Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chuyển sinh đến thế giới súng và lưỡi lê - Chương 1: Chapter 1:

"Ê, Maru đang vòng hussar bên trái kìa! Không ai nhìn minimap à?" [note72966]

"Nhìn chứ, mà nhìn không ra!" – Riku la lên, tay loay hoay kéo pháo xoay góc.

"Thôi xong, tụi nó cày nát pháo binh của tao rồi..." – Leo rên rỉ.

"Ờ, mày đẩy hết bộ binh lên làm gì?." – Caruso lẩm bẩm, tay vẫn đều đặn điều binh, mắt dán chặt vào màn hình.

Phòng net chiều cuối tuần có năm đứa bạn thân đang cắm cúi trên dãy máy quen thuộc. Trận đánh 2v3 trong "imperial 1812" – một game chiến thuật lấy bối cảnh thế kỷ 18 – vừa bước vào giai đoạn hỗn loạn nhất.

"Khoan... Cuirassiers bên Caruso đâu rồi ta?"

Kaito nghiêng đầu, nghi ngờ.

"Ờ... đừng nói là…"

Từ rìa bản đồ, cuirassiers lao ra, xé nát cả đội hình Lancers của Maru.

"Trời đất ơi!" – Maru hét lên.

"Giấu kỹ vậy ai mà biết!?"

Caruso vẫn không nói gì, chỉ cười nhẹ.

"Mày để nó ở đó khi nào vậy?" – Leo nhìn sang, vừa nể vừa tức.

“Lúc mày đang ngồi ngắm bộ binh bắn nhau á. ai biểu tụi bây không scout kỹ."

"Mày chơi bẩn vậy cha nội?" – Riku càu nhàu.

"chơi bẩn cái gì, chiến thuật thôi. mày lộ sườn như thế thì bị úp đúng rồi chứ kêu ca cái gì?"

"Trời ạ, nó nói như thật luôn kìa."

Cả đám phá lên cười. Mặc dù hội bạn chơi với nhau đã lâu, tụi nó vẫn không thể không ngạc nhiên khi bị caruso đọc vị chính xác như thế.

Antonio Caruso, chỉ là một học sinh lớp 11 bình thường. không có gì quá nổi bật. Nhưng Khi ngồi chơi game cùng đám bạn, Caruso lại hóa thành một người khác: điềm tĩnh, sắc bén, và… cực kỳ nguy hiểm.

"Caruso mà về thời đó cầm quân thật chắc Napoleon điêu đứng." Maru lắc đầu.

"Ừ, mày chắc không đầu thai nhầm thời đại đấy chứ?" – Kaito cười, mắt vẫn dán vào màn hình.

Caruso chỉ nhún vai, không thèm đáp. Trong đầu Kael lúc này, cả một đội quân đang diễu binh trên màn hình, từng bước chân nhịp nhàng, tiếng trống trận dồn dập, khẩu lệnh vang lên rõ mồn một như trong một trận chiến thật. Cậu nhếch mép cười nhẹ, cảm giác phấn khích chẳng khác gì khi dẫn đầu team trong một giải đấu thế giới.

Ở nơi ồn ào này, giữa tiếng bàn phím lách cách và tiếng chửi rủa đùa cợt của lũ bạn, Caruso cảm thấy mọi thứ đều quen thuộc. Cái không khí ấy, cái âm thanh ấy, có lẽ chẳng bao giờ thay đổi.

"Chơi nữa không?" – Riku hỏi.

"Thôi. Tao hết tinh thần rồi. Bị tẩn vậy sao chơi nổi."

"Caruso gánh thế ai chơi lại. Tao về ngủ cho đỡ quê."

Tiếng cười còn vang khi Caruso tháo tai nghe xuống, ánh mắt nhìn vào màn hình với chữ Victory rồi tắt game. Cậu tựa người vào ghế, một suy nghĩ thoáng qua.

“Nếu mình thật sự chỉ huy một đội quân… liệu có khác gì không nhỉ?”

Caruso đứng dậy, chào mấy thằng bạn rồi lững thững đạp xe về nhà. Trời đã nhá nhem tối, gió lùa qua cổ áo khiến cậu tỉnh táo hơn hẳn. Trong đầu vẫn còn vương lại trận game vừa rồi.

Về tới phòng, Caruso bật máy tính cá nhân, lướt qua mấy group game chiến thuật quen thuộc, nhưng lần này cậu không dừng lại ở đó. Cậu mở tab mới, gõ cụm từ:

“infantry battalion 18th century tactics”

Hàng loạt bài viết, sơ đồ, và tài liệu hiện ra. Caruso nhấn vào một trang có tiêu đề:

“Structure and Combat Role of a Line Infantry Battalion in the 18th Century”

Cậu đọc say sưa, đam mê của cậu đã giúp cậu giỏi tiếng anh hơn so với những người bạn đồng trang lứa, vì thông tin rộng hơn luôn được viết bằng tiếng anh. Mặc dù đó vẫn là môn cậu ghét nhất khi ở trường.

Càng đọc, cậu càng cảm thấy mọi thứ phức tạp hơn nhiều so với game. Ở ngoài đời. từng khẩu lệnh, từng tiếng trống đều có ý nghĩa rõ ràng.

Một tiểu đoàn khoảng 600 người, chia thành 4 đến 6 đại đội, là đơn vị nhỏ nhất có thể tự vận hành trên chiến trường. Không chỉ đủ quân số để duy trì hỏa lực tuyến dài, nó còn có hệ thống chỉ huy riêng biệt.

Caruso gõ tiếp:

“Infantry battalion operations”

Cậu lướt xuống một đoạn

Khả năng kiểm soát đội hình: Với hàng trăm người, tiểu đoàn có thể trải dài thành một tuyến súng gần trăm mét.

Khả năng xoay đội hình: Khi hành quân, họ đi theo đội hình cột. Vào trận, đổi sang hàng ngang (line). Gặp kỵ binh, lập tức chuyển sang hình vuông bốn mặt dựng lưỡi lê, không cho ngựa xông vào.

Khả năng tác chiến độc lập: Tiểu đoàn có đủ quân số, đội hình và hệ thống chỉ huy để vận hành như một đơn vị hoàn chỉnh. Nó có thể triển khai, cơ động và chiến đấu chủ động trong khu vực được giao, tùy theo nhiệm vụ do cấp trên chỉ định.

Cậu dừng lại, viết một vài ghi chú vào cuốn sổ của mình.:

Tiểu đoàn: đơn vị chiến đấu nền tảng, không thể thiếu.

Một đại đội line infantry độc lập không thể chống kỵ binh do mật độ quân số trong đội hình hộp rỗng quá mỏng nên dễ bị xuyên phá.

Đội hình carre cần ít nhất bốn đại đội trở lên

Trống trận – không chỉ để chơi nhạc làm tăng tinh thần, mà còn để truyền hiệu lệnh.

Cờ hiệu – giữ đội hình, giữ tinh thần.

Mắt Caruso dán vào sơ đồ trên màn hình, từng hàng, từng khối. Dưới ánh sáng vàng nhạt của đèn bàn, cậu cảm thấy như một sĩ quan đang nghiên cứu những tài liệu cũ. Cậu nghiêng người lại gần, xem xét kỹ từng chi tiết hiện lên trên màn hình.

Không biết từ lúc nào, đồng hồ đã chỉ gần nửa đêm.

Cậu tắt máy rồi nằm xuống giường. Mắt nhắm lại, những thông tin cậu vừa nghiên cứu vẫn quanh quẩn trong tâm trí.

Caruso nhắm mắt lại. Chỉ vài giây... hay vài giờ? Cậu không chắc.

Một làn sáng trắng mờ dần chiếm lấy tầm nhìn.

Caruso mở mắt. Mọi thứ… trắng xoá.

Caruso nhìn quanh, cố gắng nhận thức lại mọi thứ. Mọi thứ vẫn trắng xoá như thế, khoảng không tựa như không có điểm kết thúc chỉ có cảm giác lơ lửng trong không gian vô tận.

Cậu chớp mắt. Tay vẫn cử động được, nhưng không thấy cơ thể mình đâu. Không khí này… lạ thật.

"Ồ, tỉnh rồi sao?" Một giọng nói trong trẻo vang lên phía trước.

Caruso quay lại, mắt lập tức bị thu hút bởi hình ảnh một người phụ nữ đứng trước mặt.

Cô ấy… có thể gọi là một nữ thần chăng? Những đường cong thanh thoát, làn da mịn màng như ngọc, mái tóc dài bay nhẹ như tơ. Tuy nhiên, điều khiến Caruso phải thót tim không chỉ là vẻ đẹp mê hoặc của cô, mà còn là bộ trang phục kỳ lạ mà cô đang mặc.

Đó là một mảnh lụa nhạt, mỏng manh đến ngỡ như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi bay. Chất liệu vải lấp lánh như ánh sao, nhưng lại gần như trong suốt dưới ánh sáng phản chiếu từ không gian trắng xóa này, khiến từng đường nét cơ thể cô hiện lên mờ ảo mà ám ảnh.

Đôi chân thon dài của cô khẽ lướt qua lớp lụa mảnh, phô bày làn da trắng ngần, mịn màng đến lóa mắt. Từ bờ vai mảnh mai, ánh nhìn trượt xuống vòng một tròn đầy, căng bóng như đang muốn tuột khỏi lớp lụa mỏng manh chỉ được vắt nhẹ qua.

Làn vải vắt chéo để lại một khoảng trũng mềm mại ở giữa, khe hở như ẩn như hiện, như một vệt ánh sáng chảy tràn trong màn đêm tĩnh lặng.

Mỗi chuyển động của cô đều nhẹ như gió, nhưng lại khiến ánh nhìn của Caruso như bị giữ chặt. Cả cơ thể ấy như hòa tan vào không gian, khiến người ta chẳng biết ranh giới giữa áo váy và da thịt thực sự ở đâu. Và giữa sự mờ ảo đó, cô tỏa sáng rực rỡ, như một thực thể vĩ đại không thể chạm tới.

Cô gái bước chậm lại gần, ánh mắt nheo nheo như đang quan sát món đồ chơi mới lạ.

“cậu đang nhìn ta chăm chăm như thế... là tại sao nhỉ?” Giọng cô vút nhẹ, trong veo nhưng đầy ẩn ý.

Caruso giật mình, mặt đỏ lên. “Tôi… tôi chỉ đang cố hiểu chuyện gì đang xảy ra thôi…”

“Thật sao?” Cô nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài gang tay. “Chứ không phải là...?”

Cô đặt tay giữa hai quả đồi phổng phao trên ngực của mình, mỉm cười khi thấy Caruso lập tức quay mặt đi, tai đỏ bừng.

Vừa nói, cô vừa đưa tay lên ngực, những ngón tay thon dài lướt chậm qua lớp lụa trong suốt như mờ sương. Mảnh vải căng nhẹ dưới ngón tay cô, dính sát vào da thịt như đang tan chảy theo từng chuyển động.

Caruso nuốt khan. Rõ ràng là không thấy gì rõ ràng… nhưng cũng không thể dứt mắt ra được.

“Ngươi thấy chưa?” – cô nghiêng người, hai quả đồi theo đó chuyển động nhè nhẹ dưới lớp lụa mỏng manh – “Mơ hồ mới là thứ nguy hiểm nhất.”

“Tôi—tôi không có nhìn chằm chằm!” Caruso phản đối yếu ớt.

“Dễ thương thật đấy… nhưng hình như cậu chưa từng gặp phụ nữ quyến rũ bao giờ nhỉ?”

Caruso siết tay. “Cô… cô là ai?”

“A, cuối cùng cũng thắc mắc rồi à? Ta cứ tưởng ngươi định chỉ ngắm ta mãi mà không hỏi cơ đấy.” Cô xoay người, bước vài bước như múa, mái tóc dài bay lượn theo nhịp điệu nhẹ nhàng.

Rồi cô quay lại, mỉm cười, ánh sáng trắng phản chiếu trong đôi mắt long lanh như chứa cả bầu trời.

“Ta là người sẽ tiễn cậu đến một thế giới khác,” cô nói. “Nơi cậu sẽ có cơ hội... làm lại từ đầu.”

“Với trí tuệ, ký ức—và nếu ngoan một chút, có thể cả vài ‘đặc quyền nhỏ’ từ ta.”

Cô chớp mắt tinh nghịch, tay đưa lên môi như ra hiệu giữ bí mật.

“Khoan… khoan đã—!” Caruso lùi lại một bước, tim đập mạnh trong lồng ngực. “Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Tôi chỉ nhớ là mình nằm xuống giường và…”

Cô gái nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh như ánh sao vừa loé trong sương sớm.

“Phải.” cô nhẹ nhàng thở dài, “ cậu đã ngủ yên… nhưng tâm trí vẫn lạc lối trong những trận chiến không bao giờ kết thúc.”

Cô khẽ đưa tay vuốt dọc theo một lọn tóc dài buông trước ngực, giọng nói mềm như hơi thở trong gió.

“Ngay cả khi đã nghỉ ngơi, cậu vẫn giống hệt sĩ quan vậy”

Caruso nhíu mày. “Vậy… đây là mơ?”

“Không hẳn.”

Cô bước một bước về phía trước, tà lụa mỏng khẽ lay động như sương trôi trên mặt nước.

“Nếu chỉ là mơ, liệu ngươi có cảm nhận được hơi lạnh của khoảng không này? Hay là…”

Cô vươn tay chạm nhẹ vào trán cậu, ánh mắt mơ hồ sâu thẳm.

“…sự thật đang len vào từng ngón tay thế này?”

Caruso khựng lại, cảm giác như một làn khí mát lạnh len vào da thịt từ nơi cô chạm.

“…Tôi đã… chết rồi sao?”

Cô không trả lời ngay. Chỉ mỉm cười.

“Nếu một hạt giống bị nhổ khỏi mặt đất… thì liệu nó đã chết, hay chuẩn bị nảy mầm ở một nơi khác?”

Giọng cô nhẹ như đang ru ngủ cả không gian yên tĩnh.

“Ta không thích từ ‘chết’ lắm,” cô nói tiếp, “nghe u ám quá. Hãy gọi nó là… chuyển sang một ván cờ mới. Và lần này, cậu sẽ có cơ hội làm những điều mà cậu vẫn luôn muốn làm.”

Cậu chớp mắt, giọng nói của cô vang lên như tiếng vọng của một cơn gió thoảng, làm cậu không thể nào tập trung vào những gì mình đang nghĩ.

"Chuyển sang một ván cờ mới…?" Cậu lặp lại, đôi mắt cậu như đang tìm kiếm câu trả lời trong không gian tĩnh lặng. Nhưng câu trả lời không đến từ môi cô, mà từ chính trong tâm trí cậu. "Vậy... tại sao lại là tôi? Tại sao lại chọn tôi?"

Cô nữ thần mỉm cười, ánh mắt của cô như chứa đựng cả một thế giới mà cậu không thể hiểu được. "Bởi vì cậu là người duy nhất có thể thay đổi cuộc chơi này. Cậu không phải là một quân cờ đơn giản, Caruso. Cậu là người tạo ra ván cờ."

"Nhưng… tôi không biết gì về ván cờ này." Giọng cậu thấp xuống, như thể sự mơ hồ đó đang khiến cậu cảm thấy mình quá nhỏ bé trước sự vĩ đại mà cô đang nói đến.

Cô không đáp ngay, chỉ lặng lẽ nhìn cậu. Một thoáng im lặng trôi qua, rồi cô chậm rãi tiếp lời: "Mọi ván cờ đều có những nước đi không ngờ tới, những quân cờ không ai thấy trước được. Nhưng để thắng, cậu không cần phải biết tất cả. Chỉ cần có lòng tin vào bản thân mình và đủ dũng cảm để đi bước tiếp theo."

Caruso im lặng, trong đầu cậu như có một trận chiến đang diễn ra. Mọi thứ quá mới mẻ, quá xa lạ, nhưng cảm giác đó lại khiến cậu cảm thấy hưng phấn lạ kỳ. Không phải là sợ hãi, mà là sự thách thức, như thể đây là cơ hội duy nhất để cậu có thể làm điều mà cậu chưa bao giờ dám nghĩ tới trong thế giới cũ.

"Vậy… tôi phải làm gì bây giờ?" Caruso hỏi, đôi mắt lấp lánh sự tò mò.

Cô nữ thần khẽ cúi đầu, nụ cười trên môi lại lần nữa lộ ra, dịu dàng như làn gió thu: "Điều đầu tiên, cậu phải hiểu rằng cái chết không phải là kết thúc. Chỉ là sự khởi đầu của một hành trình mới. Cậu sẽ phải học cách đi qua những thử thách, những trận chiến mà cậu chưa bao giờ tưởng tượng được. Và trên hết, cậu sẽ phải làm những điều mà chính bản thân cũng chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm."

Ánh sáng xung quanh dường như bắt đầu mờ dần, như thể thời gian sắp chuyển tiếp. Cậu cảm thấy một luồng sức mạnh lạ kỳ bắt đầu lan tỏa từ bên trong, như thể cậu đang nhận ra một điều gì đó quan trọng mà trước đó chưa từng thấy.

"Vậy, tôi sẽ làm gì tiếp theo?" Caruso hỏi lại, sự quyết tâm giờ đây đã rõ ràng trong giọng nói của mình.

"Đến nơi mà cậu thuộc về," cô trả lời, rồi bước ra phía xa, để lại cậu một mình với những suy nghĩ, những câu hỏi chưa có lời giải đáp.

Chỉ có một điều duy nhất cậu biết chắc chắn. Cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng nếu có thể đứng vững và đối mặt với mọi thử thách, cậu sẽ không còn là người mà cậu từng là. Cậu sẽ là người quyết định ván cờ này.

Ánh sáng xung quanh dần mờ đi, đôi mắt Caruso từ từ nhắm lại. Cảm giác như mọi thứ từ từ tan biến, chỉ còn lại sự im lặng.

Cậu không còn cảm nhận được gì nữa, chỉ còn là một khoảng không. Rồi, một sức mạnh nào đó kéo cậu đi, và trong khoảnh khắc tiếp theo, mọi thứ đã dừng lại.

Hussar – kỵ binh hạng nhẹ, chuyên truy kích và quấy rối. Di chuyển nhanh, đánh rồi rút. Thường đánh vào cánh sườn, hậu phương hoặc truy đuổi tàn quân. Không dùng để tấn công chính diện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free