Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cuộc Phưu Thần Ký - Chương 1: Chapter 1: SỰ KẾT THÚC VÀ KHỞI ĐẦU

Ở một hành tinh xinh đẹp nào đó có một đất nước hình rồng be bé có một thành phố to to rất xinh đẹp có rất nhiều người tấp lập đi qua đi lại , có chị thì đang vội vén cái váy xuống để tránh những cơn gió mùa thu thổi qua , có anh thì đang chạy tụt quần đi làm để không phải đi làm muộn , có cô chú thì đang chở nhau đi chợ mua đồ dùng hằng ngày , còn mấy cháu con nít đang chạy đi học , còn mấy thanh niên thì đang ngồi trên vỉa hè ngồi uống nước chè thi thoảng làm bi thuốc nào cho buổi sáng tràn đầy sự nghiện ngập , trong cơn phê pha vẫn tranh thủ ngắm nghía những cô em xinh mơn mởn đang che váy lại trước những cơn gió hoặc đang che lại không cho mấy thằng dâm dê cứ nhìn chằm chằm đùi người ta...

Trong những thanh niên đang ngắm nghía những cái đùi mũm mĩm thì có một người đang ngồi thất thần trước những cái đùi trắng tinh như da em bé đang đi qua đi lại trước mặt như đang vẫy gọi thanh niên lao vào mà húp , nhưng không hắn cứ ngồi im dường như không quan tâm đến mấy cái đùi ngon ngọt của mấy em thiếu nữ mà hồi tưởng lại hôm qua uống rượu với những người anh em ở công ty để giải tỏa sau những ngày làm phọt cứt ra thì mới được mấy đồng để trang trải cuộc sống , đang uống say phơn phởn thì tự nhiên gặp ông tổ trưởng đi ngang qua ngứa mồm chửi mấy thanh niên . Không biết hắn chửi gì mà hắn bị nhân vật chính lao lên tẩn cho trận rồi được mời lên phường uống nước trà buổi tối cùng mấy anh cảnh sát .

Clm lúc đấy mình làm éo gì thế nhỉ ? Giờ bị đuổi việc thì giờ lấy l.n gì mà hốc ! CMM cuộc đời ... Thanh niên xui xẻo đấy chính là nhân vật chính của chúng ta tên là Trần Ngọc năm nay mới được 30 nồi bánh trưng đang làm tại công ty nào đó đang làm ăn ngon nghẻ thì tự dưng đấm ông tổ trưởng thế là bị đuổi việc .

- Hazz giờ tầm tuổi này thì công ty nào nhận vào làm đây , mà éo biết ông đấy nói cái con cak gì mà mình lao vào đấm thế nhể ...

Đang hồi tưởng lại những sai lầm tối qua thì có cái tay từ đằng sau đập nhẹ vào vai và nói :

- Thanh niên có uống nước gì không để chú mang ra chứ mày cứ ngồi từ sáng đến giờ chiếm hết chỗ của khách rồi !

Trần Ngọc quay người lại thì thấy ông chú chủ quán mặt hằm hằm nhìn mình kiểu mày mà không gọi nước thì bố cho mày cuộc đời nó được người ta gọi là màu hường thì thanh niên nhanh mồm trả lời :

- Dạ cháu xin lỗi ! Chú lấy cho cháu cốc nhân trần đi ạ !!

- Muốn uống thì nói nhanh cm đi cứ phải để người ta hỏi cứ như mình là ông chủ không bằng á !

Thấy thanh niên gọi nước thì ông chủ quán quay đi lấy nước nhưng vẫn chửi cho trận vì cả buổi sáng ngồi chỗm trệ trước quán lại còn vác chân chiếu ngũ tay lại còn gác lên ghế bến cạnh kiểu như tao là bố của chúng mày , khách nhìn thấy chạy hết cm nó rồi còn đâu ...

- Mọe ngồi nhờ tý cũng bị chửi !!

Thấy ông chủ quán đi ra chỗ khác thì lấy chiếc điện thoại ra tìm xem chỗ nào có đang tuyển người không mà vẫn không nhịn được chửi thầm vài câu thì giật mình thấy cốc nhân trần đầy đá đã để trước mặt mình ngước mặt lên thì thấy lão quán nước mặt hằm hằm vừa mỉm cười nói :

-Mày vừa nói cái gì đấy tao nghe không rõ , mày nói lại một lần cho tao nghe được không ?

Thấy thế Trần Ngọc sợ toát mồ hôi hột trong lòng thầm nghĩ cái l.n me pha nước mà nhanh thế chả nhẽ lấy nước của người khác đưa cho mình rồi trả lời :

-Đâu cháu có nói gì đâu ! Cháu chỉ bảo tầm này có công ty nào tuyển công nhân nữa không thôi !

-Tao cứ tưởng mày đang chửi tao , làm tao tính cho mày một bi thuốc lào tuyển chọn chứ ..

Nghe thấy lão nói thế Trần Ngọc khẽ run 1 cái ... Haha ! Làm gì có chuyện đó đâu chứ ... Nhưng trong làm thầm nghĩ mọe lão gần 60 chục rồi mà tai thính như chó thế !

-Ùm vậy thôi ! Thế uống nước hết bảo tao ..

-Dạ cháu biết rồi ạ !

Thấy lão đi rồi thì Trần Ngọc cũng dở chiếc điện thoại ra tìm việc xem có ai tuyển nữa không , nếu không có chắc đến mấy tuần nữa cơm không có mà ăn mà phải bốc cứt mà ngửi ..

-hazz sao chả thấy chỗ nào tuyển người thế nhỉ , kiểu này chắc kiếm việc ship bơ làm tạm mấy tháng vậy chứ kiểu này há hồm đuổi ruồi rồi ...

Đang ngồi uống nước vừa tìm việc thì ở đâu có bé gái tầm 8 tuổi chạy đến rồi giơ mấy tờ vé số ra chào hàng .

-Chú ơi ! Chú xem nay chú hợp mệnh gì cháu bán cho chú một vé để thay đổi cuộc sống nè ! Chú chọn xem nay toàn số đẹp không nè , chú mua nhanh nào không kẻo hối hận đó !

Nhìn trước mặt là 1 cô bé vô cùng đáng yêu gương mặt mũm mĩm , mang trên người quần áo hơi cũ được dùng qua nhiều năm trên tay còn cầm mấy tờ vé số đang chào hàng mình .

Đang định từ chối thì thấy thấy đôi mắt đỏ hồng như sắp khóc của cô bé kiểu chú mà không mua là cháu khóc cho chú xem nên Trần Ngọc vội lấy mấy tờ lật ra xem cũng như ủng hộ bé .

-Xem nào ! Sao mấy tờ vé số này lạ thế ... sao có in cả hình vua với hoàng hậu rồi cả siêu nhân nữa là sao ? Đã thế còn siêu nhân đỏ , xanh , vàng ,....

Cháu có phải đang tính lừa chú phải không ? Tuy chú không mua vé số lắm nhưng mấy tờ này không phải rồi ! Thấy Trần Ngọc nói vậy thì cô bé cúi mặt ấp a ấp úng , ngón tay đan xen vào nhau rồi nhỏ giọng nói : " Mấy tờ vé số này cháu mới lấy từ chỗ xoát vé chứ hông phải cháu tự làm ra đâu "

Mặc dù biết cô bé đang nói dối nhưng tay vẫn đang lật xem có tấm vé nào hay hay không để mua , xem đi xem lại vẫn toàn thấy mấy anh em siêu nhân nên Trần Ngọc quyết định lấy cái tấm vé hình vị vua trên đầu đang đội vương miện , bên dưới thì đầy mỹ nhân ngước nhìn , nhìn thấy hay hay lên định ra hỏi xem tờ này bao nhiêu tiền rồi mang về ...

Cầm tấm vé vị vua trên tay đang tính hỏi xem bao nhiêu tiền thì không thấy cố bé kia nữa , cả đống anh em siêu nhân lúc trước cũng không thấy nên giật mình hét toáng lên làm mấy người đang ngồi uống nước bên cạch cũng phải quay sang nhìn với anh mắt không mấy vui vẻ khi phải ngồi với thằng ngáo mới sáng sớm đã hét nên như ai đang cướp tiền của hắn vậy.

Trước những ánh mắt đang nhìn mình một cách phán xét thì Trần Ngọc quay lại xin lỗi mọi người rồi ngồi xuống mà lầm bầm chả nhẽ mình vẫn còn đang trong cơn phê mà ảo giác nhưng khi nhìn lại cái tấm hình vị vua trên tay thì chắc chắn đây không phải là ảo giác ...

Cách không xa chỗ Trần Ngọc đang ngồi thì bé gái thò mặt ra sau bức tường nhìn lại mà nói " cuối cùng cũng gặp được người rồi "

Ngồi được một lúc đến trưa thì thấy mông hơi tê đứng dậy tính tiền thực chất thanh niên ngồi quán người ta gần quán người ta mấy tiếng đồng hồ mà gọi đúng cốc nhân trần thấy hơi ngại lên đi về nấu ăn vì cả sáng đã hốc được cái cm gì vào mồm đâu .

Bước loạng choạng đi về trong đầu thì vẫn nghĩ lại cái cảnh buổi sáng mình đã gặp phải , trên tay thì cầm tấm vé nhắm nghía xung quanh xem nó có gì đặc biệt không mà mấy tấm vé kia biến mất chỉ còn tầm này trên tay , nhìn được một lúc thì chả thấy gì đặc biệt nên lấy cái ví rách nát ra nhét vào cho vào xem như nó là kỷ niệm đáng nhớ trong cuộc đời cậu .

Sắp về đến nhà thì nghe đâu tiếng tiếng xe máy vặn ga rú inh ỏi vang khắp khu phố , quay đầu lại nhìn thì thấy mấy thành phần trẻ trâu đang phóng xe nhanh về phía mình , đằng sau thì được mấy anh công an áo vàng , áo đen mặc trên người đang hộ tống mấy cháu về đồn uống nước chè tiện thể gọi các phụ huynh lên nói chuyện tình cảm giữa các cháu và bố mẹ ...

-Bọn ngáo này lại làm cái con m.e gì đấy , không cho người ta một ngày yên ổn được à !

- Thôi cứ tránh ra cho đỡ phiền phức , nhỡ may nó mất lái đâm vào mình thì có mà lên bàn thờ ngắm gà hỏa thân ../

Nói là làm Trần Ngọc nhanh nhẹn đứng qua một bên tránh các tai nạn xảy ra khi không cần thiết , nhưng người tính không bằng trời tính , bằng một cách phi diệu nào đó mà xe máy honda đang phóng nhanh thì bỗng dưng mất lái lao vào chỗ Trần Ngọc đang đứng ...

-Cái cmm bọn mày hết chỗ lao rồi à mà phải lao vào chỗ tao làm éo gì ?

-ĐÙNG một tiếng thì thấy đầu xe máy nát bét , người thì bay qua một nơi xe một nẻo , còn thanh niên xấu số của chúng ta thì đang nằm vắt vẻo trên chiếc oto nào đó ở gần cạnh , đầu thì chảy máu ướt đẫm 1 mảnh , đen không thể tả đã tránh đi rồi mà thế éo nào vẫn dính vào mới đau chứ , hazz đúng là đó khổ mà.

Thấy tai nạn sảy ra thì mấy anh công an nhanh dừng xe lại không đuổi theo những thành phần bất hảo kia nữa , cứu người quan trọng hơn .

-Nhanh gọi xe cấp cứu , có 2 người bị tai nạn xe , nhanh nên đưa họ lên bệnh viện ...

Thấy tai nạn xe máy nghiêm trọng thì người dân xung quanh cũng vội chạy lại cứu người , người thì gọi xe cấp cứu , người thì mang thuốc ra cầm máu , còn thế éo nào có người cầm cả chiếu ra đắp nữa ...

-Cháu thế nào rồi , có đau không cháu , còn có thể đứng dậy được không ?

- Nhà cháu ở đâu ? Để chú gọi về gia đình ....

Nghe thấy mọi người hỏi nhưng Trần Ngọc không thể trả lời được , đầu óc choáng váng , tay chân sước xát hết đau không kêu nổi thì nói gì đến chuyện trả lời mọi người ...

-Đau quá ! Chắc chết mất thôi !

-Cm cuộc đời , sáng thì bị đuổi việc chiều về thì bị người ta tông vào xe , sao số mình khổ thế nhỉ !

Vừa chửi thầm trong đầu thì mắt cũng không chịu nổi nữa mà từ từ nhắm mắt lại mặc kệ những người cô chú xung quanh đang lung người mình tỉnh dậy , tấm vé đang được nhét trong ví ở đằng sau đít bỗng dưng phát sáng một lúc thì biến mất như chưa có chuyện gì sảy ra ...

- Chỗ này là chỗ nào đây , mình chớt rồi à ?

-Sao khung cảnh này lại quen thuộc thế nhỉ ? Hình như mình đã xem qua trên điện thoại rôi !

-Sao tay mình lại bé lại thế này , rồi người đang bế mình lên là ai đây ?

Nhìn trước mặt một người phụ nữ lạ hoắc đang cố ru mình ngủ , không biết phải làm sao vẫn đang mơ mơ màng màng vì vừa nãy mới bị xe tông trúng đầu chắc vẫn đang bị ảo giác lên nhắm mắt lại để đầu óc cho nó tỉnh táo thì đột nhiên trong đầu vang lên một tiếng máy móc không có nhân tính hóa vang lên :

*Tinh ... Bắt đầu kết nối ... 1% ...10% ... 50% ... 100% kết nối hoàn tất . Chào mừng ký chủ , xin tự giới thiệu ta là hệ thống là người sẽ đồng hành sau này với ngài *

-Cái cm gì nữa đây...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free