Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cục Điều Tra Tâm Linh - Chương 2: Chapter 2: Âm Dương Gặp Mặt

Hai ngày đã trôi qua kể từ vụ thảm sát man rợ tại ấp Tân Phú. Sáng sớm Trà Vinh vẫn đặc sệt sương mù, trời chưa đủ nắng để hong khô những vạt cỏ ven đê, cũng như chưa đủ để xua đi u ám trong lòng Trung úy Trần Mạnh. Vụ án như một cơn bão không thể lý giải: không dấu vết, không động cơ rõ ràng, không nhân chứng – chỉ để lại bốn cái xác bị xé nát như bị thú hoang cào cấu và một con búp bê bằng sứ đầy ám ảnh.

Mạnh là người của lý trí. Một cảnh sát trọng án mười một năm kinh nghiệm, từng mổ xẻ không dưới trăm hiện trường khốc liệt. Nhưng vụ này… không giống bất kỳ vụ nào trước đó.

Anh ngồi trong văn phòng, mắt chăm chú nhìn bức ảnh con búp bê bị vỡ – thứ duy nhất còn sót lại nguyên vẹn giữa hiện trường rợn người. Trên thân nó, các ký hiệu lạ được khắc sâu, vừa như chữ viết, vừa như bùa chú. Mạnh đã tra trong kho dữ liệu, hỏi cả phòng kỹ thuật hình sự – không ai nhận diện nổi đó là gì.

Ký ức mờ nhạt về một người bạn bỗng hiện về trong tâm trí.

Lý Hòa – người bạn thân cùng lớp thời trung học, gốc Hoa, hiện là giáo viên dạy Sử ở trường cấp hai huyện. Dù gắn bó với bục giảng, Hòa vẫn luôn mang theo mình một “thân phận khác”: hậu duệ đời thứ ba của dòng tộc Lý – pháp sư nổi danh ở miền Tây Nam Bộ suốt thế kỷ qua.

Ông nội Hòa từng là thầy pháp người Hoa được mời sang tận Campuchia để trấn yểm tại các ngôi chùa cổ, cha Hòa nổi danh trong giới ghe thuyền vì khả năng giải trùng ngải, trục vong. Lý Hòa không theo nghiệp hẳn, nhưng những năm tuổi trẻ, anh đã không ít lần chứng minh cho bạn bè thấy: cái gọi là tâm linh – tuy mơ hồ – lại tồn tại dai dẳng như chính hơi thở miền đất này.

Trần Mạnh cầm máy, bấm số. Tiếng chuông reo ba hồi thì đầu dây kia bắt máy. Giọng Lý Hòa vang lên, ấm áp và pha chút đùa cợt quen thuộc:

— Ủa, giờ này ai gọi? Đừng nói là công an lại cần giải ngải nha?

— Tao nè. Mạnh. Gặp nhau được không? Tao cần mày giúp vụ này.

— Ô. Công an mà cần tao thì chắc là...Gặp Quỷ rồi.

— Không đùa đâu. Nghiêm túc.

Im lặng một thoáng. Rồi Hòa nói nhanh:

— Cà phê quán Bến Tre ven sông nha. Tao tới liền.

---

Quán cà phê gỗ ven sông Cổ Chiên, nơi họ từng la cà hồi cấp ba, vẫn bình dị như xưa. Hòa xuất hiện trong dáng vẻ quen thuộc: bụng phệ, áo sơ mi trắng rộng thùng thình, quần tây sờn gối, tay ôm một cuốn sách Sử dày cộm, bước chân vừa lười biếng vừa hóm hỉnh.

— Nhìn mày như người mới rút từ trong đồn ra, mà trông cũng khác lắm rồi nghen. Mắt thâm, cà phê uống cạn, chắc ăn không ngon, ngủ không yên.

Trần Mạnh nhếch mép:

— Nhờ mày coi giùm cái này.

Anh đưa ảnh chụp con búp bê. Hòa chỉ liếc qua đã sững lại. Mắt hí bỗng mở to.

— Cái này là... “búp bê linh vật”. Là vật phong ấn. Tao từng thấy một bản tương tự trong gia phả bên nội.

— Phong ấn cái gì?

— Linh thể. Thường là những thực thể không thể tiêu diệt được. Chỉ còn cách giam giữ trong vật cụ thể – như tượng gỗ, bình gốm, hoặc búp bê. Cái này... phối hợp cả chữ Phạn và Khmer cổ. Rất hiểm.

Trần Mạnh rùng mình.

— Mày chắc chứ?

— Rất chắc. Tao từng thấy cái này lúc ông nội tao mất. Trong hòm tro của ổng, người ta để một con búp bê giống y chang – mặt không có mắt, tay ôm chặt một lá bùa vàng. Tao hỏi ba, ba chỉ nói: “Đừng chạm vào. Bên trong không chỉ là đất tro”.

Một làn gió thổi qua. Trần Mạnh đưa ly cà phê lên uống nhưng môi khô ran.

Hòa tiếp lời, giọng trầm xuống:

— Tao với mày từng trải qua một chuyện năm lớp 12, mày nhớ không?

— Cái chuyện ở nhà trọ cuối xóm?

— Ờ. Căn nhà trọ có cái giếng sau vườn. Bọn mình thuê học nhóm luyện thi. Đêm nào cũng nghe tiếng phụ nữ khóc. Mày lúc đó còn ra sau vườn tìm – rồi nôn mửa tại chỗ.

Ký ức ùa về như tia chớp. Hồi đó, căn nhà trọ cũ gần ruộng, giá rẻ nên cả nhóm thuê về ôn thi. Nhưng chỉ một tuần sau, mọi chuyện trở nên bất thường: tiếng khóc giữa đêm, mùi tanh nồng bất thường, đồ vật tự dịch chuyển...

Đỉnh điểm là khi Trần Mạnh đi vệ sinh lúc khuya và thấy một bóng người đứng sát mép giếng, tóc xõa dài che mặt, nhưng không có chân.

Sáng hôm sau anh sốt mê man. Cũng chính Lý Hòa mang theo chuông, bùa, và nước phép, trấn trạch cả căn nhà, đào cả đất quanh giếng. Cuối cùng, họ tìm thấy một chiếc lược và một túi vải nhỏ bên trong có nhúm tóc, được chôn ngay dưới nền bếp.

Sau hôm ấy, căn nhà yên. Và Trần Mạnh lần đầu tin – dù miễn cưỡng – rằng có những thứ không thể lý giải bằng khoa học.

Hòa ngả người trên ghế, mắt nhìn ra sông:

— Lần này cũng thế. Nếu con búp bê đó bị phá, rất có thể một “thứ” nào đó đã thoát ra. Nó là gì, tại sao lại bị phong ấn… thì cần truy về nguồn gốc. Tao nhớ có một câu chuyện cổ của người Khmer – nói về một ngôi chùa hang đã bị phong tỏa từ thời Pháp thuộc, nơi từng có pháp sư Khmer luyện “linh thánh thú” – những thực thể được hiến tế bằng máu người.

Trần Mạnh gật đầu:

— Tao cũng tìm thấy manh mối đó. Một vụ cháy năm 1972 xảy ra ở đúng căn nhà hiện trường, đúng ngày. Giống hệt lần này: bốn người chết. Có người già trong xóm nói đây là lời nguyền 18 năm.

— Không sai đâu. Tao từng nghe ba tao kể: ngày xưa, có một ngôi chùa cổ tên Bồng Lai, nằm sâu trong rừng tràm gần Kinh Ba Tàu, giáp ranh vùng biên Sóc Trăng. Chùa này từng bị niêm phong vì người trụ trì làm pháp sai lệch, luyện một linh thú bằng xác người. Dân làng chết không rõ nguyên nhân, cho tới khi ba pháp sư – một Việt, một Hoa, một Khmer – phối hợp trấn yểm.

— Chùa đó còn không?

— Có thể vẫn còn nền cũ. Nhưng giờ toàn rừng tràm, đầm lầy. Muốn vô phải đi bộ, mà đường chỉ người địa phương gốc gác mới biết. Tao có một ông bác từng đi tới đó. Để tao liên hệ.

Mạnh nhìn bạn. Dưới vẻ hài hước, Lý Hòa mang theo một kho tri thức âm dương mà Trần Mạnh luôn nghĩ mình không cần đến. Nhưng giờ đây, anh biết – để phá được vụ này, phải bước qua ranh giới logic, chạm vào thế giới mờ ảo kia.

— Mày đi cùng tao chứ?

— Dĩ nhiên. Nhưng nhớ chuẩn bị đầy đủ: đèn pin, muối, gương, nước bưởi, tượng Quan Âm nếu có. Còn lại, để tao lo phần bùa phép.

Trần Mạnh bật cười:

— Mày như con buôn âm dương ấy.

— Không đùa. Lần này, không chỉ là vụ án. Tao có cảm giác… mày đang đụng tới một lời thề bị lãng quên. Máu đã đổ lần thứ hai. Nếu không chặn lại, nó sẽ không dừng đâu.

Hai người đàn ông ngồi lặng trong nắng sớm, phía sau là dòng sông vẫn lặng trôi, phía trước là một hành trình đến nơi chưa từng có trên bản đồ pháp luật – nhưng lại là trung tâm của một thế giới đầy oan hồn, huyết chú và bí ẩn cổ xưa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free