(Đã dịch) Cổ Tiên Sinh Hoạt Lục - Chương 20: Huyết Ảnh
Tiếng vó ngựa chậm dần, Minh An khẽ mở mắt, nhìn ra bên ngoài.
Thành Tây Tử vẫn chưa tới, cảnh rừng xanh vẫn hiện ra như cũ, nhưng phía trước con đường mòn, lại có hai bóng người đang đạp xe.
“Ra là phu xe chạy chậm vì có người đạp xe ở phía trước…”
Minh An khẽ cười nói, rồi lại tựa người vào thành xe, nhắm mắt dưỡng thần. Trong lòng nàng không khỏi thầm trách móc hành động của hai người kia.
Ít nhất cũng phải có ý thức mà đi sát lề đường chứ, sao lại chiếm hết lối đi, ảnh hưởng đến người khác thế kia?
Chờ đã, xe đạp?
Xe đạp???
Minh An giật mình, nheo mắt để chắc chắn mình không nhìn lầm, cuối cùng không nhịn được mà thốt lên:
“Cái thứ đó-”
“Là xe đạp, thưa đại nhân.”
Người phu xe không hề ngạc nhiên, ông ta chỉ tiếp tục nắm dây cương ra hiệu cho hai con ngựa đi chậm lại, giọng nói không giấu nổi vẻ hâm mộ:
“Đó là phát minh của Ma Tôn, nghe đồn rằng chỉ có đệ tử thuộc Thiên Ma Tông mới có thể sở hữu một chiếc để đi lại.”
Một chiếc xe đạp được làm từ các loại nguyên liệu chất lượng cao, bền bỉ khỏi phải bàn, phương tiện di chuyển cũng vô cùng tiện lợi. Đồng thời, nếu gặp nguy nan khốn cảnh, chiếc xe đạp này sẽ trở thành một món pháp khí đắc lực hỗ trợ chủ nhân!
Quan trọng hơn, di chuyển bằng thứ này không tốn linh lực, không yêu cầu linh thạch! Chỉ cần người sử dụng dùng chân đạp lên bàn đạp là được!
Từng có người cả gan hỏi Ma Tôn, vì sao lại có thể sáng tạo ra một thứ thần kỳ như vậy.
Vị kia chỉ cười khẽ, để lại một lời nói mà không ai hiểu được:
“Xe đạp đồng hành cùng học sinh trên con đường đến trường, cảnh tượng đẹp đến chừng nào.”
Mặc dù không ai hiểu được Ma Tôn đang nói gì, nhưng mỗi lần nhắc đến món pháp khí đầy thú vị này, không ai là không nhớ đến câu nói đó.
Minh An: “...”
Nghe câu chuyện của lão phu xe, nàng chìm vào trầm mặc, không từ ngữ nào có thể diễn tả được cảm xúc của nàng lúc này.
Vì sao truyền thuyết về Ma Tôn oanh liệt đến vậy, thì những câu chuyện thú vị xoay quanh vị này lại kỳ quái đến thế?
Trong thoáng chốc, Minh An như muốn gặp gỡ vị Ma Tôn kia một lần, vừa để chứng kiến sự kỳ lạ của người ấy, vừa muốn tận mắt kiểm chứng xem liệu Ma Tôn có phải là người đến từ thế giới khác hay không.
Trở lại với Thiên Kiêu Yến, tên gọi đầy đủ của nó chính là Lục Vực Tu Chân Đàm. Tuy không phải là lớn nhất nếu so với những buổi tọa đàm, yến tiệc của toàn bộ Lục Vực, nhưng nó lại nổi bật nhờ sự phổ biến, rất thu hút các tu chân giả trẻ tuổi.
Muốn trao đổi kiến thức, luận đạo, hay tìm kiếm bằng hữu, kết đạo lữ, thậm chí là buôn bán nguyên vật liệu, hàng hóa, không nơi nào thích hợp hơn Lục Vực Tu Chân Đàm.
Do Ma Tôn thành lập, lại có Ma Vực chống lưng, gần như không kẻ ngu xuẩn nào dám gây sự ở đây. Nhờ vậy, uy tín của Tây Tử Thành lẫn Lục Vực Tu Chân Đàm ngày càng tăng cao.
Cứ thế, vài năm một lần, nơi này lại mở hội, đón nhận các tu chân giả trẻ tuổi từ khắp Lục Vực về.
Đúng vào lúc này, xe ngựa chợt ngừng lại.
Người ở cổng thành bắt đầu kiểm tra thân phận của Minh An. Thấy nàng không có gì đáng ngờ, họ liền gật đầu ra hiệu nàng có thể đi qua.
Từng động tác của họ đều thuần thục. Họ không hề khinh bỉ tu vi của nàng, cũng không thắc mắc vì sao Minh An chỉ đi một mình, chỉ đơn thuần gật đầu cho phép nàng đi qua.
Sau đó, Minh An dạo bộ bên đường phố. So với Thu Phong Thành, nơi này phồn hoa hơn nhiều, diện tích cũng lớn gấp trăm lần, hệt như một tiểu quốc vậy.
Minh An thở dài, nàng ghé qua những quầy hàng xung quanh, định bụng tìm kiếm đặc sản mua về cho tiên sinh.
Chợt, một bóng người thu hút ánh mắt của Minh An.
Đó là một thiếu niên với dáng người cao gầy, khuôn mặt tuấn mỹ, mái tóc mang sắc tím kỳ lạ, cùng với khí chất siêu phàm thoát tục.
Hơn nữa, lại vô cùng quen thuộc với Minh An.
Người thiếu niên chỉ khẽ chau mày quan sát nàng trong chốc lát, sau đó mới quay sang quầy hàng mà hỏi:
“Chủ quán, thứ này bao nhiêu tiền?”
“Khách quan, thứ này có giá ba mươi hạ phẩm linh thạch.”
Thứ mà hắn ta nhắm đến là một thanh sắt trông không có gì đặc biệt, bề ngoài rỉ sét cũ kỹ, thậm chí có lẽ ngay cả chủ quán cũng chẳng hiểu tại sao lại bày bán nó.
Thế mà người thiếu niên vẫn nhất quyết trả giá để mua thứ này, khiến chủ quán mừng rỡ thu tiền của hắn. Xong xuôi, thiếu niên liền rời đi.
Chủ quán mừng rỡ mỉm cười nhận bọc tiền, hài lòng bỏ vào túi áo, rồi một lần nữa đón vị khách tiếp theo.
Lần này, chủ quán không khỏi choáng ngợp trước ngoại hình của vị thiếu niên này.
Dáng người cao gầy nhưng không yếu ớt, thần thái thanh tĩnh tựa ánh trăng đêm, mái tóc trắng nhạt, cùng với đôi mắt vừa nhẹ nhàng như dòng thanh thủy, nhưng lại ẩn chứa vẻ tò mò, trẻ trung giống như một cành trúc xanh.
Người thiếu niên đưa tay chạm vào từng món đồ vật, nhưng không mua gì, khuôn mặt lộ ra vẻ lưỡng lự.
“Khách quan, quán của ta thứ gì cũng có, cho dù là pháp bảo hay linh đan diệu dược, chỉ cần ngài có nhu cầu, ắt sẽ đáp ứng được.”
Chủ quán tươi cười niềm nở giới thiệu từng món hàng, cũng không tỏ ra phiền lòng vì sự băn khoăn của thiếu niên.
“Ừm?”
Minh An bừng tỉnh đáp, nàng vừa thất thần một lúc.
Hóa ra Phương Mạch – kẻ đã đoạt xá thân thể cũ của nàng ở thế giới này, cũng tham gia Thiên Kiêu Yến.
Cho dù đó là thân thể nam giới, nhưng Minh An đã sống trong đó mười sáu năm trời, cho dù ban đầu lạ lẫm, cuối cùng cũng trở nên thân quen. Giờ đây nhìn nó thuộc về kẻ khác, không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Dù sao thân thể đó tư chất thấp kém, thậm chí nếu Minh An có cố gắng thế nào, e rằng đêm đó nàng đã chết vì đói rồi.
Nếu Phương Mạch không đoạt xá, e rằng nàng sẽ không có cơ hội gặp được tiên sinh, cuối cùng nhận được Phàn Hồn Diệp và trở nên như bây giờ.
Nhớ tới tiên sinh, Minh An không nhịn được mà khẽ nhoẻn miệng cười, cuối cùng mới ngẩng đầu hỏi chủ quán:
“Ta muốn mua một chiếc tẩu thuốc, không biết quán của ngài có bán hay không.”
“Xin quý khách chờ một lúc, ta sẽ tìm cho ngài một chiếc có chất lượng tốt nhất.”
Chủ quán gật đầu, hắn quay lưng bước đến từng chiếc kệ để xem xét. Trong thời gian đó, Minh An lại có cơ hội ngắm kỹ càng hơn những món hàng được bày bán.
Đột nhiên, một cuốn sách có vẻ đã cũ kỹ, trang bìa màu đen không có tiêu đề, lại thu hút sự chú ý của nàng. Tuy nhiên, chủ quán giữ gìn nó rất sạch sẽ, có lẽ đó là thói quen của hắn nhằm bán được hàng hóa với chất lượng tốt nhất.
Minh An tò mò cầm cuốn sách lên đọc, nàng lật ra trang đầu tiên, cuối cùng thấy rõ những gì nó đang viết.
[Huyết Ảnh Phân Thân]
Nội dung này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.