Cuộc sống tại dị giới - Chương 1: Chapter 1: Cuộc đời thứ hai
[Liệu mình rồi sẽ thành ra như thế này mãi sao…?]
“... Con dậy chưa? Nay con có lên trường không?”
Giọng mẹ vang vọng phía ngoài cửa, hơi khàn vì gọi nhiều lần. Tôi nhăn mặt lại, kéo mền trùm kín đầu như muốn chặn hết mọi âm thanh đang chen vào thế giới nhỏ bé mà tôi cố nhốt mình suốt mấy tháng nay.
Aizzzz… Bà già phiền chết đi được. Bộ bả không biết tôi bỏ học rồi sao?
Cuối cùng tôi cũng lết xuống giường, chân chạm sàn lạnh ngắt khiến toàn thân hơi rùng mình. Căn phòng tối om, chỉ có khe sáng nhỏ xuyên qua rèm cửa bụi bặm, hắt lên đống đồ hỗn độn vương vãi khắp nơi. Tôi đảo mắt qua đồng hồ trên bàn.
“F*ck… tám giờ sáng rồi? Kêu dậy giờ này thì lên trường cái chó gì nữa. Mệt muốn chết.”
Tôi xoa cổ, khịt mũi. Mùi ẩm mốc, mùi đồ ăn bỏ quên, dây điện, quần áo… tất cả hòa thành một mớ hỗn hợp nhức đầu. Khụ… khụ. Chỉ một hơi thở mạnh cũng đủ làm bụi bay mù mịt.
Căn phòng này… đã lâu lắm rồi mẹ không còn bước vào. Không phải vì mẹ không muốn, mà vì tôi không cho phép. Có những khoảng thời gian, chỉ cần nghe tiếng mẹ gõ cửa, tôi đã thấy khó thở.
Cốc cốc.
“Mẹ để đồ ăn trước cửa nha! Con ăn sớm kẻo nguội.”
Như mọi lần, tôi không trả lời. Không phải vì ghét mẹ. Chỉ là… tôi không muốn đối diện với ánh mắt quan tâm ấy. Ánh mắt khiến tôi thấy mình trở nên tệ hại, vô dụng và nặng nề hơn.
Tôi biết ba mẹ đã cố gắng, cố rất nhiều để kéo tôi ra khỏi cái vũng bùn đen tối này. Ba từng đề nghị chuyển trường-bắt đầu lại ở nơi người ta không biết gì về tôi. Không biết chuyện tôi từng bị bắt nạt, không biết chuyện tôi lộ clip nhạy cảm, không biết chuyện tôi sợ hãi loài người.
Nhưng rồi…
Tôi muốn được yên.
Khoảnh khắc ấy, tôi đấm mạnh vào tường. Không mạnh đến mức làm sưng tay, nhưng đủ để da đỏ lên.
“Nay có bạn trong lớp mang bài tập tới đó nha con! Mẹ để ở đây luôn!”
Lớp trưởng vẫn đều đặn mang vở đến mỗi ngày, như thể chưa từng có sự đứt gãy nào trong cuộc sống của tôi. Cậu ấy kiên nhẫn hơn tôi nghĩ.
Tiếng chân mẹ xa dần. Khi chắc chắn không còn ai ngoài hành lang, tôi mới hé cửa. Trên nền đất là phần cơm còn nóng, hơi nước bốc lên phảng phất, đi kèm tập bài vở mới tinh.
Không hiểu sao, một cảm giác vừa ấm, vừa nhói, vừa tội lỗi len vào lồng ngực.
Thôi… để mai tính tiếp.
Tôi tự an ủi bản thân bằng câu nói quen thuộc. Nó như cái phao cứu sinh giả tạo mà tôi bám lấy suốt bao tháng trời.
Tôi nhìn mình trong gương. Tóc dài đến mức che nửa mặt; cằm nhọn, má hóp lại, quần áo nhăn nhúm. Cơ thể cao 1m67 của tôi vốn cân đối, nay trông càng dài càng gầy, như thể sắp biến mất.
“Tệ thật…”
Tôi lẩm bẩm, vuốt mấy sợi tóc rối bù.
Tôi mở tủ, thấy bộ đồng phục trường mới được treo kỹ. Lấy ra ướm thử-trông kỳ cục đến lạ. Một kẻ cả tháng không rời khỏi phòng, đột nhiên mặc đồng phục tinh tươm, trông chẳng liên quan gì đến nhau.
Tôi thở dài, treo nó lại. Nhưng lần này, tôi không chỉ ném nó lên móc như mọi khi. Tôi treo ngay ngắn.
Rồi tôi ngồi vào bàn học, mở tập vở lớp trưởng mang tới. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi muốn làm gì đó có ích-dù chỉ một chút.
Rengggg…
Âm thanh báo thức quen thuộc vang lên.
Tôi bật dậy, ngáp một hơi dài. Đồng hồ chỉ 6 giờ 30. Tôi cảm thấy… nhẹ đầu hơn. Căn phòng vẫn bừa, nhưng tâm trạng tôi ổn hơn ngày hôm qua.
Tôi xếp lại giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt, vuốt tóc gọn gàng. Rồi bước xuống lầu.
Chẻn!
Tiếng bát rơi vỡ. Mẹ tôi đứng như trời trồng, mắt mở to.
“C-Con… đi đâu vậy?!”
Mẹ còn trẻ, chỉ ngoài 30, nhưng đôi mắt đã thâm quầng vì lo toan. Nhìn vẻ mặt bà, tôi thấy tim mình nhói lên một nhịp.
“Nay… con tính đến trường.”
Ngay lập tức, một tràng câu hỏi dồn dập:
“Con có cần mẹ chở không? Con có muốn ăn sáng trước không? Mẹ có nấu cơm trưa rồi nè! Hay chiều hãy đi học? Hay con muốn món gì đặc biệt không?”
Bà vui đến mức giọng run run. Chỉ cần tôi đi xuống nhà thôi, đã đủ làm bà mừng rơi nước mắt.
“Không cần đâu. Con tự đi được.”
“Vậy ăn sáng nhé, đợi mẹ chút!”
Bà chạy vào bếp như một đứa trẻ. Lâu rồi tôi mới thấy mẹ tươi như vậy.
Ăn xong, tôi chuẩn bị đồ, chỉnh lại đồng phục. Trước khi bước ra cửa, mẹ đặt tay lên vai tôi.
“Hãy sống tốt, con nhá. Điều con làm hôm nay… có thể là điều con phải đối mặt ngày mai. Mẹ chỉ mong con bình yên và mẹ yêu con.”
Lời nói ấy khiến tôi khựng lại. Nó mang cảm giác như một lời tiễn biệt… nhưng tôi không hiểu tại sao mẹ lại nói thế.
Tôi đứng ở trạm xe buýt, dựa vào cột đèn, xem điện thoại. Bầu trời hôm nay âm u, gió nhẹ, đường xá vắng người hơn mọi ngày.
[…Ffrhdwjfefgrhj…]
Một câu nói kỳ lạ vang lên trong đầu. Tôi ngẩng lên.
“Cậu bé, xe buýt tới rồi đó.”
Tôi gật đầu cảm ơn. Đang bước qua vạch đường thì…
“Cướp!!! Ai đó giúp tôi bắt hắn với!”
Một nữ sinh hét lên. Đồng phục giống tôi-chắc cùng trường. Tôi lao theo bản năng.
“Đứng lại!”
Tên cướp liếc tôi, vừa chạy vừa bấm gì đó trên đồng hồ gắn trên chiếc túi. Tới ngã ba, hắn ném túi về phía tôi rồi biến mất vào dòng người.
“Này! Túi của bạn đây nè!”
Tôi quay lại-nhưng… không thấy cô gái đâu.
Kỳ lạ. Rất kỳ lạ.
Tôi tiến tới hỏi một người đang đi ngang:
“Xin lỗi, cho tôi….”
Người đó đi xuyên qua tôi.
Tôi sững người.
Bầu trời đột ngột tối sầm như ai tắt đèn. Tim tôi đập loạn. Tôi hét:
“Có ai không?! Nghe tôi không?!”
Tôi lao vào đụng mọi người-nhưng họ không hề cảm nhận được tôi. Người thứ 15, tay tôi xuyên qua họ hoàn toàn. Cơ thể tôi dần phát sáng.
[Cậu bé à…]
Một giọng nói mềm, trầm và quyến rũ như vọng lên từ đáy giếng.
“Ai?! Ra đây!!”
Không phản hồi. Chỉ là im lặng tuyệt đối, một sự tĩnh mịch lạnh sống lưng.
“Ai đó… làm ơn…”
Tôi quỵ xuống, hai tay bấu chặt nền đường tối đen.
“Đưa tôi về thực tại… Tôi chịu hết nổi rồi! Làm ơn…”
Bốp… bốp…
Xa xa, một người mặc đồ trắng, đeo mặt nạ bạc, đứng vỗ tay chậm rãi. Hắn búng ngón tay.
Tôi mở mắt ra.
Mùi thuốc, tiếng máy móc. Mọi thứ thật hào nhoáng.
Tôi đang ở bệnh viện.
Toàn bộ vừa rồi-đều là ảo giác mà chính tôi tạo ra.
Ngày hôm đó, vì áp lực học đường, vì sự cô lập, vì những điều không ai biết… tôi đã nhảy lầu tự tử. May mắn hay xui xẻo mà tôi không chết, chỉ bất tỉnh. Suốt bốn tháng tôi nằm viện, chỉ có y tá và bác sĩ lui tới.
Không một ai khác đến thăm.
Không một ai nhớ tôi.
Không một ai hỏi tôi sống hay chết.
Vậy nên… giấc mơ mà tôi nhận được trước khi chết, có lẽ là phần thưởng sau cùng. Một gia đình yêu thương tôi. Một người bạn đồng hành. Và thứ mà cả kiếp này tôi chưa từng cảm nhận rõ ràng đó là sự quan tâm.
Bíp… bíp… bíp…
“Bác sĩ! Bệnh nhân 710 nguy kịch!”
“Huyết áp tụt! Chuẩn bị máy sốc điện!”
Giọng họ xa dần. Tầm nhìn mờ đi.
Ồn quá…
A, mà kiếp này mình còn chưa nắm tay gái bao giờ. Chắc để kiếp sau vậy…
Hình ảnh đứa em trai hiện lên trong đầu tôi. Nụ cười của nó… đã lâu rồi tôi chưa thấy.
Tôi muốn gặp nó lại một lần nữa.
Nhưng…
Tim tôi ngừng đập. Máy đo sinh mệnh chạy một đường thẳng.
Ý thức của tôi trôi bồng bềnh trong khoảng không vô tận. Không ánh sáng, cũng không bóng tối — chỉ là một khoảng trống mênh mông nơi mọi cảm giác như bị xé rời khỏi cơ thể. Tôi không còn biết mình là ai, đang ở đâu, hay thời gian đã trôi được bao lâu. Có khi chỉ một khoảnh khắc, nhưng cũng có thể là hàng giờ, hàng tuần… hoặc hàng năm.
Cảm giác đầu tiên tôi nhận được là… nhẹ. Nhẹ đến mức tôi tưởng rằng bản thân đã tan ra thành những hạt bụi vô hình. Không còn trái tim nặng trĩu, không còn những cục u đè xuống ngực mỗi buổi sáng, không còn những tiếng nói âm ỉ trong đầu buộc tôi tự trách móc mình. Mọi thứ đều trở nên mơ hồ như một giấc mộng dài mà tôi đã ngủ quên suốt hàng thế kỷ.
Giữa khoảng trống ấy, một thứ ánh sáng mờ nhạt bỗng khẽ lay động, giống như ai đó đang thắp lên một ngọn nến giữa căn phòng đen kín. Ánh sáng ấy không chói lòa, mà dịu dàng đến mức khiến người ta muốn lại gần, muốn chạm vào nó để chắc chắn rằng mọi cảm giác này là thật.
Tôi cố di chuyển, nhưng nhận ra mình không còn cơ thể. Tôi chỉ là… một điểm ý thức. Một tia suy nghĩ lơ lửng giữa hư không.
“Mình chết rồi sao?”
Câu hỏi vang lên trong tâm trí mà không cần lời nói.
Ngay khi ý nghĩ ấy xuất hiện, ký ức ùa về như một đoạn phim bị tua ngược:
Mẹ gục đầu bên giường bệnh, đôi vai run run vì kiệt sức…
Những tiếng máy móc kêu bíp bíp đều đều…
Hình ảnh các bác sĩ bước vào phòng…
Cơ thể tôi lạnh toát, bàn tay mẹ cố siết lấy nhưng không còn lực…
Tất cả như những mảnh vỡ, cứ thế trôi qua trước mắt. Tôi muốn đưa tay níu lấy mặt mẹ, muốn nói với mẹ rằng tôi xin lỗi, nhưng tay tôi không còn nữa, giọng nói tôi cũng chẳng thể phát ra.
Tôi… đã thực sự rời bỏ mọi thứ mình từng có.
Trong sự tĩnh lặng ấy, tôi cảm nhận được một nỗi đau âm ỉ — không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau dằn vặt, như thể tôi đang nhìn lại cuộc đời người khác chứ không phải của chính mình. Một cuộc đời mà kết thúc quá sớm, quá vụn vỡ.
Thế rồi, giữa dòng suy nghĩ hỗn loạn, ánh sáng trước mặt bỗng nở rộng. Nó không còn là một đốm sáng bé nhỏ nữa, mà trở thành một cánh cửa sáng rực, chậm rãi mở ra trước mặt tôi.
Một giọng nói vang lên-không phải từ bên ngoài, mà như phát ra từ sâu trong chính ý thức của tôi. Giọng nói ấy vừa xa xôi vừa gần gũi, như thể đã tồn tại từ rất lâu trong tôi nhưng đến bây giờ mới lên tiếng.
“Cậu vẫn chưa kết thúc. Đây không phải là điểm dừng.”
Tôi giật mình.
“Ai… ai đó?”
Không có câu trả lời. Chỉ có ánh sáng vẫy gọi.
Và rồi, gió nổi lên.
Không phải gió thật vì tôi không còn cơ thể nhưng nó mang cảm giác của gió: mát lạnh, thanh khiết, như thể đang muốn mang tôi đến một nơi khác. Tôi bị hút vào cánh cửa ánh sáng mà không thể chống cự. Nhưng lạ thay, tôi không hề sợ. Sau cùng, tôi không còn gì để mất. Nếu đây là kết thúc, tôi muốn biết nó ra sao và nếu đây là khởi đầu… có lẽ tôi sẽ được sống thêm một lần nữa.
Ánh sáng nuốt trọn tôi.
Trong khoảnh khắc đó, một chuỗi hình ảnh lạ lẫm hiện lên:
Bầu trời tím rực với hai mặt trăng treo lơ lửng…
Một thành phố cổ kính với những tòa tháp cao vút…
Binh lính mặc giáp bạc, những cỗ xe kéo bằng sinh vật kỳ lạ…
Những dòng chữ xoáy trên nền đá, như một thứ ngôn ngữ chưa từng tồn tại ở thế giới cũ…
Tôi không hiểu tại sao mình thấy được những điều này. Chúng không phải ký ức của tôi, nhưng lại thật đến mức khiến tôi rùng mình.
“Đó… là thế giới nào?”
Tiếng nói kia lại vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn:
“Một nơi mà cậu sẽ bắt đầu lại.”
Không gian xung quanh biến động. Tôi cảm nhận được một lực kéo mạnh mẽ, như ai đó đang cố nhét ý thức của tôi vào một chiếc chai nhỏ xíu. Tôi chưa kịp phản ứng lại thì một sức nặng đè xuống, khiến tôi ngạt thở.
Đầu óc tôi quay cuồng.
Tôi cố mở mắt hoặc tôi tưởng mình đang mở mắt, cảnh vật trước mặt dần trở nên sắc nét hơn.
Tôi thấy một bầu trời đỏ rực.
Tôi thấy những đám mây xoáy tròn như cánh cổng khổng lồ.
Tôi thấy một dòng thác năng lượng đang đổ xuống.
Và tôi đang rơi xuống đó.
Cảm giác rơi làm tôi hoảng loạn, một cảm giác quá quen thuộc với những giấc mơ hoảng loạn trước đây. Nhưng thay vì tỉnh dậy, tôi lại thấy mình rơi càng lúc càng nhanh. Tốc độ khiến tôi cảm tưởng mình sắp bị xé nát.
Tiếng nói kia lại vang lên, lần này mềm mại hơn:
“Đừng chống cự. Cậu sắp được sinh ra lần nữa.”
“Sinh ra… lần nữa?”
Trước khi tôi kịp hỏi thêm, cơ thể hay cái thứ giống như cơ thể mà tôi đang phát sáng. Tất cả biến thành trắng xóa.
Rồi đột nhiên…
Tôi cảm nhận được thứ gì đó đập thình thịch.
Nhịp đập.
Gần như… là nhịp tim.
Không phải nhịp tim của tôi.
Mà là nhịp tim của một cơ thể khác — nhỏ hơn, yếu hơn, nhưng sống động đến kỳ lạ.
Cảm giác của hơi ấm bao quanh.
Cảm giác của nước.
Cảm giác của sự bó buộc… như đang ở trong một không gian hẹp, mềm, nhưng an toàn.
Tôi bàng hoàng nhận ra:
Tôi đang ở trong bụng mẹ. Một người mẹ khác.
Tôi thật sự… đang được sinh ra lần nữa.
Cơ thể mới bắt đầu hình thành.
Ý thức của tôi hòa vào nó.
Từng sợi dây phức tạp của sự sống quấn lấy tôi, kết nối tôi với một thế giới mà tôi chưa từng biết đến.
Tôi nghe thấy những âm thanh mơ hồ bên ngoài: những tiếng nói trầm bổng bằng ngôn ngữ lạ, như những câu thần chú cổ xưa. Có lúc, âm thanh ấy mạnh đến mức khiến cơ thể bé nhỏ của tôi run lên, như thể bên ngoài đang xảy ra một nghi lễ gì đó.
Không ai biết rằng, trong cơ thể nhỏ bé ấy…
ý thức của một người đã chết một lần
đang dần tỉnh lại.