tồn tại màn đen cả. Thế nhưng hắn thật không ngờ, giải thi đấu Phù đạo lại đen tối đến trình độ này!
Năm người Ninh Phong chọn lựa không thể nói là quá kém, ít nhất thì, bọn họ đều là Phù đạo đại sư. Nhưng trong số những người bên dưới, lại có đến bảy tám người luyện chế phù lục tốt hơn hẳn năm người này. Nếu đây không phải màn đen thì còn là gì?
Mặc dù chủ yếu là xem phù lục người dự thi luyện chế có thể lay động lòng ban giám khảo hay không, nhưng có một điều không thể nghi ngờ, đó chính là ai luyện chế tốt hơn, người đó liền có thể tấn cấp. Đây là lẽ thường, cũng là tiêu chuẩn đánh giá của cuộc thi.
Thế nhưng, Ninh Phong lại không nhìn thấy những người giỏi hơn mà lại lựa chọn năm người trước mắt này, muốn nói trong đó không có khuất tất thì quả là một chuyện nực cười!
"Thật là một giải thi đấu Phù đạo, thật là một Thủ tịch trưởng lão." Lăng Tiên thần sắc u ám, lời nói cũng toát ra vài phần ý lạnh như băng.
Đối với điều đó, Ninh Phong không hề sợ hãi.
Quả thật, hắn vì thu lợi của mấy người kia mà lựa chọn bọn họ, nhưng thì đã sao? Quy tắc vẫn còn đó, chỉ cần hắn lựa chọn, vậy cho dù là Phù Tháp chi chủ cũng không có quyền bác bỏ!
Bởi vậy, hắn cợt nhả nhìn Lăng Tiên, nói: "Sao hả, Lăng đại sư không hài lòng với năm người ta chọn ư?"
"Hài lòng, đương nhiên là hài lòng rồi."
Lăng Tiên thu lại vẻ u ám, cười nói: "Ninh trưởng lão thật đúng là mắt sáng như đuốc, có năng lực nhìn người, tại hạ bội phục."
Lời vừa dứt, lúc này liền có mấy vị Bình thẩm không nhịn được bật cười. Bọn họ cũng đều là tông sư, tự nhiên là nhìn ra phù lục năm người kia luyện chế không bằng những người khác không được chọn. Lại càng nghe ra ý trào phúng ẩn chứa trong lời nói của Lăng Tiên, tự nhiên là không ngừng cười.
"Đáng chết!"
Ninh Phong thầm mắng một tiếng, hắn vốn đã bị Lăng Tiên châm chọc đến nổi trận lôi đình, giờ phút này lại nghe những tiếng cười đó, phổi sắp nổ tung rồi. Thế nhưng, hắn lại không còn lời nào để nói.
Những lời Lăng Tiên nói thật là khéo léo, nếu hắn chỉ trích điều gì, Ninh Phong tự nhiên có thể đánh trả. Nhưng hắn không làm vậy, ngược lại còn khoa trương Ninh Phong mắt sáng như đuốc.
Nhưng người này, thật sự có tuệ nhãn sao? Không phải, hắn là đang thu lợi của người khác!
Cho nên, Ninh Phong sắp tức đến bể phổi, uất ức nói: "Dù Lăng đại sư hài lòng hay không thì cũng vô dụng, người ta đã chọn, ai cũng không có quyền bác bỏ."
"Ai nói ta muốn bác bỏ? Ninh đại sư chẳng lẽ là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử ư?"
Lăng Tiên khẽ cười một tiếng, hắn biết rõ quy định của cuộc thi là như vậy, truyền thừa đến nay đã thành luật thép, không ai có thể thay đổi được.
"Hừ, ngươi cho dù là muốn bác bỏ, cũng không có năng lực đó." Ninh Phong cười lạnh, thần sắc toát ra vài phần đắc ý.
Điều này làm đôi mắt Lăng Tiên lạnh lẽo, sau đó lại bật cười.
Quả thật, hắn không cách nào bác bỏ người Ninh Phong lựa chọn, nhưng đây chỉ là vòng đầu tiên, về sau thì chưa hẳn.
Cho nên, Lăng Tiên không thèm để ý Ninh Phong, dời ánh mắt xuống phía dưới nhìn những người đang mong mỏi chờ đợi. Mặc dù ngay từ đầu hắn cũng không tính nhúng tay vào chuyện này, nhưng chứng kiến những người rõ ràng có thể tấn cấp lại bị màn đen cản trở, hắn liền thay đổi chủ ý.
Từ nhỏ, Lăng Tiên đã sống ở tầng đáy của giới tu tiên, cho nên hắn khát khao công bằng. Hiện tại, hắn có năng lực, tự nhiên là muốn tạo ra sự công bằng cho những người này.
Ngay sau đó, hắn chậm rãi quét mắt toàn trường, lời nói âm vang, mạnh mẽ.
"Năng lực của ta có hạn, nhưng ta sẽ làm hết sức mình, đem lại cho các ngươi một sự công bằng."
Lời vừa dứt, mấy vị Bình thẩm đều biến sắc, nhất là Ninh Phong, sắc mặt càng thêm u ám. "Cái gì mà cho bọn họ sự công bằng?"
Đây chẳng phải là đang ám chỉ bọn họ nhận hối lộ sao?
Những Bình thẩm không nhận hối lộ tự nhiên rất thản nhiên, nhưng những Bình thẩm đã thu lợi kia thì lại bị chạm vào chỗ nhức nhối, ánh mắt nhìn về phía Lăng Tiên lập tức trở nên lạnh như băng.
Bất quá, những người dự thi cùng quần chúng vây xem lại đồng loạt vỗ tay khen ngợi, nhận được sự hoan hô nhiệt liệt.
"Ha ha, nói hay lắm, đủ khí phách!"
"Đây mới là việc một Bình thẩm nên làm, đã sớm không ưa những màn đen kia rồi, thật đáng ghét!"
"Cứ tưởng người này chỉ là đến đi cho có lệ, không ngờ hắn lại có khí phách đến mức này, dám vì những người bị hại kia mà kêu oan!"
"So với người này, những Bình thẩm đã thu lợi kia, quả thực không xứng đáng với danh vị tông sư, càng không đủ tư cách đảm nhiệm Bình thẩm!"
Mọi người nhao nhao trầm trồ khen ngợi, ủng hộ thái độ của Lăng Tiên. Điều này làm sắc mặt những Bình thẩm đã thu lợi trở nên u ám, ánh mắt nhìn về phía Lăng Tiên tràn đầy lạnh lẽo, nhất là Ninh Phong, càng toát ra sát ý.
Đối với điều đó, Lăng Tiên không hề bận tâm.
Hắn xử sự làm người, không cầu thập toàn thập mỹ, chỉ cầu không hổ thẹn với lương tâm! Đem lại sự công bằng cho những người bị màn đen làm hại, chính là điều hắn hướng tới trong lòng!
"Trên tay ta chỉ có năm danh ngạch, cho nên, ta sẽ chọn năm người luyện chế phù lục tốt nhất. Những người còn lại, ta bất lực."
Lăng Tiên trầm giọng mở miệng, ngón tay lần lượt chỉ điểm năm người. Hắn đã thấy, trong số những người chưa được chọn, năm người này luyện chế phù lục tốt nhất, cho nên, hắn đã lựa chọn bọn họ.
Mà khi được chọn, phản ứng đầu tiên của năm người không phải là chúc mừng, mà là đồng loạt khom người hành lễ về phía Lăng Tiên, biểu đạt sự cảm kích và tôn kính đối với hắn. Những người dự thi không được chọn cũng vậy.
Bọn họ đều tinh tường, phù lục năm người này luyện chế tốt hơn mình, nói cách khác, Lăng Tiên là tuyệt đối công bằng, bất luận kẻ nào cũng không tìm ra điểm để chỉ trích. Cho nên, bọn họ tâm phục khẩu phục!
Không thể không nói, cảnh tượng này vô cùng rung động, nhất là khi những Phù sư không được hắn chọn trúng cũng khom người hành lễ về phía Lăng Tiên, cảnh tượng này liền càng trở nên rung động hơn nữa.
Rốt cuộc phải được tôn trọng đến mức nào mới có thể khiến người khác khom mình? Lại phải được kính yêu đến mức nào mới có thể khiến những người không được thăng cấp cũng theo đó hành lễ?
Nói thật, những người này không biết Lăng Tiên, sở dĩ kính yêu và tôn kính hắn như vậy, cũng là bởi vì hắn đã làm được sự công bằng tuyệt đối! Nhìn khắp mười vị Bình thẩm, không có một ai công bằng được như hắn!
Trong lúc nhất thời, hiện trường trở nên yên tĩnh trở lại.
Tất cả mọi người trầm mặc không nói, nhìn những Phù sư đang khom người về phía Lăng Tiên, bỗng nhiên đã hiểu ra một điều. Hóa ra, công bằng là điều thế nhân khát vọng nhất, còn vô tư chính là phẩm chất được người đời tôn kính nhất.
Sau đó, hiện trường liền bộc phát ra tiếng hoan hô lớn hơn, mỗi người đều không kìm được mà ủng hộ Lăng Tiên. Tiếng ủng hộ đinh tai nhức óc ấy, liền giống như một cái tát, đánh cho Ninh Phong cùng những kẻ đã thu lợi khác sưng mặt lên.
"Chứng kiến cảnh tượng này, ta cảm động, cũng đã hiểu rõ."
Ngô lão thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai Lăng Tiên, nói: "Làm tốt lắm."
Lời vừa dứt, ba Phù sư tự do khác cũng khẽ gật đầu với hắn, trong ánh mắt có sự xấu hổ, cũng có tán thưởng.
"Ta chỉ là làm điều ta nên làm."
Lăng Tiên thần sắc bình thản, liếc nhìn Ninh Phong cùng bọn người kia, không hề xem thường, nhưng lại khiến bọn họ hận đến nghiến răng nghiến lợi. Giờ khắc này, bọn họ không nghĩ mình đã làm sai, mà là đang nghĩ nếu như Lăng Tiên không làm như vậy, thì làm sao bọn họ có thể khó chịu đến vậy?
Không thể không nói, cho đến bây giờ vẫn còn loại suy nghĩ này, thật là hết thuốc chữa.
"Thật đúng là đen tối đến tận xương tủy."
Lăng Tiên lắc đầu, chẳng muốn bận tâm đến vài đạo ánh mắt oán độc kia, cười nói: "Các ngươi không cần cảm ơn ta, là thực tài của các ngươi đã giành lấy cơ hội này cho chính mình."
Mọi tâm huyết của người dịch đều dành riêng cho độc giả tại truyen.free.