Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 141: Tàn Khốc Nhân Sinh: Lĩnh Ngộ Vô Hình

Cánh cửa đá cuối cùng đã vụt tắt, nuốt chửng ánh sáng ngũ sắc và mọi hy vọng về những cơ duyên trọng yếu còn sót lại. Cả tòa Cổ Mộ, từ sâu thẳm nền móng đến những vách đá chót vót, đều chìm vào một trận động đất kinh hoàng. Tiếng "ầm ầm" không ngừng vọng lại, như tiếng gầm gừ của một con quái vật cổ xưa đang hấp hối. Bụi đá từ trần và tường đổ xuống như thác lũ, hòa lẫn với những luồng tà khí còn sót lại từ U Minh Tôn Giả, tạo thành một màn sương mù xám xịt, đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ trong tầm mắt. Không khí trở nên ngột ngạt, nặng trịch mùi ẩm mốc, mùi tử khí tanh nồng và cả mùi máu tươi mới vương vãi trên nền đá lạnh lẽo.

Các pháp trận bảo vệ vốn đã bị xé toạc bởi cuộc tranh đoạt trước đó, giờ đây hoàn toàn vỡ vụn, những tia sáng yếu ớt của chúng vụt tắt như những đốm lửa tàn. Sự đổ vỡ không chỉ là vật chất, mà còn kéo theo sự tan rã của mọi trật tự, mọi lý trí còn sót lại. Các tu sĩ còn sống sót, những kẻ mà chỉ khoảnh khắc trước còn điên cuồng chém giết lẫn nhau để tranh giành từng mảnh vụn bảo vật, giờ đây lại bị cuốn vào một cơn hoảng loạn nguyên thủy hơn. Họ không còn bận tâm đến U Minh Tôn Giả, đến những bí mật của Vạn Cổ Khai Thiên, mà chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: thoát thân.

Tiếng la hét xé tai hòa lẫn với tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng gạch đá đổ nát, và cả tiếng kêu cứu thảm thiết của những kẻ bị mắc kẹt dưới đống đổ nát. Trong bóng tối mịt mùng, những kẻ vốn là đồng môn, đạo hữu, nay lại dẫm đạp lên nhau, chen lấn xô đẩy, chỉ để giành lấy một con đường sống mong manh. Một gã Vô Danh Tán Tu, trên người dính đầy máu, ánh mắt đỏ ngầu vì tham lam và tuyệt vọng, gào thét như một con thú hoang khi hắn ta cố gắng đoạt lấy một mảnh ngọc bội vừa lộ ra từ khe nứt: “Cướp lấy! Bảo vật kia là của ta! Kẻ nào dám cản, ta giết!” Lời nói của hắn lạc cả giọng, hòa vào tiếng ồn ào của sự sụp đổ, gần như không thể nghe rõ.

Không xa đó, một Thợ Săn Tiền Thưởng với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và máu khô, vung vũ khí kỳ lạ của mình, một cây búa lớn với những gai nhọn hoắt, chém thẳng vào một tu sĩ khác đang chắn lối: “Tránh ra! Ai cản đường chết!” Hắn không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường thấy, chỉ còn lại sự điên cuồng của kẻ bị dồn vào đường cùng. Những tu sĩ khác, không ai còn giữ được vẻ ngoài đạo mạo, tiên phong. Họ tranh giành những món linh vật nhỏ bé, những viên linh thạch vụn vặt, bất kể giá nào, dường như tin rằng đó là tấm vé cuối cùng để thoát khỏi địa ngục đang nuốt chửng họ. Lòng tham, một bản năng vốn đã ăn sâu vào thế giới tu hành, giờ đây lại bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bất chấp hiểm nguy cận kề.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc ấy, Lục Trường Sinh vẫn đứng yên một chỗ, dáng người hơi gầy nhưng thẳng tắp như một cây cổ thụ giữa phong ba bão táp. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, đôi mắt đen láy như vực sâu tĩnh mịch, không hề biểu lộ một chút sợ hãi hay hoảng loạn. Hắn không hề động thủ tranh giành, cũng không tham gia vào cuộc chiến sinh tồn vô nghĩa đó. Ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt, từng hành động điên cuồng của những tu sĩ xung quanh. Hắn thấy rõ sự tham lam, sự ích kỷ, và cả sự tuyệt vọng ẩn sâu trong mỗi người. Đó là một bức tranh sống động, một bài học trực quan về bản chất của nhân tính khi đối mặt với cái chết và sự cám dỗ của cơ duyên.

Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn trắng bệch vì sợ hãi, bám sát lấy Lục Trường Sinh, giọng hắn run rẩy, gần như lạc đi giữa tiếng đổ vỡ: “Trường Sinh, chúng ta nên mau rời đi thôi! Chỗ này sắp sập thật rồi!” Hắn kéo tay Lục Trường Sinh, ánh mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn vẻ hoảng loạn tột độ. Hắn không thể tưởng tượng được cảnh bị chôn vùi sống trong cái Cổ Mộ lạnh lẽo này, nơi mà mọi hy vọng đều sẽ bị chôn vùi cùng với những bí mật cổ xưa.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, dù không hoảng loạn như những tu sĩ khác, nhưng cũng đã nhận ra sự nguy hiểm tột độ của Cổ Mộ đang sụp đổ. Họ đứng cách Lục Trường Sinh một khoảng, ánh mắt phức tạp không ngừng dõi theo hắn. Mộc Thanh Y, với vẻ ngoài thanh thoát và kiên định, ánh mắt nàng vẫn đầy suy tư nhưng đã thêm vào đó sự quyết đoán. Nàng không hề có ý định tranh đoạt thêm bất cứ thứ gì nữa. Chứng kiến sự điên cuồng của những kẻ khác, và sự điềm tĩnh đến lạ thường của Lục Trường Sinh, nàng đã nhận ra rằng có những thứ còn quan trọng hơn cả cơ duyên vật chất, đó chính là đạo tâm và bản ngã của một tu sĩ.

Bách Lý Trần, kiếm khí sắc bén thường ngày nay cũng có chút dao động. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài ngạo nghễ, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắn cũng không thể che giấu được sự ngạc nhiên và một chút nghi ngờ về sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Hắn đã từng chứng kiến vô số cường giả, vô số thiên tài, nhưng chưa ai có thể giữ được sự bình thản như Lục Trường Sinh giữa ranh giới sinh tử, giữa cơn bão của lòng tham và sự sụp đổ. Hắn tự hỏi, liệu con đường mà Lục Trường Sinh đang đi có thực sự là một con đường khác biệt, hay chỉ là sự ngây thơ, bồng bột của một kẻ chưa từng nếm trải sự tàn khốc thực sự của thế giới tu hành. Tuy nhiên, sự kiện U Minh Tôn Giả bị đánh bại đã khắc sâu vào tâm trí hắn một ấn tượng không thể phai mờ về đạo tâm vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gạt tay Tiêu Hạo ra, ánh mắt vẫn bình thản nhìn về phía trước. Hắn không nói gì, nhưng sự tĩnh lặng của hắn lại như một lời khẳng định, một sự trấn an vô hình giữa cơn bão táp. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự tàn khốc của nhân tính, sự yếu ớt của đạo tâm khi đứng trước cám dỗ và hiểm nguy. Nhưng chính điều đó lại càng củng cố thêm niềm tin vào con đường tu hành vững chắc của mình, con đường không chạy theo tốc độ, không chạy theo sức mạnh, mà là tìm kiếm sự ổn định, sự kiên định của bản tâm. Hắn tin rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Tiếng đổ vỡ càng lúc càng gần, những tảng đá khổng lồ rơi xuống ngay trước mặt, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Bụi bặm mù mịt đến mức không thể nhìn rõ đường đi. Cổ Mộ đang chết, và nó mang theo vô số sinh mạng, vô số tham vọng. Tiêu Hạo hoảng sợ đến tột độ, nhưng khi nhìn thấy sự bình thản của Lục Trường Sinh, một cảm giác an toàn kỳ lạ lại dâng lên trong lòng hắn. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào sự lựa chọn của hắn.

Cả nhóm nhanh chóng di chuyển theo lối ra mà họ đã biết. Lục Trường Sinh vẫn giữ thái độ bình thản, không có vẻ gì là vội vã hay sợ hãi. Hắn bước đi vững chãi, từng bước chân như in dấu trên đá, như thể những rung chuyển của Cổ Mộ không hề ảnh hưởng đến hắn. Hắn không chạy, không chen lấn, chỉ nhẹ nhàng lách qua những khe hở, tránh né những tảng đá đang rơi xuống. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đi ngay phía sau hắn, ánh mắt họ vẫn đầy suy tư. Họ liếc nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng đều dấy lên những suy nghĩ phức tạp. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, một con đường khác biệt hoàn toàn với những gì họ từng biết, đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí họ. Hắn không phải là kẻ mạnh nhất về sức mạnh tuyệt đối, nhưng đạo tâm của hắn lại vững chãi đến đáng sợ, một điều mà ngay cả những cường giả hàng đầu cũng khó lòng đạt được. Họ sẽ ghi nhớ sâu sắc Lục Trường Sinh và con đường tu luyện khác biệt của hắn, tạo nền tảng cho những hợp tác hoặc đối đầu trong tương lai. Bóng tối dần bao trùm Cổ Mộ. Các lối đi dần đóng sập lại, những tảng đá khổng lồ rơi xuống, chặn đứng mọi con đường. Tiếng rầm rầm cuối cùng vang lên, rồi tất cả chìm vào sự im lặng đáng sợ. Cổ Mộ đã hoàn toàn khép lại, mang theo vô số bí mật, vô số sinh mạng, và cả những cơ duyên mà không ai có thể chạm tới. Sự kiện Cổ Mộ kết thúc nhưng không có "kẻ thắng cuộc" rõ ràng, chỉ có sự tàn khốc của lòng tham, có lẽ sẽ là bài học hoặc thông điệp cho Lục Trường Sinh về bản chất của thế giới tu hành.

Khi nhóm Lục Trường Sinh vừa thoát ra khỏi Cổ Mộ, đứng ở một khu vực đệm bên ngoài, một làn gió mát lạnh ập vào mặt, xua đi mùi ẩm mốc và tử khí nồng nặc vẫn còn vương vấn trên y phục. Phía sau họ, tiếng đổ vỡ vẫn không ngừng vọng lại, nhưng đã nhỏ dần, xa dần, như một lời từ biệt cuối cùng của một di tích cổ xưa đang chìm vào quên lãng. Cả tòa Cổ Mộ, nơi từng ẩn chứa vô vàn cơ duyên và bí mật, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát khổng lồ, những tảng đá lởm chởm, những hố sâu hun hút, như một vết sẹo lớn trên mặt đất.

Nhiều tu sĩ khác cũng lảo đảo thoát ra được. Khuôn mặt họ lấm lem bụi bẩn, quần áo rách nát, ánh mắt thất thần hoặc đầy vẻ tiếc nuối. Có kẻ thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi địa ngục, nhưng cũng có kẻ gục xuống đất, nước mắt giàn giụa vì những đồng môn đã ngã xuống, hoặc vì những cơ duyên đã vuột mất chỉ trong gang tấc. Sự thất vọng, tiếc nuối và lòng tham vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt họ, dù họ vừa thoát chết. Họ nhìn chằm chằm vào đống đổ nát phía sau, như muốn xuyên qua những tảng đá khổng lồ để tìm kiếm những bảo vật còn lại, hoặc chỉ đơn giản là cố níu giữ một chút hy vọng hão huyền.

Tiêu Hạo, sau khi hít một hơi thật sâu không khí trong lành bên ngoài, thở phào một tiếng thật dài, tiếng thở phào như trút được gánh nặng ngàn cân: “Phù… cuối cùng cũng ra được rồi. Suýt nữa thì bị chôn sống trong cái hố đen đó rồi.” Khuôn mặt tròn của hắn vẫn còn trắng bệch, nhưng đôi mắt láu lỉnh đã bắt đầu lấy lại vẻ tinh ranh thường ngày. Hắn phủi phủi bụi bẩn trên người, liếc nhìn Lục Trường Sinh đang đứng cạnh, vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi của linh khí. Linh khí bên ngoài Cổ Mộ không thuần khiết, hỗn loạn và mạnh mẽ như linh khí nguyên thủy Vạn Cổ Khai Thiên bên trong, nhưng nó lại mang theo sức sống, sự tự do của trời đất, không bị vướng bận bởi tà khí hay u uất của cái chết. Hắn hít thở sâu, thanh lọc những tạp chất còn vương trong cơ thể, trong tâm trí. Tàn Pháp Cổ Đạo trong đan điền hắn khẽ rung động, hấp thụ linh khí bên ngoài, nhưng không phải để tăng cường tu vi, mà để cân bằng, để lắng đọng. Hắn không cần những cơ duyên vật chất, những bảo bối hào nhoáng. Đối với hắn, những gì hắn đã lĩnh ngộ được bên trong Cổ Mộ, sự thấu hiểu sâu sắc hơn về linh khí nguyên thủy và sự củng cố đạo tâm, chính là cơ duyên lớn nhất, quý giá hơn vạn lần bất kỳ món bảo vật nào.

Hắn khẽ mở mắt, ánh mắt vẫn tĩnh lặng nhưng sâu thẳm hơn. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí hắn, như một lời chiêm nghiệm được đúc kết từ những gì vừa chứng kiến: *“Lòng tham là vô đáy. Ngay cả khi đối mặt với cái chết, họ vẫn không từ bỏ những dục vọng của mình. Con người ta… rốt cuộc là đang tu cái gì? Tu vì bản thân, hay vì dục vọng? Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.”* Suy nghĩ đó không mang theo sự phán xét, mà chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc, một cái nhìn rõ ràng hơn về bản chất của thế giới tu hành. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đây chính là con đường mà hắn đã chọn, và giờ đây, hắn càng thêm kiên định với nó.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần vẫn đứng cách đó một khoảng, ánh mắt họ không rời khỏi Lục Trường Sinh. Mộc Thanh Y, với vẻ mặt thanh thoát, đôi mắt phượng sáng ngời, chỉ khẽ gật đầu, như một sự thừa nhận vô hình. Nàng đã chứng kiến sự điên cuồng của những tu sĩ khác, và sự bình thản đến lạ thường của Lục Trường Sinh. Nàng hiểu rằng, con đường của hắn không phải là sự ngây thơ, mà là một sự kiên định đến mức đáng sợ, một đạo tâm vững như bàn thạch. Bách Lý Trần, dù vẫn giữ vẻ ngoài ngạo nghễ, nhưng ánh mắt hắn đã bớt đi phần nào sự lạnh lùng. Hắn không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt với Mộc Thanh Y. Trong cái nhìn đó, có sự thấu hiểu, có sự kinh ngạc, và cả một chút bối rối. Họ đã từng là những thiên tài kiêu ngạo, tin rằng mình đã nắm giữ được chân lý của tu hành. Nhưng Lục Trường Sinh, một phàm nhân với linh căn tạp, lại cho họ thấy một khía cạnh hoàn toàn khác, một con đường mà họ chưa từng nghĩ tới.

Các tu sĩ khác vẫn còn chìm đắm trong sự thất vọng và mệt mỏi. Một số bắt đầu tản đi, vội vã rời khỏi khu vực Cổ Mộ đang dần chìm vào đống đổ nát. Họ mang theo những vết thương, những mất mát, và cả những bài học đắt giá. Sự kiện Cổ Mộ này, đối với nhiều người, sẽ là một nỗi ám ảnh, một sự nhắc nhở về sự tàn khốc của lòng tham và sự vô thường của cơ duyên. Nhưng đối với Lục Trường Sinh, nó là một cột mốc quan trọng trên hành trình tu đạo của hắn, một bước ngoặt giúp hắn củng cố vững chắc hơn nữa đạo tâm, và thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của linh khí Vạn Cổ Khai Thiên. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã được tôi luyện, đã chứng minh khả năng ổn định và chuyển hóa linh khí nguyên thủy, một tiềm năng to lớn mà hắn sẽ còn phải khám phá trong tương lai, một chìa khóa để giải quyết các vấn đề liên quan đến linh khí hỗn loạn và tà đạo trong tương lai.

Ánh sáng yếu ớt, ma quái của Cổ Mộ nay đã hoàn toàn nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rực rỡ bên ngoài. Mùi tử khí, bụi bặm dần tan biến trong làn gió, thay bằng không khí trong lành, mùi đất và cây cỏ thanh khiết. Đó là một sự kết thúc, nhưng cũng là một khởi đầu mới, một chân trời mới đang mở ra trước mắt Lục Trường Sinh và những người đồng hành. Dù Cổ Mộ đã sụp đổ, nhưng những câu chuyện, những bài học từ nó sẽ không bao giờ biến mất, mà sẽ tiếp tục định hình con đường của những tu sĩ còn sống sót.

Sáng sớm, ánh nắng ban mai dịu nhẹ rải vàng trên những ngọn đồi thoai thoải ngoại ô Lạc Hà Thành, xua đi vẻ u ám và lạnh lẽo còn vương vấn từ đêm tàn. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ cây thanh khiết, như một lời chào đón nhẹ nhàng từ thiên nhiên. Trên một ngọn đồi nhỏ, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ khu vực Cổ Mộ, giờ đã là một đống đổ nát hoang tàn, nhóm Lục Trường Sinh vẫn đứng đó. Khu vực Cổ Mộ trước kia sừng sững, bí ẩn, nay chỉ còn là một hố sâu khổng lồ với những tảng đá lởm chởm, như một vết sẹo vĩnh viễn trên mặt đất, minh chứng cho sự tàn khốc của thời gian và sự tranh đoạt của con người. Xa xa là Lạc Hà Thành, với những mái ngói đỏ tươi, những con đường đã bắt đầu nhộn nhịp với những bóng người qua lại, tạo nên một khung cảnh sống động, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng chết chóc của Cổ Mộ.

Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm lần nữa, hắn duỗi thẳng lưng, vươn vai một cách khoan khoái. Hắn đã sắp xếp lại hành trang, kiểm tra những món đồ nhỏ nhặt mà hắn đã nhanh tay nhặt nhạnh được trước khi Cổ Mộ sụp đổ. Mặc dù không phải là những bảo vật quý giá, nhưng cũng đủ để hắn cảm thấy hài lòng với chuyến đi này. "Được rồi," Tiêu Hạo nói, giọng hắn tràn đầy sự vui vẻ và lạc quan, "cổ mộ cũng sập rồi. Chúng ta về Lạc Hà Thành nghỉ ngơi thôi, rồi tính tiếp. Chuyến này tuy nguy hiểm, nhưng cũng đáng giá!" Hắn quay sang Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ mong chờ một bữa ăn ngon và một giấc ngủ yên bình.

Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào màu xanh ngọc vẫn thanh thoát dù đã trải qua bao phong trần, quay người đối diện với Lục Trường Sinh. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn xuyên thấu vào tận nội tâm của hắn. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ sự điềm tĩnh của hắn khi đối mặt với tà niệm U Minh Tôn Giả, đến sự thờ ơ của hắn trước những cơ duyên vật chất mà mọi tu sĩ đều thèm muốn. "Ngươi..." Nàng bắt đầu, giọng nói sắc sảo thường ngày nay pha chút trầm lắng, "thực sự không muốn thứ gì từ trong đó sao? Ngay cả những mảnh vỡ của Vạn Cổ Khai Thiên Linh Thạch, hay những công pháp cổ xưa có thể thay đổi vận mệnh của một tông môn... ngươi cũng không màng?"

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh đạm, nhưng lại mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn quay đầu nhìn về phía đống đổ nát của Cổ Mộ, rồi lại nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh nắng đang dần lên cao. "Những gì ta cần, ta đã có được rồi." Hắn nói, giọng nói thanh đạm, súc tích, nhưng vang vọng trong tâm trí của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. "Cơ duyên chân chính không nằm ở những vật ngoài thân, mà nằm ở sự thấu hiểu bản chất của vạn vật, ở sự củng cố đạo tâm của chính mình. Sự điềm tĩnh trước hiểm nguy, sự thanh lọc tà niệm, và sự lĩnh ngộ về linh khí nguyên thủy Vạn Cổ Khai Thiên... đó mới là những bảo vật vô giá mà ta đã thu hoạch được." Hắn không hề tiếc nuối, bởi đối với hắn, giá trị của một chuyến đi không nằm ở những gì có thể cầm nắm, mà nằm ở những gì có thể cảm nhận, có thể chiêm nghiệm và có thể làm sâu sắc thêm con đường tu hành của bản thân.

Bách Lý Trần, với dáng người cao ráo, thanh mảnh và khí chất ngạo nghễ, im lặng lắng nghe. Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt kiên định của hắn, một tia phức tạp hiện lên. Hắn đã từng nghĩ rằng kiếm đạo là tất cả, rằng sức mạnh tuyệt đối là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao. Nhưng Lục Trường Sinh đã cho hắn thấy một định nghĩa khác về tu hành. Sau một lúc im lặng, hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi nói, giọng nói vẫn mang chút ngạo khí nhưng đã bớt đi phần nào sự cứng nhắc ban đầu: "Con đường của ngươi... quả là khác thường. Ta chưa từng thấy ai tu hành như vậy. Nhưng ta vẫn sẽ vượt qua ngươi trên kiếm đạo." Lời nói của hắn như một lời hứa, một sự thách thức, nhưng cũng ngầm chứa sự tôn trọng. Hắn chấp nhận rằng Lục Trường Sinh có con đường riêng, nhưng hắn cũng không từ bỏ con đường của mình. Hắn quay lưng đi trước, nhưng khí chất đã bớt đi phần nào sự kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc.

Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, chấp nhận lời giải thích của Lục Trường Sinh. Nàng hiểu rằng, hắn không phải là kẻ yếu đuối, cũng không phải là kẻ ngu ngốc. Hắn chỉ đơn giản là đã nhìn thấy một chân lý khác, một con đường khác mà những tu sĩ khác chưa từng đặt chân tới. "Ta hiểu rồi," nàng khẽ nói. Ánh mắt nàng nhìn Lục Trường Sinh, trong đó không còn sự nghi ngờ hay bối rối, mà thay vào đó là một sự tôn trọng sâu sắc và một chút tò mò về tương lai. Con đường của Lục Trường Sinh, dù khác biệt, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến nàng muốn tìm hiểu thêm.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lạc Hà Thành. Hắn không nói thêm gì. Đối với hắn, những lời giải thích đã đủ. Hắn không cần ai phải hiểu hết, chỉ cần bản thân hắn kiên định với con đường đã chọn. Hắn không màng đến những lời khen ngợi hay sự thấu hiểu của người khác, bởi con đường tu hành là của riêng hắn, là hành trình khám phá bản thân và vũ trụ. Tiêu Hạo vui vẻ đi bên cạnh Lục Trường Sinh, hắn đã quên đi những sợ hãi và chỉ nghĩ đến những món ăn ngon đang chờ đón ở Lạc Hà Thành.

Sự kiện Cổ Mộ đã kết thúc, nhưng những dư âm của nó sẽ còn vang vọng mãi. Tin tức về Cổ Mộ và sự tháo chạy của U Minh Tôn Giả chắc chắn sẽ lan truyền khắp Tam Giới, Lục Vực và Cửu Châu, thu hút sự chú ý của các thế lực tà đạo lớn hơn, như Ma Quân Huyết Ảnh, hoặc các tông môn chính đạo đang ẩn mình. Nhiều tu sĩ đã trắng tay và thất vọng rời đi, những hạt giống của lòng tham và sự tuyệt vọng có thể sẽ nảy mầm, dẫn đến sự trỗi dậy của các thế lực tà đạo lớn hơn khi họ tìm kiếm sức mạnh bằng mọi giá. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần sẽ ghi nhớ sâu sắc Lục Trường Sinh và con đường tu luyện khác biệt của hắn, báo hiệu những cuộc gặp gỡ và hợp tác tiềm năng trong tương lai. Lục Trường Sinh, với sự lĩnh ngộ sâu sắc hơn về linh khí Vạn Cổ Khai Thiên, sẽ tiếp tục hành trình của mình, và có lẽ hắn sẽ là chìa khóa để giải quyết các vấn đề liên quan đến linh khí hỗn loạn trong các di tích cổ khác.

Nhưng đối với Lục Trường Sinh, hắn không màng đến những điều đó. Hắn chỉ biết, con đường của hắn vẫn còn rất dài, và đạo tâm của hắn, giờ đây đã vững vàng hơn bao giờ hết, sẽ là kim chỉ nam dẫn lối hắn đi tiếp giữa đại thế biến thiên này. Hắn bước đi, từng bước vững chãi, hướng về phía Lạc Hà Thành đang bừng sáng trong nắng mai, như thể hắn đang bước vào một chương mới của cuộc đời, một chương đầy hứa hẹn về những khám phá và chiêm nghiệm sâu sắc hơn nữa về Đạo.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free