Chuyển sinh không như mơ - Chương 1: Chapter 1: Cái chết
Vào ban đêm, đô thị lúc nào cũng tấp nập người qua lại, ánh đèn đường và ánh sáng từ các toà nhà vẫn còn chói lọi.
Tôi, một gã vừa mới bị đuổi việc đang lang thang dưới ánh đèn đường phố, vẫn còn mang trên mình bộ đồ công sở, dáng người cao khoảng 1m72 , mái tóc đen để lâu chưa cắt có vẻ hơi dài, trên tay vẫn còn cầm lon bia đang uống dở, đang bước đi với vẻ đờ đẫn loạng choạng nhưng không phải do bia ngấm.
Ở cái tuổi 23 mà người ta vẫn còn đang hăng say trong công việc thì tôi lại bị đuổi việc chỉ sau vỏn vẹn có 2 tháng.
Thật nực cười phải không? Tôi mất việc quá nhanh, thậm chí tôi còn chưa hiểu sao mình lại bị đuổi việc nữa, tôi chỉ đơn giản là nhận được thông báo sa thải thôi.
Càng nghĩ càng thêm uất ức vì sau bao nỗ lực công sức của bản thân lại chỉ nhận lại là thông báo sa thải, tôi thầm chửi:
"lão sếp khốn khiếp! Sẽ có ngày tôi khiến ông phải đi dọn nhà vệ sinh như cái cách ông sai khiến tôi vậy!"
Vẫn bước đi với vẻ đờ đẫn, tôi hiểu rằng câu nói vừa rồi trông buồn cười đến nhường nào vì thân tôi giờ chưa chắc lo được, sao lại có thế khiến lão trả giá được cơ chứ.
Nhấp nốt ngụm bia cuối rồi tiện tay vứt nó vô chiếc thùng rác bên cạnh, tiếp đó tôi bước đến một công viên để ổn định lại bản thân mình.
Ngồi xuống chiếc ghế đã phai màu sơn, tôi hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.
Giờ tôi cần phải nghĩ đến dự định tiếp theo của bản thân, công việc trước đấy tuy mức lương không quá cao nhưng mà tôi khó khăn lắm mới ứng tuyển vô được, nên giờ tôi khó chắc mình sẽ có thể kiếm được một công việc khác trong khoảng thời gian ngắn, cộng với trước đó tôi hơi lỡ "đâm sâu" vô sở thích của mình nên giờ tôi khó chắc bản thân mình trụ nổi trong khoảng thời gian tìm được công việc mới.
"Aaaaa! Sao mình lúc đấy lại ngu đến vậy chứ!"
Tôi biết ôm đầu gào thét như vậy chả giúp tôi lấy lại được số tiền đã mang đi nghịch dại như giờ tôi còn làm được gì khác cơ chứ, chờ ông bụt hiện ra với câu nói thương hiệu và ước số tiền ấy quay lại với tôi à?
Rồi sau đó tôi thả lỏng người, tựa lưng vào ghế, ngước lên bầu trời đêm. Đêm nay có vẻ như bầu trời cũng có chung tâm trạng với tôi, cảm giác buồn tẻ và chán nản bủa vây, trời cũng chẳng thèm hiện sao.
Tôi ngồi thẫn thờ ở đó ngước nhìn bầu trời vắng sao tẻ nhạt ấy, trông có vẻ khá giống mấy gã vô gia cư mà có vẻ tôi cũng sắp đến nước ăn mày rồi. Ngồi đó, tôi ngẫm lại cuộc đời mình sao lại cơ cực đến vậy chứ, rốt cuộc kiếp trước tôi đã phạm phải tội ác nào để giờ thành ra nông nỗi này.
Tôi cũng chẳng mong ước được quay ngược thời gian để thay đổi mọi thứ vì nên nói sao giờ nhỉ? Tôi chỉ cảm thấy nó khá tồi tệ và cảm giác tôi cũng chả thay đổi được gì cả.
Sau một khoảng lặng như vậy, tôi đứng bật dậy, từng bước đi về phía chung cư nơi tôi ở.
Ban đầu tôi khá ngạc nhiên vì giá phòng khá rẻ mà sau đấy tôi được cho biết là từng có người tự sát ở đấy, còn tôi cảm thấy thế nào sau khi biết sự thật á? Dĩ nhiên là vẫn chọn thuê căn phòng đấy rồi, giá rẻ mà! Mà bản thân tôi cũng chẳng dị nghị vụ đấy lắm, vì làm gì có chuyện oán niệm của người ta mạnh đến nỗi ám căn phòng đấy đâu, nhỉ?
Chính tôi cũng là một người chả tin vào chuyện ma quỷ lắm vì nó ám bạn thì nó được gì? Sát hại xong nó nhận được gì? Mình mà chết xong cũng thành ma như nó thì nó với mình đứng đấy ngắm nhau chắc?
Vẫn suy nghĩ vài điều ngớ ngẩn trong đầu, tôi dần thấy toà chung cư mình ở hiện ra trước mắt, nó ở khu khá hẻo lánh, chỉ cần đi bộ thêm một lúc nữa thôi là tôi có thể vứt bỏ hết tất cả mà nằn xuống trước giường thân yêu của mình rồi.
Giường ơi tao nhớ mày lắm!
Khi đang đi qua con hẻm tối thì tôi thấy có một nhóm côn đồ đang vây quanh một người phụ nữ trong đấy. Bọn chúng trông khá đáng sợ nên tôi dự định đi qua thật nhanh với thầm lặng nhất có thể, biết sao được chứ tôi làm gì có tài võ gì mà đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân công với việc chúng còn đông nữa, tôi làm gì phải nhân vật chính của một bộ tiểu thuyết mà người ta được buff sức mạnh quá lố với người thường để mà sĩ gái được
Dự định là vậy nhưng không may là người phụ nữ kia đã phát hiện ra và cầu cứu tôi, đám côn đồ kia cũng quay lại nhìn tôi với vẻ mặt hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống một con lợn từ đâu xổng ra phá đám vậy. Bọn chúng có năm người thì có hai tên bước đến phía tôi
Còn tôi đang cực kì run rẩy nhưng vẫn đứng lại vì biết rằng tôi có chạy cũng không thoát được vì chúng biết mặt tôi rồi cộng với việc tôi quá sợ hãi để di chuyển. Biết được kết cục của bản thân nên tôi quyết liều một phen, hét lên:
"Ấy thế mà chỉ có hai tên lên thôi à, khinh tao quá rồi ấy! Độn có tí mỡ lên người mà nghĩ mình oai lắm chắc? Cả năm lên một lúc đi nào chứ sao lại để ba tên yếu nhớt nhất ở lại cơ chứ?"
Ít nhất đến cuối tôi cũng phải chết vinh một chút chứ nhỉ?
Ấy thế mà không ngờ câu nói khích đểu của tôi lại có hiệu nghiệm, cả năm tên cùng tiến lên
Gân xanh nổi trên trán chúng, còn người phụ nữ ở sau lại lo lắng nhìn tôi.
Ê! Thế còn cầu cứu thằng này làm chi vậy, khiến thằng này thấy khó hiểu lắm đấy!
Người phụ nữ cũng dần bỏ chạy thì cả năm tên côn đồ cũng lao tới đập tơi bời tôi, bỗng có một tên rút súng ra chĩa vào tôi.
Ê! Thật đấy à?
"Anh hùng cứu mỹ nhân cũng ngầu đấy, nhưng tao nghĩ mày nên bớt đọc truyện rồi đấy, cơ mà chắc chẳng còn cơ hội nữa đâu ha?"
Tên côn đồ cầm súng nói với giọng điệu bực tức như con sói đói để vuột mất con mồi, hắn bây giờ chỉ đơn giản là quá tức giận đến nỗi muốn giết người trước mắt, sau đó hắn bóp cò liên tục.
Tiếng súng vang lên liên hồi giữa màn đêm yên tĩnh, hơi thở của tôi thoi thóp, tâm trí thì mơ màng, cơn đau tê dại toàn thân, cơ thể tôi đầy lỗ đạn và máu đang rỉ ra từ chúng và miệng tôi. Tuy nhiên tôi chắc chắn rằng người phụ nữ ấy đã chạy trốn đủ xa để khó bị bắt lại.
Khốn thật! Tại sao mình lại phải hi sinh vì người xa lạ chứ, ả phụ nữ khốn khiếp đó.
Mình…
Mình… vẫn chưa… muốn chết…
Dòng ý thức tắt lịm, tôi trút hơi thở cuối cùng dưới ánh trăng, màn đêm lại trở nên yên tĩnh. Đám côn đồ có vẻ không định đuổi theo người phụ nữ mà bỏ đi nơi khác, để mặc lại xác tôi nơi con hẻm lạnh lẽo và cô đơn ấy.
Cuộc đời tôi từ đầu tới cuối vẫn luôn đen đủi, nếu có kiếp sau thì… liệu nó có khác không?