Cửu thiên linh giới - Chương 14: Áp Lực Vô Hình: Con Đường Chậm Có Đủ Sức?
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, sắc màu ấy lại mang theo một nỗi ưu tư khôn tả. Những lời dặn dò của hắn về việc củng cố phòng thủ, về lộ trình sơ tán, về việc tìm hiểu địa thế An Bình Thôn vẫn còn vang vọng trong không gian. Lý Thôn Trưởng, với dáng vẻ nhỏ bé và mái tóc bạc phơ, đứng đó, ánh mắt đục mờ nhưng chan chứa tình cảm và một niềm hy vọng mong manh đặt trọn vào bóng hình thanh niên trước mặt. Ông nắm lấy tay Lục Trường Sinh, cái nắm chặt như muốn truyền đi tất cả những lo lắng, những gánh nặng mà ông, với tư cách là người đứng đầu thôn làng phàm tục, không thể gánh vác nổi. "Con... con hãy cẩn thận. Rừng sâu hiểm trở, lại có tin đồn về những thứ kỳ lạ trong đó." Giọng ông run run, đầy vẻ quan tâm.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, cái gật đầu mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi màn sương mỏng đã bắt đầu giăng mắc, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, biến khu rừng thành một khối u ám, bí ẩn. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn khẽ lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, giọng điệu lại mang một sắc thái khác, trầm lắng hơn, như một lời nhắc nhở cho chính bản thân hắn. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Con sẽ tìm thấy câu trả lời, Thôn Trưởng." Hắn nói, ánh mắt kiên định, nhưng ẩn sâu bên trong là một dòng suy nghĩ cuộn chảy không ngừng.
Hắn không hề hay biết, cách đó không xa, Vương Đại Hán, gã thương nhân tinh ranh, đang lén lút thu xếp hành lý. Hắn đã xong việc buôn bán, nhưng tâm trí hắn lại bị ám ảnh bởi những gì đã chứng kiến đêm qua. Hắn rời thôn trong im lặng, không muốn gây chú ý. Khi đi ngang qua gò đất cao, ánh mắt hắn vô tình liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh và Lý Thôn Trưởng, hai bóng hình đổ dài trong ánh chiều tà, như những nét vẽ cuối cùng trên bức tranh của một ngày sắp tàn. Ánh mắt Vương Đại Hán đầy vẻ khó hiểu và ngưỡng mộ. Hắn không thể lý giải nổi. Một phàm nhân gầy gò, không hề có chút tu vi nào đáng kể, lại có thể khiến đám sơn tặc Hồ Tam khét tiếng, thậm chí có cả tu sĩ cấp thấp hỗ trợ, phải bỏ chạy tán loạn mà không một vết thương. Điều đó hoàn toàn trái ngược với mọi quy luật mà hắn từng biết trong thế giới tu hành rộng lớn này.
"Chuyện lạ! Chuyện lạ thật!" Vương Đại Hán tự nhủ, giọng nói khẽ khàng chỉ đủ mình hắn nghe thấy, như một lời độc thoại nội tâm. "Một phàm nhân mà có thể khiến sơn tặc phải bỏ chạy? An Bình Thôn này không đơn giản... Tuyệt đối không đơn giản." Hắn khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi vẫn giữ vẻ bí hiểm, một nụ cười của kẻ đã quen với việc dò xét, đánh giá và nắm bắt cơ hội. Những gì hắn chứng kiến đêm qua đã gieo vào lòng hắn một hạt giống tò mò, một sự tính toán mới. An Bình Thôn, và đặc biệt là Lục Trường Sinh, đã trở thành một điểm đáng chú ý trong mạng lưới thông tin rộng khắp của hắn. Hắn sẽ mang theo câu chuyện này, như một lời đồn đại kỳ lạ, lan truyền khắp các thương lộ, những nơi hắn đặt chân đến.
Lục Trường Sinh không bận tâm đến ánh mắt dò xét của Vương Đại Hán. Tâm trí hắn đã chìm đắm vào một thế giới khác, thế giới của linh khí và đạo lý. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát Mê Vụ Sâm Lâm, cảm nhận từng luồng linh khí nhỏ bé đang lưu chuyển trong không gian, như những hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ yên. Hắn đã quyết định. Hắn sẽ đi sâu vào khu rừng đó, không phải để săn bắn hay tìm kiếm tài nguyên, mà là để "cảm ngộ" linh khí và địa thế, tìm kiếm sự đột phá trong Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn phải tìm ra cách để bù đắp sự thiếu hụt sức mạnh trực diện, không bằng cách chạy theo xu thế của thời đại, mà bằng cách đào sâu vào con đường của riêng mình. Có lẽ, những biến động của linh khí, những lời đồn về cổ di tích thức tỉnh mà Vương Đại Hán đã từng nhắc đến, chính là cơ hội để hắn làm điều đó. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều chông gai và bí ẩn, nhưng đạo tâm của Lục Trường Sinh đã kiên cố như bàn thạch. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn sẽ bước đi, từng bước vững chắc, trên con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng sâu thẳm trong tâm can, một câu hỏi vẫn âm ỉ: "Liệu sự kiên định ấy có đủ để bảo vệ những gì hắn trân trọng hay không?"
***
Sáng hôm sau, một màn sương mỏng giăng mắc khắp An Bình Thôn, bao phủ những mái nhà tranh vách đất, những ruộng đồng xanh mướt và cả những cây đa cổ thụ rêu phong ở giữa làng. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, tiếng chó sủa lanh canh đâu đó, xen lẫn tiếng chim hót líu lo trên cành cây còn đọng hơi sương. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, rơm rạ và hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bức tranh thôn dã yên bình đến lạ. Những cột khói bếp bắt đầu len lỏi lên trời, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Tuy nhiên, dưới cái vẻ yên bình tưởng chừng bất tận ấy, một nỗi lo lắng vô hình vẫn bao trùm, len lỏi vào từng ngóc ngách của thôn làng.
Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ trước hiên nhà, đôi mắt trầm tư quan sát khung cảnh xung quanh. Hắn thấy Bà Mười, thân hình nhỏ bé, tóc búi cao, đang ngồi bên giếng nước, tay thoăn thoắt giặt giũ nhưng miệng không ngừng lẩm bẩm, giọng nói oán than lọt vào tai hắn qua làn sương mỏng.
"Ấy chà, lũ sơn tặc đó hung hãn lắm, lần này chúng rút lui chắc chắn là để gọi thêm người!" Bà Mười nói với một người phụ nữ khác, giọng đầy vẻ sợ hãi và phỏng đoán, "Nghe nói chúng có cả tu sĩ, chẳng biết tu hành kiểu gì mà lại đi làm chuyện thất đức thế này. Lần này chúng quay lại, liệu thôn mình có giữ nổi không?"
Người phụ nữ kia thở dài, ánh mắt dõi về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi màn sương dày đặc hơn, như một bức tường ngăn cách họ với thế giới bên ngoài, và cũng là nơi ẩn chứa mối hiểm nguy. "Cầu trời khấn Phật phù hộ. Ông Lý Thôn Trưởng cũng lo sốt vó lên rồi, nhưng biết làm sao được..."
Xa hơn một chút, Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, đang dùng chiếc cuốc xới đất trên mảnh ruộng nhỏ. Vẻ mặt hắn tuy kiên nghị nhưng ẩn chứa sự bất lực. "Chúng ta chỉ là phàm nhân, biết làm sao đối phó với kẻ ác có tu vi..." Hắn lầm bầm, tiếng cuốc chạm đất nghe nặng nề hơn thường lệ, như đang trút đi nỗi bất an trong lòng. Hắn là một trong những người mạnh mẽ nhất thôn, nhưng sức mạnh của phàm nhân có nghĩa lý gì khi đối mặt với những kẻ có thể hô phong hoán vũ, phi thiên độn địa?
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt to tròn, vẫn hồn nhiên chạy nhảy quanh sân, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang vọng trong làn sương sớm. "Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Cô bé reo lên khi nhìn thấy Lục Trường Sinh, chạy đến nắm lấy vạt áo hắn, đôi mắt trong veo không chút vẩn đục của thế sự. Ánh mắt ngây thơ ấy, tiếng cười vô tư ấy, càng làm nặng thêm gánh nặng trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn cúi xuống xoa đầu Tiểu Hoa, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi, nhưng lòng hắn lại quặn thắt. Những sinh linh bé bỏng, yếu ớt này, họ hoàn toàn phụ thuộc vào sự bảo vệ của người lớn, vào sự may mắn của số phận.
Lý Thôn Trưởng, với dáng người lưng còng, đi đến bên Lục Trường Sinh, trên tay vẫn cầm chiếc tẩu thuốc cũ kỹ. Ông rít một hơi thuốc dài, làn khói trắng cuộn tròn rồi tan biến trong không khí lạnh lẽo. "Trường Sinh, con có cách nào không? Thôn làng này... những đứa trẻ này..." Ông không nói hết câu, nhưng Lục Trường Sinh hiểu ý. Ánh mắt ông đục mờ nhưng lại ánh lên vẻ cầu khẩn, một niềm tin tuyệt vọng vào vị "cứu tinh" duy nhất mà họ có.
Lục Trường Sinh im lặng, lắng nghe những lời than thở, những tiếng cười hồn nhiên, những tiếng cuốc nặng nề. Hắn cảm nhận rõ gánh nặng trách nhiệm đè lên đôi vai gầy của mình, nặng trĩu như ngàn cân. Hắn đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không chạy theo sức mạnh bùng nổ, không cầu mong thiên phú nghịch thiên. Hắn tin vào sự kiên trì, vào đạo tâm kiên cố, vào việc hòa hợp với vạn vật để tìm ra đạo của riêng mình. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với mối hiểm nguy cận kề, khi sinh mạng của những người hắn trân trọng đang bị đe dọa, một câu hỏi lớn bắt đầu trỗi dậy trong tâm trí hắn: "Liệu con đường chậm rãi này có thực sự đủ để bảo vệ những gì hắn trân trọng hay không?"
Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh, không để lộ ra sự dao động nội tâm. Hắn nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi màn sương vẫn bao phủ dày đặc, ẩn chứa vô vàn bí mật và hiểm nguy. Lục Trường Sinh biết, đã đến lúc hắn phải đối mặt với những nghi ngờ của chính mình, phải tìm ra câu trả lời không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả An Bình Thôn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và sương sớm tràn vào lồng ngực, rồi khẽ nói với Lý Thôn Trưởng: "Thôn Trưởng, con sẽ đi. Con cần tìm hiểu thêm về khu rừng đó." Giọng hắn vẫn điềm đạm, nhưng ánh mắt đã ánh lên một quyết tâm mới, một quyết tâm không chỉ để tu hành vì bản thân, mà còn vì những sinh linh yếu ớt đang đặt trọn niềm tin vào hắn.
***
Linh khí trong Mê Vụ Sâm Lâm ngày càng trở nên bất ổn. Đó là điều Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng nhất khi hắn một mình tiến sâu vào rìa khu rừng vào buổi trưa. Mặt trời đứng bóng, nhưng những tán cây cổ thụ cao vút, rậm rạp vẫn không cho phép ánh nắng gay gắt xuyên qua, khiến nơi đây luôn chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, tù túng. Sương mù không còn dày đặc như buổi sáng, nhưng vẫn lãng đãng vương trên những cành cây, những thảm rêu xanh mướt, tạo nên một không gian huyền hoặc, tĩnh mịch đến rợn người. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thở dài của khu rừng, xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, đầy vẻ nguyên thủy. Mùi đất ẩm, mùi gỗ mục, mùi rêu phong và một thứ mùi tanh nhẹ khó tả quyện vào nhau, ám ảnh khứu giác.
Lục Trường Sinh bước đi cẩn trọng, từng bước chân nhẹ nhàng không gây tiếng động. Hắn không vội vã, mà dùng toàn bộ giác quan để cảm nhận môi trường xung quanh. Đôi mắt hắn không chỉ nhìn cảnh vật bên ngoài, mà còn "nhìn" vào sâu bên trong, cảm nhận sự lưu chuyển của linh khí. Hắn nhận thấy, linh khí ở đây không còn ôn hòa, tĩnh lặng như trước. Nó như một dòng suối bị khuấy động, chảy xiết và hỗn loạn hơn, mang theo một thứ năng lượng u ám, nặng nề.
Đi được một đoạn, Lục Trường Sinh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ mục ruỗng, thân cây phủ đầy rêu phong xanh biếc. Hắn cúi xuống, cẩn thận quan sát mặt đất. Ở đó, trên nền đất ẩm, những dấu chân mới in hằn rõ nét. Những dấu chân này không phải của thú rừng. Chúng lớn hơn, sâu hơn những dấu chân của phàm nhân, và có một vài dấu chân có hình dáng kỳ lạ, như có móng vuốt sắc nhọn.
"Những dấu chân này... không chỉ là phàm nhân." Lục Trường Sinh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm xuống. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một dấu chân, cảm nhận độ tươi mới của nó. "Hồ Tam đã có thêm trợ thủ?"
Hắn tiếp tục dò xét. Không chỉ có dấu chân, mà còn có những cành cây bị bẻ gãy một cách thô bạo, không phải do gió bão mà do một lực mạnh tác động. Một vài nơi, hắn còn ngửi thấy một mùi hương lạ, ngai ngái, không giống mùi cây cỏ tự nhiên của rừng. Đó là một mùi hương mang theo sự tàn bạo, của máu và dã tính. Hắn nhớ lại lời đồn về tu sĩ tà đạo, về những con thú hoang bị ảnh hưởng bởi tà khí. Những dấu vết này, từng chút một, đang vẽ nên một bức tranh đáng sợ hơn về mối hiểm nguy mà An Bình Thôn phải đối mặt.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận sự biến động của linh khí xung quanh. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để gia tăng tu vi, mà để cảm nhận rõ hơn những dòng chảy năng lượng vô hình. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, gai người đang len lỏi trong khu rừng, như một dòng nước ngầm mang theo sự mục ruỗng và hủy diệt. Luồng khí này không phải là linh khí tự nhiên, mà là một dạng tà khí, hoặc ít nhất là một dạng năng lượng bị biến chất bởi những ý niệm xấu xa.
Sự phát hiện này khiến Lục Trường Sinh không khỏi hoài nghi về con đường của mình. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn tĩnh tâm, an ổn đạo tâm, hòa hợp với thiên địa. Nó giúp hắn xây dựng một nền tảng vững chắc, một đạo tâm kiên cố như bàn thạch. Nhưng khi đối mặt với những kẻ có sức mạnh bùng nổ, có khả năng gây sát thương trực tiếp, liệu sự tĩnh lặng và hòa hợp này có đủ để chống lại? Hắn không phải là kẻ chạy theo tốc độ, không phải là kẻ truy cầu sức mạnh bá đạo. Hắn tin vào sự bền vững, vào khả năng hóa giải và chuyển hóa. Nhưng trong tình thế cấp bách, khi tính mạng của dân làng bị đe dọa, sự bền vững ấy liệu có quá chậm chạp?
Hắn nhớ lại những lời của Lý Thôn Trưởng, những ánh mắt lo lắng của dân làng, tiếng cười hồn nhiên của Tiểu Hoa. Những hình ảnh ấy hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, như những gánh nặng vô hình đè lên trái tim. Hắn có thể chịu đựng mọi khó khăn, mọi sự coi thường về tư chất hay linh căn. Hắn có thể kiên định với con đường của mình dẫu cho thiên hạ có vội vã chạy theo sức mạnh. Nhưng nếu con đường ấy không thể bảo vệ những người hắn yêu thương, thì ý nghĩa của sự kiên định ấy là gì?
Lục Trường Sinh đứng dậy, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước. Hắn biết, Hồ Tam không chỉ là lũ sơn tặc đơn thuần nữa. Chúng đã trở thành một mối đe dọa phức tạp hơn, nguy hiểm hơn, có thể có sự tiếp tay của tu sĩ tà đạo, hoặc bị ảnh hưởng bởi những tà khí đang lan tràn. Con đường phía trước không chỉ là một cuộc chiến của mưu trí, mà sẽ là một cuộc đối đầu trực diện, nơi sức mạnh sẽ lên tiếng. Hắn phải tìm cách. Tàn Pháp Cổ Đạo chắc chắn ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, những khả năng mà hắn chưa từng khám phá. Hắn không thể từ bỏ con đường đã chọn, nhưng hắn phải tìm cách để con đường ấy không chỉ là một chiếc khiên vững chắc, mà còn phải là một ngọn giáo sắc bén, đủ sức chống lại những kẻ mang tà niệm.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những ngọn cây cao vút, Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình trinh sát, đi xa hơn về phía đông, nơi có một con đường mòn nhỏ dẫn ra ngoài khu vực Mê Vụ Sâm Lâm, hướng tới một trấn nhỏ mà dân làng An Bình Thôn thỉnh thoảng vẫn lui tới buôn bán. Con đường gồ ghề, bụi bặm, ánh nắng gay gắt xuyên qua những tán lá thưa thớt, tạo thành những vệt sáng lấp loáng trên mặt đất. Không khí oi bức, ngột ngạt, khác hẳn với sự ẩm ướt, lạnh lẽo trong rừng sâu. Tiếng côn trùng rỉ rả không còn đơn độc, mà thay vào đó là tiếng bước chân mệt mỏi của con người, tiếng vũ khí va chạm khẽ khàng.
Đi đến một khúc quanh, Lục Trường Sinh bất ngờ bắt gặp một bóng người đứng gác. Đó là một Lính Gác Biên Giới, mặc bộ giáp thô sơ đã cũ kỹ, hoen gỉ, tay cầm một cây thương dài, mũi thương sáng loáng. Vẻ mặt người lính cau có, khắc khổ, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng vẫn ánh lên sự cảnh giác. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, thấm đẫm chiếc áo giáp nặng nề. Hắn thở hổn hển, tựa như vừa trải qua một cuộc hành quân dài, hay một đêm tuần tra đầy căng thẳng. Mùi mồ hôi, mùi kim loại gỉ sét và mùi bụi đất nồng nặc bốc lên từ người hắn.
"Không phận sự, không được qua!" Người lính gác lên tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự nghiêm nghị. "Vùng này giờ không yên đâu, tiểu tử. Lũ sơn tặc càng ngày càng lộng hành, còn có cả mấy tên tu sĩ tà phái trà trộn vào nữa... Chúng không coi mạng người ra gì, hễ gặp là cướp bóc, giết chóc. Mạng người như cỏ rác vậy." Hắn lắc đầu, thở dài một hơi, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy những hình ảnh đau thương mà hắn đã chứng kiến. "Chưa kể linh khí biến động, thú dữ cũng hung hãn hơn. Các ngươi là phàm nhân, tốt nhất nên quay về thôn làng của mình, đừng có dại dột mà đi sâu vào đây."
Lục Trường Sinh dừng lại, ánh mắt trầm tĩnh quan sát người lính. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay bất ngờ trước những lời cảnh báo. Hắn chỉ im lặng lắng nghe, từng câu từng chữ của người lính gác đều khắc sâu vào tâm trí hắn, như những mảnh ghép hoàn thiện bức tranh về tình hình hiện tại. Hắn biết, người lính này không hề biết thân phận thực sự của mình, chỉ coi hắn là một người đi đường bình thường.
"Đa tạ huynh đài đã cảnh báo," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng điệu từ tốn, "Tại hạ chỉ muốn tìm hiểu tình hình bên ngoài."
Người lính gác nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt dò xét. Hắn thấy một thanh niên gầy gò, ăn mặc giản dị, không có vẻ gì là tu sĩ hay người có võ công cao cường. Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười chua chát hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi. "Tìm hiểu tình hình? Tình hình thì có gì mà tìm hiểu? Chẳng qua là loạn lạc mà thôi. Các tông môn lớn thì bận tranh giành tài nguyên, chẳng thèm để mắt tới những nơi biên giới heo hút này. Lực lượng của chúng ta thì mỏng, lương thực thì thiếu thốn, binh sĩ thì thương vong liên miên. Giữ được một mảnh đất yên bình đã là may mắn lắm rồi." Hắn thở dài, vai khẽ rũ xuống, một vẻ bất lực hiện rõ trên khuôn mặt. "Ta đã gác ở đây mấy năm rồi, chưa bao giờ thấy tình cảnh lại hỗn loạn như bây giờ. Chắc là đại thế đang biến động thật rồi, như lời các sư phụ trong chùa vẫn nói."
Lục Trường Sinh im lặng, để mặc người lính gác trút bầu tâm sự. Hắn không ngắt lời, chỉ chăm chú lắng nghe, như một tấm gương phản chiếu nỗi tuyệt vọng của kẻ yếu thế trong thời loạn lạc. Những lời than vãn của người lính gác không chỉ là lời của một cá nhân, mà còn là tiếng nói của vô số phàm nhân đang phải gánh chịu hậu quả của sự biến động linh khí, sự trỗi dậy của tà đạo, và sự thờ ơ của những thế lực mạnh mẽ hơn.
Lục Trường Sinh nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của người lính, rồi lại nhìn ra xa, về phía chân trời đang dần ngả màu tím sẫm. "Liệu con đường của ta có đủ nhanh, đủ mạnh để chống lại những kẻ có sức mạnh phi phàm?" Câu hỏi ấy lại trỗi dậy trong tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã chọn con đường chậm rãi, vững chắc, tin vào sự tích lũy và tinh luyện. Nhưng thế giới bên ngoài lại đang vận động với tốc độ chóng mặt, với những hiểm nguy trực diện, tàn khốc. Sự kiên định của hắn, liệu có phải là sự ngây thơ trước dòng chảy dữ dội của thời đại? Liệu đạo tâm vững như bàn thạch của hắn có thể chống lại một ngọn giáo sắc bén, một thần thông mạnh mẽ? Hay nó chỉ là một chiếc khiên nặng nề, khiến hắn chậm chạp và yếu ớt trong một cuộc chiến mà tốc độ và sức mạnh quyết định tất cả?
Hắn khẽ cúi đầu chào người lính gác, rồi quay người trở lại con đường mòn, hướng về An Bình Thôn. Dáng vẻ hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng bước chân đã nặng hơn, và ánh mắt ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Những thông tin từ người lính gác đã củng cố thêm những gì hắn đã cảm nhận được trong Mê Vụ Sâm Lâm: mối nguy hiểm không chỉ đến từ Hồ Tam, mà còn đến từ một thế lực lớn hơn, tà ác hơn, đang lợi dụng sự hỗn loạn của đại thế để trỗi dậy. Và An Bình Thôn, một ốc đảo nhỏ bé của phàm nhân, đang đứng trước một cơn bão tố thực sự.
***
Đêm khuya, An Bình Thôn chìm trong giấc ngủ sâu. Chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả vọng từ Mê Vụ Sâm Lâm và tiếng chó sủa vu vơ đâu đó trong màn đêm. Lục Trường Sinh trở về nhà, căn nhà tranh vách đất đơn sơ của hắn vẫn lặng lẽ như mọi khi. Hắn không đốt đèn, chỉ để ánh trăng bạc từ khung cửa sổ rọi vào, phủ một lớp ánh sáng mờ ảo lên căn phòng. Không khí se lạnh của đêm khuya, cùng với sự tĩnh mịch bao trùm, càng làm nổi bật sự cô độc và trầm tư của hắn.
Hắn ngồi xuống chiếc chiếu cói cũ kỹ, lôi ra cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo đã sờn cũ. Hắn mở cuộn pháp quyết ra, ngón tay khẽ vuốt ve những ký tự cổ xưa, những hình vẽ kỳ lạ đã đi cùng hắn từ những ngày đầu tu luyện. Ánh trăng chiếu vào, làm nổi bật những đường nét mờ nhạt trên giấy da. Hắn đã dành rất nhiều năm để nghiền ngẫm, để cảm ngộ những chân lý ẩn chứa trong đó. Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn ổn định đạo tâm, giúp hắn nhìn thấu bản chất của vạn vật, giúp hắn xây dựng một nền tảng vững chắc, không bị lay chuyển bởi những dục vọng hay ảo ảnh của thế gian.
Nhưng giờ đây, những lời nói của Bà Mười, của Trần Đại Trụ, của Lý Thôn Trưởng, của Lính Gác Biên Giới, tất cả đều vang vọng trong tâm trí hắn. Những khuôn mặt lo lắng, những tiếng thở dài bất lực, những câu chuyện về tu sĩ tà đạo và mạng người như cỏ rác, tất cả đều hiện lên rõ mồn một. Hắn nhớ lại những dấu chân lạ trong Mê Vụ Sâm Lâm, những luồng tà khí bất ổn mà hắn đã cảm nhận. Sự dao động, vốn đã âm ỉ trong lòng, giờ đây bùng lên mạnh mẽ, như một ngọn lửa đang thiêu đốt tâm can hắn.
"Đạo tâm kiên định... nhưng nếu nó không thể bảo vệ, thì kiên định để làm gì?" Lục Trường Sinh thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm mang theo một nỗi đau đáu sâu sắc. Hắn luôn tin rằng tu hành là để tìm kiếm chân lý, để hòa hợp với đạo, để đạt đến sự tự tại. Nhưng nếu con đường tự tại ấy lại đồng nghĩa với việc bất lực nhìn những người hắn quan tâm bị hãm hại, thì liệu sự tự tại ấy có còn ý nghĩa?
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng tĩnh tâm, nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng hoạt động. Hắn không nghi ngờ giá trị của Tàn Pháp Cổ Đạo, không nghi ngờ con đường mình đã chọn. Nhưng hắn bắt đầu hoài nghi về cách hắn đã vận dụng nó. Hắn đã quá tập trung vào sự "tĩnh", vào sự "an ổn", mà quên mất rằng đạo cũng có "động", có "cương". Một chiếc khiên dù vững chắc đến mấy, nếu không thể di chuyển, không thể phản công, thì cuối cùng cũng sẽ bị phá vỡ bởi những đòn tấn công liên tục.
Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là một công pháp truy cầu sức mạnh bùng nổ, nhưng nó cũng không phải là một công pháp yếu ớt. Nó ẩn chứa những nguyên lý sâu xa của thiên địa, của sự tương sinh tương khắc, của sự vận chuyển linh khí. Hắn đã quá chú trọng vào việc "nuôi dưỡng", mà chưa thực sự khám phá khả năng "chuyển hóa" và "phát huy" sức mạnh của nó trong chiến đấu. Hắn đã quá quen với việc ứng dụng nó vào việc cảm ngộ môi trường, vào việc bố trí bẫy địa hình, vào việc che giấu bản thân, nhưng chưa từng nghĩ đến việc biến nó thành một ngọn giáo sắc bén để đối đầu trực diện.
Lục Trường Sinh mở mắt ra, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư ưu phiền nữa, mà thay vào đó là một tia sáng quyết đoán. Hắn nhìn vào cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để tìm kiếm một con đường khác, mà là để tìm kiếm một cách tiếp cận khác. Hắn sẽ không từ bỏ con đường đã chọn, không chạy theo xu thế của thời đại. Nhưng hắn sẽ tìm cách để con đường của mình không chỉ là "bền vững", mà còn phải "hiệu quả" trong chiến đấu. Hắn sẽ đào sâu hơn vào Tàn Pháp Cổ Đạo, khám phá những khía cạnh mà hắn chưa từng nghĩ tới, những khả năng ẩn giấu của nó. Hắn sẽ tìm cách để biến đạo tâm kiên cố của mình thành một sức mạnh thực sự, một sức mạnh có thể bảo vệ những người hắn trân trọng, không phải bằng cách chống lại dòng chảy của đại thế, mà bằng cách hòa nhập vào nó, rồi tìm cách chuyển hóa nó.
Hắn đặt cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo lên ngực, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự luân chuyển của linh khí trong cơ thể. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn sẽ bước đi, từng bước vững chắc, trên con đường mà hắn đã chọn. Nhưng lần này, mỗi bước đi sẽ mang theo một quyết tâm mới, một ý chí mạnh mẽ hơn, không chỉ để tu hành vì bản thân, mà còn vì An Bình Thôn, vì những sinh linh bé bỏng như Tiểu Hoa. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng Lục Trường Sinh tin rằng, nếu hắn có thể hòa hợp với đạo, hắn cũng có thể tìm thấy con đường để bảo vệ đạo. Hắn sẽ biến chiếc khiên vững chắc của mình thành một vũ khí đáng sợ, theo cách riêng của Tàn Pháp Cổ Đạo. Và hắn sẽ làm điều đó, bằng tất cả sự kiên định và trí tuệ của mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.