(Đã dịch) Cửu Giới Độc Tôn - Chương 3958: Cách xa nàng điểm!
"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng không soi gương xem mình ra sao?"
Ánh mắt Cố Nhân Kiệt lóe lên sát cơ, miệng hắn thì buông lời đả kích Lăng Hàn Thiên. Xem ra, hắn đoán không sai. Thì ra Lăng Hàn Thiên này quả nhiên là nhắm vào sư muội hắn!
"Ai là con cóc, ai là thiên nga, chỉ sợ còn chưa nhất định."
Lăng Hàn Thiên khó chịu cười khẩy, tên Cố Nhân Kiệt này e là đã quen thói coi mình cao hơn người khác một bậc. Đáng tiếc, trước mặt Lăng Hàn Thiên, dù là Cố Nhân Kiệt cũng chẳng lọt vào mắt hắn.
"Hay lắm, giết ngươi bổn tọa còn ngại vấy bẩn tay, nhưng những ngày an nhàn của ngươi đã chấm dứt rồi."
Dứt lời, Cố Nhân Kiệt lập tức rời đi. Sau đó, Lăng Hàn Thiên thấy hắn nói điều gì đó với các đệ tử Thanh Vân Tông. Những đệ tử Thanh Vân Tông kia nhìn Lăng Hàn Thiên bằng ánh mắt như nhìn người chết.
"Thiên ca, sao ngươi lại đắc tội Cố Nhân Kiệt vậy?"
Lực Thiên Diễm lo lắng đi tới. Cố Nhân Kiệt chính là đệ nhất nhân trong Bảng Nhân Kiệt Thanh Châu. Mà tu vi và thực lực của hắn, dù là trong số các Thần Vương cửu trọng thiên, cũng cực kỳ nổi bật. Hơn nữa, nếu muốn đối phó Lăng Hàn Thiên, hắn chẳng cần đích thân ra tay, chỉ riêng các đệ tử Thanh Vân Tông kia thôi cũng đủ khiến Lăng Hàn Thiên phải lao đao rồi.
"Tại vì ta đẹp trai hơn hắn nên hắn mới tìm cách gây sự đó mà." Lăng Hàn Thiên thờ ơ nhún vai.
Ngay lập tức, hắn nhìn về phía phía cuối của vị diện này, nơi những tòa cung điện tráng lệ đang sừng sững. Chủ điện của Cửu Lôi Kim Điện cuối cùng cũng đã hiện ra. Rất nhiều cường giả đã tụ tập tại khu vực cửa vào, đang công kích kết giới ở lối vào đó.
Đối với câu trả lời lấp lửng của Lăng Hàn Thiên, Lực Thiên Diễm không khỏi trợn trắng mắt, nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa.
Lối vào chủ điện có kết giới vô cùng dày đặc, tựa như một siêu cấp Yêu thú khổng lồ đứng sừng sững, mặc cho người ta công kích. Sau đó, mỗi người phải tốn một giọt máu, mà "Yêu thú" này cần khoảng mấy chục triệu giọt huyết khí mới có thể phá vỡ. May mà người ở đây có đến vài vạn, mấy chục triệu giọt huyết khí đó chẳng qua cũng chỉ tốn nửa giờ là phá được nó.
Mười Đại Ma Đầu cũng không gây khó dễ gì, đối với bọn hắn lúc này mà nói, bảo vật mới là quan trọng nhất. Mà tòa chủ điện này e rằng còn chứa đựng đủ vốn liếng để giúp một tiểu thế lực trưởng thành đại thế lực.
"Chúng ta tách ra hành động, Thiên Diễm và Mặc Băng đi cùng ta."
Trên quảng trường sau khi tiến vào chủ điện, Lăng Hàn Thiên nhìn lướt qua, chuẩn bị tách khỏi các đệ tử Liệt Diễm Cốc. Thứ nhất, hắn vẫn chưa hiểu r�� lắm về những người này nên căn bản không thể tin tưởng. Một khi gặp được bảo vật, e rằng hai bên sẽ đỏ mắt giành giật, đến lúc đó bạn bè cũng không thành, gặp mặt còn thấy ngại. Thứ hai, Lăng Hàn Thiên phát hiện nhiều đệ tử Thanh Vân Tông đã chú ý tới hắn, hắn không muốn liên lụy Liệt Diễm Cốc.
Hoàng Thương hơi nhíu mày, nhưng cao ngạo như hắn, tự nhiên sẽ không mặt dày mày dạn đi cầu Lăng Hàn Thiên lập đội.
Lăng Hàn Thiên mang theo Lực Thiên Diễm cùng Mặc Băng hướng một tòa cung điện đi đến, bắt đầu hành trình tầm bảo. Tòa cung điện này vẫn chưa có ai mở ra, có lẽ vì nhiều năm không người ở mà nơi đây đã bám đầy tro bụi.
"Toàn bộ Cửu Lôi Kim Điện đại khái được chia làm khu đệ tử, khu trưởng lão, khu nội các, khu bảo khố..."
Ba người Lăng Hàn Thiên đẩy cửa vào, chẳng biết có phải là may mắn không mà nơi này lại có một bản đồ phân bố của Cửu Lôi Kim Điện. Nhìn lướt qua, Lăng Hàn Thiên liền nắm Huyết Ma Thiên Đao, lao ra và liên tục bổ xuống vài đao. Phiến đá ghi chép bản đồ phân bố cứ thế bị Lăng Hàn Thiên bổ nát bét, còn ba người Lăng Hàn Thiên thì đã ghi nhớ bản đồ phân bố vào đầu.
"Thiên ca, mấy đệ tử Thanh Vân Tông kia chỉ bám theo chúng ta mà không ra tay ư?"
Ba người tiếp tục tìm kiếm trong các lầu các khác của cung điện, nhưng chẳng có chút phát hiện nào, cuối cùng đành bất đắc dĩ rời đi. Khi Lực Thiên Diễm quay đầu lại ngoài hẻm, vẫn còn thấy ba đệ tử Thanh Vân Tông theo sát phía sau từ xa. Lăng Hàn Thiên liếc qua rồi nói: "Có thể là chờ chúng ta tìm được bảo vật xong thì bọn hắn mới động thủ."
"Thiên ca, ngươi có mấy phần chắc thắng khi đối đầu với bọn hắn?" Lực Thiên Diễm không khỏi lo lắng. Ba người theo sau gồm hai Thần Vương Bát Trọng Thiên và một Thần Vương Cửu Trọng Thiên, đội hình như vậy không thể xem thường được.
"Có thể giải quyết."
Lăng Hàn Thiên nhếch miệng cười, mà hắn cũng chẳng cần phải chờ đợi để đối phó bọn chúng, dù sao bị ba cái đuôi bám theo, ai mà chịu nổi.
Ở khúc quanh, ba người Lăng Hàn Thiên đã chờ sẵn ở đó, các đệ tử Thanh Vân Tông nhanh chóng đi tới. Song phương vừa chạm mặt, Lăng Hàn Thiên hầu như không cho chút cơ hội nào, vung Huyết Ma Thiên Đao lên là chém. Ba tên đó căn bản không có phòng bị, rất dễ dàng đã bị giải quyết. Lăng Hàn Thiên nhanh chóng nhớ lại bản đồ phân bố. Sau đó, hắn nói: "Chúng ta trực tiếp đi khu bảo khố."
Khu bảo khố nằm ở phía tây của toàn bộ chủ điện, ba người Lăng Hàn Thiên nhanh chóng đi đến khu vực này. Bất quá, dường như bản đồ phân bố kia không chỉ có một, khu bảo khố này hiện có gần hai vạn võ giả. Phía này có khoảng hơn một ngàn tòa cung điện, chỉ là những cung điện này quả không hổ danh là khu bảo khố, tất cả đều có kết giới bảo vệ. May mắn là kết giới của những cung điện này cũng không quá mạnh mẽ, một Thần Vương công kích vài giờ hoặc cả buổi là có thể mở ra.
Ba người Lăng Hàn Thiên chọn trúng một tòa cung điện trong số đó, trải qua một giờ oanh tạc điên cuồng, cuối cùng cũng đã mở được nó.
"Ai, chẳng may quá, chẳng có gì cả!"
Bất quá, toàn bộ bên trong cung điện trống không, vạn năm trôi qua, ngay cả Bát phẩm Thần Binh cũng đã gỉ sét hết cả rồi.
"Khí Linh, rất nhiều Khí Linh!"
Bỗng nhiên, một tiếng kinh hô vang lên, ba người Lăng Hàn Thiên không khỏi liếc nhìn nhau. Khí Linh, chính là thứ mà Cửu phẩm Thần Binh mới có thể sinh ra, hoặc có thể nói, đó chính là tiêu chí để trở thành Cửu phẩm Thần Binh. Một kiện Bát phẩm Thần Binh, nếu không có Khí Linh, thì dù có mạnh đến đâu cũng chỉ là Bát phẩm Thần Binh. Có thể thấy được sự quý giá của Khí Linh!
Ba người bước ra khỏi cung điện trống rỗng, rồi liền kinh ngạc sững sờ, khi từ phía đông bay ra rất nhiều quang đoàn. Những quang đoàn kia, vậy mà đều là từng luồng Không Minh Nguyên Thần, ý thức đã bị Lôi Điện tẩy rửa, chỉ còn lại cái xác không hồn. Nhưng những vật này dù sao cũng từng là Nguyên Thần của cường giả, nay bị luyện thành cái dạng này, khiến người ta không khỏi cảm khái.
"Hơn nghìn Khí Linh lận, mọi người mau động thủ!"
Lăng Hàn Thiên trên người có rất nhiều Cửu phẩm Thần Binh, nhưng với hắn mà nói, Cửu phẩm Thần Binh càng nhiều càng tốt.
Trên bầu trời bay lượn những Khí Linh, mỗi một luồng đều là Nguyên Thần của cường giả trải qua phương thức đặc biệt, tẩy đi ý thức mà thành. Cho nên, chúng không có ý thức, nhưng Nguyên Thần này cũng có linh tính nhất định, không cam tâm bị người bắt giữ.
Trong sân rộng này, trên không trung có từng luồng Khí Linh bay lượn, thần quang giao hội, khiến cả bầu trời rực rỡ muôn màu. Những Khí Linh đang bay lượn kia, cứ như thể biết mình sắp bị bắt giữ, mà chạy tán loạn khắp nơi.
"Mọi người chú ý, cũng đừng làm cho những Khí Linh này đào tẩu rồi!"
Trong lúc nhất thời, từng luồng thần lực với nhiều màu sắc khác nhau quét ngang ra, giao thoa trên bầu trời, hình thành một kết giới ngũ sắc rực rỡ. Đông đảo Khí Linh đụng vào kết giới đó, lập tức bị bật ngược trở lại, phát ra những tiếng thét chói tai kinh hoàng.
"Đoạt!"
Khi đã hạn chế được hoạt động của Khí Linh, các cường giả liền nhao nhao vọt lên, đưa tay ra bắt giữ. Nhưng mà dù đã như thế, cũng có rất nhiều cường giả thất bại do Khí Linh bỏ chạy và bị người khác quấy nhiễu.
Nội dung chương truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, hy vọng quý độc giả sẽ tôn trọng công sức người dịch.