Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 85: Gánh Nặng Thầm Kín
Ly trà hoa cúc nóng hổi của Linh đã nguội tự lúc nào, như chính những xúc cảm đang dần lạnh đi trong lòng cô. Cô vẫn ngồi đó, bên khung cửa sổ quán cà phê quen thuộc, nhìn những hạt mưa cuối cùng lất phất rơi trên mặt đường nhựa đen bóng, phản chiếu ánh đèn vàng vọt của thành phố. Nỗi buồn không thành tiếng, không giọt lệ, chỉ là một sự thấm thía, một sự chấp nhận chậm rãi rằng có những khoảng trống không thể lấp đầy, dù cho cô có cố gắng đến mấy. Linh đứng dậy, bỏ lại phía sau chiếc cốc sứ nguội lạnh và những câu hỏi không lời đáp lơ lửng trong không khí. Cô bước ra khỏi quán, hòa mình vào dòng người thưa thớt trên phố, cảm thấy mình như một chiếc lá khô lạc lõng giữa cơn gió vô định.
Cùng lúc ấy, tại một góc khác của thành phố, trong văn phòng làm việc của Tập đoàn X, Khánh vẫn đang vùi đầu vào đống giấy tờ và màn hình máy tính sáng trắng. Kim đồng hồ đã chỉ sang con số chín, và ngoài kia, màn đêm đã buông xuống đặc quánh, nhưng bên trong không gian máy lạnh, thời gian dường như ngưng đọng. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh rọi thẳng xuống bàn làm việc, làm nổi bật thêm vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt Khánh. Đôi mắt anh đỏ ngầu, những mạch máu li ti nổi rõ trên tròng trắng, là minh chứng cho vô số đêm thiếu ngủ và những giờ làm việc không ngừng nghỉ. Tóc anh đã hơi rối, vài sợi lòa xòa trước trán, nhưng anh không bận tâm. Tất cả sự tập trung của anh đổ dồn vào những con số, những biểu đồ phức tạp đang nhảy múa trên màn hình. Mùi cà phê đã nguội và mùi giấy tờ mới in hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc trưng của văn phòng cuối ngày, một thứ mùi vị của sự cạn kiệt và cố gắng.
Tiếng gõ bàn phím của Khánh vẫn đều đặn và dứt khoát, nhưng mỗi cú gõ dường như ẩn chứa một sự nặng nề, một sự gồng mình. Hàng núi công việc chất chồng trên bàn, những tập tài liệu dày cộp, những hợp đồng cần rà soát, những email "khẩn cấp" liên tục đổ về hộp thư đến, mỗi cái ping nhỏ vang lên lại như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn đã cạn kiệt của anh. Anh Hùng, sếp trực tiếp của Khánh, vừa đi ngang qua bàn anh, lướt nhìn qua màn hình rồi buông một câu nhắc nhở khô khan: “Khánh, dự án này cần hoàn thành trước sáng mai, không có ngoại lệ. Đối tác đang rất sốt ruột.” Giọng điệu của Anh Hùng không hề có ý thăm hỏi hay động viên, chỉ đơn thuần là một mệnh lệnh, một sự thúc ép không thể từ chối. Khánh chỉ khẽ gật đầu, không ngẩng mặt lên, bởi anh biết, bất kỳ một phản ứng nào khác cũng đều là vô nghĩa. Anh Hùng bước đi, để lại phía sau một luồng khí lạnh lẽo mang theo áp lực vô hình.
Từ phía bàn bên cạnh, giọng nói của Hoàng, đồng nghiệp và cũng là đối thủ cạnh tranh gay gắt của Khánh, vọng lại. Hoàng đang nói chuyện điện thoại, giọng điệu tự tin, pha chút ngạo nghễ: “Chắc chắn rồi, tôi đã có kế hoạch chi tiết để vượt qua đối thủ. Chúng ta sẽ làm cho họ phải nhìn nhận lại vị thế của mình.” Khánh không cần nhìn cũng biết Hoàng đang cười, một nụ cười thỏa mãn và đầy thách thức. Tiếng nói chuyện của Hoàng, dù không hướng trực tiếp đến Khánh, nhưng lại như một lời nhắc nhở không ngừng về cuộc đua khốc liệt mà anh đang tham gia, một cuộc đua không có điểm dừng, không có chỗ cho sự yếu mềm. Sự hiện diện của Hoàng luôn là một áp lực bổ sung, một con dao sắc bén luôn kề bên cổ, thúc đẩy Khánh phải liên tục vượt qua giới hạn của bản thân.
Khánh day thái dương, cảm nhận cơn đau nhói đang âm ỉ. Anh muốn gào lên, muốn đập phá mọi thứ, muốn buông bỏ tất cả để thoát khỏi cái vòng xoáy không ngừng này. Nhưng anh không thể. Gánh nặng trách nhiệm, kỳ vọng của gia đình, và cả tương lai mà anh hằng mơ ước với Linh, tất cả như những sợi xích vô hình trói chặt anh vào chiếc ghế này. Anh không thể cho phép mình gục ngã. Anh phải cố gắng, phải chiến đấu. Anh đã hứa với Linh về một tương lai ổn định, một mái ấm nhỏ bé, nhưng giờ đây, lời hứa ấy dường như càng ngày càng trở nên xa vời, và anh thì càng ngày càng lún sâu vào vũng lầy của công việc.
Cái kim giờ trên đồng hồ treo tường đã dịch chuyển chậm rãi qua con số mười, và bên ngoài, màn đêm càng trở nên tĩnh lặng. Khánh thở dài nặng nề, một hơi thở mang theo tất cả sự mệt mỏi, bất lực và cô đơn. Anh gập laptop lại, âm thanh ‘click’ khô khốc vang vọng trong căn phòng trống trải. Dù đã hoàn thành xong phần việc cần thiết cho sáng mai, nhưng anh biết, đây chỉ là một sự tạm lắng ngắn ngủi trước khi cơn bão mới ập đến. Anh đứng dậy, bước chân nặng trĩu, cảm thấy toàn thân mình như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng, chỉ còn lại những tiếng rít khe khẽ của động cơ sắp hỏng. Anh không còn đủ sức để nghĩ về bất cứ điều gì khác ngoài việc được ngả lưng xuống giường và chìm vào giấc ngủ. Dù chỉ là một vài giờ ngắn ngủi, đó cũng là sự giải thoát duy nhất mà anh có thể tìm thấy lúc này. Anh tự nhủ, ngày mai lại là một ngày mới, với những áp lực mới, những kỳ vọng mới, và anh sẽ lại phải gồng mình lên để đối mặt. Hình ảnh của Linh thoáng qua trong đầu anh, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự kiệt sức. Anh không muốn cô lo lắng, không muốn cô phải nhìn thấy bộ dạng tàn tạ này của anh. Anh muốn cô chỉ nhớ về một Khánh mạnh mẽ, kiên cường, một người đàn ông có thể che chở cho cô. Nhưng giờ đây, ngay cả việc che chở cho chính mình, anh cũng thấy khó khăn đến nhường nào.
***
Đã gần mười một giờ đêm khi Khánh về đến căn hộ của mình. Hành lang chung cư tối om, chỉ có ánh đèn cảm ứng hắt sáng mỗi khi anh bước qua. Tiếng bước chân anh vang vọng trên nền gạch lạnh lẽo, cô độc. Cánh cửa mở ra, đón anh vào một không gian im ắng đến đáng sợ. Căn phòng tối mịt, không một tia sáng, không một âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Anh thả phịch chiếc cặp da xuống sàn nhà, âm thanh khô khốc vang lên trong đêm, rồi ngã người lên chiếc sofa quen thuộc. Anh không buồn bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn ngủ nhỏ trên bàn đầu giường chiếu rọi, tạo nên một vầng sáng yếu ớt giữa bóng tối bao trùm. Ánh sáng vàng vọt hắt lên những bức tranh treo tường, những kỷ vật nhỏ anh và Linh đã cùng nhau chọn, nhưng giờ đây, chúng chỉ gợi lên một cảm giác trống rỗng. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự mềm mại của lớp đệm sofa dưới lưng, và một cơn mệt mỏi vô tận dường như nhấn chìm anh xuống. Anh thở dài thườn thượt, hơi thở nặng nề và mệt mỏi, như muốn trút bỏ tất cả gánh nặng của một ngày dài.
Trong bóng tối và sự im lặng, tâm trí Khánh lại bắt đầu chạy đua. Những con số, những báo cáo, những lời thúc giục của Anh Hùng, ánh mắt đầy thách thức của Hoàng, tất cả như một thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong đầu anh. Anh đã cố gắng đến nhường nào, đã đánh đổi bao nhiêu giấc ngủ, bao nhiêu bữa ăn, bao nhiêu khoảnh khắc bên Linh, chỉ để đổi lấy một chút hy vọng về tương lai. Nhưng tương lai ấy, dường như vẫn còn quá xa vời. Anh cảm thấy cô đơn đến tận cùng. Cô đơn không phải vì không có ai bên cạnh, mà là cô đơn giữa chính những suy nghĩ của mình, cô đơn trong cuộc chiến không hồi kết mà anh đang tự mình chiến đấu. Anh không muốn Linh phải cùng anh gánh vác những gánh nặng này. Anh muốn cô được vui vẻ, được vô tư. Đó là lý do anh chọn cách im lặng, chọn cách giấu kín mọi thứ. Nhưng sự im lặng ấy, liệu có phải đang tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người?
Khi anh đang chìm trong những suy nghĩ miên man ấy, chiếc điện thoại trong túi quần anh bất chợt rung lên. Tiếng chuông reo khe khẽ, nhưng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, nó lại trở nên chói tai. Anh miễn cưỡng đưa tay vào túi, rút điện thoại ra. Màn hình hiện lên tên Minh, người bạn thân duy nhất của anh. Minh hiếm khi gọi anh vào giờ này, trừ khi có chuyện gì đó thật sự quan trọng. Anh ngần ngừ một lát, rồi trượt ngón tay nghe máy.
“Mày dạo này sao rồi, Khánh? Thấy im re à. Tao gọi mấy bữa nay không thấy mày nghe. Công việc bận đến mức cắt đứt liên lạc với cả bạn bè à?” Giọng Minh vang lên qua điện thoại, pha chút lo lắng nhưng cũng không kém phần trách móc. Minh là vậy, thẳng thắn và không bao giờ vòng vo.
Khánh khẽ nhắm mắt, cố gắng nén lại tiếng thở dài. “Tao... vẫn vậy thôi. Bận. Bận đến mức không còn biết mình là ai nữa.” Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi.
“Nghe giọng mày là tao biết rồi. Có vẻ không ổn lắm đâu. Này, tao đang ở gần đây. Qua chơi với mày được không? Có chuyện gì thì nói ra đi, cứ giữ trong lòng mãi thì có ngày mày phát bệnh đấy.” Minh nói, giọng điệu kiên quyết hơn. Minh luôn là người bạn hiểu anh nhất, luôn biết khi nào anh cần một bờ vai, một người để trút bầu tâm sự.
Khánh ngần ngại. Anh không muốn Minh phải nhìn thấy bộ dạng tàn tạ này của anh. Anh không muốn thể hiện sự yếu đuối của mình trước bất kỳ ai. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh lại khao khát có một người để chia sẻ, để những gánh nặng này được nhẹ bớt đi dù chỉ là một chút. “Ừ... cũng được... Qua đi,” cuối cùng, anh cũng buông ra một câu trả lời yếu ớt. Anh không còn sức lực để từ chối, và có lẽ, anh cũng không muốn từ chối. Anh cần một người bạn, cần một người để lắng nghe, dù anh không biết mình sẽ nói gì. Anh miễn cưỡng ngồi dậy trên sofa, cố gắng chỉnh lại mái tóc rối bời, cố gắng tạo cho mình một vẻ ngoài tươm tất hơn một chút, dù anh biết, sự mệt mỏi đã in hằn quá rõ trên khuôn mặt anh.
***
Tiếng gõ cửa vang lên ngay sau đó, kéo Khánh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề ra mở cửa. Minh đứng đó, với vẻ mặt lo lắng thường thấy. Anh cao ráo, vạm vỡ, mặc một chiếc áo thun đơn giản và quần jean, toát lên vẻ năng động, khỏe khoắn, đối lập hoàn toàn với sự kiệt quệ của Khánh. Đôi mắt Minh sáng, đầy năng lượng, nhưng khi nhìn thấy Khánh, ánh mắt ấy thoáng qua một tia xót xa.
“Mày trông như một con ma đói vậy, Khánh. Lại không ăn uống tử tế à?” Minh nói, giọng điệu pha chút trách móc nhưng ánh mắt lại đầy sự quan tâm. Anh bước vào, đặt túi đồ ăn vặt và hai lon bia lên bàn. “Tao biết mày không thích ăn khuya, nhưng ít ra cũng phải có gì đó vào bụng chứ.”
Khánh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Anh trở lại ghế sofa, ngả lưng ra sau. Minh ngồi đối diện, nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của bạn. Không khí trong căn phòng vẫn nặng nề, dù có sự hiện diện của Minh. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ không đủ để xua đi cái bóng tối trong lòng Khánh. Minh không vội vàng hỏi han, chỉ im lặng, để Khánh có thời gian trấn tĩnh. Anh biết, Khánh là người trầm tính, ít nói, và cần thời gian để mở lòng.
Sau một hồi trò chuyện tào lao về những chuyện vu vơ, thời tiết, hay những tin tức thể thao, Minh khẽ khàng khơi gợi: “Này, nghiêm túc đi. Chuyện gì đang xảy ra với mày vậy? Công việc áp lực đến vậy sao?” Minh đặt lon bia xuống bàn, nhìn Khánh với ánh mắt kiên định. “Tao biết mày đang gồng mình. Mày không cần phải giấu tao đâu.”
Khánh im lặng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Anh do dự. Anh có nên nói ra không? Có nên trút bỏ tất cả những gánh nặng này lên vai bạn mình không? Nhưng rồi, khi nhìn thấy ánh mắt chân thành và đầy thấu hiểu của Minh, một ranh giới nào đó trong lòng anh dường như sụp đổ. Anh thở dài, một hơi thở dài và nặng nề, như thể đã nén giữ nó từ rất lâu.
“Tao... thực sự mệt mỏi, Minh ạ,” Khánh bắt đầu, giọng anh khàn đặc, yếu ớt. “Áp lực nó cứ đè nặng lên vai. Mày biết không, đôi khi tao chỉ muốn bỏ hết tất cả, biến mất khỏi cái thành phố này, khỏi cái công việc này.” Anh dùng tay ôm lấy đầu, đôi vai rũ xuống, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự yếu đuối tột cùng của anh.
Minh không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe. Anh biết, đây là lần hiếm hoi Khánh chịu mở lòng. “Anh Hùng thì liên tục thúc ép về doanh số, về dự án mới. Tao phải làm việc mười bốn, mười sáu tiếng một ngày là chuyện bình thường. Hoàng thì cứ như một cái bóng, luôn rình rập, luôn cố gắng vượt mặt tao. Mỗi khi tao đạt được cái gì đó, hắn ta lại tìm cách kéo tao xuống, hoặc tự mình vượt lên. Sự cạnh tranh ở cái tập đoàn này nó khốc liệt đến mức khiến tao cảm thấy mình như đang bị bóp nghẹt vậy.”
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng. “Không chỉ công việc, còn là gánh nặng tài chính nữa. Mày biết đấy, bố mẹ tao cũng không còn khỏe mạnh như trước, em gái tao thì đang học đại học. Tất cả đều trông chờ vào tao. Tao muốn mua được căn nhà nhỏ cho Linh, muốn lo cho cô ấy một cuộc sống ổn định, không phải lo nghĩ gì. Nhưng càng cố gắng, tao lại càng thấy mình lún sâu hơn. Tiền bạc cứ như một cái hố không đáy. Tao làm ra bao nhiêu cũng không thấy đủ.”
Minh đặt tay lên vai Khánh, siết nhẹ. Anh cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể bạn mình. “Nhưng mày có Linh mà. Sao không chia sẻ với Linh? Cô ấy sẽ hiểu mà.”
Khánh lắc đầu, một nụ cười chua chát hiện trên môi. “Linh... Linh cũng đang mệt mỏi với công việc của em ấy. Tao không muốn em ấy lo lắng thêm. Cô ấy đã phải chịu đựng nhiều rồi. Với lại...” Anh ngập ngừng, “Với lại... tao không biết phải nói thế nào. Tao không muốn cô ấy nhìn thấy một Khánh yếu đuối, một Khánh đang gục ngã. Tao muốn cô ấy tin tưởng vào tao, tin tưởng vào tương lai của hai đứa. Nếu tao nói ra hết những lo lắng này, liệu cô ấy có còn tin tưởng vào tao không? Liệu cô ấy có còn cảm thấy an toàn khi ở bên một người như tao không?”
Minh thở dài. Anh hiểu nỗi lòng của Khánh. Khánh luôn muốn là người mạnh mẽ, là chỗ dựa vững chắc cho người mình yêu. Nhưng chính sự gồng mình ấy lại đang khiến anh tự cô lập mình. “Nhưng Khánh à, tình yêu là sự sẻ chia mà. Không phải cứ giấu đi thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn đâu. Linh yêu mày, cô ấy sẽ muốn gánh vác cùng mày, chứ không phải để mày một mình chống chọi với tất cả.”
“Tao biết,” Khánh nói khẽ, giọng anh đầy sự bất lực. “Tao biết chứ. Nhưng tao sợ. Sợ rằng khi cô ấy nhìn thấy sự thật, cô ấy sẽ thất vọng. Sợ rằng tao không còn đủ sức để yêu cho đúng nữa. Mỗi khi về nhà, tao chỉ muốn im lặng, không muốn nói gì cả. Tao mệt mỏi đến mức không còn đủ năng lượng để chia sẻ, để lắng nghe cô ấy. Tao biết Linh đang buồn, tao biết cô ấy đang cô đơn, nhưng tao không biết phải làm sao. Tao như một kẻ vô dụng vậy.”
Khánh lại ôm lấy đầu, vùi mặt vào hai bàn tay. Minh đứng dậy, đi vào bếp, pha cho Khánh một ly cà phê nóng. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi một phần sự lạnh lẽo. Anh đặt ly cà phê trước mặt Khánh. “Uống đi, tỉnh táo hơn một chút. Tao không biết khuyên mày thế nào cho phải. Nhưng mày cứ thế này mãi, không chỉ mày mà cả Linh cũng sẽ kiệt sức. Cứ giữ trong lòng mãi, nó sẽ giết chết mày từ bên trong.”
Khánh nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng ngắt lan tỏa trong miệng, nhưng nó dường như cũng làm anh cảm thấy tỉnh táo hơn một chút. Anh nhìn Minh, ánh mắt vẫn còn đỏ ngầu nhưng đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng. Anh biết Minh nói đúng. Anh biết anh đang tự hại chính mình và mối quan hệ này. Nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu, phải làm thế nào để thoát ra khỏi cái guồng quay nghiệt ngã này. Anh vẫn muốn gồng mình, vẫn muốn bảo vệ Linh khỏi những áp lực của cuộc sống. Anh nghĩ, có lẽ, anh sẽ tiếp tục giữ kín nhiều điều, không chỉ với Linh, mà còn với chính mình. Bởi vì, đối với anh, sự yếu đuối là một thứ xa xỉ mà anh không thể cho phép mình có được. Anh chấp nhận sự tổn thương này, chấp nhận sự cô độc này, như một cái giá phải trả cho cái gọi là trách nhiệm và tình yêu. Nhưng anh không biết rằng, chính sự che giấu ấy, sự gồng mình ấy, đang bào mòn anh từng chút một, và cũng đang đẩy Linh ra xa anh, từng chút một.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.