Con Gái Của Bình Minh - Chapter 23:
Hôm nay đã là ngày cuối cùng có thể nghiên cứu về quỷ Oineros nên Flamourias rất khẩn trương, việc thường xuyên xuất hiện trước mọi người với cặp mắt thâm quầng chứng tỏ học giả đã nhiều ngày không ngủ.
Tuy mệt mỏi là vậy nhưng học giả vẫn không đánh mất sự tỉnh táo, phương thức an toàn duy nhất mà anh phát hiện ra vẫn luôn được bật, khiến con quỷ bắt đầu khó hiểu về nguồn năng lượng dồi dào kia từ đâu mà có.
“Này học giả, pháp lực của ngươi không cạn sao?” Nó hỏi lại cùng một câu lần thứ mười trong ngày, bất chấp sự im lặng xem như không nghe thấy của anh.
Dù sinh mệnh đang bị đe dọa, nhưng làm sao nó không tò mò cho được? Trong suốt dòng lịch sử, pháp sư mạnh nhất mà nó biết cũng chỉ có thể duy trì ma pháp cách thể với cường độ liên tục không quá một ngày, còn học giả mặt than kia thì đã hơn bốn ngày rồi!
“Ngươi chịu khó nghĩ xem: Tại sao ta lại phải trả lời ngươi?” Học giả thấy phiền nên không giả điếc nữa.
Con quỷ im lặng.
Học giả thổi một làn khói từ đống bột màu tím sẫm trên tay vào người quỳ trước mặt, tập trung tìm những mảnh vụn li ti lấp lánh hiện ra trong làn khói tím rồi gom chúng lại.
Trong quá trình quỷ Oineros gặm nhấm nạn nhân, những mảnh vụn không thể thấy bằng mắt thường lơ lửng xung quanh cơ thể chính là một phần của họ.
Sau khi xem xét kỹ mẫu tóc, da và móng tay của cơ thể Luka, Flamourias không thể tìm thấy điểm nào khác biệt so với người bình thường, cả việc không còn đủ thời gian nghiên cứu kỹ hơn nên đã định thiêu sống cả người lẫn quỷ trong ngày cuối cùng, nhưng thông tin mà đội trưởng kỵ sĩ Marcel mang đến đã khiến anh phải trộn bột ma thuật suốt đêm mới ra được thứ mình cần.
Không biết anh chàng tóc hồng đó đã đi đâu mà sau ngày nghỉ phép liền chạy đến nói với học giả điều không phải ai cũng biết. Nếu có thể tìm ra bí ẩn của những mảnh vụn này, không chừng tri thức của nhân loại về thế giới sẽ được bổ sung đáng kể.
“Ngươi gom chúng lại làm gì?” Con quỷ lại hỏi.
“Tò mò.” Anh đáp ngắn gọn.
Sau khi gom vào lọ thủy tinh đặc biệt, khói màu tan đi, những mảnh vụn lấp lánh được tụ lại một khối với nhau không tắt đi ánh sáng.
“Đây là…”
Con quỷ khinh bỉ xì mũi một tiếng rõ to.
Thật thô thiển, nhưng anh không ghét nó. Trong đầu anh chỉ có thôi thúc tìm cho ra sự thật.
“Nếu ngươi nói ra đây là thứ gì, ta sẽ cho ngươi biết nguồn gốc pháp lực của ta.”
“Ồ?”
Con quỷ nhếch mép thích thú. Nó tin rằng khi “nguồn gốc” của một loại tài năng khác biệt nào đó không còn là bí mật, chắc chắn sẽ có cách truy ngược về để giải quyết kẻ mang tài năng đó.
“Đây chỉ là vụn thức ăn vương vãi như con người ăn bánh mì thôi, chẳng có gì đặc biệt cả.” Con quỷ cười thật tươi, nó cảm thấy mình không hề lỗ chút nào.
“...”
Flamourias nhìn chằm chằm vào khối ánh sáng nhỏ bé trong lọ mà trầm ngâm một lúc lâu.
Đối với chúng chỉ là vụn thức ăn nên thông tin về nó không quan trọng sao?
Mong là con quỷ Oineros nào cũng đần độn như tên này.
“Tới lượt ngươi rồi đấy. Do đâu mà ngươi có lượng pháp lực lớn như vậy?”
Lời nói của nó làm anh thoát khỏi suy nghĩ cá nhân. Học giả đậy nắp lọ thủy tinh, cẩn thận bỏ vào túi áo, quay người chậm rãi tiến đến phía cửa.
“Vì nó không đến từ bản thân ta, chỉ là đồ vay mượn mà thôi.”
“Hô, ta biết ngay mà! Vay được từng đó pháp lực, chắc chắn cái giá phải trả rất đắt nhỉ? Có cần ta lấy lại cho ngươi thứ đã mất không?” Nó khẽ liếm môi, biết đâu có thể lợi dụng khiếm khuyết ấy của học giả để thoát khỏi đây?
“Không cần đâu, có người đã trả thay cho ta rồi.”
Flamourias bước hẳn ra ngoài, rõ ràng không có ý định kể chuyện, để lại con quỷ nhíu mày khó chịu bên trong.
Anh nói với một kỵ sĩ đang đứng ngoài cửa trò chuyện cùng hai vệ binh canh gác.
“Ngài có thể đi mời đội trưởng kỵ sĩ qua đây giúp tôi được không?”
“Được, nhưng cậu ấy thế nào rồi?” Gương mặt kỵ sĩ tràn đầy lo lắng.
Anh lắc đầu: “Không khả quan mấy, nhưng có phát hiện mới, phải thử mới biết được.”
oOo
Mùa đông đã cận kề mà ngân sách vẫn chưa đủ để Helen có thể buông lỏng bản thân, còn may lương của đội kỵ sĩ tạm thời bị cắt nên mới trả được tiền cho người nhà các vệ binh đã hy sinh.
Những món đồ có giá trị còn lại mà nàng sở hữu đều không thể bán được.
Chẳng hạn như cây bút lông viền đỏ được trang trí bằng vàng và đá quý mà nàng vừa đặt xuống, nó làm từ lông vũ của tộc Huyền Thiên Điểu sống trên trời cao, những chiếc lông quý giá này là quà ngoại giao của họ với các vị vua của nhân tộc, dân thường bị cấm tiếp xúc.
Huy hiệu bạch kim chạm khắc hình mặt trời to bằng lọ mực đang nằm trong hộp lại là tín vật chứng minh thân phận Công tước của quốc gia, dù là trộm hay thương nhân, có bị thểu năng trí tuệ mới đụng tới.
Còn những cây hoa cỏ quý hiếm đắt tiền thì bán cho ai ở cái chốn khỉ ho cò gáy này? Chưa kể chúng lại toàn sinh mệnh nhạy cảm khó trồng, chúng thích chủ mới thì việc di dời rất thuận lợi, nếu không sẽ lăn ra héo ngay lập tức khi bị đổi chỗ ở đột ngột.
Nhìn những thứ đặc quyền sở hữu không thể bán đi kia khiến nàng càng chán nản, đến thường phục mùa đông cho bản thân nàng còn chưa chuẩn bị được.
Đột nhiên Helen nghĩ tới, ở hoàng cung lẫn tòa tháp nàng vẫn có đủ y phục bốn mùa, nhưng trong rương y phục mang theo của mình không có quần áo mùa đông. Chẳng lẽ lúc tới thủ đô đón nàng, bọn hầu gái này đã nhận lệnh không để nàng sống tới mùa đông hay sao?
May mà có Hilda…
Mải vẩn vơ suy nghĩ mà không để ý Hilda đã đặt tách trà xuống trước mặt nàng từ bao giờ.
“Tên hôn phu của cô lại biến mất rồi à?”
“À, chàng ấy bảo cơ thể thực vật kia cũng cần ngủ đông, nên mùa này chàng sẽ ít xuất hiện để tiết kiệm năng lượng.”
“Nhưng anh ta vẫn đi học đều đặn, có vẻ rất nghiêm túc trong việc lấy cô đấy. Cô thấy anh ta thế nào?”
Trông Hilda khá hứng thú khi nói về chuyện tình cảm của nàng và tiên linh. Lúc này nàng thấy cô ấy cũng chỉ là một thiếu nữ mới lớn thích nghe chuyện lãng mạn.
Mới có một tuần nhưng ai cũng khen ngợi sự chăm chỉ của tiên linh, dù không hiểu gì nhưng vô cùng chịu khó học hỏi, chịu đựng sự nghiêm khắc không cần thiết từ Owen mà không than một lời.
Quả nhiên, chưa ai nhìn ra hắn chỉ đang tò mò và thích học hỏi mà thôi, chẳng liên quan gì đến tình cảm cả. Từ những lời hắn nói, nàng hiểu rằng vị trưởng tộc kia đã ngăn cản hắn qua lại với loài người, chỉ khi nào có một hôn thê là con người thì mới lách được luật lệ ấy, đây chính là sự “bồi thường” mà mẹ nàng đã hứa.
Niềm đam mê tìm hiểu của hôn phu khiến nàng nhớ lại lúc mình vừa được người hầu nhìn nhận là công chúa đích thực, chỉ mong giờ học có thể kéo dài đến đêm.
“Ta và chàng ấy vẫn đang tìm hiểu nhau, ta cũng rất nghiêm túc trong việc này. Còn cô thì sao? Đã từng để ý ai chưa?” Nàng hỏi ngược lại.
Hilda hơi ngẩn ra một lúc, sau đó thì nhắm mắt thở dài, đưa tay mân mê sợi tóc mai.
“Thì cũng từng có, nhưng người tôi thích không thích tôi, còn những kẻ theo đuổi tôi lại chẳng có tên nào ra hồn, thật xui xẻo.”
Tiếp theo như thế nào thì chẳng cần phải hỏi nữa, việc cô ấy trở thành tội phạm truy nã đã quá rõ ràng rồi. Ở cùng nhau chưa lâu nhưng không chỉ nàng mà đội kỵ sĩ còn biết cô ấy giết người không ghê tay, không có cảm giác tội lỗi, không khó đoán bản án của cô ấy không phải tử hình thì cũng là chung thân. Luật pháp nghiêm minh nhưng cũng rất hà khắc, tử tù và tù chung thân địa vị còn tệ hơn cả nô lệ.
Không có thân phận của nàng che chở, với gương mặt thanh tú đó, Hilda hoàn toàn không có tương lai nào sáng sủa cả.
Nếu được chọn, nàng sẽ không mở lời với tội phạm đáng sợ như Hilda, nhưng cô ấy đã trở thành ân nhân của nàng, chỉ có thể cố gắng làm quen và hướng cô ấy đi về con đường đúng đắn mà thôi.
“Hilda cũng có điểm đáng yêu đấy nhỉ?”
“Hả? “Cũng có”? Ý cô là tôi tệ lắm nên nhìn kỹ mới thấy được sự đáng yêu của tôi?” Hilda bực mình véo nhẹ bắp tay đã phát triển tí thịt của nàng.
“...”
Thất bại rồi.
Sao tên em trai đó khen hầu cận là người ta đỏ mặt ấp úng, đến nàng lại bị chất vấn ngược thế này?
“Thưa ngài Công tước.”
Tiếng gọi ngoài cửa khiến cả hai giật nảy mình, Hilda liền buông tay, cầm khăn chạy đến lau kệ đựng tài liệu trong góc phòng.
“Vào đi.”
Kỵ sĩ tóc hồng bước nhanh vào, anh nghiêm chỉnh hành lễ rồi mới thể hiện sự vội vã cho Helen thấy.
“Thưa ngài, tình hình kỵ sĩ bị quỷ Oineros nhập đã có chuyển biến, ngài Flamourias đã mời tôi đến nhưng trước khi đi tôi muốn xin mời ngài theo giúp đỡ.”
Suýt nữa thì nàng quên hôm nay là ngày cuối có thể giam quỷ Oineros. Helen vẫn nhớ người kỵ sĩ tóc xanh lam ấy, đó là kỵ sĩ đầu tiên mà nàng gặp vào lần đầu đi xem lãnh địa.
“Các anh đang định làm gì?”
“Tôi nghĩ là chúng tôi sắp thử một ma pháp mới, nếu có chuyện ngoài tầm kiểm soát xảy ra sẽ rất cần đến quý tộc cấp cao ạ.”
Owen là quý tộc hạ cấp, trừ sức mạnh kinh người và đường kiếm tuyệt hảo thì khả năng kháng ma thuật chỉ đủ để bảo vệ bản thân. Marcel xét đến lượng ma pháp mà mình và Flamourias có, liền kết luận rằng một mình hắn hoàn toàn không thể giải quyết được.
Ở lãnh địa khác, chuyện quản lý ma pháp mới của pháp sư này luôn do quý tộc trung cấp ở địa phương đảm nhiệm, không phiền tới lãnh chúa. Nơi đây lại chỉ có một mình nàng, muốn rảnh rỗi cũng không được.
“Ta rất sẵn lòng.”
Hiện tại Helen không muốn mất kỵ sĩ nào cả, quân số của họ quá ít, dẫn đến bất kỳ một tổn thất nào cũng vô cùng lớn, nàng muốn tận lực cứu anh ta.
Đoạn đường đến cây thất nữ không xa lắm, nhưng để đảm bảo sức khỏe của lãnh chúa, họ buộc nàng phải dùng xe ngựa, không được chạy bộ như đêm đó.
Flamourias hơi ngạc nhiên khi Marcel đến cùng lãnh chúa, anh cứ nghĩ nàng cùng lắm chỉ tới tiễn tang vào cuối ngày thôi. Nhưng không sao, nàng đến càng tốt, để nàng chứng kiến thì số nội dung mà học giả phải viết báo cáo sẽ giảm đi nhiều.
“Ngài Marcel, thông tin của ngài thật quý giá. Tôi đã gom những thứ bị rơi ra từ cơ thể ngài kỵ sĩ ấy, các vị nhìn xem.”
Mảnh vụn tụ lại với nhau trong lọ thủy tinh tỏa sáng lấp lánh và dịu dàng. Marcel cầm lên, ghé sát vào mắt mình quan sát.
“Mảnh ký ức và linh hồn lẫn vào nhau, nhưng chưa chết hẳn nên mới bay quanh cơ thể muốn chui trở vào. Cậu ấy sẽ liên tục bị nhai nát thế này cho đến chết hay sao?”
Kỵ sĩ tóc hồng siết chặt lọ thủy tinh, hít sâu vào một hơi. Quỷ Oineros đã luôn là vấn đề nhức nhối của cả thế giới. Chúng đã xóa sổ nhiều nền văn minh trong suốt dòng lịch sử, nếu không có các Băng Dực Long làm nhiệm vụ thu gom và lưu trữ thông tin về thế giới thì những đất nước ấy đã chìm vào quên lãng mãi mãi như chưa từng tồn tại.
“Tôi chuyên về trận pháp nên không rõ lắm ma pháp tác động tới linh hồn. Ngài hãy đánh thức linh hồn cậu ấy bên trong cơ thể, chỉ cần linh hồn có thể phản ứng lại, tôi sẽ tiếp sức cho ngài ấy ăn ngược lại con quỷ đó.”
Lời Flamourias vừa nói khiến những người có mặt chấn động không nhỏ.
“Ăn ngược lại được sao?” Thầy lang nhướng mày nghi hoặc.
“Không được thì ngài ấy chỉ còn con đường chết thôi.” Flamourias điềm nhiên trả lời.
Trước nay chưa từng có nạn nhân nào qua khỏi, học giả mang tâm lý thử nghiệm nên kết quả thế nào cũng gọi là có thu hoạch, không ảnh hưởng gì tới mình.
“Chỉ có biến thái mới nghĩ tới chuyện ăn ngược lại một con quỷ, nghe cũng hay ho thật đấy.” Hilda trầm trồ.
“Ngươi mà cũng có tư cách nói người khác biến thái sao?” Owen mỉa mai.
“...”
Helen trầm ngâm, có ứng dụng được hay không thì chưa biết nhưng đúng là học giả này mang cách nghĩ rất mới lạ.
Giữa những luồng cảm xúc phức tạp, Marcel lên tiếng.
“Được rồi, để tôi, Flamourias, Owen và ngài Công tước ở lại đây, những người khác ra ngoài, đừng cho dân làng đến gần.”
“Đã rõ!”
Quý tộc miễn nhiễm ma pháp an toàn trước cơn đói ăn của quỷ Oineros, Flamourias được ma pháp cách thể bảo hộ, đối tượng gặp nguy hiểm nhất hiện tại chính là Marcel.
Nhưng không vì thế mà chàng kỵ sĩ tóc hồng dao động, anh mở nắp lọ thủy tinh, nâng những mảnh vụn rời rạc trong tay. Bàn tay người kỵ sĩ vốn cứng cáp lại trở nên uyển chuyển lạ thường, vỗ về chúng hợp nhất lại với nhau.
Con quỷ Oineros đang trong quá trình hồi phục vốn ngủ ngon lành bỗng dưng bị đánh thức bởi mùi hương quen thuộc. Phải, đó là mùi “món ăn” những ngày này của nó.
“Các ngươi làm gì đấy?” Nó ngái ngủ khó chịu.
Một bàn tay che phủ lấy đôi mắt của cơ thể kỵ sĩ tóc xanh, giọng nói ấm áp tươi sáng của Marcel cất lên bên tai như một thứ bùa mê.
“Luka, dậy đi.”
.
.
.
.
.
.
.
.
Trong không gian sâu thẳm tối đen, người kỵ sĩ tóc xanh lam mở mắt ngồi dậy, tự hỏi mình tại sao lại mệt thề này.
Anh muốn đứng lên, nhưng một bên tay không còn cảm giác.
Luka dụi mắt bằng tay kia, nhìn kỹ bản thân mình.
Tay phải và đôi chân của anh đã biến mất, nhưng không hề có giọt máu nào chảy ra.
“Mình… chết rồi sao?”
Khi ôm đầu, anh mới phát hiện nửa đầu bên phải của mình cũng không nguyên vẹn, chạm vào là vỡ ra như bột mịn. Ngạc nhiên ở chỗ bản thân không hoảng loạn như anh tưởng tượng cho lắm.
“Không được rồi, mình chết ở đây thì Kane phải làm thế nào? Còn phải cho nó đến chỗ thầy lang học việc…” Anh lắc đầu.
Cơn đau đầu nhanh chóng trở nên dữ dội, anh cúi mình nôn khan nhưng không nôn ra được bất cứ thứ gì.
“Nhưng… Kane… là ai nhỉ?”
Ký ức bay đi theo sự tan vỡ từ vết nứt trên cơ thể, Luka dùng tia lý trí còn sót lại nhìn xung quanh khoảng không một lần nữa.
“Tĩnh mịch quá… có lẽ mình nên ngủ…”
[Luka, cậu có nghe thấy không?]
Giọng nói đó từ đâu ra vậy?
Anh không biết nữa, anh chỉ muốn ngủ lại, vĩnh viễn chìm vào đêm tối.
[Luka, con quỷ đang ăn cậu kìa!]
Anh mệt mỏi sờ vào những nơi bị mất trên cơ thể, đột nhiên lại chạm vào một mớ răng nhọn vô hình, nó đang tiếp tục gặm.
[Cậu còn không phản ứng tôi sẽ dắt em trai cậu đến nhà thổ giải sầu đấy!]
Em trai…?
Kane…?
Kane… em trai!
“Đội trưởng! Không được dạy hư em tôi!”
Luka gào lên, trong vô thức anh lại tức giận vô cùng, chắc chắn thứ gọi là “nhà thổ” kia không có gì tốt.
[Có phản ứng rồi! Mau lên!]
⫷⫸⫷⫸⫷⫸⫷⫸
So với một vị vua, Dino sống khá giản dị.
Các đời vua trước, thời gian rảnh rỗi trước mùa đông đều là yến tiệc cung đình, tổ chức các buổi đi săn hoặc đấu giá, tiêu xài thỏa thích rồi chào nhau hẹn mùa xuân gặp lại, phần bận rộn đều để lại cho người hầu và dân chúng.
Riêng hắn dành thời gian này nằm dài trên trường kỷ ở đình viện trong vườn hoa, xung quanh lác đác vài hầu cận xen lẫn cung nữ, trên bàn chỉ có trái cây, trà và bánh ngọt, đến nhạc công cũng không gọi.
Ngày qua ngày chỉ có như vậy, ngoài việc tập luyện ngoài thao trường thì chỉ có ra vườn đọc sách, Bộ trưởng tài chính rất vui, nhưng phía Chấp sự cung điện và các Lễ quan thì không. Nội cung không có hoàng hậu lẫn phi tần, vậy mà đến yến tiệc xem mắt cũng không tổ chức, Thái hậu lại không muốn nhúng tay vào hôn sự của nhà vua, Lễ quan và Chấp sự cung điện đều không thể chịu được nữa.
Thế nên họ đã cầu cứu người có tiếng nói bên cạnh nhà vua trước khi gã ta trở về lãnh địa của mình.
Tuy nhiên người này lại không thật sự hứng thú với chuyện riêng của nhà vua. Trông thấy bạn mình đang nằm úp sách lên mặt, gã không hề khách sáo, ngồi hẳn xuống chiếc ghế đối diện.
“Có lẽ tôi cũng nên học theo ngài, bao nhiêu người kêu gào về hôn sự cũng cố tình không biết mà tận hưởng không gian riêng nhỉ?”
“William.”
“Vâng?”
“Ta ghét mùa đông.”
“Tôi tưởng kẻ lười biếng như ngài thích mùa đông lắm chứ, không cần phải lên triều nữa còn gì?”
Phát ngôn của hắn khiến vài cung nữ xanh mặt.
Lúc này Dino mới lấy sách ra, để lộ cặp mắt đờ đẫn không linh hoạt như thường ngày, từ từ ngồi dậy.
“Ngươi thử bị một đám Lễ quan và Chấp sự làm phiền liên tục mà không thể chém họ xem? Chỉ có mùa đông mới không lấy cớ bận rộn được, phiền muốn chết.”
“Tại ngài cả thôi, không có hội vui chơi thì cũng được đi, nhưng tôi ở lại đến bây giờ cũng vì truyền thống tiệc cuối năm, ngài lại không tổ chức nên hôm nay tôi đến chào ngài để về lãnh địa.”
“Thủ đô không thiếu dạ hội tiệc tùng để quý tộc đi dự, ta muốn dẹp bớt những hoạt động lãng phí trong cung thì sai ở đâu chứ?”
Người đàn ông tóc đỏ da ngăm tên là William khẽ cười, nhà vua nhận ra răng nanh của gã đã dài hơn trước một chút.
“Thỉnh thoảng ngài cứ làm tôi quên mất ngài là hôn quân đấy.”
Dino bình thản ném một quả táo đen vào đầu gã.
“Đùa có chừng mực đi, con bọ cạp chết tiệt.”
Những hầu cận ra hiệu cho các cung nữ tránh đi, dù sao họ cũng đã nghe quá nhiều rồi. Lời đồn về việc Hầu tước Shadowsighter được bệ hạ sủng ái quả không sai chút nào. Liệu sự sủng ái vượt bậc này có ảnh hưởng đến quyền thừa kế đại lãnh địa Swordland hay không? Việc đó họ sẽ để cho người nhà của họ suy đoán vậy.
“Ngoài ra thì, tôi muốn hỏi ngài một chuyện.”
“Nếu là về hôn sự của ta thì miễn.” Hắn xua tay.
“Kỵ sĩ của ngài Helen sao lại ít như vậy?”
“Ngươi để tâm đến chuyện này à?” Hắn ngạc nhiên.
“Đưa cho cựu công chúa một nơi nguy hiểm như thế mà số kỵ sĩ chỉ có ba mươi, ai cũng biết đây là phạm vào quốc pháp, nhưng không kẻ nào đứng ra chất vấn ngài hay Đoàn trưởng kỵ sĩ đoàn chỉ vì tư thù cá nhân. Thật đáng thất vọng.” Gã nhíu mày hằn học.
“Điều phạm pháp mà mọi người cùng đồng lòng, chỉ để đưa con em nhà mình khỏi số phận đến Orland, một cảnh tượng đào ngũ công khai hiếm thấy đấy.” Dino mỉm cười dịu dàng.
William nhìn người bạn mà mình tôn trọng và cũng là vị vua mà mình phục tùng, gã chỉ có thể cảm thán rằng thật may cho họ vì số lượng quý tộc còn quá ít nên tên “hôn quân” này sẽ không thẳng tay đưa toàn bộ lên máy chém.
“Nhưng tôi vẫn nhận ra ngài cũng tham gia “gọt” bớt người trong đội kỵ sĩ đó. Vừa khéo trong hồ sơ đánh giá của kỵ sĩ đoàn nói rằng những kỵ sĩ còn lại có một điểm chung.” Gã chống cằm, dùng những móng tay màu đỏ nhọn hoắc của mình gõ xuống bàn.
“Thường dân?” Hắn vẫn cười.
“Đều là những tên điên liều chết.”
“Chà, sao lại có cái đội hình cực đoan đến thế tồn tại nhỉ?” Dino đóng sách lại, lặng lẽ dùng trà.
“Đáng lẽ ngài nên giao cho tôi. Bây giờ tôi mới biết nên xử lý thông tin về chuyện này hơi mệt đấy.”
William cảm thấy có chút phiền muộn. Gã không biết vua của mình muốn làm gì, nhưng gã sẽ không bao giờ làm hỏng việc được giao vì lý do cá nhân. Có phải người bạn thời thơ ấu này vẫn chưa tin gã hay không? Lòng trung thành của gã rõ ràng là thực tế hơn những thù hận không tên kia.
Dino nhìn gã chằm chằm.
“Vậy thì phiền ngươi nhé.”
Nụ cười thường trực đã không còn trên môi nhà vua, nhưng William lại thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
“Có điều tôi hơi bức xúc, sao Marcel của tôi cũng bị ngài nhét vào đó vậy? Phí phạm quá, đúng là hôn quân!”
“Ngươi đến chào ta cơ mà? Mau cút về sa mạc của ngươi đi.” Hắn đuổi bằng giọng lạnh lùng không thường thấy.