Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cổ Tiên Sinh Hoạt Lục - Chương 14: Mái tóc ngắn

“Trường Tiên, ngươi phải biết rõ Nhất Phẩm chỉ là cảnh giới đầu tiên, nhưng quá trình đột phá Tôi Thể Cảnh rất quan trọng. Ta muốn cháu phải chăm chỉ tu luyện, hiểu chứ?”

Âm thanh Ninh Thúc truyền tới từ ngoài sân vườn, gã đều đặn giảng giải những kiến thức tu luyện cơ bản, dù những lời ấy nghe có vẻ khô khan vô cùng.

Trường Tiên, đứa con gái út, dường như kh��ng mấy mặn mà với việc lắng nghe. Con bé chỉ mới sáu tuổi, và dù biết rằng tu luyện phải bắt đầu sớm, nhưng việc giữ tập trung lắng nghe có vẻ quá sức đối với cô nhóc.

Dù sao chuyện này hắn đã nghe quen tai. Từ ngày cùng vợ quyết định giao con bé cho Ninh Thúc dạy dỗ, hắn mới thấy quá trình này gian nan đến nhường nào.

Dĩ nhiên, không phải đối với Trường Tiên.

Bốp!

Âm thanh thứ gì đó bị quật trúng vang lên đau điếng. Và không ngoài dự đoán của Trường Dạ, tiếng Ninh Thúc tức giận pha lẫn hoảng hốt vọng đến:

“Con bé này! Đã bảo bao nhiêu lần đây là phần Bán Linh của thúc, đừng có cắn nữa!”

“Bánh ày… bánh ày…”

Tiếng Trường Tiên líu lo sau đó, dường như bé con sáu tuổi này cảm thấy hứng thú với phần Bán Linh của Ninh Thúc hơn là chính bản thân gã.

Trường Dạ bật cười, hắn chỉ nhẹ nhàng châm tẩu thuốc, xoa cằm suy tư nhìn ra bầu trời trong xanh, không kìm được mà cảm thán:

“Nàng thấy Ninh Thúc có thể dạy dỗ Trường Tiên chứ?”

Hắn khoác trường bào xám, mái tóc dù buông thõng đến tận lưng nhưng không hề bề bộn, mà ngược lại toát lên vẻ phong trần tuấn lãng, chắc hẳn sẽ thu hút không ít ánh mắt các cô gái.

Nàng khẽ chạm tay vào mái tóc Trường Dạ, rồi chậm rãi cột lại cho hắn, giọng nói mang theo chút trách yêu:

“Nếu con bé thừa hưởng cái gen này từ phu quân, ta cũng chỉ đành chịu thua.”

Đó là sự thật. Chỉ riêng việc học cách buộc lại mái tóc của mình thôi, ấy vậy mà nàng đã dạy bao nhiêu lần, hắn vẫn không học được. Từ trước đến giờ, việc này đều do nàng làm cho Trường Dạ.

Trường Dạ chỉ khẽ cười nhạt, hắn chỉ nắm chiếc tẩu thuốc trên tay rồi giơ lên, nhưng không hề có ý định hút.

“Đây là lễ vật mà một người bạn tặng cho ta, trông nó thế nào?”

Chiếc tẩu làm bằng đất nung, ngả màu nâu nhạt, có cấu tạo cân đối, hài hòa, với rất ít chi tiết khắc họa. Một chiếc tẩu đơn sơ, nhưng có thể sử dụng trong rất nhiều năm.

Vấn đề duy nhất là Trường Dạ không hút thuốc, cho nên hắn chỉ mày mò nó trên tay, và cân nhắc xem có nên hút thử hay không.

“Rất hợp với chàng.”

Người vợ dịu dàng nói, tỉ mẩn buộc lại từng sợi tóc cho Trường Dạ, rồi nàng mới thả tay, khẽ mỉm cười.

Bầu không khí yên tĩnh, Trường Dạ chỉ đặt chiếc tẩu xuống, không hề hút mà thở dài, chợt nhắm mắt lại, một tiếng thở dài bất đắc dĩ thoát ra, dường như ẩn chứa sự uể oải.

Chợt, vòng tay ấm áp ôm lấy hắn từ phía sau, nàng tựa vào vai Trường Dạ, giọng nói nhẹ nhàng, pha lẫn chút trìu mến, yêu chiều:

“Chàng nên học cách buộc lại mái tóc của mình đi. Nếu sau này không ở bên ta…”

“Ta sẽ không bỏ nàng mà đi.”

Trường Dạ lắc đầu, hắn nghiêm túc cất tiếng, nhưng e rằng sẽ làm nàng phiền lòng, bèn nhượng bộ bổ sung thêm:

“Nhưng ta sẽ học, đến lúc đó mong nàng nương tay.”

Nàng phì cười, rồi thả Trường Dạ ra, khẽ gật đầu.

“Ta yêu chàng.”

“Ta cũng—”

Trường Dạ chỉ vừa mới cất tiếng, chợt mọi thứ chìm vào bóng tối.

Ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa sổ, kèm theo tiếng cây xào xạc, tựa như thiên nhiên đang tấu lên một bản giao hưởng.

Trường Dạ từ từ mở mắt ra, hắn thoạt tiên nhìn lên trần nhà hồi lâu, chợt c��m thấy trong lòng uể oải.

Dĩ nhiên, đến cảnh giới như Trường Dạ thì ăn, uống, ngủ, nghỉ là điều không cần thiết, nhưng hắn vẫn duy trì những việc đó như một thói quen cho đến tận bây giờ.

Hôm nay cũng vậy, Trường Dạ chợt cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Cớ sao mình lại mơ thấy cảnh tượng đấy nhỉ?

Hắn tự thắc mắc, không hiểu tại sao giấc mơ về phần Bán Linh của Ninh Thúc bị Trường Tiên cắn lại xuất hiện. Liệu đây có phải điềm báo cho điều gì không?

Trong truyền thuyết, không thiếu những lần đại năng mơ thấy số phận mình trong tương lai, nên trong phút chốc, Trường Dạ chìm vào suy ngẫm, tay cầm chiếc tẩu đất nung đặt cạnh bên.

Sau đó…

“Tiểu tử! Con mẹ nó, ngươi dám đánh vào Bán Linh của ta?”

Âm thanh điên tiết của Ninh Thúc vang lên, gã dường như đang vô cùng tức giận, chỉ hận không thể chém đối phương thành trăm mảnh.

Kèm theo đó là giọng nói bình tĩnh lạ thường của Minh An – con bé lúc nào cũng vậy:

“Xin Ninh Thúc đừng hiểu nhầm, trước khi não bộ kịp nhận ra thì tay ta đã vung kiếm…”

Trường Dạ: “...”

Chà, giờ thì hắn đã biết nguyên nhân vì sao rồi.

Hồi trẻ bị vợ hắn đánh, đến khi có tuổi chút thì bị Trường Tiên cắn, giờ đây lại rơi vào tay Minh An. Quả thực, cuộc đời Ninh Thúc đầy rẫy những điều đau thương.

Trường Dạ thở dài cầm chiếc tẩu lên, hắn từ từ bước ra ngoài đạo quán, và nhanh chóng chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Ninh Thúc tức giận giữ lấy phần Bán Linh của mình ở phía sau lưng, thứ đó run rẩy vô cùng sợ hãi, bóng trắng nhập nhoạng liên tục, ở đỉnh đầu nó còn bị lõm xuống rất sâu.

Minh An vẫn giữ kiếm trong tay, nàng nhanh chóng nhận ra Trường Dạ đi tới, chợt mỉm cười vui vẻ, định cất lời.

Nhưng, Ninh Thúc đã quay sang Trường Dạ, gã lạnh giọng cắt lời nàng:

“Tiên sinh, mau nói với tên tiểu tử này rằng hắn điên rồi đi!”

Nghe thấy Ninh Thúc nói vậy, Trường Dạ bèn nghiêm mặt quay sang nhìn nàng, và nói với giọng hết sức nghiêm trang:

“Ngươi điên rồi.”

Minh An: “...”

Nàng đơ mặt nhìn Trường Dạ, rồi mới lên tiếng biện minh cho hành động của mình:

“Tiên sinh, mỗi lần nhìn thấy cái bánh dày của Ninh Thúc…”

“Là Bán Linh!” Ninh Thúc nghiến răng nhắc nhở, Minh An vẫn mặt không đổi sắc sửa lại lời nói:

“Phần Bán Linh của Ninh Thúc, ta cứ bị nó hấp dẫn.”

Lời Minh An nói là thật. Bởi chính sự hấp dẫn của nó khiến nàng đôi khi không kiềm chế được, chỉ muốn ra tay chạm vào.

Vừa hay trên tay còn cầm cả thanh kiếm gỗ, nên cứ thế thuận tay mà làm.

Trường Dạ không mấy bất ngờ về chuyện này, hắn chỉ gật đầu:

“Dù sao bây giờ ngươi đang ở trạng thái linh hồn thuần túy, rất dễ bị các u linh khác hấp dẫn, nhớ lần sau đừng như vậy nữa đấy.”

“Vâng.”

Thấy Minh An cũng gật đầu như mình, Trường Dạ mới quay sang Ninh Thúc:

“Ninh Thúc, xin ngài hãy chiếu cố tiểu An, dù sao, thiếu nữ ở độ tuổi này thường rất tò mò.”

Ninh Thúc còn định phản bác, nhưng gã như nghe thấy điều gì đó khiến mình phải suy ngẫm lại, cuối cùng chỉ đưa mắt quan sát Minh An, ánh mắt khẽ híp lại.

Dáng cao gầy, mái tóc trắng buộc gọn gàng, áo thư sinh trắng tinh, gọn gàng không một nếp nhăn, khuôn mặt tinh xảo, không khác gì một thư sinh chân yếu tay mềm.

Nhưng, trông Minh An thực sự rất giống con trai.

Cho nên, gã chỉ nhíu mày, rồi nghiêm túc hỏi lại:

“Là nữ?”

“Là nữ.”

Trường Dạ bất đắc dĩ trả lời, tay hắn thậm chí còn đặt lên mái tóc Minh An, đồng thời thì thầm một câu chỉ đủ cho mình nàng nghe thấy:

“Ngươi chớ lo, ta sẽ tìm cách khiến ngươi trở về như cũ.”

Minh An chỉ im lặng, trong lòng thoáng chút cảm động, nhưng cũng dở khóc dở cười.

Nàng rất muốn nói với tiên sinh rằng bản thân vốn là nữ giới, ngài không cần phải lo nghĩ như vậy.

Nhưng chợt nhớ đến thảm trạng của những Người Ngoại Giới được ghi chép trong sử sách, sống lưng Minh An chợt lạnh toát, nàng tức khắc im lặng không dám nói ra.

Không phải nàng không tin tưởng tiên sinh, nhưng nếu có một kẻ khác đến tìm phiền phức cả hai thì sao?

Chính vì thế, Minh An chỉ buồn bực giữ kín miệng. Về phần Trường Dạ, sau khi nói xong, hắn bèn hỏi Ninh Thúc:

“Ngươi đã dạy con bé được bao nhiêu rồi?”

“Không nhiều, chủ yếu là hệ thống cảnh giới tu luyện, các loại công pháp thích hợp cho Hồn Thể tu luyện, và cả kiếm kỹ cơ bản.”

Ninh Thúc khoanh tay, gã đáp, như thể việc học nhiều đến vậy trong một buổi sáng là điều dĩ nhiên. Minh An nghe vậy mà mặt đen lại, bất giác "nhổ" một ngụm nước bọt trong lòng.

Không nhiều, phải là quá nhiều mới đúng.

“Còn ngươi, có nhớ gì không?” Trường Dạ thấy vẻ mặt không hài lòng của Minh An, bèn cười nhẹ hỏi nàng:

“Ta đã hiểu đại khái về ba cảnh giới đầu tiên, bao gồm Nhất Phẩm Tôi Thể, Nhị Phẩm Tụ Linh, và Tam Phẩm Thoát Phàm.”

Nhất Phẩm Tôi Thể là cảnh giới đầu tiên trong tu chân. Đây là giai đoạn người tu luyện sẽ bắt đầu rèn luyện thân thể, khai thông kinh mạch nhằm bước tới cấp độ thứ hai. Có thể nói, nếu thân thể chưa đủ điều kiện hấp thu linh khí, chắc chắn sẽ không thể bước lên cảnh giới thứ hai.

Nhị Phẩm Tụ Linh, sau khi khai thông kinh mạch, người tu luyện sẽ đột phá đến cảnh giới này. Người tu luyện sẽ chắt lọc tinh hoa thiên địa hấp thu vào cơ thể, được chia thành ba tiểu cảnh giới: Tụ Linh Sơ Cảnh, Tụ Linh Đại Cảnh, Tụ Linh Toàn Phần. Cuối cùng, khi thân thể đã hoàn thiện việc hấp thu và vận dụng linh khí, người tu luyện sẽ đạt đến cảnh giới Tam Phẩm.

Tam Phẩm Thoát Phàm, thoát khỏi những giới hạn bó buộc bản thân, bước đến một cảnh giới cao hơn. Kẻ đạt đến cấp độ này đã được thế nhân xưng tụng là đại năng một phương, có thể khai lập tông môn, thu nhận đệ tử. Nếu muốn tiến xa hơn, chắc chắn phải chịu sự khảo nghiệm của Trời.

Những thứ này Minh An đã nhớ kỹ. Còn về những phần khác, nàng… một chữ cũng không nhớ. Những thứ đó quá nhiều chi tiết huyền ảo đối với một người hoàn toàn không có chút kiến thức nào về tu luyện như Minh An.

Thấy khuôn mặt ngây ra vì khó xử của Minh An, Trường Dạ chỉ khẽ chép miệng, rồi mỉm cười an ủi:

“Không sao, ngày xưa ta cũng mất một năm trời mới có thể nắm giữ được chút da lông của một bộ công pháp. Mà tuổi trẻ như các ngươi, thứ không thiếu chính là thời gian.”

Minh An nhẹ nhàng gật đầu. Sau đó Trường Dạ tươi cười quay sang Ninh Thúc, ánh mắt ngầm ra hiệu cho gã tiếp tục giảng giải, sau đó mới quay lưng bước vào đạo quán, chiếc tẩu thuốc cũng đã được châm từ lúc nào không hay.

Rít một hơi thuốc, cuối cùng thân ảnh Trường Dạ biến mất sau cánh cửa. Minh An cũng thoáng thất thần theo:

“Nếu tiên sinh để tóc dài chẳng phải sẽ đẹp hơn nhiều sao?”

Vì lý do khó hiểu nào đó, mái tóc Trường Dạ lại được cắt ngắn, khá giống một người hiện đại ở thế giới của nàng. Khiến cho dáng vẻ của hắn có vài phần bình phàm hơn.

Mùi khói thuốc lan ra xung quanh, khiến Minh An khẽ nhíu mày khó chịu, cuối cùng nàng thở dài.

Nào ngờ, Ninh Thúc lại khẽ cảm thán, gã lắc đầu nói:

“Từ ngày phu nhân mất, tiên sinh không còn để tóc dài nữa.”

Hắn cũng bắt đầu hút thuốc bằng tẩu, rồi trở thành một thói quen không thể thiếu.

Ninh Thúc chợt cảm thấy phiền muộn, gã quay sang Minh An, nghiêm mặt nói:

“Tiếp tục tu luyện! Tuổi trẻ của ngươi không thể bị phí hoài như thế được!”

Minh An: “...”

Trường Dạ trở về phòng, hắn ngồi xuống trước chiếc bàn gỗ giản dị, sau đó lấy giấy trải ra và bắt đầu mài mực một cách chậm rãi.

Chợt, ánh mắt Trường Dạ bất chợt chạm vào chiếc gương trước mặt, phản chiếu chính bản thân hắn.

Áo dài xám, khuôn mặt bình phàm không có gì đặc biệt, nhưng nổi bật nhất vẫn là mái tóc ngắn đã được cắt. Hình ảnh này khiến Trường Dạ chìm vào suy tư, cuối cùng cười khổ, rồi cúi đầu.

Cuối cùng, nàng vẫn không kịp dạy cho ta.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free