(Đã dịch) Cực Phẩm Toàn Năng Cao Thủ - Chương 2496: Phi Vân thánh địa mở ra
"Duy Tâm!" Hạ Thiên yên lặng thì thầm. "Trên con đường tu luyện, duy tâm bất bại." Một vị đại trưởng lão nói. "Quả nhiên là một cường giả lừng lẫy." Hạ Thiên nhẹ gật đầu.
Hạ Thiên nhận thấy, Duy Tâm đi đến đâu, ngay cả môn chủ cũng phải khom lưng cung kính. Duy Tâm cũng lần lượt chắp tay đáp lễ với những người xung quanh, chứ không hề tỏ ra kiêu ngạo, hợm hĩnh.
Hạ Thiên nhận thấy, ánh mắt Thiên Trì kiếm quân toàn là sự đố kỵ.
Thiên Trì kiếm quân chẳng qua chỉ là ứng cử viên Địa Bảng. Mặc dù xếp hạng rất cao, nhưng hắn vẫn chỉ là ứng cử viên, chứ không phải một cao thủ Địa Bảng thực thụ.
Hắn cùng chân chính Địa Bảng cao thủ còn có rất lớn chênh lệch.
Thân phận và địa vị cũng hoàn toàn khác biệt.
Sau khi Duy Tâm và những người đi cùng đến nơi, rất nhiều người đều tìm đến thế lực của hắn để chào hỏi. Những người đi cùng hắn đều là người của Tru Tiên Thành, một thành thị cấp tám.
Hắn cũng chính là nhân vật đại diện tiêu biểu của Tru Tiên Thành.
Chỉ cần nhắc đến Tru Tiên Thành, tất cả mọi người sẽ nhớ đến cái tên Duy Tâm của hắn, bởi vì hắn thực sự quá nổi tiếng. Thậm chí, người bình thường cũng vì cái tên của hắn mà biết đến Tru Tiên Thành.
Hắn là kiêu ngạo của Cửu Châu.
Cũng là kiêu ngạo của Tru Tiên Thành.
Hạ Thiên không còn để tâm đến hắn nữa, mà tiếp tục tựa vào gốc cây, vùi đầu vào giấc ngủ.
Khò khè... Khò khè...
Đến đêm, Hạ Thiên bỗng cảm thấy có người ở bên cạnh.
"Mẹ nó!" Hạ Thiên vừa ngẩng đầu đã thấy một cái mặt to tròn xoe.
Lúc này, cái mặt to tròn đó chỉ cách hắn chưa đến năm centimet.
"Mẹ nó!" Đối phương bắt chước Hạ Thiên.
"Ngươi là ai vậy?" Hạ Thiên hỏi.
"Ngươi là ai vậy?" Đối phương lại bắt chước Hạ Thiên.
"Ngươi học tiếng ta nói đấy à?" Hạ Thiên quan sát kỹ kẻ này. Hắn ta tóc bạc nửa đầu, rối bời, mặt mày cáu bẩn, nhìn qua có vẻ hơi thần trí không ổn định. Chiều cao chừng một mét sáu, thân hình mập mạp.
"Ngươi học tiếng ta nói đấy à?" Đối phương vẫn bắt chước Hạ Thiên.
"Ta là heo." Hạ Thiên bất đắc dĩ.
"Ừ!" Đối phương gật đầu lia lịa.
"Mẹ nó!" Hạ Thiên hoàn toàn bó tay. Hắn cứ nghĩ đối phương sẽ tiếp tục học mình nói, ai ngờ đối phương lại trực tiếp gật đầu ngay tắp lự.
"Mẹ nó!" Đối phương lại tiếp tục ở đó bắt chước Hạ Thiên nói.
"Được thôi, ta cho ngươi học tiếng ta nói." Hạ Thiên mỉm cười.
"Được thôi, ta cho ngươi học tiếng ta nói." Đối phương vẫn bắt chư��c Hạ Thiên.
"Con cá rô rục rịch ra rạch róc rách, con rái cá ra rạch rình rập rình." Hạ Thiên nói xong, làm động tác mời mọc.
"Ắc!" Lần này đối phương im bặt.
Tắc tị!
Hoàn toàn bị đánh bại.
"Đi chỗ khác chơi đi." Hạ Thiên nói xong, nhắm mắt lại dưỡng sức.
"Ngươi lặp lại lần nữa!" Đối phương nói với vẻ hậm hực.
"Không nói nữa, dù sao ngươi thua rồi, đừng làm phiền ta." Hạ Thiên nói xong, lại tiếp tục ngủ.
"Không được, không được, ngươi phải chơi với ta!" Lão già đó nói xong, bắt đầu mè nheo ngay tại chỗ.
"Thôi được rồi, vậy thế này đi, chúng ta chơi một trò chơi vui nhé. Chúng ta sẽ xem ai động trước, ai nói chuyện trước thì người đó thua." Hạ Thiên nói xong, lão già vừa định nói gì đó thì Hạ Thiên lập tức hô lớn: "Bắt đầu!"
Quả nhiên có tác dụng.
Lão già ngồi yên bất động tại chỗ, không hề nói một lời nào, cứ thế nhìn chằm chằm Hạ Thiên.
Bởi vì Hạ Thiên hô quá nhanh, nên mọi hành động của hắn liền dừng lại tức thì. Hắn không phải đang ngồi trên mặt đất, mà là ngồi lơ lửng gi��a không trung.
Cái tư thế này cực kỳ khó chịu.
Sáng hôm sau, Hạ Thiên mở mắt.
"Ặc!" Khi nhìn thấy lão già bất động đối diện, hắn lập tức sững sờ người. Lão già này thế mà duy trì cái tư thế đó ngồi suốt một đêm! "Ta thua, ngươi thắng rồi. Ngươi không cần đi theo ta nữa, ta còn có việc chính phải làm."
"A!" Lão già hưng phấn nhảy chồm lên.
"Chết tiệt, lão già này có phải luyện công tẩu hỏa nhập ma không? Duy trì tư thế đó suốt một đêm, thế mà còn có thể nhảy dựng lên ngay lập tức." Hạ Thiên thầm nghĩ trong lòng. Hắn có thể khẳng định, ngay cả bản thân mình có duy trì tư thế đó suốt một đêm thì mình chắc chắn cũng không thể đứng dậy nổi.
"Đi thôi." Môn chủ Hồng Kiếm Môn liếc nhìn Hạ Thiên rồi cất tiếng gọi.
"Ơ kìa!" Hạ Thiên vừa quay đầu lại đã thấy lão già kia biến mất tăm.
Sau đó, họ liền đi thẳng đến lối vào Phi Vân Thánh Địa.
Lúc này, nơi đây đã đông nghịt người.
"Những người vào trong cần đi theo từng nhóm. Mỗi lượt ba cửa, nhiều nhất là ba mươi người có thể tiến vào." Môn chủ Hồng Kiếm Môn nhắc nhở.
Lúc này, những người phía trước đã bắt đầu đi vào.
Khoảng năm phút sau, nhóm người đầu tiên đi vào đã đi ra hết.
Hạ Thiên nhìn thấy trên đầu của bọn họ đều có một cái quang ấn, có người năm đạo, có người sáu đạo.
"Ở đây, đạt được công pháp cao cấp là một vinh dự, đồng thời cũng sẽ được người khác chú ý. Người khác cũng sẽ coi trọng sự phát triển của các ngươi hơn, điều này rất có lợi cho sự phát triển của môn phái. Vì vậy, bất kể là ai đạt được công pháp từ cấp bảy trở lên, đều phải khoe khoang một chút mới phải." Môn chủ Hồng Kiếm Môn nói.
Quả thật, công pháp từ cấp bảy trở lên chính là công pháp cao cấp. Có thêm một bản công pháp như vậy, thì tương lai thực lực tổng hợp đều sẽ được tăng cường, tự nhiên sẽ được người khác nhìn với con mắt khác.
"Vâng! Môn chủ, vậy quang ấn trên đầu bọn họ là cái gì vậy?" Hạ Thiên hỏi.
"Đó là đại biểu cho đẳng cấp công pháp. Nó có thể ẩn đi nhưng không thể sửa đổi được. Ngươi nhận được công pháp cấp mấy, trên đ�� sẽ hiển thị bấy nhiêu đạo quang ấn." Môn chủ Hồng Kiếm Môn nói.
"À!" Hạ Thiên nhẹ gật đầu.
Từng đợt người nối tiếp nhau tiến vào Phi Vân Thánh Địa.
Rốt cục, khi đợt người thứ mười đi ra, thì một bản công pháp cấp bảy đã xuất hiện.
Vừa thấy công pháp cấp bảy xuất hiện, tất cả mọi người tại hiện trường đều tiến lên chúc mừng. Hiển nhiên, đạt được công pháp cấp bảy cũng là một loại vinh dự.
Sau đó, đến đợt thứ mười lăm, mười sáu, mười bảy, đều xuất hiện công pháp cấp bảy.
Điều này khiến hiện trường lập tức trở nên náo nhiệt. Họ không ngờ lần này lại nhanh chóng xuất hiện nhiều công pháp cấp bảy đến thế, chuyện này tuyệt đối là một sự kiện lớn.
"Lần này thế mà xuất hiện nhiều công pháp cấp bảy đến vậy, chẳng lẽ sắp có công pháp cấp tám xuất hiện sao?" Một vị đại trưởng lão lẩm bẩm nói. Ông ấy cũng đã đến đây nhiều lần như vậy, chưa từng thấy công pháp cấp bảy xuất hiện với tần suất cao như lần này.
"Đúng vậy, lần này e rằng không đơn giản chút nào." Môn chủ Hồng Kiếm Môn cũng lẩm bẩm nói.
Ngay lúc đó!
Cấp tám công pháp xuất hiện.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào người đó.
Nữ Đế Tông.
Người đạt được công pháp cấp tám lần này là người của Nữ Đế Tông.
"Ha ha ha ha!" Tông chủ Nữ Đế Tông phá lên cười lớn, sau đó dùng ánh mắt âm hiểm nhìn về phía Hạ Thiên và những người khác, rồi làm động tác cứa cổ: "Sớm muộn gì ta cũng sẽ tiêu diệt Hồng Kiếm Môn các ngươi. . ."
Tất cả quyền lợi đối với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.