Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu Hoa Vũ Kỷ - Chapter 9: IX. Huynh đệ tương tàn

Trong hầm trú ẩn lúc này...

Thời gian dần trôi qua, dưới sự trợ giúp của Mục Phủ và y thuật tinh diệu của lão Lưu, sinh cơ trong người Nguyệt Giao dần ổn định lại, tuy vậy nhưng vẫn còn rất yếu. Lão Lưu kéo chăn đắp lên người hắn, sau đó vẫy vẫy tay kêu Tiểu Trần đi ra ngoài.

Mục Phủ ngồi trên ghế, âm thầm quan sát Nguyệt Giao, đáy mắt hiện lên vẻ suy tư. Lão Lưu bên cạnh rót một chén trà, đưa đến trước mặt ông, sau đó nhàn nhạt nói:

- Đã nghĩ kĩ chưa? Đây không phải là chuyện mà bản thân ngươi có thể gánh vác, suy cho cùng đứa trẻ này cũng không rõ lai lịch. Thân là trưởng thôn, chắc hẳn ngươi biết bên nào nặng, bên nào nhẹ!

Mục Phủ biết, ngay từ thời điểm hai vợ chồng An Nhã mang Nguyệt Giao tới nhờ hắn giúp đỡ, hắn đã biết tên nhóc đang ngất lịm trên tay họ không phải nhân loại bình thường. Sau khi lão Lưu chữa trị cho nó lần đó, càng tin chắc rằng suy đoán của ông là đúng. Chỉ có điều, trơ mắt nhìn một đứa trẻ tự sinh tự diệt như thế, quả thật ông không làm được.

Lão Lưu lại nhấp một ngụm trà, chầm chậm nói tiếp:

- Ta biết ngươi lo lắng điều gì, nhưng ngươi cũng đã biết rõ, ngay cả lũ Hung thú như Ám Dạ Yêu Miêu còn hoảng sợ khi trông thấy nó, vậy thì thứ gì mới có thể khiến cho tên nhóc kia đứng trước ngưỡng cửa sinh tử đây?!

Ngón tay của lão Lưu gõ nhẹ xuống mặt bàn, bầu không khí trong phòng dần trở nên căng thẳng.

- Bản lĩnh của đứa nhóc này lợi hại như vậy còn không giải quyết được, lỡ một lúc nào đó, kẻ thù của nó tìm đến, vậy chẳng phải...?

- Được rồi lão Lưu, ngài đừng nói nữa! Mục Phủ ta đã quyết, nếu không nhờ đứa trẻ này dùng tính mạng của mình bảo hộ thôn chúng ta khi nãy, liệu đến bây giờ ta có còn ngồi trước mặt lão bình tĩnh nói chuyện như thế này được nữa không? Thôn dân nơi này liệu có còn bình an như bây giờ, hay đã trở thành thức ăn trong miệng lũ dã thú kia rồi?

Lão Lưu nhất thời chẳng biết nói gì, hiển nhiên lão biết lời Mục Phủ nói ra đều hoàn toàn đúng, thế nhưng những thứ mà lão Lưu suy nghĩ cũng không hề sai. Với sức lực hiện giờ của bọn họ, một khi có gì đó xảy đến, thật sự không chống đỡ nổi.

Mục Phủ xua tay, ý bảo lão Lưu đừng khuyên ông nữa, đang chuẩn bị đứng dậy thì Tiểu Trần hớt hải từ bên ngoài chạy vào:

- Trưởng thôn, lão gia, có chuyện xảy ra rồi!

- Có chuyện gì?

Mục Phủ gấp gáp, không lẽ bọn Ám Dạ Yêu Miêu quay trở lại.

- Bẩm, dân làng đang tụ tập phía bên ngoài, muốn ngài đem đứa trẻ kia cho bọn họ xử lý! Bọn họ, bọn họ nói...!

Lão Lưu tính khí vốn nóng nảy, liền quát:

- Có gì mà cứ ấp a ấp úng như gà mắc tóc vậy hả, nói mau!

Tiểu Trần nắm chặt tay lại, chỉ về phía Nguyệt Giao:

- Bọn họ nói chính mắt nhìn thấy đứa nhóc này sử dụng yêu thuật, nói rằng vì nó mà đám yêu thú tấn công làng, muốn... muốn đem nó đi tế Man Thần!

Mục Phủ đập tay xuống bàn, lực đạo mạnh đến nỗi làm mặt bàn nứt toát, bột phấn văng tung toé.

- Mẹ kiếp, xem trưởng thôn như ta là không khí sao, muốn nói gì thì nói! Đi, theo lão phu ra ngoài, để xem hôm nay kẻ nào dám mang tên nhóc này đi!

Nói liền hành động, ông huơ tay cầm chiến phủ, cùng lão Lưu và Tiểu Trần bước ra bên ngoài. Cửa vừa mở, vô số thôn dân đang đứng tụ tập ngoài sân, phía trước là mấy gã tráng binh tụ tập cùng nhau lúc trước, mà dẫn đầu chính là gã trung niên tướng mạo giống Mục Dã.

- Cuối cùng thì ngài cũng ra ngoài, tên yêu nhân đó đâu, sao ngài không lôi nó ra đây?

Chiến phủ nặng nề rơi thẳng xuống đất, phát ra âm thanh cứng rắn, Mục Phủ hai mắt lạnh lùng, nhìn thẳng vào đám tráng binh trước mặt.

- Mục Dã, ngươi nên cẩn trọng lời nói! Nếu không có đứa trẻ đó, tất cả chúng ta hôm nay đều đã trở thành một cỗ thi thể lạnh lẽo dưới móng vuốt của dã thú rồi!

Mục Dã dường như chẳng hề e sợ, tiến lên một bước, trầm trọng đáp:

- Trưởng thôn, ta nể tình ngài đã bảo vệ thôn làng này suốt mấy chục năm nên không muốn đôi co với ngài! Thằng nhóc đó lai lịch bất minh...!

Nói rồi hắn quay sang nhìn vợ chồng nhà An Nhã đang bị lũ tráng binh giữ lại, trong ánh mắt mang theo sự lạnh lẽo.

- Ngươi còn muốn bao che, để đến khi nó bình phục lại rồi giết chết cả cái làng này à? Trưởng thôn ngài sống trên đời lâu vậy rồi, có thấy tên nhân loại nào có năng lực xua đuổi Hung thú như nó chưa?

Thôn dân dường như bị thao túng tâm lý, ồ ạt lên tiếng hùa theo những gì Mục Dã nói, hắn ta đắc ý, ánh mắt châm chọc nhìn về phía Mục Phủ.

- Hừ, lũ ăn cháo đá bát! Giải thích phí lời, hôm nay Mục Phủ ta ở đây, để xem kẻ nào có bản lĩnh mang thằng nhóc đó đi!

Ông siết chặt chiến phủ, cơ thể toát ra một luồng sức mạnh đáng sợ, nhất thời doạ cho đám tráng binh không ai dám tiến lên.

Mục Dã cũng chẳng thua kém, song đao trong tay hắn sắc bén, từ từ tiến lại gần, miệng vẫn không ngừng nói, âm thanh có chút thống thiết:

- Các vị hương thân phụ lão, mặc dù ta và hắn là huynh đệ, nhưng vì sự an toàn của cả Sơn Dã Thôn, hôm nay không thể không máu mủ tương tàn! Đại ca ta bị yêu tà mê muội, mất đi lý trí, vẫn thỉnh mong các vị sau khi ta đánh bại hắn, vẫn có thể tha cho đại ca ta một mạng!

Dứt lời, thanh loan đao trong tay hắn bỗng xuất hiện một luồng khí màu đỏ tà dị, bao bọc lấy cả cánh tay, nhanh chóng chém thẳng xuống Mục Phủ.

"Kee...

ng!"

Âm thanh nền nã vang lên, Mục Phủ đưa rìu lên chống đỡ, khó khăn lắm mới ổn định lại thân hình, cổ tay run lên bần bật, kinh ngạc nhìn sang Mục Dã:

- Không ngờ, ngươi ẩn giấu sâu như vậy!

Mục Dã đưa lưỡi liếm vũ khí trên tay mình, hạ giọng rất nhỏ chỉ đủ cho mình Mục Phủ nghe thấy:

- Đại ca à, ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi! Ha ha!

Song đao của Mục Dã như có linh tính, khẽ ong ong lên từng hồi trong tay hắn, bằng mắt thường có thể nhìn thấy, từng luồng khí tràng màu đỏ tím đang không ngừng loé lên trên thân đao, tạo nên một cảm giác bức người.

Mục Phủ hổ khẩu run run, hiển nhiên chỉ một đao vừa rồi chém xuống, ông đã phải chịu trùng kích thật lớn. Khí thế này không giống với Mục Dã bình thường, không lẽ hắn tu luyện tà công?

Suy nghĩ trong đầu còn chưa chạy dứt, thân hình của Mục Dã đã phóng tới, đao mang sắc lẹm sượt qua mạn sườn Mục Phủ, nếu phản ứng chậm nửa nhịp thôi e là cả người ông đã bị đoạn làm hai khúc. Ánh mắt Mục Phủ dần trở nên nghiêm túc, lần nữa nắm chặt chiến phủ, nhìn chằm chằm kẻ trước mặt:

- Ta thật không nghĩ ra, đệ đệ ruột thịt của mình, ra tay toàn là sát chiêu! Ngươi muốn lấy mạng ta đến thế sao?

Mục Dã liếc mắt, đồng tử u ám quỷ dị:

- Hừ, kẻ khôn ngoan đừng nói nhiều lời, hôm nay không phải ngươi chết thì là ta vong! Xem chiêu!

Song đao đỏ thẫm một màu, thu liễm lại bên người Mục Dã, sau đó dưới một góc độ quỷ dị, xoay tròn như chong chóng về hướng Mục Phủ, kình phong theo đó mà tạo thành một cơn lốc xoáy thu nhỏ nhưng vô cùng sắc bén, trực tiếp phá huỷ mười mét khu vực xung quanh.

Lão Lưu đứng một bên trông thấy màn này, nhíu mày một cái. Bàn tay nhẹ nhàng phất, chỉ thấy hai cây kim bạc phóng ra, vừa vặn điểm vào huyệt đạo sau lưng Mục Phủ. Tức thời khắp người ông dường như có một cỗ năng lượng phóng xuất cực hạn, dưới tình huống tấn công mạnh mẽ của Mục Dã, chiến phủ trực tiếp chém xuống, lực đạo vô cùng kinh khủng.

- Trảm Phong Đoạn Lưu!

Một chiêu nhìn có vẻ đơn giản, nhưng lại mang sát thương kinh người. Trong sát na ấy, song đao của Mục Dã va chạm với chiến phủ, luồng tử khí trên thân đao tán loạn, nhưng cũng đã có một ít tàn dư bám lại trên vũ khí của Mục Phủ nhưng không ai hay biết.

- Dừng tay!

Giọng nói trong trẻo bỗng dưng vang lên, tuy không lớn nhưng cũng đủ làm trận chiến kịch liệt kia đình trệ lại, mọi người đều hướng ánh mắt về phía mật đạo. Một thân ảnh nhỏ bé gầy gò đang chật vật đứng trước cửa, một tay ôm lấy ngực.

Bà lão vừa trông thấy Nguyệt Giao, lập tức muốn lao ra bảo vệ hắn nhưng rất nhanh bị hai tên tráng binh giữ lại. Nguyệt Giao ánh mắt lạnh lùng nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại trên người lão Lưu.

- Cảm ơn ngươi!

Lão Lưu khẽ gật đầu, xua xua tay ý bảo không vấn đề gì. Mục Dã vừa nhìn thấy hắn, nhãn thần lập tức sáng lên.

- Các vị, tên yêu tộc trà trộn vào thôn chúng ta đã xuất hiện, còn không mau bắt lấy!

Chiến phủ loé sáng chắn ngang trước mặt Nguyệt Giao, Mục Phủ thân hình vững như bàn thạch, quay đầu sang nói với hắn:

- Mục Phủ ta là người có ơn tất báo! Mặc dù không biết ngươi là ai, nhưng hôm nay cho dù ta có chết cũng phải để ngươi toàn vẹn sống sót rời khỏi nơi này!

Nguyệt Giao hơi ngạc nhiên, dù gì hắn cũng chỉ mới sống ở đây vài tháng, lâu lâu hay cùng lão bà An Nhã phụ giúp việc vặt hay mua đồ quanh thôn, tuy thiện ý dân làng đều rất nồng hậu nhưng cũng không quá thân thiết. Mà hắn lại càng ít tiếp xúc với vị trưởng thôn trước mặt này, lý do nào khiến Mục Phủ lại phải làm tới mức sinh tử chiến với huynh đệ ruột thịt, càng không màng đến bản thân hắn đây?

Đám tráng binh nghe Mục Dã kinh hô, nhanh chóng bao vây xung quanh trưởng thôn và Nguyệt Giao. Đối mặt với địch nhân không rõ lai lịch mà ngay cả trưởng thôn của họ còn bảo vệ hết mực như thế, trong lòng ai nấy đều có chút bất đắc dĩ. Chỉ là, sau lưng họ còn có gia đình, vợ con, không thể chỉ vì chuyện này mà bỏ qua mối nguy hại tiềm ẩn như vậy được.

Nguyệt Giao thần sắc nhợt nhạt, một chiêu ban nãy doạ lui bọn Ám Dạ Yêu Miêu của hắn cũng như nỏ mạnh hết đà, tuy rằng đuổi được bọn chúng vì uy áp Thần Quan vẫn còn, nhưng yêu đan và yêu lực hắn đều không có, dùng chính sinh mệnh lực bản thân cưỡng ép ra được một chút sức mạnh, chính hắn cũng là vô pháp điều trị lại thương thế trong thời gian ngắn.

Nguyệt Giao từ từ bước ra trước mặt mọi người, không sợ hãi mà nói:

- Các người nói đúng, thật sự ta vốn không thuộc về nơi này! Chỉ là ở đây lâu ngày, ít nhiều cũng xem là nhà, không muốn nhìn các ngươi phải trở thành đồ ăn của bọn yêu thú ngoài kia! Nếu nơi này đã không còn cho ta dung thân, vậy ta sẽ rời đi!

Mục Dã giơ mũi đao về phía Nguyệt Giao, hùng hổ nói:

- Hừ, ngươi là cái thứ gì? Muốn đến là đến, muốn đi là đi sao? Lỡ như tên yêu tộc như ngươi ra ngoài, sau đó kéo theo một đám yêu ma khác quay lại, vậy khác nào thả hổ về rừng chứ?

- Đúng! Đúng! Bắt hắn... Trói hắn lại... Đem đi tế Man Thần!

Đám tráng binh xung quanh được đà hô to, rõ ràng không có ý sẽ tha cho hắn.

Ánh mắt Nguyệt Giao hờ hững nhìn thẳng vào Mục Dã:

- Vậy ư? Vậy ngươi muốn làm gì? Đem ta đi tế Man Thần gì gì đó của ngươi sao?

Đồng tử của Nguyệt Giao sáng lên một màu hoàng kim nhàn nhạt, chầm chậm thốt ra từng chữ:

- Ngươi... đủ bản lĩnh chứ?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free