Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 68: Mâm Cơm Im Lặng: Khoảng Cách Vô Hình
Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống gian bếp nhỏ, nhuộm một màu hổ phách lên mâm cơm đã bày sẵn. Mùi thơm của canh bí đao nấu sườn non, món Khánh thích, vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với hương nhài thanh khiết từ cây nến thơm Linh vừa thắp. Bên ngoài ô cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhường chỗ cho vẻ lung linh, huyền ảo của thành phố về đêm. Những dòng xe cộ vẫn miệt mài trôi, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã mà Linh đã quá quen thuộc, nhưng đêm nay, nó dường như lại càng nhấn chìm cô vào một khoảng không tịch mịch riêng.
Linh khẽ nhón chân, chỉnh lại vị trí của đĩa cá kho tộ, rồi lại vuốt phẳng chiếc khăn trải bàn. Mọi thứ đều tươm tất, gọn gàng, như thể cô đang cố gắng sắp xếp lại chính tâm trạng mình. Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường, kim ngắn đã chỉ gần chín giờ. Chín giờ tối. Khánh vẫn chưa về. Cảm giác háo hức ban đầu khi chuẩn bị bữa tối, khi tưởng tượng ra cảnh hai người cùng ngồi bên nhau, đã dần tan biến, nhường chỗ cho một sự sốt ruột không tên, và rồi, một nỗi buồn man mác.
Cô lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên với dòng tin nhắn cô gửi cho Khánh cách đây một giờ: "Anh sắp về chưa? Cơm em nấu xong rồi." Không có tin nhắn trả lời. Không có cuộc gọi. Chỉ có một dấu "đã xem" từ rất lâu trước đó, có lẽ là khi anh đang trong một cuộc họp nào đó, vội vàng liếc qua rồi lại cất điện thoại đi. Linh biết, anh bận. Cô luôn cố gắng tự trấn an mình bằng điều đó. Anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai, vì những mục tiêu lớn lao mà anh đã đặt ra. Anh đang gánh vác một trọng trách nặng nề, một guồng quay không ngừng nghỉ nơi Tập đoàn X. Cô hiểu, và cô muốn thấu hiểu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn có một khao khát cháy bỏng về sự kết nối, về một lời hỏi han, dù chỉ là ngắn ngủi.
"Chắc anh ấy lại bận họp. Cố lên Khánh... Em sẽ đợi anh," cô thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. Lời tự trấn an ấy, cô đã nói với chính mình không biết bao nhiêu lần trong những tuần qua, và mỗi lần như vậy, nó lại mang theo một chút nặng trĩu, một chút chua xót. Cô đặt điện thoại xuống bàn, rồi bước ra ban công. Gió đêm mát rượi vuốt ve mái tóc dài của cô, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang len lỏi trong trái tim. Cô nhìn xuống những con đường tấp nập ánh đèn, nhìn những cặp đôi tay trong tay dạo bước, và một cảm giác cô đơn bỗng ùa về, bất chợt và mạnh mẽ.
Cô nhớ những ngày đầu, khi Khánh còn làm việc ở công ty cũ. Dù cũng bận rộn, nhưng anh luôn có cách để giữ liên lạc, để cô không cảm thấy mình đang chờ đợi trong vô vọng. Một cuộc gọi ngắn, một tin nhắn: "Anh sắp xong rồi, em đừng lo." Chỉ vậy thôi cũng đủ để thắp lên hy vọng trong cô. Nhưng giờ đây, những lời nói đó đã trở nên xa xỉ. Anh dường như đã biến mất vào guồng quay công việc, để lại cô một mình giữa bộn bề suy nghĩ.
Linh trở vào, khép hờ cửa ban công. Cô ngồi xuống ghế sofa, ôm gối, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc TV đang phát một bộ phim tình cảm lãng mạn. Những hình ảnh về tình yêu ngọt ngào, những lời nói dịu dàng, những cái ôm ấm áp trên màn hình càng khiến nỗi cô đơn trong cô thêm phần sâu sắc. Cô thở dài. Anh có nhớ cô không? Anh có biết cô đang ngồi đây, đợi anh, và cảm thấy cô đơn đến nhường nào không? Cô muốn tin là có, muốn tin rằng dù anh có mệt mỏi đến đâu, cô vẫn là một phần quan trọng trong tâm trí anh. Nhưng sự im lặng kéo dài, những cuộc gọi không được hồi đáp, những tin nhắn không lời phản hồi, đang dần bào mòn niềm tin ấy.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. "Không, mình không thể nghĩ vậy. Anh ấy chỉ đang cố gắng thôi. Mình phải tin anh." Cô tự nhủ. Nhưng niềm tin ấy, giống như một chiếc ly thủy tinh mỏng manh, đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti. Cô đã từng rất mạnh mẽ, rất thấu hiểu, nhưng con người không phải lúc nào cũng có thể giữ vững được sự kiên cường đó. Đặc biệt là khi tình yêu, cái thứ đáng lẽ phải là chỗ dựa vững chắc, lại đang dần trở thành một khoảng trống lớn trong cuộc sống.
Linh đứng dậy, đi vào bếp một lần nữa. Mâm cơm đã nguội bớt. Cô lấy một chiếc đĩa, gắp một chút thức ăn lên, định ăn trước để không bị đói. Nhưng rồi, cô lại đặt đĩa xuống. Cô muốn đợi anh. Cô muốn bữa cơm này, dù muộn, dù có thể là im lặng, vẫn là bữa cơm của hai người. Cô muốn giữ gìn những khoảnh khắc hiếm hoi đó, dù chúng có thể không còn trọn vẹn như xưa. Tình yêu của cô dành cho Khánh vẫn nguyên vẹn, chỉ là, cô đang dần cảm thấy mình lạc lõng trong chính tình yêu đó. Nỗi lo lắng về Khánh, về sự kiệt sức của anh, trộn lẫn với nỗi hụt hẫng của chính mình, tạo nên một thứ cảm xúc phức tạp, nặng nề, đeo bám cô suốt cả buổi tối. Cô không biết liệu mình có thể tiếp tục giữ vững được bao lâu nữa, khi mà mỗi đêm, sự chờ đợi lại càng thêm vô vọng, và nỗi cô đơn lại càng thêm sâu sắc.
***
Tiếng "cạch" rất khẽ vang lên khi cánh cửa căn hộ mở ra, đánh thức Linh khỏi cơn mơ màng trên ghế sofa. Cô giật mình mở mắt, đồng hồ trên tường đã chỉ gần mười giờ rưỡi. Khánh đã về. Ánh đèn đường hắt vào từ khung cửa sổ, đủ để cô nhìn thấy dáng người anh đổ bóng dài trên sàn nhà. Dáng người cao ráo, vốn dĩ đầy sức sống, giờ đây lại như bị một gánh nặng vô hình đè nén, khiến vai anh chùng xuống, bước chân nặng nề. Mùi cà phê nguội và sự mệt mỏi dường như đã bám riết lấy anh suốt cả ngày, và giờ đây, nó lan tỏa trong không khí tĩnh lặng của căn phòng.
Khánh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào cô, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi đến nỗi hầu như không nghe rõ. Anh không tháo cà vạt, không cởi áo khoác, chỉ đơn giản là lê bước thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào sau cánh cửa khép hờ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Linh ngồi yên trên ghế, dõi theo bóng anh, trái tim cô thắt lại. Khuôn mặt anh, dù chỉ nhìn thoáng qua trong bóng tối, cũng đủ để cô nhận ra sự mệt mỏi tột cùng. Đôi mắt sâu, trũng, những đường nét nam tính giờ đây lại mang vẻ kiệt quệ đến đáng thương.
Khi Khánh bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc ướt sũng, khuôn mặt đã được rửa sạch nhưng vẫn không giấu được vẻ uể oải, Linh đã ngồi sẵn vào bàn ăn. Cô cố gắng nở một nụ cười, một nụ cười mà cô biết đã không còn tự nhiên như trước. "Anh mệt lắm hả? Hôm nay có gì mới ở công ty không?" Linh hỏi, giọng cô dịu dàng, pha lẫn chút lo lắng. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh trút bớt gánh nặng, dù chỉ là một chút.
Khánh ngồi xuống đối diện cô, kéo ghế tạo ra một tiếng động nhỏ khô khốc. Anh không nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ khẽ lắc đầu. "Ừ... Cũng vậy thôi. Công việc nhiều," anh đáp, giọng anh trầm đục, như thể mỗi từ ngữ đều phải cố gắng lắm mới có thể bật ra. Tâm trí anh, Linh biết, vẫn còn đang vương vấn những con số phức tạp, những dự án chồng chất, những áp lực vô hình từ sếp Anh Hùng và những ánh mắt cạnh tranh từ Hoàng. Anh cầm đũa lên, gắp một miếng sườn non, đưa lên miệng một cách vô hồn.
Linh lặng lẽ gắp thêm thức ăn vào bát anh. "Anh ăn đi, em nấu món anh thích đấy." Cô nói, cố gắng giữ giọng mình thật bình thản, không để lộ sự hụt hẫng đang dâng trào trong lòng. Cô biết anh yêu trà nóng, nhớ anh hay đau dạ dày, và cô vẫn luôn cố gắng chăm sóc anh theo cách đó. Nhưng có lẽ, sự chăm sóc thể chất đơn thuần không còn đủ để lấp đầy khoảng trống cảm xúc đang ngày một lớn dần.
Khánh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô lực. "Cảm ơn em." Anh ăn một cách vội vã, gần như là nhồi nhét, ánh mắt vẫn vô hồn, không hề tập trung vào món ăn hay vào người đang ngồi đối diện. Anh không bình luận gì về món ăn, không hỏi han cô về một ngày của cô, cũng không có bất kỳ cử chỉ thân mật nào. Bữa cơm diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng đũa chạm vào bát đĩa một cách thưa thớt, và tiếng nhai nuốt nhẹ nhàng của Khánh. Linh nhìn anh, từng cử chỉ mệt mỏi của anh đều như một mũi kim châm vào trái tim cô. Cô thấy rõ những nếp nhăn trên trán anh, thấy sự nặng nề trong từng hơi thở, thấy sự vắng mặt của ánh sáng trong đôi mắt anh.
Cô muốn hỏi thêm, muốn chạm vào tay anh, muốn ôm anh vào lòng và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhưng rồi cô lại ngần ngại. Cô sợ mình sẽ làm anh thêm áp lực, sợ mình sẽ trở thành một gánh nặng khác trong cuộc sống vốn đã quá nặng nề của anh. Cô hiểu rằng anh đang cố gắng, đang vật lộn, và cô không muốn là người khiến anh phải suy nghĩ thêm. Cô nuốt xuống những lời muốn nói, nuốt xuống cả nỗi buồn đang nghẹn lại trong cổ họng.
Sự im lặng bao trùm lấy không gian, nặng nề hơn cả những lời nói không được thốt ra. Nó không phải là sự im lặng thoải mái của những người yêu nhau đã quá hiểu nhau, mà là sự im lặng của hai tâm hồn đang dần xa cách, dù vẫn ngồi chung một bàn. Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dần được xây lên giữa hai người, một bức tường làm bằng những gánh nặng không thể chia sẻ, những nỗi mệt mỏi không thể nói thành lời, và những nỗi cô đơn không thể chạm tới. Cô biết, đây không phải là lỗi của anh, cũng không phải là lỗi của cô. Đây là cái giá mà cuộc sống đang đòi hỏi từ tình yêu của họ, một cái giá quá đắt. Và Linh, trong sâu thẳm, bắt đầu tự hỏi, liệu cô có còn đủ sức để trả cái giá ấy nữa hay không. Bữa cơm kết thúc một cách chóng vánh, mang theo dư vị đắng chát của sự hụt hẫng và khoảng cách.
***
Sau bữa ăn, Khánh đứng dậy, không nói thêm lời nào ngoài một câu cụt ngủn: "Anh mệt quá, đi ngủ trước đây." Hoặc đôi khi là: "Anh còn chút việc cần xem lại." Dù là lời nào, ý nghĩa cũng đều giống nhau: anh cần không gian riêng, anh cần sự yên tĩnh, và anh không còn năng lượng để tiếp tục kết nối. Anh bước vào phòng ngủ, để lại Linh một mình giữa gian bếp vẫn còn vương mùi thức ăn nguội và hương nến thơm đã gần tàn. Tiếng cửa phòng ngủ khép lại rất khẽ, nhưng trong tai Linh, nó lại vang lên như một tiếng động lớn, một tiếng động đóng sập lại cánh cửa của sự kết nối.
Linh chậm rãi dọn dẹp bàn ăn, rửa từng chiếc bát đĩa. Tiếng nước chảy róc rách trong bồn rửa là âm thanh duy nhất bầu bạn với cô lúc này. Cô cầm lấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo, món quà Khánh tặng cô vào kỷ niệm hai năm yêu nhau. Chiếc cốc của anh màu xanh, chiếc của cô màu hồng, hai chú mèo dựa vào nhau như không thể tách rời. Cô vuốt ve chiếc cốc sứ của anh, cảm nhận sự lạnh lẽo từ men gốm. Tựa như tình yêu của họ, từng ấm áp và đầy màu sắc, giờ đây lại đang dần trở nên lạnh lẽo và mờ nhạt.
"Anh ấy có thực sự ổn không? Mình có nên hỏi thêm không? Hay chỉ làm anh ấy thêm áp lực?" Hàng loạt câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí Linh, không có lời giải đáp. Cô mu���n được anh chia sẻ, muốn anh tựa vào vai cô, nói rằng anh mệt mỏi đến nhường nào. Cô không cần anh phải mạnh mẽ mọi lúc, cô chỉ cần anh là chính anh, người đàn ông mà cô yêu, người đàn ông có thể yếu lòng trước mặt cô. Nhưng Khánh, anh đã bắt đầu giữ kín nhiều chuyện hơn, giấu đi những áp lực, những mệt mỏi, như thể anh đang tự mình gánh vác cả thế giới. Và chính sự im lặng đó, sự tự mình gánh vác đó, lại đang tạo ra một khoảng cách vô hình, khiến Linh cảm thấy mình bị đẩy ra xa.
Rửa bát xong, Linh tắt đèn bếp. Căn hộ chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ phòng khách. Cô ngồi lại trên ghế sofa, ôm chặt chiếc gối tựa vào lòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm áp, tươi vui như trước. Chúng chỉ như những đốm sáng cô đơn giữa một màn đêm vô tận.
Nỗi cô đơn vây lấy cô, siết chặt lấy trái tim cô. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, không cần những món quà đắt tiền. Cô chỉ cần Khánh, chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói đó vang vọng trong tâm trí cô, một lời cầu xin thầm lặng mà cô không dám nói ra thành lời. Nhưng liệu anh có còn ở đây nữa không, khi mà tâm trí anh, thể xác anh, đều đã bị công việc chiếm đoạt?
Linh thở dài, tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự hụt hẫng và bất lực. Cô nhớ lại câu chuyện Chị Mai từng kể về một cặp đôi đã chia tay nhau chỉ vì công việc và áp lực cuộc sống. Lúc đó, cô chỉ nghĩ đó là một câu chuyện buồn, nhưng giờ đây, nó lại như một điềm báo, một lời cảnh tỉnh. Liệu họ, Khánh và cô, có đang đi trên con đường tương tự không?
Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự bình yên, nhưng vô ích. Hình ảnh Khánh mệt mỏi, ánh mắt vô hồn của anh cứ hiện lên trong tâm trí cô. Rồi lại đến hình ảnh của chính mình, cô độc ngồi đợi anh, cô độc ăn bữa cơm, cô độc đối diện với nỗi lo lắng không tên. Những bữa ăn im lặng, thiếu kết nối này đang dần trở thành "bình thường mới" trong mối quan hệ của họ, một điều bình thường mà cô không hề mong muốn. Nó là dấu hiệu của một sự rạn nứt sâu sắc hơn, một sự rạn nứt mà cô không biết liệu mình có thể hàn gắn lại được hay không.
Linh mở mắt, nhìn lên trần nhà. Một tương lai xa hơn, một tương lai mà cô không còn thấy rõ hình ảnh của Khánh hiện diện trọn vẹn bên cạnh mình, bắt đầu hiện hữu. Cô bắt đầu suy nghĩ về hạnh phúc của chính mình, về những gì cô thực sự khao khát trong một mối quan hệ. Nỗi sợ hãi mơ hồ về sự thay đổi, về một tương lai bất định, ngày càng lớn dần trong lòng cô. Cô biết, cô yêu Khánh. Nhưng tình yêu này, liệu có đủ sức mạnh để chống lại sự bào mòn của cuộc sống, của áp lực, của những khoảng cách vô hình đang dần nuốt chửng họ? "Mình phải làm gì đây..." Cô thì thầm, giọng nói lạc đi trong màn đêm tĩnh mịch, chất chứa một nỗi buồn không tên, một sự hoài nghi về chính mối quan hệ mà cô từng đặt trọn niềm tin.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.