Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Come Being - Chương 9: Chapter 9: Những kẻ tuyệt vọng khai màn...

“Hà… hà…”

Tôi khụy gối xuống lấy lại hơi, mắt dõi theo con bé với tên trộm… May thật đấy, suýt nữa thì con bé xay tên trộm đó ra cám rồi.

Ngay sau khi nhận ra rằng cả đám đã bị chơi xỏ, con bé bỗng nhiên tăng tốc rời khỏi con hẻm. Đùa chứ, nếu mà con bé đi xa thêm tí nữa thì tôi lạc luôn con bé rồi…

“Cô…”

“Chị hai…”

Cả hai người họ đều nhìn sang tôi, ánh mắt ánh lên vẻ bất ngờ và bối rối. Để mà đoán thì, chắc là cả hai bọn họ không ngờ tôi lại đuổi theo kịp đến tận đây mà.

Bỏ qua chuyện đó sang một bên, sau khi nhìn sơ qua thì tôi cũng phần nào đoán được tại sao nó lại dám liều lĩnh đến thế rồi.

Thì bởi, cái tên đang run rẩy ngồi sụp dưới đất đó nhìn còn trẻ hơn cả Thera cơ mà.

Tội nghiệp thật, đói đến mức mà phải ăn trộm từ con bé sao…

“Thera… đừng làm gì quá trớn.”

“Nhưng mà…”

“Không là không! Kể cả có là gì thì em nhất định phải giữ cái đầu lạnh trước!”

Tôi nghiêm giọng lớn tiếng với con bé, vô tình thay thu hút sự chú ý của mọi người.

Nhìn thấy những ánh mắt xung quanh đang dần tụ tập lại về phía này, con bé mím chặt môi đầy cam chịu buông tay xuống.

“Giờ thì…”

Sau khi xác nhận rằng con bé đã hoàn toàn lấy lại bình tĩnh, tôi quay sang phía tên trộm kia, lúc này còn đang run rẩy không ngừng.

Hừm, con bé có vẻ dọa nó hơi quá…

Cũng chả trách được, đến tôi còn thấy run người khi vừa mới thấy bóng lưng của con bé mà.

“Này.”

“…?”

Tôi nhỏ giọng lên tiếng với thằng nhóc, và cả người bất giác giật nảy lên trong một thoáng trước khi quay lên nhìn lại tôi.

“… Ừm… xin lỗi vì vừa rồi nhé…”

Tôi lên tiếng với giọng điệu đầy thành khẩn, nhưng ánh mắt của nó lại đột ngột trở nên gay gắt.

“Hãy nhận lấy chừng này thay cho lời xin lỗi… vì đã dọa em một trận nhé.”

Tôi lén chìa ra vài tờ tiền cho nó, tránh để cho những người khác trông thấy, và tôi có thể thấy rõ rằng thằng bé đang trố mắt nhìn vào đống tiền trên tay tôi.

Hửm, để ý lại… quần áo của nó hình như rách rưới hơi quá thì phải? Nhìn chúng chỉ như mớ vải rách trùm lại với nhau thành đồ mặc ấy…

Kiểu ăn mặc kỳ quặc này không phải là của cư dân thủ đô, hay bất kỳ cư dân nào khác cả… Khoan đã?

Đừng nói là…

“Nhóc… đến từ khu ổ chuột à?”

Tôi thì thầm hỏi bên tai thằng bé, và nó liền giật bắn mình mà lườm lại tôi với ánh mắt còn dữ tợn hơn cả mới rồi nữa.

… Thật luôn á?!

Cơ mà trước khi tôi kịp hỏi thêm gì, thì nó đã giật lấy đống tiền trên tay cùng túi quần áo mà phóng như bay vào trong đám đông xung quanh.

Á…

“Kh-Khoan đã…!!!”

Tôi hoảng loạn gào lên với thằng bé đó, nhưng nó đã chạy biến mất tăm rồi… Chết tiệt!!

“Thera, em có đánh dấu nó hay gì không?!”

“Ể?! A! Đợi em tí!”

Nghe qua câu hỏi có chút hoảng loạn của tôi, con bé bất chợt khựng lại trong một thoáng trước khi bừng tỉnh lại rồi bắt đầu tạo ra một Trận Pháp nào đó.

“Em tìm thấy rồi!!”

“Chỉ đường cho chị mau!!”

“Vâng ạ, cứ đi theo em!”

Nghe theo hiệu lệnh của tôi, con bé liền dạt đám đông sang bên bằng một Ma Pháp nào đó rồi bức tốc chạy đi, với tôi đi theo ngay sau lưng nó.

Ài, lại phải chạy bộ rồi…

~

“Ài… nhanh hơn chị nghĩ nữa…”

Nhìn cảnh tượng thằng bé kia bị ghim chặt dưới đất bởi một thứ gì đó, tôi bất giác buông lời cảm thán trong khi đang khụy gối thở hổn hển.

Đùa chứ… sao mấy đứa này khoái chạy nhanh thế trời…?!

Sau khi chạy đi được một đoạn thì bọn tôi đã tìm ra nó trong một con hẻm nhỏ, và con bé đã dùng Ma Pháp nào đó ghì nó xuống mặt đất.

Cứ tưởng là nó phải chạy xa hơn cơ… kỳ thật đấy? Hay là do con đường chính quá đông đúc nên nó không đi được xa chăng?

“Thả ta ra!!! Mấy con ** khốn kiếp này!!”

“… Hửm?”

Thằng bé đó bắt đầu gào thét đầy cuồng loạn với sang bọn tôi bằng những câu chửi miệt thị nhất, khiến bầu không khí quanh đây dần trở nên bí bách.

Đùa sao!? Bộ nó không biết sợ á?!

“Im!”

“Gh—”

Với một câu nói nhẹ tênh, cả người thằng bé đột nhiên lún sâu hơn vào mặt đất và khiến nó bắt đầu ú ờ đầy khổ sở.

Mặc dù vậy, cái ánh nhìn đầy căm phẫn đó vẫn không nguôi ngoai đi chút nào…

“Bình tĩnh lại đi, Thera.”

“… Nhưng mà?!”

“Em làm vậy cũng chẳng xử lý được gì đâu, để chị thử.”

Nghe qua lời yêu cầu của tôi, con bé tỏ vẻ bất cam rồi xóa bỏ cái Ma Pháp đang áp lên thằng bé kia.

Sau khi nhổm dậy và xác nhận lại tình trạng của bản thân, thằng bé đó dần dần lùi lại trong khi vẫn ghim ánh mắt tức giận sang tôi

“Bỏ chạy cũng không giải quyết được gì đâu, chúng ta chặn hết đường thoát của nhóc rồi.”

“…”

Nó bất chợt tỏ vẻ lưỡng lự trước lời nói thản nhiên của tôi, đôi mắt ánh qua lại giữa hai người bọn tôi.

À mà cái đó là nói dối đấy ~ Bọn này còn chưa thiết lập bất kỳ Ma Pháp nào để ngăn nó lại cả ~

Mà có lập hay không cũng chẳng quan trọng lắm, vì con bé nhanh hơn hẳn thằng bé mà. Phải công nhận là nó cũng nhanh đấy, nhưng vẫn kém xa tốc độ kiến tạo Trận Pháp của con bé.

Hơn nữa, dù nó có thoát khỏi nanh vuốt của con bé thì nó vẫn sẽ phải bỏ mạng ở đây thôi.

Vốn dĩ thì thủ đô này rất dễ để xâm nhập vào, xét đến địa thế đồng bằng của nó. Tuy nhiên, cái điều bất khả thi ở đây chính là trốn thoát khỏi Liễu Đoàn mà còn một mảnh ấy…

Liễu Đoàn chính là một tổ chức quân đội đặc quyền của Marsaith, với nhiệm vụ bảo vệ cho sự ổn định ở thủ đô này. Và đúng như mọi lời đồn thổi của mọi người, họ chưa từng để bất kỳ kẻ xâm nhập nào trốn thoát thành công cả.

Họ có thể kề kiếm sát họng và xử lý bạn mà không bị bất kỳ ai phát hiện, và thậm chí đến cả con bé hay chị ấy cũng không thể nhận ra gì cho đến khi họ rời đi đâu.

Đám đó thậm chí có thể đã xử lý xong thằng bé và âm thầm rời đi ngay bây giờ rồi đấy, chỉ là chúng tôi còn chưa nhận ra thôi.

… Ừm…

“Này, nhóc còn đây mà phải không?”

“…?”

Phù, có vẻ thằng bé vẫn còn nguyên vẹn, ít nhất là lúc này.

Giờ sao đây ta? Nhờ con bé dùng {Dịch Chuyển} đưa thằng bé về lại bên đó cũng được, nhưng mà nó chắc cũng sẽ quay lại vào trong này thôi.

Nghĩa là, tôi phải tìm ra và giải quyết được nguyên nhân mà thằng bé ở đây trước đã.

“Thera—”

“Đi trước chị một bước rồi.”

Trước khi tôi kịp nhờ gì con bé thì nó đã tạo ra sẵn một loạt các Ma Pháp bảo vệ lấy xung quanh rồi.

Với mật độ Ma Pháp như này thì đến cả Liễu Đoàn cũng phải mất ít nhất là cả phút để đến lại gần bọn tôi, nên coi như mối lo về bọn họ vơi mất một chút rồi.

“Cảm ơn nhé, Thera.”

“… Cũng không có gì đâu chị…”

Hì, dáng vẻ này của con bé dễ thương thật đấy. Chắc là tôi nên ra ngoài thêm bữa nữa với con bé vào hôm nào đó…

Được rồi, giờ đến thằng bé này…!

“Nhóc làm gì ở đây?”

Tôi lườm xuống thằng bé mà lên giọng hỏi, khiến ánh mắt nó dần trở nên dữ dội hơn.

“…”

“Nhóc phải biết là nội việc ở đây thôi cũng đủ kí tên lên giấy tử rồi không?”

“…”

“Bộ nhóc muốn chết đến vậy à?”

“…”

Cứng đầu hơn tôi đoán, nhưng tôi cũng đoán được chuyện này rồi.

Ý tôi là, ai lại muốn khai hết ra mọi thứ với người mà bản thân vừa ăn cắp chứ?!

Để đoán mò thử xem nào.

Bất kỳ ai cũng biết đến sự lợi hại của Liễu Đoàn, thậm chí đến cả tên heo người vốn dĩ rất khoái hành động ngang tàng, cũng không dám hó hé gì khi ở đây cả.

Vả lại, nếu chỉ muốn tiền thì nó cũng đâu nhất thiết phải ở trong này mà ăn cắp đâu. Nếu mà chỉ muốn trộm cắp thì chi bằng ăn cướp ở ngoài thủ đô, vừa ít rủi ro vừa dễ kiếm chác hơn.

Thêm nữa, tôi cũng không nghe qua già Giff phàn nàn về bất kỳ vụ trộm nào trong thủ đô cả, nên nó chắc chắn mới phải trộm cắp bữa nay thôi.

Tổng kết lại thì nó chắc chắn không thể nào là một tên trộm cẩu thả được, và chỉ có hôm nay là nó đột nhiên liều lĩnh đi cướp mà thôi… Nghĩa là nó cần tiền gấp vào đúng hôm nay, xét đến việc nó chờ bọn tôi bất cẩn mà cướp đồ như vậy…

Cũng có khả năng là nó không biết thực lực của con bé mà chỉ muốn cướp đồ từ bọn tôi, nhưng thế thì lại quá là vô lý vì nó đã đi theo cả đám vào tận con hẻm kia để căn thời gian lấy đồ mà…

Tổng hợp lại thì có thể cho rằng…

“Người thân của nhóc bị bệnh gì à?”

Cả người nó đột nhiên run bắn lên trước câu hỏi đầy nghi hoặc của tôi, càng khiến giả thuyết đó của tôi được củng cố hơn.

Ra là vậy sao…?

Đúng là chỉ có tuyệt vọng mới có thể khiến con người ta liều lĩnh đến vậy, và xét đến việc thằng bé thậm chí còn dám trộm đồ của con bé thì nó chắc chắn cũng phải trân trọng người thân của nó lắm…

“Thỏa thuận đi. Bọn ta sẽ chữa bệnh cho người thân nhóc, đổi lại thì nhóc phải làm việc giúp ta, nghe thế nào?”

“…?!”

Thằng bé đó nhăn mặt bặm môi đầy khó chịu trước yêu cầu của tôi, dường như là đang cân nhắc về đề nghị thì phải.

“Chị hai…”

Theresia chậm rãi bước đến bên tôi, sắc mặt có chút gì đó quan ngại. Và chỉ trong tích tắc đó, khi mà con bé thoáng buông lỏng cảnh giác, mọi chuyện bắt đầu.

Một tiếng nổ kỳ lạ chợt vang lên ngay trên đầu bọn tôi, và gương mặt của thằng bé liền trở nên tái mét. Ý thức của tôi liền theo đó đột nhiên chững lại, và cả người tôi cứ thế ngã luôn xuống đất như con rối đứt dây.

Qua khóe mắt của tôi, bóng dáng của con bé cũng khựng lại rồi ngã xuống đất giống hệt tôi. Chết tiệt, đến cả con bé cũng vậy sao…?

Bóng dáng của ai đó ẩn hiện thoáng qua khóe mắt tôi, nhưng tôi giờ đây đã quá đờ đẫn để có thể chú ý gì thêm nữa…

~

{Chào.}

“Chào…”

… Chà, có vẻ cả đám bị hố rồi.

Nói ra thì có hơi xấu hổ, nhưng mặc cho tài năng trời ban đó thì con bé có xu hướng tận dụng khả năng của mình theo hướng bản năng hơn là đầu óc.

Chỉ cần chuẩn bị kỹ càng cùng một kế hoạch chỉn chu, bất kỳ ai cũng có thể áp chế con bé tương đối dễ dàng ở thời điểm hiện tại.

{Người có duyên với rắc rối thật đấy.}

“… Ta sẽ không phủ nhận điều đó.”

Tôi khẽ ngả người ra sau trước câu nói đầy vẻ châm biếm của cái thứ kia, xõa mái tóc vàng kim xuống sàn (?). Dù biết là nó giỡn cợt thôi nhưng mà lần này nó đoán đúng rồi đấy…

“Chà… để mà nói thì ta cũng chả bất ngờ lắm. Vốn dĩ thì mấy vụ này cũng quá phổ biến với bọn ta mà.”

{Hô, nói như thể người đã từng bị bắt cóc rồi ấy.}

“Đương nhiên ~”

Với không một thứ gì khác để làm, ngoài việc chờ đợi thức dậy để mà bị tra khảo hoặc đánh đập gì đó, tôi kể luôn quá khứ cho cái thứ kia.

“Ta đã từng bị bắt cóc năm năm tuổi thì phải, ngay trong đêm tại lâu đài luôn. Chúng, một đám giả danh thương nhân, đã đột nhập và xử lý hết toàn bộ lính gác trong lâu đài rồi ẵm tôi đi.”

“Cơ mà sau khi ngẫm lại thì có vẻ chúng tính bắt con bé đi cơ, vì hồi đó ta với con bé ở chung phòng mà, và hoảng loạn thế nào mà chúng đã lấy nhầm ta đi.”

“Chính vì thế nên chúng cũng chẳng mặn mà gì với ta cả, chỉ yêu cầu một số tiền chuộc kha khá rồi thả ta đi luôn, vì bản thân ta cũng chả có giá trị gì cả.”

“Hết.”

{Ra là vậy à…}

Cái thứ kia khẽ trầm trồ với lời kể đầy bình thường của tôi, cơ mà tôi cũng chỉ biết nhún vai với nó thôi.

Vốn dĩ thì chuyện này cũng chẳng có gì to tát với tôi cả, và Hoàng Gia cũng bưng bít hết mọi chi tiết liên quan rồi, kể cả có muốn đi nữa thì nó chắc cũng không tìm hiểu được gì thêm về chuyện này đâu

Cơ mà sau đấy thì có lẽ là do dư âm từ vụ đột nhập kia nên ai nấy cũng đều trở nên hằn học hơn với tôi, nói tôi là thứ rắc rối hay bất hạnh gì đó, và bản thân tôi dần bị cô lập bởi tất cả mọi người…

{Chà… người thật sự có một khoảng thời gian khó khăn nhỉ?}

Cái thứ kia lặng lẽ bình phẩm với tôi với một giọng điệu đầy thành khẩn, và tôi khẽ liếc mắt nhìn sang nó trong khi vẫn nghiêng đầu ra sau.

“Cũng không tệ lắm, hồi đó ta còn chị hai ở bên mà. Dù sao thì ta đó giờ cũng có phải là dạng hướng ngoại hay gì đâu.”

Tôi bình thản tiếp lời cái thứ đó, tay ôm lấy chân vác lên như một cái bập bênh, với điểm tựa là bàn tọa của tôi.

… Ừ thì nó nom cũng kỳ quặc đấy, mà tôi vốn cũng chả phải loại thư thả gì cho cam. Cơ mà, ở không như vậy cũng chán chứ bộ.

{Thế người tính làm gì? Đám đó hình như cũng chuẩn bị kha khá đấy.}

“Hửm?”

Chuẩn bị kha khá? Hừm…

À đúng rồi, chẳng phải nó nhìn được bên ngoài khi ở trong này à?

Nếu vậy…

“Ngươi biết chúng kéo ta đi đâu không?”

{Người đoán xem.}

Cái thứ kia nói lại tôi với vẻ đùa giỡn, và tôi thầm cau mày lại suy nghĩ. Cũng chả khó để suy luận cho lắm, xét lại đến những gì đã diễn ra…

“Khu ổ chuột?”

{Chính xác.}

Cái thứ kia lên tiến lại với câu hỏi của tôi với một chút hào hứng thoáng qua, và tôi thầm thở ra một hơi dài.

Nếu chúng đã lôi cô ra ngoài đó thì đến cả Liễu Đoàn cũng chẳng thể tìm thấy cô, do tầm ảnh hưởng của họ chỉ ở mỗi khu nội đô.

{Dựa vào cách đám này di chuyển thì ta cực kỳ quan ngại về cơ hội trốn thoát của người đấy.}

“Ối chà ~ ta không biết luôn đấy ~”

Tôi bỡn cợt nói lại với cái thứ kia, cố gắng giữ bản thân thăng bằng trên bàn tọa. Nó cứ làm như tôi không biết được cái tình huống ngàn cân treo sợi tóc của bản thân ấy…

{Hừm… nhưng để người bị tra tấn như vậy trong khi bản thân nhởn nhơ trong này có vẻ không công bằng cho lắm…}

Cái thứ kia lẩm bẩm gì đó, khiến tôi phải thắc mắc mày nhíu mày lại. Sao cứ nó thích tỏ ra bí ẩn thế nhì?

{Người có muốn lập kèo không?}

Cái thứ kia từ tốn lên tiếng hướng sang tôi, và lần này thì tôi hoàn toàn trầm mặt xuống đầy nghi hoặc với nó…

-

“Vậy là được rồi chứ…?”

Nó run rẩy lên tiếng với hắn ta, sau khi đám người kia đem hai người họ rời đi.

Đây chưa bao giờ là ý định của nó cả.

Nó chỉ muốn sống ẩn dật, ăn cắp để sống sót qua ngày mà thôi.

Nó không ngu ngốc đến mức dám đi vào nội thành chỉ để ăn cắp cả.

Tuy nhiên, hôm nay lại là một ngoại lệ đặc biệt.

Tất cả những điều này… chỉ là vì “lời hứa” với tên đó…

“Tất nhiên rồi.”

Với một nụ cười trên môi, hắn ta chìa ra một túi vải cho nó.

Mặc dù nụ cười đó nom có vẻ thân thiện, nó có thể nhìn thấu “thứ đó”.

Một con quái vật mang hình hài con người, tồn tại chỉ để xóa sạch mọi thứ.

Nó run rẩy nhận lấy túi vải đó từ tay hắn ta.

Mọi chuyện sẽ ổn thôi…

Nó thầm cầu nguyện như vậy…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free