(Đã dịch) Cực Phẩm Toàn Năng Cao Thủ - Chương 9398: Có vấn đề a
Diệt sát!
Vừa Hồng Phượng ra tay, khung cảnh trở nên vô cùng kinh hoàng.
Vô số hắc lôi xuất hiện. Những chiếc lông vũ hóa thành lôi điện đen kịt, xé gió lao thẳng về phía quân địch, xuyên thủng lớp hộ giáp của chúng. Cùng lúc đó, một lượng lớn thủy nguyên tố bao trùm lấy cơ thể đối phương. Lôi điện kết hợp với nước, uy lực càng trở nên khủng khiếp bội phần. Rầm rầm! Một cảnh tượng tựa chốn địa ngục. Chỉ trong khoảnh khắc, tất cả những người của Tống phủ đều trúng chiêu.
Đôi mắt Hạ Thiên ẩn chứa khả năng tính toán phi thường đáng sợ. Thoạt nhìn hắn chỉ đang trò chuyện cùng những người này, nhưng thực chất, hắn đang tính toán từng động tác tiếp theo, từng điểm yếu và mọi hành động của mỗi người. Còn đòn công kích của Hồng Phượng, thì lại nhắm thẳng vào những sơ hở đó. Thêm vào sức mạnh bất ngờ và kinh khủng, quả thực có thể hủy diệt tất cả.
– Chết tiệt, ta đã bảo phải ra tay trước mà! – Phi Thiên Minh Nguyệt thấy vậy cũng vội vàng nhập cuộc.
Hạ Thiên vỗ vai Thanh Vũ. Ban đầu, Thanh Vũ và đồng đội còn đang trợn tròn mắt, nhưng giờ cũng đã bừng tỉnh: – Giết!
Thanh Điểu cùng bốn người còn lại thì hoàn toàn ngỡ ngàng. Mới vừa rồi, bọn họ còn đang tính toán nên trốn từ đâu, đâu là điểm yếu nhất trong phòng thủ của kẻ địch, thậm chí còn nghĩ đến việc lợi dụng Hạ Thiên làm mồi nhử để bản thân thoát thân. Thế nhưng, mọi toan tính ấy, mọi suy nghĩ của họ đều hoàn toàn khác xa với thực tế. Thực tế là, bọn họ thậm chí chẳng cần làm gì, trận chiến đã gần như kết thúc.
– Cái gì? – Tống Nghĩa cảm thấy toàn thân tê liệt, sức mạnh Lôi chi lực đen kịt khổng lồ dường như muốn nuốt chửng lấy hắn. Hắn nằm mơ cũng không ngờ được một chuyện khủng khiếp đến vậy lại xảy ra. Cảnh tượng hiện tại thực sự nằm ngoài mọi dự đoán của hắn, một sức mạnh cường hãn không thể tưởng tượng nổi. Thanh Vũ khẽ động thân, trực tiếp xông tới trước mặt Tống Nghĩa. Vũ khí trong tay, trong nháy mắt đã đâm xuyên qua cơ thể Tống Nghĩa. Mặc dù Tống Nghĩa đã nhận ra, nhưng hắn lại không thể điều khiển được thân mình. Tử vong! Từng người một trong số lính của Tống phủ ngã xuống.
– Haizz! Sống yên ổn không được sao, cứ nhất định phải làm ra vẻ với ta! – Hạ Thiên lắc đầu.
Địa Bá Tiên đế cũng lắc đầu: – Sau này ta không theo đội với ngươi nữa đâu. Hắn vốn ghét nhất những cảnh giết chóc, vậy mà Hạ Thiên lại thường xuyên gây ra chúng.
– Lão đại, ngài cũng thấy đó, nếu ta không giết bọn họ, họ sẽ diệt sạch chúng ta mất. – Hạ Thiên nói đầy vẻ oan ức.
– Thôi! – Địa Bá Tiên đế thở dài. Mọi chuyện kết thúc. Ban đầu, ai cũng nghĩ đây sẽ là một trận đại chiến khốc liệt, nào ngờ lại chóng vánh đến vậy.
Ở nơi xa, một bóng người vừa định bỏ chạy. Hắn vốn muốn quan sát xem nơi đây đã xảy ra chuyện gì, nhưng rồi, thứ hắn chứng kiến chỉ là sự hủy diệt.
Thanh Điểu ngây ngốc đứng đó. Giờ đây, hắn hoàn toàn không biết phải nói gì. Hắn nhận ra mình vừa rồi thật sự quá ngu xuẩn, đã tự mình đưa ra những lời lẽ, những hành động kém cỏi đến vậy. Hối hận! Thanh Điểu giờ phút này hối hận vô cùng. Hắn cuối cùng đã hiểu con trai mình định nói gì với hắn. Hắn hận không thể tự vả vào mặt mình, tại sao lại không để con trai nói hết lời.
– Đại nhân, đã xử lý xong hết rồi ạ. – Thanh Vũ nói.
– Ừm! – Hạ Thiên khẽ gật đầu: – Đi thôi, chúng ta đến chỗ cây tiên thiên đại thụ xem sao!
Mấy người liền lập tức rời đi. Thanh Điểu liếc nhìn xung quanh rồi cũng bước theo.
Đạp! Đúng lúc này, Hạ Thiên chợt dừng bước, ánh mắt hướng về phía Thanh Điểu: – Ngươi không thể đi cùng ta!
– Ối! – Thanh Điểu sững người. Hắn cũng hiểu, lần này thật sự là lỗi của hắn.
Thanh Vũ định nói gì đó, nhưng khi thấy ánh mắt kiên định của Hạ Thiên, anh đành thôi. Anh cũng hiểu rằng phụ thân mình đã không còn cơ hội đi theo Hạ Thiên nữa.
– Đại nhân… – Hạ Thiên không nói thêm lời nào, mà cứ thế thẳng tiến.
– Lão đại, giờ phải làm sao đây? – Thanh Điểu nói với vẻ cực kỳ buồn bực. Hắn thực sự rất phiền muộn, lẽ ra hắn đã có thể cùng một siêu cấp cao thủ đồng hành, hoàn thành nhiệm vụ và lập được nhiều công lao hơn. Nhưng giờ đây, hắn chẳng còn gì cả. Tất cả chỉ vì sự tự cho là thông minh của chính hắn. Hạ Thiên cứ thế bước đi, hoàn toàn không có ý định mang theo hắn.
Hạ Thiên và đồng đội cứ thế không ngừng tiến về phía trước. – À phải rồi, Thanh Vũ, trong trữ vật trang bị này có gốc thượng thất phẩm tiên thảo, nó thuộc về Thanh phủ của các ngươi. – Hạ Thiên nói.
– Đại nhân, đây là ngài đoạt về, đương nhiên phải thuộc về ngài chứ ạ. – Thanh Vũ vội vàng đáp.
– Thứ gì nên về ta, thứ gì không nên về ta, ta vẫn phân định rõ ràng. – Hạ Thiên lắc đầu.
– Ối! – Thanh Vũ liếc nhìn trữ vật trang bị trên tay, rồi lại nhìn Long Miêu đang nằm trên vai Hạ Thiên, sau đó liền đưa thẳng gốc tiên thảo thất phẩm cho Long Miêu: – Tiểu gia hỏa này đáng yêu thế, vậy thì tặng cho nó đi. Mặc dù thượng thất phẩm tiên thảo là bảo vật, nhưng hắn tuyệt đối không thể mang nó về. Nếu không, khi trở về, cấp trên chắc chắn sẽ mắng hắn không biết chuyện.
– Ối! – Long Miêu sững người, ngước nhìn Hạ Thiên, như thể đang hỏi ý.
– Haizz! – Hạ Thiên thở dài: – Ngươi làm cái quái gì vậy?
– Đại nhân, nếu gốc thượng thất phẩm tiên thảo này là của con, vậy con đương nhiên có quyền tặng nó cho người khác chứ ạ. – Thanh Vũ nói.
– Ừm! – Hạ Thiên không nói gì thêm.
– Thật sự cho ta sao?! – Long Miêu reo lên đầy phấn khích.
– Đúng vậy, ngươi đáng yêu thế mà. – Thanh Vũ nói.
– Đúng, đáng yêu, ta rất đáng yêu mà! – Long Miêu vội vàng phụ họa.
– Thôi đi! – Phi Thiên Minh Nguyệt liếc nhìn Long Miêu. Trước đó, hắn khen Long Miêu đáng yêu thì bị nó mắng, còn giờ Thanh Vũ tặng cho nó thượng thất phẩm tiên thảo, khen nó đáng yêu, thì nó liền tự mình nhận là mình đáng yêu. Long Miêu cũng là đồng dạng liếc nhìn Phi Thiên Minh Nguyệt.
– Đi thôi, không ph���i nói ở sườn dốc đó có không ít người sao? Chúng ta đến xem tình hình bên đó thế nào, liệu có thể tìm được chút tin tức đặc biệt nào không, nếu có thể, thì dò hỏi thêm nhiều thông tin. – Hạ Thiên nói.
– Vâng, đại nhân! – Phi Thiên Minh Nguyệt đáp.
Long Miêu lúc này đã ngủ thiếp đi trên vai Hạ Thiên. Gần đây, nó đã hấp thu không ít bảo vật, trong cơ thể cũng tích lũy được rất nhiều lực lượng.
– Tiên thú ở đây ít thật đấy! – Phi Thiên Minh Nguyệt liếc nhìn xung quanh. Suốt chặng đường vừa rồi, họ hầu như không thấy con tiên thú nào.
– Có lẽ là sắp đến sườn dốc rồi. – Địa Bá Tiên đế nói.
– Ừm! – Hạ Thiên cùng mọi người nhanh chóng tiến về phía trước. Quả nhiên, ở đây hầu như không có tiên thú.
– Bên kia chính là sườn dốc rồi! – Thanh Vũ nói.
Mọi người nhìn sang. Quả nhiên, một sườn dốc khổng lồ hiện ra ngay trước mắt.
Hạ Thiên cũng nhìn về phía đó, lông mày khẽ nhíu lại: – Các ngươi chẳng lẽ không nhận thấy có chỗ nào đó không ổn sao?
– Chỗ không ổn ư? Ngài muốn nói đến việc không có tiên thú sao? – Thanh Vũ hỏi.
– Ta đã nói rồi, những nơi không có tiên thú, nhất định là địa bàn của độc trùng, độc thú, hoặc là hiểm địa! – Long Miêu mở choàng mắt nói.
Mỗi câu chữ bạn đọc được đều là thành quả lao động của truyen.free, xin hãy trân trọng.