Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chuyển Sinh Thành Goblin Ở Dị Giới - Chương 26: Phân Tổ Đội

Sau khi đi săn và no bụng với thịt của đám ngựa ba sừng, chúng tôi kéo phần còn lại về hang.

Đám Goblin khác nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Trong khi chúng còn đang lọ mọ săn thỏ, bắt rắn, thì chúng tôi đã hạ gục và đánh chén được một trong những bá chủ của khu rừng này.

“Này Goblin Muzaka, các cậu săn được cả lũ ngựa ba sừng này cơ à?”

“Ừ, có muốn ăn thịt nó không?”

“Ôi chao, vậy cảm ơn nha! À uý, ngon quá đi mất!”

Thấy chúng tôi kéo đám ngựa ba sừng về, Goblin Saito và Goblin Sei tò mò chạy ra hỏi thăm.

Trước đây, khi đi săn, chúng từng chạm trán lũ ngựa ba sừng và phải tránh xa hết mức có thể. Quả thật không dám động vào chúng chút nào.

Goblin Sei kể rằng trước kia cô ấy từng phóng hỏa cầu tấn công thử một con ngựa ba sừng, nhưng chiêu đó chỉ làm nát và cháy đen lớp giáp của nó mà thôi. Không gây được sát thương nên cô ấy đành nhanh chóng bỏ chạy.

“Êy! Mọi người mở tiệc ăn tối thôi!”

Tôi gọi năm tên Goblin tôi đã phái đi canh giữ ra chuẩn bị đồ ăn, cùng với năm cô gái loài người đang đói meo bụng.

Và thế là cả đám lại ngồi quây quần bên nhau đánh chén thịt đã được nấu chín của lũ ngựa ba sừng. Vừa thơm vừa ngon nhưng thiếu chút máu tanh kích thích vị giác.

Nghe có vẻ hơi biến thái, nhưng Goblin, cũng như nhiều loài khác, có tập tính ăn thịt sống, nên vị giác của chúng cũng có chút khác biệt so với con người.

“Ngon quá đi mất!”

“Đúng vậy, tôi no quá rồi!”

“Được rồi, vậy thì thu dọn rồi đi nghỉ ngơi thôi.”

Ăn uống xong xuôi, cả đám thu dọn rồi chuẩn bị đi ngủ, nhưng đúng lúc đó, tôi lại gặp một chuyện bất ngờ.

“Anh ơi, tôi có thể ngủ chung với anh được không?”

Cô gái tóc đỏ lúc này chạy tới bên giường của tôi nói. Có vẻ như chuyện đêm qua vẫn khiến cô ấy sợ hãi thì phải.

Mặc dù cô gái này là kỵ sĩ nhưng so với đám Goblin đêm qua thì vẫn còn kém xa lắm.

“Ừm.”

Thôi thì lần này cứ để cô ấy ngủ ở đây. Nếu không, có lẽ cô ấy sẽ nằm ngoài đó sợ hãi đến sáng mất.

Và như thế, tôi cùng với cô gái tóc đỏ này đã ngủ trên cùng một chiếc giường.

Nói vậy thôi, chứ đừng có nghĩ lung tung nhé, không có chuyện gì mờ ám xảy ra đâu.

Mà nói chứ, mùi hương trên cơ thể cô gái loài người thật sự rất dễ chịu. Thảo nào kiếp trước, hội anh em cứ hít lấy hít để như những thằng nghiện vậy.

Lúc nửa đêm, tôi bỗng dưng giật mình tỉnh giấc.

“Cái quái gì thế này... chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy!?”

Cả hai cánh tay tôi tê dại, mất hết tri giác.

Không biết từ lúc nào cô gái loài người kia đã dùng một cánh tay của tôi làm gối đầu.

Hóa ra là cả hai cánh tay cơ. Con bé Goblin Chan đã chui vào đây từ lúc nào mà tôi không hề hay biết.

Nó cũng nằm một bên và gối đầu lên cánh tay của tôi.

Nhưng tại sao con bé Goblin Chan lại vào đây mà tôi không hề hay biết chứ? Với khả năng nhạy bén của tôi, lẽ nào lại không phát hiện ra? Chẳng lẽ nó có khả năng ẩn thân?

Trời ơi... tội nghiệp hai cánh tay của tôi quá. Mất hết cả tri giác rồi...

Tạch!!

“Ối? Có chuyện gì xảy ra với cánh tay của anh vậy?”

Hai chị em song sinh loài người đang đưa thức ăn cho tôi, nhưng khi tôi cầm vào thì lại tuột tay làm rơi xuống đất. Bởi lẽ, lúc này hai cánh tay tôi đang run lẩy bẩy, không còn chút sức lực nào.

“Không sao đâu, nó sẽ sớm trở lại bình thường thôi.”

Ài...

Có lẽ đây là hậu quả của việc đôi tay tôi bị tận dụng làm gối ôm suốt đêm qua. Đáng lẽ tôi không nên đồng ý lời thỉnh cầu của cô gái tóc đỏ kia mới phải. Giờ thì có hối hận cũng đã muộn rồi.

Nhớ lại cảnh tượng sáng nay khi vừa tỉnh giấc, tôi cảm thấy khá là mất mặt.

Hob Goblin Sei chỉ đi ngang qua, mỉm cười rồi lặng lẽ rời đi. Trên tay cô bé còn cầm một cuốn sách ma thuật thì phải.

Ngay cả thằng Goblin Kichi cũng thế, nó mỉm cười với tôi trong khi chắp tay như đang cầu nguyện.

Còn Goblin E cũng vậy, tôi cứ tưởng rằng con bé sẽ giúp tôi nhưng cô bé cũng lẩn mất sau khi nhìn thấy Goblin Chan nằm bên tôi.

Cuối cùng thì cũng không ai tới cứu tôi cả. Bắt buộc phải đợi cả hai người kia đứng dậy thì tôi mới rời khỏi giường của mình được.

Ăn sáng xong, tôi duỗi duỗi hai cánh tay cho máu lưu thông tốt hơn, cố gắng tìm lại cảm giác.

Khi hai cánh tay dần có lại tri giác, tôi bắt đầu huấn luyện đám Goblin tiểu đệ.

Trong số đó, thằng Goblin Kichi lại hăng hái luyện tập một cách lạ lùng. Chắc hẳn chúng cũng đã hiểu rằng phải thật sự cố gắng để mạnh được như tôi.

Vì số lượng Goblin khá đông, tôi phải chia chúng thành từng nhóm để dễ dàng kiểm soát hoạt động hơn.

Goblin Kichi được phong làm chỉ huy của nhóm “Cuồng chiến sĩ” – đội tiên phong của cả đàn với giáp và vũ khí hạng nặng.

Hob Goblin Saito là chỉ huy đội “Kỵ sĩ” với sở trường tấn công nhanh, cơ động, sử dụng những vũ khí nhẹ nhàng và linh hoạt như kiếm.

Goblin Cham chỉ huy đội “Xạ thủ” – chuyên tấn công tầm xa bằng cung và nỏ.

Goblin E chỉ huy đội “Mục sư” – chuyên lo chữa trị và hậu cần.

Hob Goblin Sei làm chỉ huy nhóm “Pháp sư” – chuyên sử dụng ma thuật để tấn công kẻ địch. Tuy nhiên, vì hiện tại không có thêm pháp sư nào trong đám Goblin, nên Sei tạm thời là thành viên duy nhất của đội.

Còn tôi, tôi là thủ lĩnh của toàn bộ đám Goblin này.

Hiện tại có khoảng ba mươi chín Goblin trạc tuổi tôi và thêm hai mươi Goblin già hơn một chút. Tổng cộng, đội quân của tôi có khoảng sáu mươi thành viên, tính cả tôi.

Khi tay chân đã bớt ngứa ngáy, tôi tiếp tục huấn luyện cường độ cao cho đám Goblin, rồi lại một mình ra ngoài săn bắt.

Đầu tiên tôi tìm được một con quái vật nhện. Thân thể nó to như cái mâm, với những cái chân dài ngoẵng cùng móng vuốt sắc nhọn. Sợi tơ của chúng tuy dẻo dai bền chặt nhưng lại sợ lửa, vậy nên tôi chẳng tốn chút sức lực nào đã nướng chín nó ngay lập tức.

Tôi đã ăn sạch cả con nhện. Ưm! Mùi vị không tệ, thoang thoảng hương thịt nướng.

[Đã h��c được kỹ năng ‘mở rộng tầm nhìn’]

Ồ! Phải rồi.

Vì nhện có rất nhiều mắt nên thị giác của chúng cực kỳ tinh tường, có thể phát hiện con mồi từ xa.

Tôi rất thích kỹ năng mới này vì nó giúp ánh mắt tôi càng thêm tinh tường, nhìn xa rõ ràng hơn.

Phối hợp với cảm ứng nhiệt và định vị sóng âm, kỹ năng này chẳng khác gì một phiên bản Haki quan sát cấp thấp.

Vì lúc này mới tầm 9 giờ sáng theo tôi đoán là thế, nên tôi vẫn tiếp tục chuyến hành trình đi săn của mình.

Mọi quyền lợi của bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, nơi lưu giữ những câu chuyện hấp dẫn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free