(Đã dịch) Chuyển Sinh Thành Goblin Ở Dị Giới - Chương 3: Kĩ Năng
Lại một ngày trôi qua, hôm nay là ngày thứ năm kể từ khi tôi được sinh ra.
Như mọi ngày, tôi tiếp tục hành trình săn mồi để sinh tồn.
Lần này, Goblin Kichi dường như đã biết nghe lời và trở nên khôn ngoan hơn. Thế là hai chúng tôi lập kế hoạch: nếu gặp con mồi, Goblin Kichi sẽ xông ra trước để thu hút hỏa lực, còn tôi sẽ nấp lùm, canh thời cơ đánh lén.
“A a a a a!”
Goblin Kichi liền hét lớn, thành công thu hút một con thỏ một sừng đúng như dự đoán. Con thỏ ấy hai mắt xung huyết, đạp mạnh hai chân sau xuống đất, lao thẳng về phía Goblin Kichi.
Lần này, Goblin Kichi đặt hai tay trước ngực, đề phòng sơ suất.
Đúng lúc này, nắm bắt thời cơ hoàn hảo, tôi chợt lao ra từ bụi cỏ gần đó, vung chiếc chày gỗ lên và đập mạnh về phía con thỏ một sừng.
“Bốp!”
“Ô dê, dễ như ăn kẹo!”
Không có gì bất ngờ xảy ra, lại là một đòn hạ gục. Con thỏ xấu số bị tôi gõ văng ra, đập mạnh xuống đất và chết tươi.
“Là lá la, hôm nay trời thật đẹp nha!”
Tôi thảnh thơi hát vu vơ, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Goblin Kichi: ???
“À thôi, không có gì đâu.”
Thấy Goblin Kichi nghi hoặc nhìn mình, tôi cũng lười giải thích. Tôi cầm con thỏ lên và bẻ chiếc sừng của nó.
Ồ...
Lần thu hoạch này không tệ chút nào, chiếc sừng dài khoảng bốn mươi centimet lận, còn dài hơn cả cái sừng hôm qua. Thế là tôi vứt chiếc sừng cũ cho Goblin Kichi cầm, để hắn dùng làm vũ khí của riêng mình.
Tuy đã có chày gỗ làm vũ khí, nhưng có thêm chiếc sừng sắc nhọn này cũng không tệ chút nào.
So với lần trước, con thỏ này cũng to hơn hẳn. Tôi xé một nửa đưa cho Goblin Kichi, và cả hai đứa hôm nay đều ăn no căng bụng.
[ Đã học được kỹ năng ‘Nhảy mạnh’ ]
‘Hửm, tiếng gì vậy?’
Tôi đang ăn dở con thỏ thì bỗng một âm thanh vang lên trong đầu tôi.
“Này, Goblin Kichi, mày vừa nghe thấy tiếng gì không hả?”
Tôi nghi hoặc hỏi tên Goblin Kichi ngốc nghếch bên cạnh. Nào ngờ, đáp lại tôi là một gương mặt đần thối kèm theo vẻ nghi hoặc của hắn:
“Tiếng gì cơ chứ hả Goblin Muzaka??”
Ài!
Có vẻ như âm thanh này chỉ mình tôi nghe thấy.
Theo kinh nghiệm mấy chục năm đọc truyện trên mạng, tôi liền có chút suy luận: “Chẳng lẽ kim thủ chỉ tới rồi sao?”
“Hệ thống, hệ thống... Lão gia lão gia, có ở đó không hả?”
Tôi liền điên cuồng lẩm bẩm, nhưng mặc cho tôi gọi thế nào, cũng không còn âm thanh nào đáp lại nữa.
Suy nghĩ một chút, thế giới này giống như isekai, không phải võ hiệp hay huyền huyễn, nên việc không có hệ thống kim thủ chỉ cũng là điều dễ hiểu.
���Menu, bảng kỹ năng, vân vân và mây mây!”
Tôi vẫn chưa từ bỏ ý định của mình, vì theo như trong truyện, main isekai thường có bảng kỹ năng giới thiệu.
Tuy nhiên, đ*c m* nó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Chẳng có thứ gì hiện ra cả.
Làm bố mày chờ mong một hồi.
Tuy vậy, tôi cũng không quá thất vọng. Bởi vì cùng lúc với âm thanh vừa rồi vang lên trong đầu tôi, tôi chợt cảm thấy phần chân bỗng dưng rắn chắc hơn hẳn, một luồng năng lượng mát lạnh đang cải tạo đôi chân của tôi.
Ngoài ra, còn có một luồng tri thức giới thiệu tràn vào não của tôi.
Kỹ năng “Nhảy mạnh” giống như con thỏ một sừng kia: tụ lực ở chân sau, bật mạnh một phát như chiếc lò xo để phóng đi trong chớp nhoáng. Tuy kỹ năng này có vẻ như không quá mạnh mẽ nhưng cũng rất hữu ích. Ít ra sau này đi săn có thể tạo ra một đòn nhanh gọn, bất ngờ, khiến con mồi không kịp phản ứng.
Ngoài luồng tri thức kia ra, tôi còn nhận thêm được một luồng tri thức khác nữa.
Với cái này, có thể nói nó không hề thua kém kim thủ chỉ, lão gia trong giới chỉ, hay thậm chí là bảng menu cày quái tăng level mà người ta thường thấy.
Đó là một luồng tri thức giới thiệu về kỹ năng trời sinh của tôi.
Chính là “Hấp Thụ Vạn Vật”.
Nói một cách nôm na là, mọi thứ cho vào miệng của tôi, dù rắn hay mềm, dù độc hay không độc đi chăng nữa, một khi đã vào trong bụng thì đều vô hại. Sau đó, cơ thể tôi sẽ kích hoạt kỹ năng Hấp Thụ Vạn Vật lên những thứ tôi đã ăn. Kỹ năng này sẽ giúp tôi nhanh chóng tiêu hóa năng lượng từ thức ăn và có cơ hội hấp thụ năng lực của chúng. Tất nhiên là thức ăn như con mồi không được chết quá mười hai tiếng.
Ví dụ như con thỏ một sừng này có kỹ năng Nhảy mạnh. Sau khi ăn thịt của nó, tôi cũng có thể hấp thụ được kỹ năng Nhảy mạnh kia và chuyển hóa vào cơ thể mình.
Tất nhiên, xác suất cũng không cao cho lắm. Tôi ăn tận hai con mới may mắn hấp thụ được một kỹ năng.
Ok, là hai con…
Nếu ăn một thứ nhiều lần, tôi có thể hấp thu năng lực của nó dễ hơn, đặc biệt là ăn những bộ phận như não và tim của chúng sẽ tăng xác suất thành công.
Ồ...
Tất nhiên năng lực cũng có phân chia level rồi. Nếu ăn nhiều lần và đạt được cùng một kỹ năng thì sẽ cường hóa chúng.
Nói tóm lại là...
Chỉ cần ăn và ăn, tôi có thể trở nên mạnh mẽ hơn. Sức mạnh cứ tăng dần lên cho tới khi không có thứ gì có thể ngăn cản tôi.
Có lẽ đây là món quà tặng của các vị thần khi tôi bị giết chết và chuyển sinh.
“Rồi, cứ thế mà làm nha!”
Tôi mở miệng nói với Goblin Kichi bên cạnh. Lần đầu tiên phối hợp cũng không tệ chút nào.
Tất nhiên, đối với cơ thể đang trưởng thành của chúng tôi bây giờ, một con thỏ một sừng chia đôi ra thì không đủ no rồi. Cho nên chúng tôi quyết định đi săn tiếp.
“Cẩn thận!”
Lúc này, Goblin Kichi đang thu hút một con thỏ một sừng khác. Trông con này có vẻ rất nhanh nhẹn.
“Mau chạy về phía này nhanh lên!”
Tôi ra hiệu cho Goblin Kichi chạy về hướng chỗ tôi đang ẩn nấp.
“Ngay lúc này!”
Cốc!!
Nhìn thấy con thỏ một sừng kia nhảy tới gần vị trí của tôi, nó không còn lối thoát nữa rồi. Tôi sử dụng kỹ năng ‘Nhảy mạnh’ từ trong bụi cỏ lao ra, gõ cái cốc vào đầu nó, tiếng gõ vang to rõ ràng.
Lần này cũng không khác gì lúc trước, lại là một đòn K.O không nói nhiều.
Kỹ năng Nhảy mạnh này quả thật rất hữu ích, nó giúp tôi vừa nhanh chóng, chuẩn xác hơn và lực đạo khi ra đòn cũng lớn hơn nhiều. Tôi có cảm giác nếu dùng kỹ năng này mà đi đánh lén một con hổ trưởng thành chắc cũng gõ cho vỡ đầu của nó mất. Nhưng chắc chỉ là ảo giác của tôi mà thôi.
“Gô gô gô!”
Thằng Goblin Kichi kia từ đâu đó chui ra vui mừng hét lên. Nó nhìn tôi một cách sùng bái hâm mộ.
“Ka ka ka, thế nào hả?”
Tôi liền giương mặt lên, tỏ vẻ đắc ý với nó.
“Goblin Muzaka tuyệt vời thật!”
Goblin Kichi hâm mộ nói. Qua mấy lần đi săn chung với nhau, thằng Goblin Kichi này đã thật sự hâm mộ tôi rồi. Không, phải nói là nó hâm mộ thức ăn của tôi mới đúng. Có lẽ là bởi vì nó biết đi theo tôi mới được ăn ngon như thế này.
Tất nhiên, dù sao được khen ngợi và hâm mộ trong lòng tôi vẫn vui mừng.
Thế là, cả hai lại bắt đầu thu hoạch chiến lợi phẩm, chia nhau ra đánh chén con thỏ kia.
Mlem mlem!
Cho dù đã ăn mấy lần nhưng tôi lại không hề thấy ngán một chút nào. Mùi vị của máu tươi kích thích vị giác của tôi. Mùi vị của thịt thỏ mềm dai, ăn ngon ngọt béo ngậy.
Toàn bộ bản dịch này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.