(Đã dịch) Cửu Đỉnh Thần Hoàng - Chương 915 : Ba cười
Phòng Huyền Danh không ngờ tới Lý Hương Quân vừa ngồi xuống chưa kịp nói vài câu đã đứng dậy đòi rời đi, vội vàng đứng dậy muốn giữ nàng lại. Thế nhưng tư thế của hắn lại có chút cổ quái, chân trước hơi khuỵu xuống, như thể chỉ cần dùng sức là có thể bắn ngược ra sau.
Lý Hương Quân cười tự nhiên, vậy mà lại lần nữa ngồi xuống, nhạt giọng nói: "Nếu Phòng đạo hữu đã có thành ý, vậy chúng ta tiếp tục bàn bạc!"
Phòng Huyền Danh thấy vậy cũng lần nữa ngồi xuống, mỉm cười nói: "Như vậy mới phải chứ, có chỗ nào chưa ổn thì mọi người cứ thẳng thắn góp ý!"
Lý Hương Quân bình tĩnh nhấc ấm trà rót cho mình một chén. Bề ngoài rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại nổi lên sóng to gió lớn. Vừa rồi Tiểu Tiểu dùng phương thức truyền âm nói cho nàng biết có phát hiện dị thường, vì vậy nàng liền cố ý lấy cớ đứng lên giả vờ muốn rời đi. Thần thức nàng âm thầm chú ý 500 thân vệ của Sùng Minh quân, kết quả phát hiện hô hấp của bọn họ rõ ràng trở nên dồn dập, hai gã cao thủ Luyện Thần kỳ phía sau Phòng Huyền Danh rõ ràng đã dịch chuyển bước chân.
"Phòng Huyền Danh muốn đối phó ta!" Lý Hương Quân lập tức rút ra kết luận, hơn nữa ngay lập tức lần nữa ngồi xuống, bởi vì nàng cần thời gian suy nghĩ.
Lý Hương Quân bề ngoài vẫn cười nhẹ nhàng theo sát hai phe đại biểu thảo luận, trong đầu nàng lại đang cực kỳ nhanh chóng suy tính. Đỗ Vũ muốn đối phó mình cũng không lạ, dù sao mình là cánh tay trái, bờ vai phải của Sở Tuấn. Thế nhưng Đỗ Vũ lại muốn công khai phục kích giết mình ngay trong lúc đàm phán thì lại kỳ lạ rồi. Có Sở Tuấn vị đại thần này ở đây, bất luận thế lực nào muốn động vào mình cũng phải suy nghĩ kỹ, ba vị châu chủ chính là tấm gương tốt nhất. Đỗ Vũ chắc hẳn sẽ không ngốc đến mức này chứ, trừ phi nàng có biện pháp ứng phó với sự trả thù điên cuồng tiếp theo của Sở Tuấn... Thế nhưng nàng lại hết lần này đến lần khác làm như vậy!
Lý Hương Quân bỗng nhiên trong lòng phát lạnh, bởi vì nàng nghĩ tới một khả năng, đó chính là Đỗ Vũ có biện pháp diệt trừ Sở Tuấn!
"Tốt hơn hết là cẩn thận một chút, hai ngày nay ta có chút tâm thần không yên, cảm giác có chuyện chẳng lành sắp xảy ra!"
Lời Sở Tuấn nói tối qua hiện lên trong đầu nàng. Lý Hương Quân nghĩ đến đây sắc mặt khẽ biến, rất muốn lập tức rời đi để tìm Sở Tuấn, thế nhưng nàng biết rõ mình lúc này phải nhịn. Bởi vì đối phương đã thiết lập cục diện phục kích giết mình, vậy thì khẳng định đã có mười phần nắm chắc. Chỉ cần mình có dị thường, đối phương khẳng định sẽ lập tức phát động một kích lôi đình. Nàng phải nghĩ biện pháp gọi viện binh mới được.
Đúng vào lúc này, một gã hắc y nhân ngự không tới, hướng về hướng Bình Đính Sơn mà đến.
"Kẻ nào, ngăn hắn lại!" Phòng Huyền Danh quát lớn.
Hai gã cao thủ Luyện Thần kỳ phía sau Phòng Huyền Danh đồng thời tế ra pháp bảo chém về phía người đến, linh lực bàng bạc cuồn cuộn tuôn ra. Nhìn tư thế không phải muốn ngăn người, mà là sát nhân. Tiểu Tiểu cùng Tiểu Tuyết quát một tiếng, pháp bảo trong tay bay ra theo, hiểm lại càng hiểm chặn lại đòn sát thủ của hai người kia. Mà Lý Hương Quân thừa cơ bỗng nhiên ra tay bắt lấy Phòng Huyền Danh nhanh chóng thối lui ra khỏi đình.
Hai gã cao thủ Luyện Thần kỳ phía sau Phòng Huyền Danh vốn muốn ra tay giết chết người kia, lại không ngờ Lý Hương Quân hội bỗng nhiên ra tay làm khó dễ bắt giữ Phòng Huyền Danh, không khỏi vừa sợ vừa giận hét lớn: "Yêu nữ ngươi dám!" Nói xong liền nhanh chóng đuổi theo nhào tới.
Bùng... Một luồng lửa khói xanh thẫm đột nhiên quét tới, hai gã cao thủ Luyện Thần kỳ hoảng sợ lui về phía sau. Như vậy trì trệ, Lý Hương Quân đã dẫn theo Phòng Huyền Danh lui về trước trận 500 thân vệ Sở Quân.
Tiểu Tiểu tay trái nâng một đóa Hỏa Diễm xanh thẫm, khuôn mặt lạnh như sương đứng chắn ở ngoài đình. Tiểu Tuyết tay cầm trường kiếm cùng Tiểu Tiểu sóng vai mà đứng, khí cơ đã khóa chặt hai gã cao thủ Luyện Thần kỳ của Sùng Minh quân.
Đại biểu Tinh Lam quân Lam Điền mang theo hai gã thân vệ của mình cẩn thận từng li từng tí lui về trước trận Tinh Lam quân, miễn cho thành tai bay vạ gió.
Phòng Huyền Danh bị Lý Hương Quân chế trụ, thần sắc xem như trấn tĩnh, cau mày nói: "Lý Hương Chủ đây là ý gì?"
Lý Hương Quân khanh khách một tiếng nói: "Phòng Huyền Danh, đừng coi bản hương chủ là ngu ngốc. Ngươi có ý gì, bản hương chủ liền có ý đó!"
Phòng Huyền Danh sắc mặt khẽ biến, ngay lập tức liền đoán rằng là Thẩm Tiểu Bảo để lộ tin tức. Nếu thật là nh�� vậy, vậy kế hoạch phục kích giết Lý Hương Quân hôm nay liền đổ bể rồi.
Lúc này, hắc y nhân lúc trước đã đi tới trước mặt Lý Hương Quân, đánh một cái thủ thế "Ám Vũ", sau đó nghiêm nghị nói: "Bẩm Hương chủ, Sở Vương khẩn cấp yêu cầu người hủy bỏ đàm phán quay về!"
Lý Hương Quân trong lòng khẽ động, xem ra Sở Tuấn cũng đã phát hiện không ổn, cho nên mới phái người đến triệu mình trở về. Tuy nhiên đã tới chậm, nhưng cũng coi như giúp mình bắt được Phòng Huyền Danh.
Phòng Huyền Danh nghe lời hắc y nhân kia, lập tức đoán được vài phần, Sở Tuấn quả nhiên đã bị lừa rồi, nhịn không được ha ha ha cười to ba tiếng.
Lý Hương Quân lông mày hơi dựng thẳng, cười lạnh nói: "Phòng Huyền Danh, ngươi có gì đáng cười vậy?"
"Lão phu cười Sở Tuấn, hai cười Sở Quân, ba cười chính mình!"
"À, vì sao?" Lý Hương Quân lạnh giọng hỏi.
"Ta cười một đời sát tinh sẽ vẫn lạc; ta cười Sở Quân chỉ là phù du sớm nở tối tàn; ta cười chính mình một mạng đổi lấy một mạng của Lý Hương Chủ, đáng giá!" Phòng Huyền Danh nói không hề sợ hãi, lời lẽ chắc nịch.
"Ngươi nói láo, tin ta không ta sẽ lập tức cho ngươi tan thành mây khói!" Tiểu Tiểu cả giận nói.
Lý Hương Quân sắc mặt lạnh như sương, lúc này nàng đã xác định Đỗ Vũ không chỉ ra tay với mình mà còn ra tay với Sở Tuấn, cũng không biết nàng dùng thủ đoạn gì để đối phó Sở Tuấn.
Lý Hương Quân lạnh lùng nói: "Ta muốn ngươi hôm nay ba tiếng cười này là cười uổng công, bởi vì không có việc nào sẽ thành công, mạng của ngươi cũng không đổi được một mạng của Lý Hương Quân ta!"
Phòng Huyền Danh cười nhạt một tiếng nói: "Đương nhiên đổi được!"
Lời Phòng Huyền Danh vừa nói ra, trên vận tàu chiến của Sùng Minh quân đột nhiên lộ ra hơn một ngàn họng pháo đen ngòm nhắm thẳng vào phe Sở Quân.
500 thân vệ Sở Quân đều sắc mặt đại biến, bọn họ vừa đến đã dò xét khu vực Bình Đính Sơn chu vi hơn mười dặm, lại không để ý đến trong vận tàu chiến của Sùng Minh quân đậu ở đó lại vẫn còn ẩn dấu người.
"Tản ra!" Thân vệ Sở Quân nghiêm nghị hét lớn, 500 tên Kim Đan l��p tức có tổ chức bay ra. Lúc này linh cương trọng pháo trên vận tàu chiến của Sùng Minh quân gầm thét trút xuống.
Rầm rầm rầm... Chùm tia sáng hủy diệt đáng sợ đem vận tàu chiến của Sở Quân oanh thành tro bụi. 500 tên thân vệ tuy nhanh chóng thoát đi, nhưng vẫn có gần trăm người bị trọng pháo dày đặc bắn trúng.
"Giết!" 500 tên Sùng Minh quân thừa cơ như sói như hổ xông lên liều chết. 500 thân vệ Sở Quân vừa bị một đợt trọng pháo làm chết và bị thương một phần năm, hiện tại lại trận hình tán loạn, làm sao có thể là đối thủ của 500 Sùng Minh quân đang sung sức chờ phát động. Một đợt công kích đã bị chém giết không ít người.
Lúc này hai gã cao thủ Luyện Thần kỳ của Sùng Minh quân đã cùng Tiểu Tuyết và Tiểu Tiểu chiến đấu cùng một chỗ. Lý Hương Quân khuôn mặt lạnh ngắt, mình khắp nơi cẩn thận nhưng vẫn bị tính kế một lần. Bên kia người của Tinh Lam quân ngay từ lúc đầu chiến đấu liền nhanh chóng bỏ chạy, hiển nhiên không muốn cuốn vào chuyện này, hay hoặc là Đỗ Vũ trước đó đã đạt thành hiệp nghị nào đó với Tinh Lam quân.
Phòng Huyền Danh mỉm cười nói: "Lý Hương Chủ thấy rõ chưa? Tại hạ một mạng quả thật có thể đổi cho người một mạng!"
"Chưa chắc đã vậy!" Lý Hương Quân cười lạnh nói.
"Ồ, suýt chút nữa quên nói cho người biết, một vạn Sở Quân ở Thản Vĩ Thành không thể tới cứu người, mà một vạn Sùng Minh quân ở Cự Mộc Thành của chúng ta chậm nhất là hai chén trà đã đến!" Phòng Huyền Danh nhạt giọng nói.
Lý Hương Quân trong lòng chấn động. Trong Thản Vĩ Thành có một vạn Sở Quân của Giang Tấn, Phòng Huyền Danh nói Sở Quân ở Thản Vĩ Thành không thể tới cứu, chẳng lẽ Giang Tấn làm phản?
Phòng Huyền Danh tựa hồ tự biết hôm nay hẳn phải chết, hay hoặc là cho rằng Lý Hương Quân hôm nay cũng hẳn phải chết, cho nên hơi nhiều lời, cười nói: "Cũng không phải Giang Tấn ở Thản Vĩ Thành làm phản, mà là vì bọn họ căn bản không thể tới. Cung chủ của chúng ta và Thẩm Tiểu Bảo đã thực hiện một giao dịch, Tinh Lam quân sẽ phụ trách ngăn chặn Sở Quân từ Thản Vĩ Thành, cho nên ngươi không có viện binh rồi!"
Lý Hương Quân ánh mắt phát lạnh, lạnh lùng nói: "Cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết nhiều như vậy, gặp lại!"
Lý Hương Quân đưa tay một chưởng vỗ vào lưng Phòng Huyền Danh, nội tạng hắn lập tức bị chấn nát, thân thể nhanh chóng kết thành một tòa băng điêu, tiếp đó ầm ầm vỡ vụn thành từng khối.
Xuy... Một đạo tín hiệu lửa khói phóng lên trời.
"Tiểu Tiểu, Tiểu Tuyết, chúng ta đi!" Lý Hương Quân khẽ quát một tiếng, dẫn đầu ngự không bay đi, thế nhưng lại bị một thân ảnh chặn lại.
Lý Hương Quân ánh mắt ngưng tụ, chỉ thấy một gã nam tử sắc mặt lạnh lùng chặn đường đi, khí thế ngưng trọng như núi chắn ngang. Lý Hương Quân nhận ra người này, hắn chính là cận vệ của Đỗ Vũ, Diệp Trọng, lần trước ám sát Đạo Chinh Minh chính là hắn.
Giờ phút này Diệp Trọng hai mắt hiện lên huyết sắc lạnh lùng, quần áo trên người xùy xoẹt nứt toác ra, từng mảnh lân giáp vô cùng sắc bén phá ra, cuối cùng biến thành một quái vật toàn thân bị lân giáp màu đen bao phủ. Trên người tản mát ra khí tức cực kỳ cuồng bạo, khí thế cường đại vậy mà không hề kém cao thủ Ngưng Thần kỳ.
Lý Hương Quân lập tức hoa dung thất sắc, Diệp Trọng này lần trước ám sát Đạo Chinh Minh hiển nhiên không dùng toàn lực, hiện tại mới là thực lực chân chính của hắn. Lúc này Tiểu Tuyết cùng Tiểu Tiểu cũng cảm thấy Diệp Trọng dị biến, thoát khỏi đối thủ của mình nhanh chóng đi đến bên người Lý Hương Quân.
Bành... Thân hình Diệp Trọng động, m��nh mẽ vọt tới Lý Hương Quân, móng vuốt sắc bén cắt tới cổ họng. Tốc độ kia thật sự nhanh đến đáng sợ, ba nữ chỉ thấy một tàn ảnh. Tiểu Tuyết vội vàng một đạo Thần Tức sóng xung kích đánh tới tàn ảnh, Tiểu Tiểu Lãnh Hồn U Hoa nhanh chóng đánh ra. Lý Hương Quân chỉ cảm thấy bóng mờ tử vong đang đánh tới mình, quả thực là tránh cũng không thể tránh, chỉ đành tế ra một tấm Ngũ phẩm hộ thuẫn.
Ầm... Ngũ phẩm hộ thuẫn bị móng vuốt sắc bén cào rách năm vết dài. Thân hình Diệp Trọng nhanh chóng thối lui, sau một khắc xuất hiện ở cách đó 10m. Trong không khí phát ra một mùi khét nhàn nhạt, lân giáp ở ngực Diệp Trọng có dấu vết bị đốt cháy, hiển nhiên Tiểu Tiểu một đòn kia đã đánh trúng hắn rồi.
Mặc dù như thế, Tiểu Tuyết và Tiểu Tiểu vẫn là đáy lòng phát lạnh, ba người liên thủ vậy mà không ngăn được Diệp Trọng một kích, hơn nữa Diệp Trọng trên cơ bản không bị tổn thương gì. Lý Hương Quân nắm chặt Hàn Băng kiếm trong tay, giờ này khắc này, lại cảm thấy cái chết gần đến thế, nếu như lại đến một đòn nữa, nàng không hề nắm chắc có thể ngăn trở.
Tiểu Tiểu hai mắt hiện lên một vòng hàn quang lạnh thấu xương, khí thế trên người vậy mà bắt đầu kịch liệt kéo lên, tóc dài buộc túm bỗng nhiên bay ra, nốt ruồi son tươi tắn trên mi tâm trở nên hư vô.
"Hương Quân tỷ tỷ, người cùng Tiểu Tuyết đi trước, ta ngăn cản bọn hắn!" Tiểu Tiểu quay đầu lại nói.
Lý Hương Quân ngạc nhiên một chút, nàng không biết Tiểu Tiểu dùng biện pháp gì mà thực lực vậy mà đang phi tốc tăng lên.
"Đi mau!" Tiểu Tiểu tóc dài bay lên, khí thế trên người còn đang kịch liệt kéo lên, nốt ruồi son trên mi tâm như ẩn như hiện, mười phần quỷ dị.
"Vậy ngươi cẩn thận đó!" Lý Hương Quân cùng Tiểu Tuyết hướng về một phương hướng khác nhanh chóng bỏ chạy.
"Thế này đã nghĩ chạy đi sao?" Hai gã cao thủ Luyện Thần kỳ của Sùng Minh quân cười lạnh ngăn lại đường đi.
"Muốn chết!" Thân hình Tiểu Tiểu nhanh chóng né tránh, vậy mà vượt lên trước ngăn ở trước mặt hai người, liền vung ra hai chưởng, yêu lực u lãnh chấn động khiến hai người bay ngang ra ngoài. Mà cùng lúc đó, Diệp Trọng cũng động, móng vuốt sắc bén lập tức từ sau lưng Tiểu Tiểu đâm đi vào.
Vạn dặm hành trình, mỗi câu chữ trong đây đều là tâm huyết độc quyền của Tàng Thư Viện.