(Đã dịch) Công Nghiệp Hóa Lĩnh Chủ - Chương 496: Cầu cứu
Chiếc xe ngựa lộc cộc tiến đến trước căn nhà gỗ. Trên xe, chiếc lồng tự động mở ra, người phụ nữ bên trong lồm cồm ngồi dậy, hoảng hốt bước xuống xe và đi vào nhà.
Frederick thầm nâng cao cảnh giác. Vừa rồi, Quạ Xám dường như không hề thực hiện bất kỳ thao tác nào, ít nhất là trên bề mặt.
Người phụ nữ đó bước đi, đôi mắt vô hồn như cá ướp muối, nhìn trống rỗng về phía trước. Nếu không phải cô ta vẫn còn thở, Frederick đã lầm tưởng cô ta là người chết.
Điều này càng khiến Frederick cảnh giác Quạ Xám hơn nhiều. Hắn từng nghe Psyche nói, trong phép thuật linh hồn có phương pháp khống chế hành động của người khác, nhưng rất tốn thiên phú và đòi hỏi sức mạnh bản thân. Nếu không đủ lực lượng, nó sẽ hoàn toàn phản tác dụng, nên rất ít người có thể sử dụng được.
Vì vậy, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhỡ đâu cô ta có đòn sát thủ nào đó có thể phản công khi bị dồn vào đường cùng.
Phó hiệu trưởng Đại học Wessonburg, Manue – chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực trừ độc bằng Tử Linh ma pháp, từng nói rằng, pháp sư Tử Linh có thể tạo ra sinh mệnh lực giả để tác động lên vật sống. Nó vừa có thể chế tạo sáu cái cánh gà, lại vừa có thể thúc đẩy vết thương mau lành.
Vì vậy, Frederick quyết định chờ xem. Tốt nhất là sau khi Kim Lệ và đồng đội đến, hắn sẽ ra tay đánh lén.
Người phụ nữ bị khống chế này chừng hai mươi tuổi, vóc dáng thấp hơn Frederick nửa cái đầu, tóc vàng mắt xanh. Cô ta mặc trang phục thợ săn màu đỏ, nhìn chất liệu thì hẳn là người có thân phận hiển hách. Trên tay cô không có bất cứ vật gì như nhẫn hay vòng tay để chứng minh thân phận, nhưng cúc áo có họa tiết đầu gấu.
Quạ Xám nói với người phụ nữ kia: "Cởi quần áo."
Người phụ nữ đó lập tức bắt đầu cởi cúc áo, chỉ chốc lát đã để lộ thân hình thon gọn giữa không khí lạnh giá.
Làn da của cô ta cho thấy xuất thân không phải phú thì quý. Frederick chú ý thấy cánh tay phải cô có một vết sẹo lớn, chắc hẳn đã rất nhiều năm rồi.
"Không tồi chứ?" Quạ Xám quay đầu hỏi Frederick, "Ta rất vừa ý cơ thể cô ta đó, ta muốn giữ cô ta bên mình."
Frederick nhất thời không hiểu cô ta định tiếp tục khống chế người phụ nữ này khi còn sống, hay là biến thành một xác chết hồi sinh.
"Đúng là rất không tệ." Frederick ra vẻ rất hài lòng, "Dùng để đổi lấy bộ áo lông kia thì quá đủ rồi."
Hắn mặc kệ những chuyện phức tạp đó, cứ cứu được một người thì hay một người.
Quạ Xám đột nhiên rất tức giận nói: "Hừ, đàn ông các ngươi đều là thích to con."
Frederick đã rất có kinh nghiệm đối phó kiểu phụ nữ như vậy. Hắn vòng tay ôm eo cô ta, cằm cọ cọ vào mái tóc dầu mỡ của cô, nói: "Ta cũng rất thích nàng mà."
Quạ Xám ban đầu giật mình khi bị hắn ôm vào lòng, mặt lập tức đỏ bừng, thấp giọng hỏi: "Thật không?"
Frederick áp gương mặt vừa rửa sạch của mình vào khuôn mặt đã lâu không rửa của cô ta, nhẹ nhàng nói: "Là thật mà."
Hắn cảm nhận được cơ thể Quạ Xám bắt đầu nóng lên và mềm nhũn ra.
Quạ Xám xoay người lại hỏi hắn: "Ngươi muốn làm sao chứng minh?"
Frederick hỏi ngược lại: "Nàng muốn ta chứng minh thế nào đây?"
Quạ Xám ngẩng đầu lên nói: "Ngươi hôn ta một cái."
Frederick lập tức nói: "Ta mấy ngày không đánh răng rồi, ta đi đánh răng trước nhé?"
Quạ Xám lập tức bật dậy, lo lắng hỏi: "Ta lâu rồi không tắm, bây giờ ta có phải rất hôi không?"
Frederick đương nhiên sẽ không nói thật là rất hôi, hắn đáp: "Không hề đâu."
"Tên tạp nham đáng ghét!" Quạ Xám lập tức nổi giận, chỉ tay vào Frederick, "Vừa rồi trong lòng ngươi chắc chắn đang cười nhạo ta là đồ con gái hôi hám, bẩn thỉu!"
"Đâu có." Frederick lắc đầu, "Vậy ta sẽ đi chuẩn bị nước nóng để tắm, rồi làm chút đồ ăn nhé."
Quạ Xám ngồi lên mặt bàn, khoanh tay, giận dỗi không nói lời nào.
Frederick cho rằng cô ta đã ngầm chấp thuận, bèn quay người rời khỏi nhà gỗ.
Chẳng bao lâu sau, người phụ nữ bị Quạ Xám khống chế cũng theo tới giúp múc nước.
Quạ Xám không cho cô ta mặc quần áo lại, khiến cô ta lạnh run cầm cập.
Bố cục của doanh trại này tương tự như cứ điểm bến cảng bên bờ sông, nhìn chung phù hợp với "Điều lệ phòng bệnh quân đội" do quân đội Wessonburg công khai xuất bản. Cách hồ không xa có vài cái giếng nước; xa nhất, bên cạnh giếng nước, là phòng tắm và nhà vệ sinh, nơi nước bẩn được trực tiếp đổ ra hồ.
Nơi đây có phòng tắm chuyên nấu nước nóng với vài bình nước nóng, thậm chí bên cạnh phòng tắm còn xây thêm một phòng xông hơi theo kiểu nhập gia tùy tục.
Người bị nhiễm độc không chạy qua khu vực này, nên coi như sạch sẽ.
Frederick vừa múc nước về để đun một ấm nước. Hắn dự định sau khi nước sôi sẽ lấy hai bình nước nóng về pha súp khoai tây ăn.
Bên phòng bếp có quá nhiều người chết, chưa khử độc nên hắn không dám tới gần.
Ngay lúc Frederick đang nâng ấm nước chờ nước sôi, người phụ nữ kia đột nhiên nói bằng giọng rất yếu ớt: "Vi... Sâm... cứu... ta..."
Frederick khẽ nheo mắt. Người phụ nữ này nói tiếng Đức, và giọng nói này dường như hắn từng nghe ở đâu đó rồi. Hắn cũng nhận ra trong đôi mắt cô ta phảng phất có chút thần sắc, tựa hồ đang giằng co.
Hắn khẽ gật đầu. Người phụ nữ kia dường như đã dốc hết sức lực tích trữ bấy lâu, sau đó lại trở về vẻ hai mắt vô hồn như cũ.
Frederick không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc cô ta là ai? Chẳng lẽ cô ta từng quen biết mình, nhưng hắn lại không có chút ấn tượng nào cả.
Trở lại nhà gỗ, Quạ Xám hung tợn nhìn chằm chằm Frederick hỏi: "Ngươi vừa rồi đối nàng làm chuyện gì?"
Frederick thầm nghĩ, Quạ Xám đã phát hiện việc cô ta vừa lấy lại ý thức trong chốc lát. Hắn nhớ Psyche từng nói loại ma pháp này sẽ mất đi hiệu lực dưới sự kích thích mạnh mẽ, bèn ngượng ngùng nói: "Vừa nãy, lúc chờ nước sôi, ta có ôm cô ta một cái."
"Gạt người!" Quạ Xám hừ lạnh một tiếng, "Ngươi khẳng định còn làm chuyện gì xấu!"
Nàng nói mặt lại đỏ lên, tựa như là nghĩ tới chuyện gì.
Frederick nói mình chỉ sờ qua hai lần, rồi bắt đầu chuẩn bị đồ ăn.
Hắn phát hiện ba lô của mình bị lục tung, ngay cả một ít tiền cất trong vách kép cũng bị lôi ra hết. Vài khẩu súng lục ổ quay, một ít dược phẩm và một con dao nhỏ đa năng được đặt trên áo lông; bát đũa và thức ăn thì được xếp riêng thành một chồng khác, còn quần áo của hắn thì bị ném thẳng xuống đất.
Frederick nhếch miệng, khỏi cần nghĩ cũng biết là Quạ Xám làm.
Nhưng cô ta lại coi đó là chuyện hết sức bình thường, còn hỏi Frederick lát nữa ăn gì.
Frederick đã chuẩn bị sẵn vài bộ bát đũa. Hắn lấy ba cái chén ra, mở một gói bột súp khoai tây, đổ vào chén rồi rót nước nóng vào.
Cái món bột khoai tây đơn giản này được làm từ khoai tây hấp chín, sau đó cho thêm đường, bơ và một chút muối, rồi khuấy thành bùn. Đem phơi khô, nghiền thành bột, cuối cùng ép thành khối. Phải khuấy một lúc mới ăn được, và cũng vừa lúc nguội bớt.
"Ngon quá!" Quạ Xám ăn thử một miếng xong lập tức đẩy mấy gói bột súp khoai tây trên bàn về phía áo lông.
Súp khoai tây được cho thêm không ít đường để cung cấp năng lượng. Trong năm nay, đồ ngọt vẫn còn rất khan hiếm, nên nhiều người giống như cô ta, ăn một lần là không thể dừng lại, ăn liền tù tì hai bát.
Frederick nói: "Nàng cũng cho cô ấy ăn chút gì đó đi."
Quạ Xám phất phất tay, để người phụ nữ kia cũng ăn đồ ăn, còn mình thì tiếp tục ăn bát thứ ba.
Frederick nhận thấy cô ta có vấn đề về tam quan (quan điểm về thế giới, giá trị và nhân sinh quan). Một mặt dường như không có khái niệm thiện ác, quen thuộc với việc bắt cóc và đồ sát như một thói quen; mặt khác lại có chút ngây thơ và táo bạo, dễ xấu hổ như một cô bé bình thường, đồng thời lại có đủ tự tin để làm những điều mình muốn.
Hai điều này rất mâu thuẫn, đoán chừng cô ta lớn lên ở một nơi không bình thường, hoặc là đang diễn kịch.
Toàn bộ nội dung đã qua biên tập này thuộc về truyen.free, không được sao chép khi chưa có sự cho phép.