(Đã dịch) Cổ Tiên Sinh Hoạt Lục - Chương 10: Bất hối
Trong Thành phủ Liễu Thành.
Liễu Y Tiên khoanh chân nhắm mắt, trên trán lấm tấm mồ hôi dù cho hắn chỉ ngồi yên một chỗ. Cứ như thể hắn đang giao chiến với ai đó đáng sợ lắm.
Nhưng rồi, mọi thứ kết thúc, không khí trở lại yên tĩnh. Liễu Y Tiên chợt ho ra một ngụm máu, hắn đưa tay che miệng, thở dốc nặng nề, thân thể run rẩy, giọng nói đầy vẻ bất đắc dĩ:
“Thất bại ư?”
Hắn đã điều động toàn bộ Thi Khôi tới, tất cả đã trà trộn vào khách sạn nơi hai người nọ trú ẩn, sau đó thử mọi cách để giết chết Minh An.
Nhưng mà, tất cả đều đã biến mất tăm tích, điều đáng sợ hơn là, Liễu Y Tiên không hề hay biết Trường Dạ đã ra tay từ lúc nào.
“Không đúng, mỗi lần vị kia gõ thước gỗ lên bàn…”
Liễu Y Tiên lẩm bẩm, hắn chợt cắn răng, không thể tin vào điều mình đang nghĩ.
Trường Dạ chỉ gõ thước gỗ thôi mà đã tiêu diệt hết bốn mươi sáu cỗ thi khôi mai phục bên ngoài và bốn cỗ ở trong khách sạn sao?
Nếu như vậy, cho dù chính bản thân Liễu Y Tiên tới, e rằng cũng sẽ chỉ bị hạ gục trong nháy mắt.
Quả nhiên, Cửu Phẩm mạnh mẽ đến thế, trước mặt sức mạnh tuyệt đối, thì những trò vặt của hắn chẳng làm được gì.
Kỳ lạ thay, cho dù biết kế hoạch của mình đã thất bại, nhưng Liễu Y Tiên không hề cảm thấy sợ hãi hay tức giận, hắn chỉ run rẩy đưa tay pha một tách trà, tỉ mỉ từng chút một, đôi mắt vẩn đục nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong tách trà.
Thời gian dần dần mài mòn hắn, khiến cho Liễu Y Tiên sững sờ, nhất thời không nhận ra hình ảnh phản chiếu là ai, sau đó chỉ nở một nụ cười chế giễu.
“Dù sao cũng đã sẵn sàng để chết, cớ sao phải hối hận?”
Hắn không hề có ý định chạy trốn, huống hồ Trường Dạ đang tiến tới đây. Cho dù Liễu Y Tiên có trốn thoát, e rằng hắn cũng bị sự truy bắt của các thế lực khác.
Dù sao, trên người hắn có “thứ đó” chắc chắn không ai sẽ bỏ qua.
Liễu Y Tiên ngẩn người nhìn “thứ đó” ngay trước mắt, bất chợt trầm mặc, trong lòng cảm giác phức tạp.
[Độc Thánh Truyền Thừa
Tên người sở hữu: Liễu Y Tiên
Tu vi: Thất Phẩm]
Thế gian có rất nhiều âm mưu, nhưng không giống như những âm mưu phức tạp trong tiểu thuyết, nhiều khi lại vô cùng đơn giản.
Nhưng, càng đơn giản, lại càng dễ khiến người ta mắc bẫy, bởi vì quan niệm chủ quan rằng “ta sẽ không mắc phải”.
Tựa như trăm năm trước, Liễu Y Tiên mở mắt ra, chợt nhận thấy trên người xuất hiện thứ này một cách bí ẩn, nó cứ ám lấy hắn suốt cuộc đời còn lại.
Ban đầu, thứ này chỉ đưa ra nhiệm vụ cho Liễu Y Tiên, hắn có thể làm, hoặc không làm, nhưng không có trừng phạt.
Ngược lại, nếu hoàn thành nhiệm vụ của thứ đó, hắn sẽ nhận được rất nhiều lợi ích, tốt đến mức không ai có thể tưởng tượng nổi.
Ban đầu, nhiệm vụ chỉ là giết những kẻ ác, cứu sống người tốt, Liễu Y Tiên cũng khảng khái hoàn thành chúng, nhận được vô số phần thưởng giúp thực lực tăng mạnh.
Hắn diệt Hắc Độc Môn chỉ bằng một thân một kiếm, cũng là nhờ vào thứ đó.
Chỉ là sau này, nhiệm vụ ngày càng tà đạo, như là bắt hắn giết người, đồ thành, hạ độc, tạo ra các dịch bệnh... Những nhiệm vụ ma quỷ đó, dĩ nhiên Liễu Y Tiên sẽ không làm.
Hắn còn trẻ, chí khí càng lớn, tinh thần hiệp nghĩa rất cao, một lòng hướng tới chính đạo, sao có thể làm những chuyện ác tày trời như vậy chứ?
Cho đến một ngày, Liễu Y Tiên gặp phải một vị cô nương.
Nàng không phải mỹ nữ, nhưng hắn yêu nàng.
Ôn nhu, dịu dàng, lại có phần yếu đuối, nhưng ẩn sâu bên trong là một trái tim mạnh mẽ, kiên cường, khiến Liễu Y Tiên vừa thấy đã yêu.
Hai người kết duyên, nên vợ nên chồng, cuộc sống yên ấm, hạnh phúc, cho tới khi… Liễu Y Tiên phát hiện, nàng mắc phải một căn bệnh quái ác.
Dĩ nhiên, thê tử đã phải chờ ngày chết, nhưng Liễu Y Tiên sao có thể cam lòng được chứ?
Nàng từng nói rằng, bản thân muốn ghé thăm Đông Thổ, ngắm nhìn cảnh tượng nơi đó trông ra sao. Nhưng thời gian nàng còn lại không nhiều.
Lúc đó, Liễu Y Tiên đã đưa ra một lựa chọn, lần đầu tiên, hắn chấp nhận nhiệm vụ quái ác đó.
Dĩ nhiên, hắn biết rằng hoàn thành nhiệm vụ sẽ giúp hắn tìm ra thứ tà pháp nào đó để thê tử sống lâu hơn, nhưng như thế sẽ khiến hắn lún càng sâu xuống vũng bùn.
Nhưng, hắn đã tự nhủ rằng “Chỉ một lần thôi, để nàng có thể chứng kiến Đông Thổ”.
Lần đầu tiên, Liễu Y Tiên dùng y thuật của mình không phải để cứu người, mà là giết người.
Hắn không có lựa chọn, vì Liễu Y Tiên không thể trơ mắt nhìn thê tử của mình chết, vì hắn yêu nàng.
Liễu Y Tiên lấy tính mạng của nhân dân Liễu Thành để luyện chế đan dược, giả vờ như thứ thuốc đó rất bình thường mà đưa cho thê tử uống, cuối cùng nàng sống sót.
Nhưng thê tử càng sống lâu, Liễu Y Tiên càng sợ phải chứng kiến cái chết của nàng.
Thế là, hắn lừa dối vợ mình, lừa dối nhân dân Liễu Thành, bán rẻ con dân, luyện chế ra những viên đan dược dính đầy máu người, để cái chết của nàng bị trì hoãn, để nàng sống sót.
Đã từng, Liễu Y Tiên không đành lòng, nhưng hắn đã dần học được cách vứt bỏ những cảm xúc phiền phức ấy, nguyên nhân cũng chỉ có một.
Hắn sợ con dân Liễu Thành chết, càng sợ vợ mình phải chết.
Nghĩ đến đây, Liễu Y Tiên chợt ngẩng đầu, từ xa xa đã có bóng một người áo xám xuất hiện, và dù trời đang đêm tối, kẻ này lại cầm một chiếc ô.
Trường Dạ bước vào phủ, hắn nở một nụ cười ôn hòa, bình thản cất tiếng nói:
“Trời đã đêm khuya, không biết liệu Y Tiên có nhã hứng đi dạo với ta chứ?”
Liễu Y Tiên mỉm cười, cũng đứng dậy bước đi, giọng nói không hề có chút sợ hãi nào:
“Được thôi, dù sao ta cũng muốn ngắm nhìn cảnh vật xung quanh Liễu Thành lần cuối”
…
Xung quanh Liễu Thành có rất nhiều bãi cát, lại ít cây cỏ, thành thử chốn này trông rất hoang vu. Nhưng nếu đi xa về phía Tây, không khó để tìm thấy một gốc liễu rất to.
Đó đã t���ng là nơi mà Liễu Y Tiên hành y cứu người.
Đã từng, cây Liễu nở rộ rực rỡ, tạo thành một chốn mát mẻ giữa sa mạc oi bức, cho nên Liễu Y Tiên mới ngồi dưới gốc cây hành y.
Chỉ là nhiều năm làm Thành chủ, cây Liễu như thể không còn ai ngồi dưới gốc cây nữa, chỉ đành chết héo, không biết đã trải qua bao nhiêu năm rồi.
Liễu Y Tiên thở dài nhìn gốc cây này, chợt nói với vẻ tiếc nuối:
“Cây Liễu này mọc ở hoang mạc, lâu ngày không có ai chăm sóc, rồi chỉ đành chết khô”
Trường Dạ nghe thế, hắn liền ngừng bước lại, ngắm gốc cây liễu này, không khỏi cười nhạt.
“Trăm năm trước ghé qua nơi này, ta cũng cảm thấy nhân dân Liễu Thành giống như vậy”
Họ héo khô, chờ đợi cái chết của mình bởi Hắc Độc Môn trong vô vọng và bất lực.
Liễu Y Tiên gật đầu, sau đó mới hỏi, dường như trong lòng vẫn ẩn chứa thắc mắc:
“Tại sao lúc đó ngài không ra tay giúp họ?”
“Nếu ta không giúp, e rằng lúc đó người bỏ mạng phải là ngươi.” Trường Dạ cười đáp lại.
Hắn không ra mặt trực tiếp, chỉ đơn thuần sử dụng linh lực bảo hộ Liễu Y Tiên khỏi các đòn hiểm yếu của Hắc Độc Môn, cũng như lẳng lặng giúp tên nhóc này giải độc.
Nhìn thấy khuôn mặt vẫn còn vẻ muốn hỏi, Trường Dạ mới ngẩng đầu ngước nhìn mặt trăng, cuối cùng chỉ thấp giọng nói:
“Tương lai của Liễu Thành nằm trong tay ngươi, không phải là ta”
Lúc đó, Trường Dạ cũng cho rằng bản thân sẽ chết, chút danh tiếng đối với hắn chẳng còn ý nghĩa gì.
Những năm đó, hắn không còn chút hy vọng sống nào, chờ đợi cái chết của mình, chỉ lẳng lặng lang thang khắp chốn, bằng cách nào đó, hắn lại du đãng đến nơi đây.
Trên đường đi, hắn giết rất nhiều kẻ ác, trừ tà diệt ma, cũng gặp được một người trẻ tuổi rất thú vị.
Người trẻ tuổi am hiểu y thuật, lại có tu vi không tầm thường. Trường Dạ gặp hắn vào lúc kẻ này muốn diệt Hắc Độc Môn, bảo vệ người dân Liễu Thành.
Cho dù là thiên tài, nhưng e rằng người trẻ tuổi không thể một mình đối chọi với Hắc Độc Môn, cho nên Trường Dạ đã âm thầm sử dụng linh lực giúp đỡ người trẻ tuổi diệt gọn kẻ thù.
Hóa ra, người này chính là Liễu Y Tiên.
Sau đó, hắn trở thành Thành chủ Liễu Thành, cứu vớt được rất nhiều người, cũng chọn ở lại nơi đây bảo hộ muôn dân.
Từ đó, đêm đêm Liễu Thành đỏ lửa, nấu cơm, tiếng nói cười rộn ràng vang lên sinh động, cảnh tượng hôm đó đã khắc ghi một dấu ấn sâu đậm, không thể nào quên trong lòng Liễu Y Tiên.
Chỉ là dần dần cây Liễu héo khô, hắn cũng không còn là chính hắn.
Liễu Y Tiên biết được bản thân có chết cũng không đủ để đền tội, cho nên hắn mới thở dài, sau đó nghiêm mặt hỏi Trường Dạ:
“Ngài thấy ta làm thế là sai ư?”
Trường Dạ im lặng, hắn chỉ ngậm chiếc tẩu thuốc, rít một hơi, mới đáp lại:
“Mỗi người một cách nhìn, ta không có quyền phán xét ai”
“Cũng đúng”
Liễu Y Tiên cười nhạt, sau đó hắn lấy ra một thanh liễu kiếm, đoạn ngẩng đầu nhìn Trường Dạ, ánh mắt cũng không còn vẩn đục nữa, rồi chợt bật cười:
“Ngài và ta trái ngược nhau, ta có thể làm mọi cách để cứu vớt vợ của mình, còn ngài…”
Trường Dạ ngừng lại, cuối cùng hắn chỉ bật cười, cũng chẳng nói gì thêm.
Kỳ thực, không giống như trong chuyện xưa, chỉ có bốn người tru diệt Đông Nhạc Ma Tôn, mà là năm ngư���i.
Vị thứ năm đạt đến cảnh giới Cửu Phẩm, chính là Trường Dạ.
Rất nhiều tu chân giả sợ hãi người thứ năm, không dám nhắc đến hắn, một phần cũng bởi thế nhân không chấp nhận cách làm của Trường Dạ, và cũng bởi vì hành động trước đó của hắn.
Bởi vì, Trường Dạ tàn nhẫn nhưng lý tính, hắn không phải thiên tài sinh ra đã được định sẵn bước lên cảnh giới Cửu Phẩm như những người khác, mà là đạp trên vũng máu mà đi lên.
Thậm chí cho đến cuối cùng, Trường Dạ đột phá tới Cửu Phẩm, cũng chính là vì hắn giết chết thê tử của mình.
Đúng, tự tay giết chết vợ mình, dựa vào đó mà chứng đạo, trở thành vị thứ năm đối đầu với Đông Nhạc Ma Đế.
Xét trên góc nhìn của thiên hạ, hắn đã cứu vớt thương sinh, công lớn vô cùng, dĩ nhiên phải được kính nể.
Nhưng, xét trên góc nhìn của một vị phu quân, thì Trường Dạ lại cực kỳ máu lạnh.
Thậm chí, có kẻ còn cho rằng hắn chỉ muốn đột phá Cửu Phẩm, chứ không hề có ý định tru diệt Đông Nhạc Ma Đế.
Trường Dạ không có ý định giải thích gì, cho nên, hắn chỉ mỉm cười nhàn nhạt nhìn về phía Liễu Y Tiên, rồi nói:
“Quả nhiên, ngươi vì vợ mình mà sẵn sàng ra tay giết chết con dân.”
Đoạn, hắn lắc đầu:
“Nhưng mà, dù sao thê tử của ngươi cũng mang nguồn dịch bệnh trong người, ta không thể để nó lây lan cho người trong thành được.”
“Ngài sẽ không hiểu được đâu”
Liễu Y Tiên lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị, cuối cùng mắt hắn trở nên thông suốt hơn bao giờ hết, từng đạo kiếm ý bao quanh thân thể, linh lực tỏa ra khắp bốn phía, khiến mặt đất như muốn rung chuyển.
Trường Dạ chỉ gật đầu, cuối cùng hắn chợt gập ô lại, nắm chặt nó như một thanh kiếm trong tay, sau đó cười nhạt:
“Giữa người với người, luôn luôn không hiểu được nhau”
Liễu Y Tiên cũng chỉ cười khẽ, chợt bước tới, tung ra một kiếm.
Ta xin lỗi nàng, cuối cùng không thể cùng ngươi sống cả đời được.
Nếu có kiếp sau…
Hi vọng, ngươi không gặp được một kẻ tồi tệ như ta.
Xoẹt!
Ánh kiếm vút qua, tước đi sinh mạng của Liễu Y Tiên. Thân thể hắn khuỵu xuống, cuối cùng mất đi sinh mệnh, trên tay vẫn nắm chặt thanh liễu kiếm.
Trường Dạ nắm dù, dùng nó như một thanh kiếm, bước tới, trầm mặc không nói gì.
Chợt, từ thân thể Liễu Y Tiên bắt đầu tỏa ra vô số luồng khí đen, rồi cuộn lại thành một thân thể người cao lớn, với những ký tự kỳ quái liên tục hiện ra.
[Chủ thể đã chết! Xác định mối hiểm họa trước mắt!]
[Tiến hành triển khai tiêu diệt!]
Bóng đen đó mở tay ra, tức khắc vô số quy tắc đè nặng lên thân thể Trường Dạ, nhưng hắn chợt cười nhạt, tay mở dù ra, thả nó bay lên bầu trời.
Dù lơ lửng trên không trung, chợt tỏa ra muôn vàn sợi chỉ vàng bao phủ lấy nơi đây, tạo thành một lồng kết giới khổng lồ.
“Hệ Thống nhỉ? Nhưng vẫn chưa sinh ra trí tuệ”
Trường Dạ chỉ cười mà nói, chợt hắn nắm chặt tay, từ chiếc ô dầu giấy tức khắc xuất hiện vô số áp lực phá vỡ những quy tắc do bóng đen tạo ra, đồng thời chấn nát nó ngay lập tức.
Thứ từng khiến cuộc đời Liễu Y Tiên chìm xuống vũng bùn, cứ thế mà bị tiêu diệt.
Một mảnh vỡ bay ra, Trường Dạ đưa tay tóm lấy, chợt một khung cảnh hiện ra trước mắt hắn.
Cái này, không phải là mảnh lưu lại ký ức của Liễu Y Tiên sao?
Trong đó, một nam một nữ, nam cầm dây cương kéo ngựa, nữ mỉm cười tựa trên lưng ngựa, tay ôm chặt hòm thuốc.
Khung cảnh vô cùng đầm ấm, lại có vẻ hạnh phúc.
Trường Dạ thu mảnh vỡ lại, cuối cùng mới nhìn xuống thi thể của Liễu Y Tiên, chợt nỉ non một câu:
“Hẳn là ngươi chưa từng hối hận, đúng không?”
…
Thời gian nhanh chóng trôi qua, Minh An cũng đã tỉnh giấc. Trên đường đi đến gốc cây liễu, nàng cũng đã được Trường Dạ kể lại toàn bộ mọi chuyện.
Bây giờ, nàng đang phụ giúp Trường Dạ đào một cái hố dưới gốc cây, sau đó đặt hai hũ tro cốt vào đó.
“Tiên sinh, liệu thê tử của Liễu Y Tiên cũng yêu hắn chứ?”
“Ta nghĩ là có”
Trường Dạ cười nhẹ, hắn đưa tay lấp cát lại, cũng chôn đi hai hũ tro cốt của cặp vợ chồng dưới gốc cây liễu, đoạn nói:
“Phong thư mà ta nhận được, chính là do chính tay nàng gửi đến”
Có lẽ thê tử của Liễu Y Tiên đã biết rõ tất cả, nàng không muốn nhìn hắn vì mình mà bán đứng con dân, cũng không muốn Liễu Y Tiên phải đau khổ, cho nên mới gửi phong thư này, tỏ rõ ý nguyện được chết cùng hắn.
Minh An gật đầu, nàng thoáng chút ngạc nhiên, nhưng rồi chỉ cặm cụi lấp đất lại, sau đó mới đứng dậy.
Trường Dạ vỗ vỗ đầu nàng, hai người, một lớn một nhỏ, nhìn dưới gốc cây liễu, không nói một lời nào.
Cuối cùng thì vợ chồng bọn họ cũng có thể trọn đời bên nhau.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.