Cửu thiên linh giới - Chương 24: Dấu Vết Máu: Nỗi Kinh Hoàng Từ Hồ Tam
Ánh tà dương rực rỡ đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhuộm màu đen huyền bí lên vạn vật. Lục Trường Sinh bước đi trên con đường mòn quen thuộc, lòng hắn nặng trĩu. Viên đá cuội trong lòng bàn tay vẫn còn đó, lạnh lẽo và vững chắc, như chính quyết tâm vừa nảy mầm trong tâm trí hắn. Tiếng cười trong trẻo của Tiểu Hoa đã tắt, nhưng dư âm của nó vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa lẫn với tiếng gió heo may lướt qua những rặng tre rì rào. Hắn hướng về làng, nơi những ánh đèn dầu lập lòe hắt ra từ các căn nhà tranh vách đất, tạo nên những đốm sáng yếu ớt trong màn đêm thăm thẳm.
An Bình Thôn, cái tên đã từng là biểu tượng của sự thanh bình, giờ đây lại mang một vẻ bất an khó tả. Linh khí trong thôn, vốn dĩ vẫn luôn tĩnh lặng, giờ đây dường như cũng trở nên hỗn loạn hơn, mang theo một làn khí tức lo lắng, sợ hãi. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng sự thay đổi đó, không chỉ bằng ngũ quan thông thường mà còn bằng đạo tâm nhạy bén của mình. Từng bước chân hắn đều dứt khoát, nhưng trong lòng lại là một dòng suy tư cuồn cuộn. Hắn đã chọn con đường tu hành 'chậm mà chắc', con đường của sự bền bỉ và kiên định. Nhưng giờ đây, sự kiên định ấy không chỉ đơn thuần là việc giữ vững đạo tâm trong tĩnh tu, mà còn là việc dũng cảm đối mặt với những hiểm nguy đang rình rập, bảo vệ những gì mình trân quý.
Đêm đó, An Bình Thôn chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Không còn tiếng trẻ con nô đùa, không còn tiếng cười nói rộn ràng của những người phụ nữ ngồi vá lưới bên hiên nhà, chỉ còn tiếng chó sủa vu vơ từ xa vọng lại, và tiếng gió lùa qua mái tranh nghe như tiếng thở dài của đất trời. Lục Trường Sinh trở về căn nhà nhỏ của mình, không thắp đèn. Hắn ngồi thiền giữa bóng tối, để tâm trí mình lắng đọng, để những dòng suy tư tự do tuôn chảy, và để đạo tâm của mình được mài giũa thêm một lần nữa. Hắn nhớ lại những lời của Già Bà, những câu chuyện về sự tàn bạo của Hồ Tam mà Người Kể Chuyện đã kể ở Phong Lâm Trấn. Những lời nói ấy, ban đầu chỉ là tin đồn xa xôi, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn biết, bình yên của An Bình Thôn đang đứng trước một thử thách lớn, và hắn, một phàm nhân mang linh căn tạp, lại là người duy nhất có khả năng đối mặt với nó.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mỏng, nhuộm vàng những ngọn cây trên đỉnh Mê Vụ Sâm Lâm, Lục Trường Sinh đã kết thúc buổi tu luyện của mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong lành của buổi ban mai lấp đầy lồng ngực. Linh khí nơi An Bình Thôn dù không dồi dào như những nơi có linh mạch hội tụ, nhưng lại mang một sự thuần khiết lạ thường, đủ để hắn duy trì công pháp Tàn Pháp Cổ Đạo. Đứng dậy, hắn duỗi nhẹ gân cốt, tiếng xương khớp kêu răng rắc khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc, giờ đây lại ánh lên một tia kiên định lạ thường.
Hắn khoác lên mình bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị nhưng sạch sẽ, rồi lặng lẽ bước ra khỏi nhà. An Bình Thôn khi bình minh lên, vốn dĩ luôn là một bức tranh sống động của sự khởi đầu mới. Tiếng gà gáy râm ran từ những mái nhà tranh, tiếng chó sủa vu vơ gọi bình minh, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và xa xa là tiếng nước chảy róc rách của con suối Thanh Thủy Giang. Mùi khói bếp thoang thoảng bay ra từ những căn nhà đã thức giấc, hòa quyện với mùi đất ẩm sau một đêm sương và hương thơm dịu nhẹ của hoa dại ven đường. Tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến nao lòng.
Tuy nhiên, Lục Trường Sinh lại cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế trong bức tranh ấy. Ánh mắt hắn lướt qua những người dân làng đang hối hả ra đồng. Họ vẫn làm việc của mình, vẫn gánh nước, vẫn cày bừa, nhưng không khí vui vẻ, hồn nhiên thường ngày dường như đã bị thay thế bởi một sự nặng nề, lo lắng. Những nụ cười gượng gạo, những cái nhìn lẩn tránh, và đặc biệt là những lời thì thầm to nhỏ khi họ nghĩ rằng không ai nghe thấy.
Bên cạnh giếng làng, một nhóm Lão Nông đang ngồi nghỉ ngơi, ánh mắt đục mờ nhìn về phía chân trời, nơi Mê Vụ Sâm Lâm sừng sững hiện ra. Một vị Lão Nông với khuôn mặt khắc khổ, lưng còng, tay vẫn cầm chiếc cuốc quen thuộc, khẽ thở dài, giọng nói trầm đục như tiếng đất:
"Cứ mỗi sáng thức dậy, lại sợ có chuyện gì xảy ra..."
Người ngồi cạnh, một Thôn Dân Trẻ với khuôn mặt khỏe mạnh nhưng ánh mắt đầy vẻ lo âu, ghé sát tai đáp lời, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
"Không biết chừng nào chúng mới tới đây..."
Lục Trường Sinh bước ngang qua họ, không nói lời nào. Hắn chỉ khẽ gật đầu, và họ cũng đáp lại bằng một cái gật đầu mệt mỏi. Hắn hiểu nỗi sợ hãi đang len lỏi trong từng ngõ ngách của thôn làng. Nỗi sợ hãi ấy không chỉ là bản năng sinh tồn, mà còn là sự bất lực của những phàm nhân bé nhỏ trước một thế lực tàn bạo. Đạo tâm của hắn, vốn dĩ được tôi luyện để vững vàng giữa vạn biến, giờ đây lại phải đối mặt với một sự thử thách trực tiếp từ thế sự. Hắn không thể trốn tránh, cũng không muốn trốn tránh. Bởi vì, cái "bình yên" mà hắn muốn bảo vệ, không chỉ là bình yên trong tâm hồn, mà còn là bình yên thực sự cho những người dân thôn này. Hắn chậm rãi bước đi, thu nhận mọi thông tin, mọi cảm xúc từ môi trường xung quanh, như một tấm gương phản chiếu nỗi lòng của cả An Bình Thôn. Hắn biết, một ngày mới đã bắt đầu, nhưng sự bình yên của nó lại mong manh hơn bao giờ hết.
Khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng chói chang xuống An Bình Thôn, không khí bỗng trở nên oi bức đến ngột ngạt. Bầu trời xanh trong, không một gợn mây, nhưng lại mang theo một cảm giác nặng nề, khó chịu. Mùi đất ẩm và khói bếp dần tan đi, thay vào đó là mùi mồ hôi của những người dân đang làm việc trên cánh đồng, và một chút hương hoa dại khô khan dưới cái nắng gắt.
Đúng lúc ấy, một tiếng la hét thất thanh bất ngờ vang lên từ phía cổng làng, xé tan bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng hét ấy như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt sợi dây căng thẳng đang chùng chình trong lòng mỗi người dân.
"Cứu! Cứu mạng! Có người bị thương!"
Dân làng, vốn đã sống trong sự lo lắng tột độ, giờ đây như ong vỡ tổ. Từ cánh đồng, từ những căn nhà, họ đổ xô ra phía cổng làng. Lục Trường Sinh, đang trên đường trở về nhà sau khi quan sát tình hình, cũng nhanh chóng chuyển bước. Hắn không vội vàng hấp tấp, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sự tập trung cao độ.
Cảnh tượng tại cổng làng khiến trái tim mọi người như thắt lại. Một nhóm thương nhân, gồm năm sáu người, đang lê lết trở về. Quần áo của họ rách nát tả tơi, dính đầy bùn đất và những vệt máu khô sẫm màu. Khuôn mặt ai nấy đều bầm tím, sưng húp, hằn lên sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng. Trong số đó, Trần Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ với nước da rám nắng, người mà Lục Trường Sinh đã từng gặp ở Phong Lâm Trấn, đang vật vã nhất. Hắn ngã quỵ xuống đất, tay ôm chặt một bên sườn, máu vẫn đang rỉ ra từ một vết thương sâu. Khuôn mặt Trần Đại Trụ trắng bệch, đôi mắt mở to vô hồn, thều thào những tiếng đứt quãng.
"Hồ Tam... chúng... chúng tàn độc quá!" Trần Đại Trụ thốt lên từng chữ một cách khó nhọc, giọng hắn yếu ớt nhưng đầy căm phẫn và sợ hãi. "Cướp sạch... đánh đập... không tha một ai!" Hắn cố gắng chỉ tay về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi mà những bóng đen tàn bạo vẫn đang ẩn mình.
Cảnh tượng máu me, tang thương ấy khiến nỗi sợ hãi trong dân làng bùng nổ như một ngọn lửa. Tiếng xì xào bàn tán nhanh chóng biến thành tiếng la ó, tiếng khóc than. Bà Mười, với thân hình nhỏ bé nhưng giọng nói đầy the thé, đứng giữa đám đông, hai tay ôm đầu, la thất thanh:
"Trời ơi là trời! Chúng nó dám cả gan vậy sao! Chúng nó dám làm thế với người làng mình sao!"
Những tiếng khóc nức nở của phụ nữ, tiếng trẻ con sợ hãi bám víu vào chân mẹ, tiếng đàn ông nghiến răng căm phẫn nhưng ánh mắt lại đầy bất lực, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Mùi máu tanh trong không khí trộn lẫn với mùi mồ hôi và bụi bặm, khiến ai nấy đều cảm thấy dạ dày cuộn lên.
Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và lưng hơi còng, cố gắng chen qua đám đông. Khuôn mặt hiền lành của ông giờ đây méo mó vì lo lắng. Ông nhanh chóng ra lệnh cho những người đàn ông khỏe mạnh nhất đỡ các thương nhân bị nạn, đưa họ vào nhà để sơ cứu.
"Mau! Mau đưa họ vào! Lấy thuốc, lấy nước!" Ông Lý vừa hô, vừa cố gắng trấn an đám đông đang hoảng loạn. Giọng ông run run, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên định. "Mọi người bình tĩnh! Bình tĩnh lại nào!"
Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ giữa đám đông hỗn loạn. Hắn không vội vàng chen vào, mà chỉ quan sát kỹ lưỡng. Đôi mắt trầm tĩnh của hắn lướt qua từng vết thương trên người Trần Đại Trụ, từng nét hoảng loạn trên khuôn mặt của những thương nhân khác. Hắn nhìn thấy những dấu vết của roi vọt, của dao kiếm, và cả những vết bầm tím do bị đánh đập dã man. Hắn cảm nhận được sự tàn bạo của Hồ Tam qua những vết thương ấy, một sự tàn bạo không chỉ nhằm mục đích cướp bóc, mà còn để gieo rắc nỗi kinh hoàng.
Hắn cũng chú ý đến lời thì thầm của một trong những thương nhân bị thương, khi người này được đỡ dậy: "Chúng nói... chúng nói sẽ quay lại... bắt tất cả..." Lời nói ấy, dù nhỏ, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh như một tiếng chuông cảnh báo. Hắn hiểu, đây không chỉ là một vụ cướp thông thường. Đây là một lời đe dọa trực tiếp, một sự khẳng định rằng An Bình Thôn đã không còn an toàn.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ dâng lên trong lòng, nhưng không phải là sự phẫn nộ bùng phát và thiếu kiểm soát. Đó là một sự phẫn nộ trầm tĩnh, được kiểm soát bởi đạo tâm kiên cố của hắn. Sức mạnh mà hắn hướng tới không phải là để hủy diệt, mà là để bảo vệ. Và giờ đây, những gì hắn muốn bảo vệ đang bị đe dọa một cách trực tiếp và tàn bạo. Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết mình phải hành động. Nhưng hành động như thế nào, và bằng cách nào, đó mới là điều quan trọng. Con đường của hắn, không phải là con đường của bạo lực, mà là con đường của trí tuệ và sự vững vàng.
Buổi chiều tà buông xuống, mang theo một bầu không khí âm u và nặng nề. Những đám mây đen kịt từ phía Mê Vụ S��m Lâm kéo đến, che khuất ánh mặt trời, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa trút xuống. Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo bụi đất và lá khô, khiến không gian càng thêm ảm đạm. Mùi máu tanh từ vụ cướp ban sáng vẫn còn vương vấn đâu đó, trộn lẫn với mùi thuốc bắc thoang thoảng từ những căn nhà đang sơ cứu người bị thương, và mùi đất ẩm đặc trưng của một cơn mưa sắp đến.
Dân làng tụ tập tại nhà Lý Thôn Trưởng, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ những ô cửa sổ nhỏ, tạo nên những bóng đổ xiêu vẹo trên nền đất. Không khí trong căn nhà chật chội, ngột ngạt không chỉ bởi số lượng người đông đúc, mà còn bởi sự sợ hãi và tuyệt vọng đang bao trùm. Lý Thôn Trưởng, với khuôn mặt tiều tụy và đôi mắt thâm quầng, ngồi ở vị trí chủ tọa, cố gắng giữ bình tĩnh để điều hành cuộc họp. Tuy nhiên, giọng ông cũng không giấu được sự run rẩy khi ông cất lời:
"Chúng ta không thể bỏ làng được! Đây là nơi tổ tiên ta đã... đã đổ bao công sức để xây dựng! Là cội nguồn của chúng ta!"
Lời nói của Lý Thôn Trưởng vang vọng trong căn nhà, nhưng không thể xua tan được nỗi sợ hãi đang ngự trị. Ngay lập tức, một Thôn Dân Trẻ đứng dậy, khuôn mặt hắn đầy vẻ phẫn nộ nhưng cũng ẩn chứa sự hoảng loạn tột cùng:
"Thôn Trưởng, nhưng nếu ở lại thì chết chắc! Chúng nó không tha ai đâu! Trần Đại Trụ và những người khác là bằng chứng sống đấy thôi! Chúng ta chỉ là phàm nhân, làm sao chống lại bọn cường đạo có vũ khí sắc bén chứ!"
Những lời nói ấy như châm ngòi cho một cuộc tranh cãi. Một số người đồng tình với Thôn Dân Trẻ, họ muốn bỏ làng đi lánh nạn, tìm kiếm một nơi bình yên khác. Dù biết rằng rời bỏ quê hương là một điều đau xót, nhưng sự sống còn của bản thân và gia đình là quan trọng hơn. Nhưng số khác lại không muốn rời đi, bởi An Bình Thôn là tất cả những gì họ có, là mảnh đất đã nuôi sống họ qua bao thế hệ. Họ muốn chống cự, nhưng lại không biết bằng cách nào, bởi sức mạnh của họ quá nhỏ bé trước sự tàn bạo của Hồ Tam.
Bà Mười, vẫn chưa hết bàng hoàng từ buổi sáng, ngồi co ro một góc, hai tay ôm mặt nức nở:
"Chúng nó còn nói sẽ quay lại bắt hết người đi bán! Trời ơi, con tôi còn nhỏ quá, tôi không muốn con tôi phải chịu khổ!" Tiếng khóc của bà Mười hòa lẫn với tiếng khóc thút thít của những người phụ nữ khác, tạo nên một âm thanh bi thương, xé lòng.
Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ ở một góc khuất trong căn nhà, nép mình vào bóng tối. Hắn không nói một lời nào, chỉ chăm chú lắng nghe và quan sát. Đôi mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt, từng biểu cảm: sự tuyệt vọng của Lý Thôn Trưởng, nỗi sợ hãi xen lẫn phẫn nộ của Thôn Dân Trẻ, sự hoảng loạn của Bà Mười, và sự bất lực, cam chịu của những Lão Nông. Hắn cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn trong căn phòng, những cảm xúc tiêu cực đang bao trùm lấy mọi người.
Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn khẽ nép vào sau lưng hắn. Lục Trường Sinh khẽ cúi đầu, nhìn xuống. Đó là Tiểu Hoa, cô bé với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, giờ đây đang mở to vì sợ hãi. Đôi tay nhỏ xíu của cô bé bám chặt lấy vạt áo của hắn, run rẩy. Tiếng khóc của Bà Mười, tiếng tranh cãi của người lớn, và cả mùi máu tanh còn vương vấn đâu đó, tất cả dường như đang đè nặng lên tâm hồn non nớt của cô bé. Lục Trường Sinh khẽ đặt tay lên đầu Tiểu Hoa, xoa nhẹ mái tóc đen nhánh của cô bé. Hơi ấm từ bàn tay hắn dường như cũng mang lại một chút an ủi cho Tiểu Hoa, khiến cô bé khẽ rúc vào người hắn hơn. Sự ngây thơ của Tiểu Hoa, nỗi sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt cô bé, chính là một lời nhắc nhở rõ ràng nhất về những gì hắn cần phải bảo vệ. Cái bình yên mà hắn trân quý, không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là nụ cười trong trẻo, là sự hồn nhiên của những đứa trẻ, là sự an toàn của những người dân làng vô tội này. Hắn không thể để Hồ Tam cướp đi những điều ấy.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang vần vũ, che khuất cả bầu trời. Một tia sét lóe lên từ xa, rồi tiếng sấm rền vang, như tiếng trống báo hiệu một biến cố lớn sắp xảy ra. Lòng Lục Trường Sinh đã có quyết định. Đạo của hắn, không phải là trốn tránh thế sự, mà là đối mặt với nó bằng một tâm thế vững vàng. Hắn phải mạnh hơn, không chỉ về tu vi, mà còn về đạo tâm và trí tuệ, để có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho An Bình Thôn.
Khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm An Bình Thôn trong một tấm màn đen đặc quánh, Lục Trường Sinh lặng lẽ rời khỏi căn nhà của Lý Thôn Trưởng. Tiếng sấm vẫn còn âm ỉ từ xa, và những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề, như chính tâm trạng của cả thôn làng. Hắn không đi theo con đường chính, mà rẽ vào một lối mòn nhỏ, dẫn lên con dốc quen thuộc nơi hắn thường ngày tu luyện. Con dốc này, vốn dĩ là nơi hắn tìm thấy sự tĩnh lặng, tìm thấy sự kết nối với linh khí đất trời, giờ đây lại trở thành nơi hắn đối diện với những thử thách lớn nhất của mình.
Trên đỉnh dốc, gió thổi mạnh hơn, cuốn theo những giọt mưa và mùi đất ẩm nồng. Ánh trăng mờ ảo, cố gắng xuyên qua lớp mây đen dày đặc, chỉ đủ để hắt xuống một vệt sáng yếu ớt, tạo nên những bóng hình ma mị trên nền đất. Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người gầy guộc nhưng kiên định, ánh mắt xuyên thẳng vào màn đêm u tối, hướng về phía Mê Vụ Sâm Lâm. Rừng sâu thăm thẳm, đen kịt như một con quái vật khổng lồ đang há miệng chờ đợi, nơi mà băng cướp Hồ Tam đang ẩn náu, và cũng là nguồn gốc của mọi nỗi kinh hoàng đang đè nặng lên An Bình Thôn.
Trong đầu hắn hiện lên rõ ràng hình ảnh Trần Đại Trụ bị thương nặng, khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn và sợ hãi. Hắn nhớ lại những lời thều thào của Trần Đại Trụ về sự tàn độc của Hồ Tam, và cả lời đe dọa "bắt người đi bán" mà Bà Mười đã kể lại. Và sâu sắc hơn cả, là đôi mắt to tròn sợ hãi của Tiểu Hoa, cái níu áo run rẩy của cô bé khi nép vào lưng hắn. Hắn cũng không thể quên được khuôn mặt tiều tụy, bất lực của Lý Thôn Trưởng, sự hoang mang tột độ của những người dân làng mà hắn đã gắn bó từ thuở ấu thơ. Tất cả những hình ảnh ấy, những cảm xúc ấy, không phải là gánh nặng, mà là ngọn lửa thắp sáng thêm đạo tâm của hắn, củng cố thêm quyết tâm trong lòng.
Hắn khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận sự gai góc của viên đá cuội mà hắn vẫn giữ. Hắn đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có một đạo tâm kiên cố, một ý chí bền bỉ và một con đường riêng mà hắn tin tưởng. Công pháp Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ. Giờ đây, chính cái đạo tâm vững như bàn thạch ấy, cái khả năng tự nhận thức sâu sắc ấy, sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất của hắn.
"Bình yên này... ta sẽ bảo vệ," hắn thầm nhủ trong lòng, giọng nói trầm lắng đến mức chỉ có tiếng gió và tiếng mưa mới có thể nghe thấy. Lời nói ấy không phải là một lời hứa bồng bột, mà là một sự cam kết được khắc sâu vào tận cùng đạo tâm của hắn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã lựa chọn không trốn tránh, không bỏ mặc. Hắn sẽ dùng trí tuệ của mình, dùng sự kiên định của mình, để đối mặt với Hồ Tam, để bảo vệ An Bình Thôn. Đây không phải là hành động của một "anh hùng cứu thế" độc tôn, mà là hành động của một phàm nhân, một tu sĩ đang bước đi trên con đường của riêng mình, con đường của sự chân thật và trách nhiệm.
Ánh mắt Lục Trường Sinh vẫn kiên định nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm. Trong bóng tối dày đặc, hắn bắt đầu hình thành một kế hoạch. Một kế hoạch không dựa vào sức mạnh cuồng bạo, mà dựa vào sự tỉ mỉ, sự thấu hiểu, và trên hết, là sự kiên trì. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn cũng biết, đạo của hắn chưa hề kết thúc. Và chính vào khoảnh khắc ấy, giữa màn đêm tĩnh mịch và tiếng mưa rơi lất phất, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh, như một ngọn đèn soi đường cho những bước chân tiếp theo của hắn. Bình yên của An Bình Thôn, giờ đây, đang nằm trong tay một phàm nhân mang đạo tâm kiên cố.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.