Cửu Tiên Đồ - Chương 130 : Ngộ Đạo Liên
Mạc Khinh Phụ không ngừng chấn động, không dám tin mà nhìn thiếu niên trước mắt, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác không chân thật.
Hắn mới bao nhiêu tuổi?
Đã có thể tự mình sáng tạo ra phương thuốc!
Nhưng lại không phải một phương thuốc dân gian tầm thường, đây chính là thần đan có thể chữa trị những bệnh gọi là tuyệt chứng!
Thấy Mạc Khinh Phụ đã hoàn toàn hiểu lầm, Lăng Tiên thầm cười khổ, nhưng không thể không kiên trì, đành gánh vác việc này lên vai, nói: "Đừng dùng ánh mắt kinh ngạc như vậy nhìn ta, chỉ là một phương thuốc dân gian mà thôi."
"Xem ra, ngươi còn chưa nhận ra mình yêu nghiệt đến mức nào." Mạc Khinh Phụ cười khổ một tiếng, nói: "Tự mình sáng tạo phương thuốc ư, bản lĩnh này không phải đan sư tầm thường có thể làm được. Thông thường mà nói, chỉ có Luyện Đan Đại Sư tam phẩm trở lên mới có thể thuần thục nắm giữ vạn vàn biến hóa của linh dược, rồi kết hợp chúng lại để sáng tạo ra một loại toa thuốc mới. Nhưng ngươi năm nay mới bao nhiêu tuổi, nhìn qua chắc chắn còn nhỏ hơn ta."
"Không khoa trương đến vậy đâu, may mắn mà thôi." Lăng Tiên cười nhạt một tiếng.
"Tuyệt đối không khoa trương, với thiên phú đan đạo của ngươi, nếu bái nhập Thần Đan Tông - một trong Cửu Tông, chỉ sợ những lão quái vật kia tranh giành đến vỡ đầu cũng muốn thu ngươi làm môn hạ." Trên mặt Mạc Khinh Phụ vẫn còn ��ọng lại vẻ kinh ngạc, thở dài nói: "Vốn tưởng thiên tư của ta cũng coi như nổi bật, nhưng vừa so với ngươi, ta mới biết trước kia mình thật sự đã quá đề cao bản thân rồi."
"Ngươi khiêm tốn rồi. Đường đường là truyền nhân kiệt xuất của Hạo Nhiên Tông, sao lại có thể nói là đề cao bản thân chứ? Thiên phú của ngươi không thể nghi ngờ, ngày sau nhất định Nhất Phi Trùng Thiên, quân lâm Vân Châu." Lăng Tiên khoát khoát tay, những lời này ngược lại là sự thật, trong ảo cảnh, Mạc Khinh Phụ quả thật đã trở thành một trong những cường giả của Vân Châu, quan sát Vân Châu, coi thường mọi phương.
"Trước khi gặp ngươi, thiên phú của ta quả thật coi như xuất chúng, nhưng căn bản không cách nào so sánh được với ngươi, giống như trăng sáng cùng đom đóm, khiến ta tự ti mặc cảm, đây là một đả kích nặng nề." Mạc Khinh Phụ cười khổ lắc đầu, sau khi kiến thức thiên tư yêu nghiệt và tạo nghệ đan đạo của Lăng Tiên, trong lòng hắn tràn đầy cảm giác thất bại.
"Thôi được, đừng thổi phồng ta nữa. Đi thôi, dược lực của Túy Tiên Nhưỡng quá mạnh mẽ, ta còn phải tìm kiếm một ít linh dược ôn hòa để điều hòa, nếu không, e rằng chưa kịp đột phá đã bị dược lực mạnh mẽ kia đánh cho tan nát." Lăng Tiên cười cười, quay người đi ra khỏi động.
Thấy vậy, Mạc Khinh Phụ cất bước nhanh, đi theo sau.
Khu di tích này rất lớn, khắp nơi đều có linh tuyền chảy xiết, núi non trùng điệp, giống như tiên cảnh Bồng Lai.
Giờ phút này, đêm lạnh nh�� nước, trăng sáng treo cao.
Trong một hồ nước xanh thẳm trong suốt, một đóa sen màu tím nhạt đang chớm nở, tràn ngập mùi thơm lạ lùng, tỏa ra vầng sáng mê ly, dưới ánh trăng làm nổi bật, càng thêm xinh đẹp và thánh khiết.
Xung quanh hồ, tụ tập đủ bảy người, mỗi một người đều tỏa ra khí thế kinh khủng, giống như Chân Thần quan sát thế gian, đứng sừng sững ở đó, đều có một luồng khí thế khổng lồ tràn ngập.
Không ngoại lệ, cả bảy người này đều là Thiên Kiêu xưng bá một phương!
Hai nữ Thủy Liên Y và Đường Thập Tam cũng bất ngờ nằm trong số đó!
Giờ phút này, trên mặt bảy người này lộ vẻ nóng bỏng, ánh mắt gắt gao nhìn thẳng vào đóa thần liên màu tím kia, và chờ đợi nó nở rộ tuyệt đẹp.
Ngộ Đạo Liên!
Đây là tên của đóa sen màu tím, vật này chính là linh dược hiếm thấy khó tìm, một khi dùng vào, có thể giúp người nhanh chóng tiến vào trạng thái ngộ đạo, lĩnh ngộ thần thông đạo thuật, đột phá bình cảnh của bản thân, hơn nữa tuyệt đối không có bất kỳ tác dụng phụ nào, có thể nói là thế gian hiếm có, xưa nay khó gặp!
Hơn nữa, diệu dụng của Ngộ Đạo Liên không chỉ là có thể giúp ngộ đạo, nếu đem nó cùng các thần dược khác hoặc kỳ trân dị bảo cùng dùng, thì có thể tăng gấp bội hiệu quả của thần dược!
Tóm lại, công hiệu của vật này có thể nói là nghịch thiên!
Cho nên, bảy vị Thiên Kiêu này mới một lòng kiên định đợi ở đây, thề phải đoạt được Ngộ Đạo Liên.
Thần liên màu tím thánh khiết và mỹ lệ, siêu phàm thoát tục, khẽ đung đưa trên mặt nước, tỏa ra một mùi hương ngào ngạt say lòng người, những cánh sen tím nhạt khẽ run rẩy, tựa hồ lúc nào cũng có thể bung nở.
"Sắp chín rồi!"
Một thiếu niên áo lam với ánh mắt nóng bỏng, chăm chú nhìn Ngộ Đạo Liên sắp nở rộ, cưỡng chế sự kích động trong lòng, chậm rãi dời ánh mắt sang sáu người còn lại, lạnh lùng nói: "Chư vị, Ngộ Đạo Liên sắp thành thục, ta khuyên các ngươi tốt nhất đừng nên tranh giành với ta."
Lời hắn vừa dứt, một thiếu niên áo đen đã nhíu mày, hờ hững liếc nhìn hắn một cái, nói: "Dựa vào đâu?"
"Dựa vào đâu ư? Chỉ bằng thực l��c của ta!" Thiếu niên áo lam cười ngạo nghễ, một luồng khí thế hùng hồn từ trong cơ thể hắn gào thét bùng nổ, với quy mô lớn, uy áp toàn trường!
"Chư vị, Ngộ Đạo Liên tuy tốt, nhưng vì nó mà bỏ mạng, e rằng có chút không đáng."
Lời nói lạnh lẽo chậm rãi truyền ra từ miệng hắn, nhưng mà, mọi người ở đây lại dường như không nghe thấy, luồng khí thế khủng bố ngập trời kia dường như căn bản không cách nào tạo thành ảnh hưởng đối với những Thiên Kiêu này, chứ đừng nói đến việc khiến bọn họ biến sắc, bị chấn nhiếp.
"Thật sự buồn cười, chỉ bằng chút thực lực không đáng kể của ngươi cũng dám uy hiếp chúng ta ư? Ở đây, vị nào mà chẳng phải cường giả Luyện Khí Vô Địch Cảnh? Vị nào mà chẳng phải Thiên Kiêu khinh thường mọi tộc? Há lại sẽ vì khí thế của ngươi mà lùi bước?" Thiếu niên áo đen khinh thường cười cười, đồng dạng một luồng khí thế cuồn cuộn tuôn ra, va chạm kịch liệt với khí thế của thiếu niên áo lam!
"OÀNH!"
Hai luồng khí thế ầm ầm va chạm vào nhau, phảng phất như hai thiên thạch đâm vào nhau, sóng khí kinh khủng lập tức quét ngang, cuốn lên một trận cuồng phong mãnh liệt, khiến cây cối xung quanh nhao nhao gãy đổ.
Nhưng kỳ lạ là, hồ nước này lại không hề sứt mẻ, thần liên màu tím phảng phất có linh tính, khẽ đung đưa, tràn ngập một vầng sáng rực rỡ, ngăn chặn hoàn toàn khí thế của hai vị Thiên Kiêu, không bị ảnh hưởng chút nào.
"Chậc chậc, Ngộ Đạo Liên quả nhiên thần kỳ, không hổ là thần dược hiếm có trong trời đất." Một thiếu nữ tuyệt sắc áo trắng tóc bạc thấy cảnh này, không khỏi tặc lưỡi khen ngợi, vốn dĩ nàng còn định ra tay, ngăn chặn luồng khí thế đáng sợ này, để tránh làm hư hại Ngộ Đạo Liên, thật không ngờ, vật ấy vậy mà có thể tự mình ngăn chặn.
Còn bên kia, cuộc đối đầu khí thế của hai vị Thiên Kiêu vẫn đang tiếp diễn.
Cảm nhận được khí thế ngang tài ngang sức, thiếu niên áo lam sắc mặt âm trầm, không ngờ mình lại không cách nào áp chế người trước mắt này, điều này khiến trong lòng hắn dâng lên một vẻ xấu hổ, xấu hổ vì lời nói cuồng vọng tự đại vừa rồi của mình. Nhưng lời đã thốt ra, vạn lần không thể thu hồi, đành phải kiên trì gắng gượng chống đỡ.
Trái lại, thiếu niên áo đen lại mang vẻ mặt tươi cười không thèm để ý, tràn đầy ung dung tự tại, trấn định tự nhiên, hắn và thiếu niên áo lam đối diện từ xa, khí thế giằng co bất phân thắng bại giữa không trung, dáng vẻ thành thạo kia khiến người ta biết rõ, hắn cũng không hề sử dụng toàn bộ thực lực.
"Ngộ Đạo Liên còn chưa thành thục mà đã bắt đầu tranh đoạt rồi sao..." Một thiếu niên mặc áo dài xanh nhạt, tay cầm bức tranh thủy mặc, cười nhạt một tiếng, lẩm bẩm: "Cũng tốt, sớm muộn gì cũng có một trận chiến, đỡ cho lát nữa động thủ không cẩn thận làm tổn thương Ngộ Đạo Liên, chỉ là... mình nên tìm ai trước đây."
Thiếu niên trầm ngâm một lát, khóe mắt quét qua bỗng liếc thấy Thủy Liên Y, khóe miệng không khỏi nhếch lên, sau đó cất bước nhanh, trực tiếp đi về phía thiếu nữ tuyệt sắc đó.
Thủy Liên Y da trắng như ngọc, đôi mắt như nước mùa thu, mái tóc đen nhánh như tơ lụa thượng hạng buông xõa xuống, giống như Quảng Hàn ti��n tử hạ phàm, tuyệt sắc khuynh thành, diễm áp quần phương.
Nàng thấy thiếu niên áo xanh đi về phía mình, đôi lông mày thanh tú không khỏi chậm rãi nhíu lại, với thông minh tài trí của nàng, tự nhiên biết rõ thiếu niên này không thể nào là tìm mình để nói chuyện phiếm, hơn phân nửa là đến giao đấu, sớm diệt trừ đối thủ.
Quả nhiên, đúng như nàng dự liệu, thiếu niên cầm bức tranh thủy mặc chậm rãi đi tới, khóe miệng khẽ nhếch lên, câu nói đầu tiên thốt ra đã là.
"Thủy tiên tử, xin mời."
Ấn phẩm dịch thuật này, chỉ Tàng Thư Viện mới có quyền công bố.