Cửu Tiên Đồ - Chương 1023: Cường thế đuổi giết
Mặt trời treo cao, buông xuống vô vàn kim quang. Thế nhưng, trái tim mọi người nơi đây lại lạnh lẽo. Từng ánh mắt đổ dồn về phía Phong Liệt, tràn đầy phẫn nộ.
Đặc biệt là Lăng Tiên, sắc mặt càng thêm âm trầm, cơn giận dữ dâng trào. Chàng biết rõ, Phong Liệt đang dùng quyền mưu lợi riêng, mượn cơ hội trả thù. Nhưng hết lần này tới lần khác, ngay cả Thiên Kiêu Cung chi chủ cũng không thể làm gì, điều này có nghĩa là chàng đã mất đi cơ hội tiến vào Vĩnh Sinh Giới.
Nếu như chàng thật sự không đủ tư cách để tiến vào, thì cũng đành thôi, với tâm tính của chàng sẽ không sinh lòng phẫn nộ. Nhưng tình huống lúc này, rõ ràng là Phong Liệt đang trả đũa, điều này làm sao khiến chàng không giận cho được?
"Được lắm, tốt lắm." Lăng Tiên kiềm chế lửa giận, lạnh giọng nói: "Nói như vậy, ngươi là sống chết cũng không cho ta đến Vĩnh Sinh Giới?"
"Đúng vậy, đây chính là sự trừng phạt dành cho ngươi!" Phong Liệt cười lạnh một tiếng, nói: "Chỉ là một con kiến hôi hạ giới, cũng dám động thủ làm ta bị thương? Thật sự là không biết sống chết, giờ đây ta sẽ đoạn đường tu tiên của ngươi, đoạn đi hy vọng của ngươi!"
Lời vừa dứt, tất cả mọi người nơi đây đều phẫn nộ. Lăng Tiên cũng thần sắc lạnh như băng, lửa giận trong lồng ngực chàng như thiêu đốt.
Kẻ này vũ nhục toàn bộ Tu Tiên giới, đã làm sai trước, chàng ra tay giáo huấn thì có gì sai? Mà giờ khắc này, Phong Liệt lại mượn cơ hội trả thù, muốn đoạn tuyệt đường tu hành của chàng, điều này làm sao khiến chàng không giận cho được?
"Ha ha, cảm thấy phẫn nộ rồi sao? Cảm thấy khuất nhục rồi ư?" Phong Liệt cất tiếng cười to, đắc ý nói: "Nhưng rồi thì sao đây? Trong mắt Phong gia ta, ngươi chỉ là một con giun dế! Nhất là giờ khắc này, ta nắm giữ hy vọng của ngươi, chỉ cần ta không chịu, ngươi sẽ vĩnh viễn dừng lại ở Tu Tiên giới, chậm rãi chết già."
"Được lắm, tốt lắm." Trong đôi mắt Lăng Tiên sáng như sao, hàn ý cuộn trào, chàng nói: "Ngươi thật sự cho rằng, ngươi có thể một tay che trời?"
"Ha ha, chẳng lẽ không phải sao?" Phong Liệt cười ngạo nghễ, nói đầy ý vị: "Tối thiểu nhất, ta có thể chặn đường tu hành của ngươi, che khuất bầu trời của ngươi!"
Nghe vậy, Lăng Tiên càng thêm phẫn nộ. Kẻ này hoành hành càn rỡ, mượn cơ hội trả thù, muốn đoạn tuyệt đường tu tiên của chàng, tuyệt đi hy vọng được bước lên đỉnh cao, điều này làm sao khiến chàng không giận cho được? Thay vào bất cứ ai, cũng đều tức sùi bọt mép!
"Thấy ngươi nổi giận đùng đùng như vậy, trong lòng ta thật đúng là sảng khoái a." Phong Liệt cười khẩy, giễu cợt nói: "Đây chính là kết cục khi ngươi đắc tội ta! Ta ngược lại muốn xem thử, ngươi, kẻ vĩnh viễn chỉ có thể uốn mình trong Tu Tiên giới, thì có được bao nhiêu tiền đồ!"
"Vĩnh Sinh Giới đúng là hy vọng duy nhất, nhưng không có nghĩa là hy vọng của ta sẽ vì thế mà đoạn tuyệt!" Lăng Tiên thần sắc lạnh như băng, nói: "Con đường của ta nằm dưới chính đôi chân ta, hy vọng của ta ở trong chính lòng ta, không ai có thể chặt đứt được!"
Lời vừa dứt, mọi người nhiệt huyết sôi trào, lớn tiếng trầm trồ khen ngợi. Ngay cả Thiên Kiêu Cung chi chủ cũng lộ vẻ tán thưởng trong mắt, nhưng rất nhanh sau đó, liền ảm đạm thở dài.
Tuy lời nói là thế, nhưng Vĩnh Sinh Giới, là hy vọng duy nhất trước mắt. Nếu như chỉ có thể dừng lại ở Tu Tiên giới, vậy thì con đường tu hành sẽ không còn khả năng tiếp tục nữa.
"Ha ha ha, nói hay lắm, thật tốt!" Phong Liệt mặt mày tràn đầy trào phúng, thản nhiên nói: "Vậy thì ngươi cứ cả đời uốn mình trong Tu Tiên giới đi, nhiều năm về sau, ta sẽ dùng thực lực Lục cảnh một lần nữa giáng lâm, cho ngươi nếm thử tư vị bị coi thường!"
Nghe vậy, Lăng Tiên bật cười, cười lạnh như băng. Chàng nhìn Phong Liệt mặt mày đầy oán độc, chậm rãi thốt ra một câu khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào, cũng khiến Phong Liệt như rơi vào hầm băng.
"Đáng tiếc, ngươi sẽ không có cơ hội đó đâu, giờ đây ta, giết ngươi dễ như trở bàn tay."
Từng câu nói lạnh như băng vang lên, Lăng Tiên triển động thân hình, lập tức xẹt qua nam tử trung niên và lão nhân, xuất hiện trước mặt Phong Liệt. Kẻ này không biết hối cải, công báo tư thù, còn thỏa thích trào phúng chàng, điều này làm sao khiến chàng không sinh lòng sát ý? Bởi vậy, Lăng Tiên cường thế ra tay, sát ý lạnh lẽo bay thẳng trời cao!
Thoáng chốc, sắc mặt nam tử trung niên và lão nhân đại biến, bọn họ chỉ cảm thấy hoa mắt, rồi Lăng Tiên đã lướt qua. Điều này khiến bọn họ vừa khiếp sợ, lại vô cùng chấn động!
Mà kinh hãi nhất, không ai qua được Phong Liệt. Hắn vốn tưởng rằng, đã có hai đại Trác Đạo cao thủ bảo hộ, Lăng Tiên đừng nói là chém giết mình, ngay cả đến gần thân thể mình cũng không được. Thế nhưng trước mắt, Lăng Tiên lại cường thế xuất hiện trước mặt hắn, điều này làm sao khiến hắn không cảm thấy khiếp sợ?
"Thúc thúc cứu ta!" Phong Liệt kêu to, trong lòng tràn đầy sợ hãi.
"Ai cũng không cứu được ngươi!" Lăng Tiên thần sắc lạnh lùng, trên đỉnh Tam Hoa xoay tròn, chặn đứng công kích của hai đại cường giả phía sau. Sau đó, chàng đấm ra một quyền, không gian nứt vỡ!
Điều này khiến Phong Liệt quá sợ hãi, liều mạng ngăn cản, nhưng hắn chỉ là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, làm sao có thể ngăn cản một kích nén giận của Lăng Tiên?
"OÀNH!" Nương theo một tiếng vang thật lớn, Phong Liệt hộc ra đầy máu, bị đánh bay ra ngoài.
Điều này khiến nam tử trung niên tức sùi bọt mép, lập tức đứng chắn ngang trước mặt Lăng Tiên, thần uy ngập trời mênh mông cuồn cuộn tuôn ra. Cùng lúc đó, lão nhân cũng điên cuồng ra tay, mỗi một kích, đều long trời lở đất!
"Ta muốn giết người, bằng các ngươi, còn không ngăn được." Lăng Tiên mắt tỏa lãnh điện, vận dụng chân hỏa. Chàng không muốn lãng phí thời gian với hai người, huyễn hóa ra Sơn Hà Đỉnh, mang theo thế trấn áp chúng sinh, tạm thời cầm giữ hai người trong chớp mắt.
"Phong Liệt, đi chết đi cho ta!" Hét lớn một tiếng, Lăng Tiên mãnh liệt như thái cổ hung thú, khí tức kinh hãi Bát Hoang, uy áp Cửu Thiên!
Điều này khiến Phong Liệt khiếp sợ đến cực điểm, cũng sợ hãi đến cực điểm! Khiếp sợ là Lăng Tiên lại có thể dùng sức một mình, tạm thời giam cầm hai Trác Đạo trung kỳ cường giả, sợ hãi, thì là cái sát ý kinh thiên động địa kia!
"Đáng chết, giết ta đi!" Phong Liệt điên cuồng, hắn rõ ràng rằng kế sách hôm nay chỉ có dốc sức liều mạng, chỉ có như vậy, mới có khả năng sống sót. Vì vậy, hắn phun ra một ngụm máu ở phần ngọn trái tim, quanh thân hiện ra một bộ áo giáp màu vàng óng, bao bọc hắn kín mít, lực phòng ngự kinh thế!
"Co đầu rụt cổ sao? Ta đây sẽ đánh nát vỏ rùa của ngươi!" Lăng Tiên nổi giận ngút trời, Đế Quyền điên cuồng triển động, đánh ra từng đạo dấu quyền cương mãnh, giống như vô thượng Tiên Vương ra tay, muốn chấn vỡ Cửu Thiên Thập Địa! Chàng đã chán ghét kẻ này tới cực điểm, cho nên, chàng không hề nương tay, vận dụng toàn bộ thực lực!
"OÀNH!" Một quyền rơi xuống, không gian phá toái, giáp vàng rạn nứt! Hai quyền oanh ra, giáp vàng chôn vùi! Quyền cuối cùng, Lăng Tiên nén giận ra tay, trong ánh mắt hoảng sợ, hối hận và căm hận của Phong Liệt, chàng đã đánh nát hắn thành cặn bã!
Triệt để thành cặn bã! "BẰNG!" Máu tươi phiêu linh, thịt nát bay tán loạn, từ nay về sau, trên đời này không còn Phong Liệt tồn tại!
"A, Liệt nhi!" Nam tử trung niên mắt muốn nứt ra, điên cuồng thúc dục pháp lực, chấn vỡ Sơn Hà Đỉnh. Lập tức, hắn một kiếm kinh thiên, muốn chém Lăng Tiên thành hai khúc!
"Ngươi đi chết đi!" Cùng lúc đó, lão nhân cũng xuất thủ. Hai tay hắn huy động, không gian quanh thân Lăng Tiên bỗng nhiên siết chặt lại, lực giam cầm cường đại theo đó hiện ra.
Đối với điều này, Lăng Tiên không những không sợ hãi, ngược lại còn thư thái nở nụ cười. Phong Liệt đã chết, lửa giận của chàng đã dẹp yên, còn hậu quả lúc này, chàng hoàn toàn không để trong lòng.
Với thực lực của chàng hôm nay, đã có thể mạnh mẽ va chạm với Trác Đạo trung kỳ cường giả, ngay cả là lấy một địch hai, chàng cũng có thể thong dong rút lui. Bởi vậy, Đế Quyền nơi tay, Tam Hoa chuyển động, lập tức phá tan thế công của hai đại cao thủ.
"Giết đệ tử đích truyền của Phong gia ta, trên trời dưới đất, không ai có thể cứu ngươi, ngươi hãy chết đi cho ta!" Nam tử trung niên bùng nổ, thần kiếm gào thét, vạn đạo kiếm quang như mưa sao băng, xé trời xẻ đất, nghiền nát Bát Hoang!
Lão nhân cũng phẫn nộ tới cực điểm, giữa tay đưa ra từng đạo thần thông, đều là những chiêu thức kinh thiên động địa, chấn nhiếp Càn Khôn! Hai người bọn họ đều là Trác Đạo trung kỳ cường giả, giờ phút này lại dắt tay nhau ra tay, uy thế như vậy, quả nhiên là khủng bố đến cực điểm!
"Ta nếu muốn đi, bằng các ngươi, còn không ngăn được ta." Lăng Tiên nhàn nhạt mở miệng, giọng nói tuy nhẹ nhàng, nhưng lại chân thật đáng tin, thể hiện rõ khí phách.
Nét bút dịch thuật này, độc quyền tại Tàng Thư Viện.