Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chuyển Sinh Thành Goblin Ở Dị Giới - Chương 5: Thu Hoạch Lớn

Ngày thứ tám, mưa đã ngừng lại rồi.

Ba đứa chúng tôi lại lên đường đi săn để thử chiến thuật mới.

Lần này, chúng tôi bắt gặp một con mồi mới. Goblin Kichi định lao lên làm mồi nhử nhưng đã bị tôi ngăn lại.

Bởi vì trước mắt chúng tôi là một con rắn xanh lục cực lớn. Nó dài ước chừng năm sáu mét, to hơn cả bắp đùi của tôi.

"Làm theo kế hoạch!" Tôi ra hiệu cho hai đứa.

Chúng tôi núp vào gần bụi cỏ. Goblin Chan nhặt một viên đá và ném mạnh về phía con rắn, hòng thu hút sự chú ý của nó.

Tất nhiên, với khoảng cách giữa hai bên và trình độ ném đá của Goblin Chan thì tôi cũng chẳng mong chờ được gì nhiều.

Tạch! Cú ném trượt ra ngoài nhưng may mắn thay vẫn thành công thu hút sự chú ý của nó.

Con rắn há miệng gào thét, cái lưỡi xì xì lòi ra đánh hơi rồi trườn nhanh như chớp về phía Goblin Chan.

Tuy không có chân nhưng tốc độ của con rắn lại cực kỳ nhanh.

Goblin Chan thấy vậy liền mau chóng lùi lại, còn tôi và Goblin Kichi vẫn nấp ở hai bên bụi cỏ.

Lần này, trong tay chúng tôi là sừng của con thỏ một sừng, thay vì chiếc chày gỗ.

Với loài rắn thân mềm này, đập mạnh rất khó giết chết nó, chỉ có cách đâm xuyên đầu mới có hiệu quả.

Con rắn trườn ngay qua tầm ngắm của chúng tôi, thế là tôi cùng Goblin Kichi đồng loạt lao ra.

Goblin Kichi đâm lệch một nhát, trúng vào thân con rắn. Còn tôi, nhờ kỹ năng nhảy mạnh, đã đâm thủng đầu nó.

Con rắn xanh lục chỉ quẫy quẫy mấy nhát rồi lăn đùng ra chết thẳng cẳng.

Nói sao đây nhỉ?!

Tôi bắt đầu lọc da con rắn. Da nó khá dày và đàn hồi. Thịt thì được chia ba phần để ăn.

Thịt rắn khá mềm và thơm, tuy không bằng thịt thỏ một sừng nhưng cũng được coi là mỹ vị.

Hơn nữa, con rắn này khá to lớn, nên chúng tôi chỉ cần ăn một con là no căng cả ngày.

Tất nhiên, đó là với Goblin Kichi cùng với Goblin Chan mà thôi.

Với kỹ năng "Hấp thụ vạn vật" thì tôi có thể ăn được nhiều hơn nữa.

Ăn được càng nhiều, cơ thể tôi cũng dần cảm thấy mạnh hơn hẳn đám đồng lứa.

[ Đã thu được kỹ năng ‘ Sơ cấp kháng độc ‘ ]

Sau khi ăn xong con rắn kia, một âm thanh quen thuộc lại vang lên trong đầu tôi.

"Sơ cấp kháng độc ư, không tệ một chút nào."

Phải biết, trong rừng rậm này có những loài vật kỳ lạ với nọc độc có thể giết chết voi hoặc làm tê liệt các loài vật khác.

Có kỹ năng kháng độc thì cũng bảo vệ được mạng của mình tốt hơn đúng chứ.

Chúng tôi lại tiếp tục đi săn.

Lần này, không cần tôi chỉ dạy, hai đứa kia tự đi săn với nhau và thành công săn được một con thỏ một sừng.

Lần này, chúng tôi lại gặp một con vật khác: một con Tanuki đi lạc đàn.

Nó giống như con chồn nhưng phần đầu và lưng bị bao phủ bởi một lớp giáp rất cứng, gần giống như con tê tê.

Không thể đâm nó bằng sừng thỏ được rồi, có vẻ như nó cứng vượt qua tưởng tượng của tôi.

Cũng may là tôi và Goblin Kichi cầm chày gỗ đánh cho nó mấy nhát, cuối cùng nó cũng chết tươi.

Đáng nói là phần bụng bên dưới của nó cực kỳ mềm mại, không có sừng gì cả.

Tôi liền tiến hành lột da. Thịt thì để ăn, còn da và phần mai để làm những công cụ khác.

[ Đã học được kỹ năng ‘ Mọc vỏ giáp ‘ ]

Lại một âm thanh quen thuộc vang lên. Có vẻ như hôm nay là ngày may mắn của tôi khi chỉ cần ăn thịt một con mồi là đã thu hoạch được kỹ năng của chúng.

Tôi thử sử dụng kỹ năng. Ngay khi ý nghĩ xuất hiện.

Chỉ thấy cánh tay tôi bỗng nhiên mọc ra một lớp vảy giáp sẫm màu. Chúng mọc từ bên trong thịt ra, thật khó hiểu.

Keng! Keng!

Khá là cứng rắn.

Có thể phòng ngự được những vật sắc nhọn thông thường. Phỏng chừng, nếu đối đầu với con thỏ một sừng kia mà dùng kỹ năng này thì có lẽ không cần lo lắng nữa.

Thu hồi kỹ năng lại, lớp vỏ cứng như kim loại kia cũng dần chui vào trong lớp da thịt xanh lè của tôi, biến mất như chưa từng xuất hiện.

Thật kỳ diệu.

Bởi vì có vũ khí, cộng thêm việc hôm qua trời mới mưa xong.

Hôm nay khu rừng náo nhiệt hơn mọi khi rất nhiều, các loài động vật cũng đua nhau ra khỏi hang đi săn mồi.

Cảnh tượng náo nhiệt hệt như những đoàn quân vừa đại thắng, ồ ạt tràn ra vậy.

Con mồi lần này mà chúng tôi bắt gặp được là: Dơi bảy màu.

Cái tên kia là do tôi đặt đấy. Bởi vì con dơi này có một đôi cánh bảy loại màu sắc khác biệt.

Với loài dơi bé xíu lại bay nhanh này, chúng tôi phải săn mãi mới tóm được một con. Mà thân hình chúng bé tí, không đủ lót dạ cho chúng tôi.

Và thật không may là lần này tôi không thu hoạch được kỹ năng nào hết.

Chúng tôi lại tiếp tục đi săn.

Hình tượng ba con Goblin lùn tịt, mỗi đứa cầm xiên và chày gỗ đi săn trong khu rừng trông thật lạ lùng.

Rất nhanh chóng, ba người bọn tôi lại bắt gặp một con mồi khác.

Lần này lại là một con đại xà xanh lục như trước, nhưng trông nó có vẻ to hơn con lúc nãy. Ước chừng dài tầm bảy mét.

Chúng tôi lại triển khai kế hoạch như lúc trước.

Goblin Chan cầm một cục đá vừa tay ném mạnh vào người con rắn kia.

Lần này con bé có vẻ thuần thục hơn, cục đá sượt qua thân thể của con đại xà kia rồi đập xuống mặt đất.

Con đại xà kia tức giận nhìn về phía Goblin Chan, thân hình của nó như một chiếc lò xo dài trườn mạnh về phía Goblin Chan.

Còn tôi và Goblin Kichi lúc này vẫn đang núp ở hai bên gốc cây to và chờ đợi nó chạy tới.

Xì xì!!

Con đại xà đang đuổi theo gần tới chỗ chúng tôi mai phục, bỗng dưng nó chợt dừng lại, cảnh giác nhìn hai bên.

Dường như là nó phát hiện ra chúng tôi rồi thì phải.

"Tấn công!" Tôi hét lên ra hiệu cho Goblin Kichi: nếu con đại xà không chịu tiến lên thì chúng tôi sẽ ra tay trước.

Cả hai từ trong bụi cây lao ra. Tôi tay phải cầm xiên, tay trái cầm chày gỗ; Goblin Kichi thì tay phải cầm xiên, tay trái cầm một tấm mộc khiên tự chế tạo. Chúng tôi đồng loạt xông tới.

Xì xì xì!!

Con đại xà thấy hai chúng tôi lao ra thì tức giận, cái lưỡi lè ra phát ra âm thanh xì xì đầy ăn mòn.

Thân hình nó như chiếc lò xo, lao về phía hai chúng tôi.

Tôi định cầm xiên ra đâm nó, nhưng chỉ thấy phần đuôi con đại xà như chiếc roi dài quật mạnh về phía Goblin Kichi.

Ầm!!

Goblin Kichi đưa khiên gỗ ra đỡ đòn. Va chạm trong nháy mắt, tấm mộc khiên kia bị quật nổ tanh bành, thân hình Goblin Kichi cũng bị lực quật văng đi.

Chưa dừng lại ở đó, con đại xà nhanh chóng lao đầu về phía tôi. Há cái miệng rộng lớn, đầy tanh hôi ra cùng với hai chiếc răng nanh sắc nhọn như lưỡi dao, nó bổ nhào về phía tôi.

"Nhanh quá!" Tôi không kịp tránh né, chỉ kịp giơ một tay ra đỡ lấy cú ngoạm của con đại xà. Tất nhiên, tôi cũng không quên sử dụng kỹ năng "Mọc vỏ giáp" vừa mới học được.

Keng!!

Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng, miệng rộng của con đại xà kia đã ngoạm lấy cẳng tay của tôi rồi.

Chỉ nghe thấy một âm thanh vang lên như có ai gõ vào tấm sắt vậy.

Cái miệng chứa hai hàm răng nanh sắc nhọn kia muốn đâm thủng tay của tôi nhưng lại bị lớp vỏ giáp cứng kia ngăn cản lại.

Con đại xà kia dường như cũng bị sững sờ về việc này, trong lúc nhất thời, nó còn quên cả tiêm nọc độc ra nữa.

Tôi làm sao có thể bỏ qua cơ hội này cơ chứ? Tay phải tôi cầm chiếc xiên, đâm thật mạnh vào hốc mắt con đại xà. Chiếc xiên nhọn dễ dàng đâm xuyên qua mắt con đại xà rồi xuyên thủng não nó.

"Oa oa, Goblin Muzaka thật là mạnh!" Goblin Chan lúc này chạy tới, lại líu lo nói.

Có lẽ vì đã quen thuộc với cái tính tăng động này rồi, tôi cũng không để ý nữa.

Còn Goblin Kichi bị đánh bay lúc nãy cũng đã đứng dậy chạy tới. Nhìn thằng này, cơ thể chỉ hơi bẩn tí thôi, còn lại không có vết thương nào cả.

Đến lúc thu hoạch thành quả rồi. Tôi liền lấy con dao đá ra, bắt đầu lột da con rắn.

Một lát sau, lớp da được tôi lột ra hoàn hảo, chỉ để lại những thớ thịt săn chắc của con rắn.

Cả ba bắt đầu lại chia nhau ăn.

[ Đã học kỹ năng ‘ Xà độc ‘ ] [ Đã học kỹ năng ‘ Nhiệt lượng cảm ứng ‘ ] [ Đã học kỹ năng ‘ Kháng độc cấp thấp ‘ ]

Lần này, một loạt âm thanh vang lên làm cho tôi bất ngờ. Không nghĩ tới thu hoạch lại lớn như vậy.

Kỹ năng "Xà độc" có thể giúp tôi tiết ra một nọc độc với liều lượng trung bình, đủ sức gây tê liệt cả một con lợn rừng.

Dùng để đi săn cũng rất hiệu quả.

Kỹ năng "Nhiệt lượng cảm ứng" có thể giúp tôi cảm nhận và định vị được vị trí của con mồi trong bụi rậm.

Thảo nào vừa nãy con đại xà kia phát hiện ra chúng tôi ẩn núp, hóa ra là nhờ kỹ năng này.

Còn "Kháng độc cấp thấp" kia lại tăng thêm một chút. Đoán chừng lúc này, cho dù một ít nọc độc của rắn hổ mang cũng không thể giết chết tôi.

"Ê thằng kia, bỏ xuống mau! Đồ ngốc!"

Tôi mới lơ là một chút thôi mà thằng Goblin Kichi đã định cầm đầu con rắn lên ăn rồi.

Goblin Kichi: "Sao vậy hả, cho em ăn với?"

"Không được không được, nó có độc đấy!"

Tôi đang cố gắng giải thích cho thằng đần này rằng đầu rắn là nơi chứa nọc độc của nó. Tôi ăn vào thì không sao nhưng thằng đần này ăn vào là sẽ có chuyện đấy.

"Hả, tại sao chứ? Anh bảo là cái gì cũng chia nhau ra ăn mà!"

Bốp bốc, cốc cốc…

Đêm hôm đó, tôi đã cho thằng Goblin Kichi mấy trận....

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free