Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 66: Guồng Quay Bất Tận

Ánh đèn trong văn phòng Tập đoàn X vẫn sáng rực khi Khánh đẩy cửa bước vào, mang theo hơi sương se lạnh của buổi sáng sớm. Ngoài kia, đường phố còn chìm trong màn đêm thăm thẳm, chỉ vài ánh đèn đường yếu ớt và tiếng còi xe hiếm hoi xé tan sự tĩnh lặng. Khánh nhìn đồng hồ, kim chỉ hơn năm giờ. Anh đã rời căn hộ từ khi trời còn chưa hửng sáng, để lại Linh vẫn say ngủ trên chiếc sofa mà anh đã mua riêng cho cô. Cảm giác tội lỗi như một sợi tơ mỏng manh vương vấn trong lòng anh, nhưng rồi bị cuốn trôi nhanh chóng bởi dòng suy nghĩ về công việc. Anh biết, mỗi giây phút ở đây đều quý giá, và anh không có quyền lãng phí.

Văn phòng rộng lớn chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy lạnh rì rầm như một hơi thở đều đặn của tòa nhà. Mùi cà phê đậm đặc còn vương lại từ buổi pha chế tối qua, hòa cùng mùi giấy in và không khí điều hòa lạnh lẽo, tạo nên một cảm giác đặc trưng của nơi làm việc. Khánh bước đến bàn của mình, chiếc bàn đầu tiên trong dãy, đối diện với một cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Anh bật đèn bàn, ánh sáng vàng dịu hắt lên chồng tài liệu đã được chuẩn bị sẵn từ tối qua.

Ngồi xuống ghế, Khánh vươn tay bật máy tính. Màn hình nhấp nháy, rồi sáng lên, hiện ra vô số tệp tin và biểu đồ phức tạp. Anh cảm nhận rõ sự khác biệt của môi trường mới này – một cỗ máy khổng lồ vận hành không ngừng nghỉ, nơi mỗi cá nhân đều là một bánh răng phải khớp hoàn hảo. Áp lực không phải là điều gì mới mẻ với anh, nhưng ở đây, nó mang một sắc thái khác, sắc sảo và đòi hỏi hơn. Anh mở một tệp tài liệu, lướt nhanh qua những con số khô khan, đôi mắt tập trung cao độ. Tiếng gõ phím lách cách bắt đầu vang lên đều đặn, phá vỡ sự im lặng và đánh dấu sự khởi đầu một ngày làm việc mới của anh.

Anh tự pha cho mình một tách cà phê đen đặc quánh. Hơi nóng từ cốc cà phê xua đi chút lạnh lẽo trong lòng bàn tay và cái giá rét còn vương trên đầu ngón tay. Anh hít một hơi sâu, mùi cà phê lan tỏa, đánh thức từng tế bào. Anh uống một ngụm, vị đắng lan tỏa, giúp anh tập trung hơn. Anh không chỉ đơn thuần đọc các báo cáo, anh đào sâu vào từng con số, từng biểu đồ, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay đã sờn gáy. Anh muốn hiểu rõ từng ngóc ngách của dự án này, không để sót bất kỳ chi tiết nào. Anh biết, đây là cơ hội của anh, là lời khẳng định giá trị của anh.

Khoảng hơn bảy giờ, văn phòng bắt đầu có thêm người. Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng cửa thang máy mở ra đóng lại dần phá tan sự tĩnh lặng ban đầu. Kiên là người đầu tiên bước đến bàn Khánh. Dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành và cặp kính cận dày của Kiên xuất hiện cùng một nụ cười thân thiện.

“Anh Khánh, anh đến sớm vậy? Chắc còn thức từ đêm qua à?” Kiên hỏi, giọng có chút ngạc nhiên pha lẫn sự ngưỡng mộ. Anh ta đặt cốc cà phê xuống bàn, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của Khánh.

Khánh ngẩng đầu lên, nét mệt mỏi thoáng qua trên khuôn mặt anh được che giấu nhanh chóng bằng một cái gật đầu nhẹ. “Chào Kiên. Anh muốn nắm bắt công việc nhanh nhất có thể.” Anh đáp, giọng hơi khàn vì ít nói.

Chỉ ít phút sau, Tùng, một đồng nghiệp trẻ tuổi khác với vẻ ngoài năng động và chiếc áo polo quen thuộc, cũng đi tới. Tùng có vẻ tò mò hơn là quan tâm, đôi mắt anh ta lướt qua Khánh rồi dừng lại ở màn hình. “Dự án này nghe đồn căng lắm, anh chuẩn bị tinh thần chưa?” Tùng hỏi, giọng nửa đùa nửa thật, nhưng cũng hàm ý một lời cảnh báo.

Khánh nhìn Tùng, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu rọi vào, xua đi những bóng đêm cuối cùng. “Phải cố gắng thôi.” Anh thở dài nhẹ, một tiếng thở dài mang theo cả quyết tâm lẫn chút cam chịu. “Anh không có lựa chọn nào khác.” Anh không nói ra vế sau, nhưng trong lòng anh biết rõ, đây là con đường anh phải đi, vì một tương lai mà anh đã hứa hẹn. Anh cảm thấy một sự cô đơn vô hình len lỏi, khi những áp lực này không thể chia sẻ cùng ai, ngay cả những người đồng nghiệp đang đứng trước mặt anh. Họ có thể đồng cảm, nhưng không thể gánh vác cùng anh. Anh quay lại với màn hình, tiếng gõ phím lại tiếp tục dồn dập, như một cách để anh tự động viên mình, và cũng là để nói với những người xung quanh rằng, anh đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.

***

Thời gian trôi đi nhanh chóng trong guồng quay công việc hối hả. Nắng đã lên cao, rọi gay gắt qua khung cửa sổ văn phòng, nhưng bên trong vẫn mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất. Mùi cà phê và mùi giấy in vẫn phảng phất, hòa cùng mùi không khí điều hòa khô khan.

Đến giữa trưa, Khánh có một buổi họp nhanh với Anh Hùng. Anh Hùng, với dáng vẻ cao lớn, phong độ và bộ vest lịch lãm, sải bước vào phòng họp nhỏ, ánh mắt sắc sảo lướt qua Khánh. Khánh ngay lập tức cảm nhận được áp lực tỏa ra từ người sếp này. Anh Hùng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.

“Khánh, dự án này là chìa khóa. Anh cần hiểu rõ điều đó.” Giọng Anh Hùng trầm và uy lực, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. “Tôi cần kết quả, không phải lời hứa. Anh có hiểu không?”

Khánh gật đầu một cách dứt khoát. “Vâng, em hiểu rõ ạ.” Anh nói, ánh mắt kiên định đáp lại ánh nhìn của Anh Hùng. Anh biết, đây không phải là nơi để biện minh hay than vãn. Đây là nơi để chứng tỏ bản thân. Anh ghi chép nhanh chóng những yêu cầu khắt khe mà Anh Hùng đưa ra, từng chi tiết nhỏ nhất cũng không được phép bỏ qua. Anh Hùng nhấn mạnh tầm quan trọng của dự án đối với tập đoàn, và kỳ vọng rất cao vào Khánh, người vừa mới gia nhập. Mỗi lời nói của Anh Hùng như một tảng đá đè nặng thêm lên vai Khánh, nhưng đồng thời cũng là một động lực để anh phải nỗ lực gấp bội.

Sau cuộc họp, Khánh trở lại bàn làm việc, cảm giác mệt mỏi đã bắt đầu xâm chiếm, nhưng anh không cho phép mình chùn bước. Anh lao đầu vào giải quyết các vấn đề, bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhất. Tiếng gõ bàn phím của anh nhanh hơn, dứt khoát hơn. Anh liên tục gọi điện thoại cho các phòng ban liên quan, yêu cầu cung cấp thêm thông tin, xác minh số liệu. Khuôn mặt anh ngày càng lộ rõ vẻ căng thẳng, đôi lông mày nhíu lại, và một nếp nhăn nhỏ hằn sâu giữa trán.

Đến giờ ăn trưa, đồng nghiệp xung quanh bắt đầu rời khỏi bàn, tiếng cười nói và tiếng bát đĩa va chạm từ khu vực pantry vọng lại. Khánh nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn vào màn hình máy tính. Anh cảm thấy đói, nhưng anh biết mình không có thời gian. Anh chỉ kịp uống thêm một cốc cà phê đen đặc khác, cố gắng xua đi cảm giác uể oải đang xâm chiếm.

Đúng lúc đó, Hoàng đi ngang qua bàn Khánh. Anh ta vẫn giữ phong thái tự tin, chỉnh tề, nụ cười thường trực trên môi nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và tính toán. Anh ta dừng lại một chút, nhìn vào màn hình của Khánh, rồi khẽ nhếch mép.

“Xem ra người mới cũng đang ‘lột xác’ với dự án khó nhằn nhỉ?” Hoàng cất giọng, nghe như một câu hỏi nhưng thực chất lại mang đầy vẻ chế giễu và thách thức. “Cố mà trụ vững.” Nụ cười của Hoàng giãn rộng hơn một chút, nhưng ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng, như muốn nhắc nhở Khánh về vị thế của mình, về sự cạnh tranh không khoan nhượng trong môi trường này.

Khánh chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Hoàng rồi lại tập trung vào màn hình. Anh gật đầu nhẹ, không đáp lại. Anh không muốn lãng phí năng lượng vào những lời lẽ khiêu khích vô nghĩa. Hoàng thấy Khánh không phản ứng, liền nhún vai một cái, rồi bước đi, để lại một vệt mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí.

Lời nói của Hoàng đã gieo thêm một hạt mầm áp lực vào tâm trí Khánh. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến với công việc, mà còn là cuộc chiến với chính những người xung quanh, những người luôn sẵn sàng đạp đổ anh để vươn lên. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc hơn, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Anh hít một hơi sâu, rồi lại đắm chìm vào những con số, những phân tích. Anh biết, để chứng tỏ bản thân, anh phải làm việc gấp đôi, gấp ba người khác. Anh phải thành công. Không có chỗ cho sự yếu đuối, không có chỗ cho những cảm xúc cá nhân. Mọi thứ đều phải gạt sang một bên.

***

Khi ánh đèn thành phố bắt đầu lên, tô điểm cho màn đêm bằng những đốm sáng lấp lánh, Khánh vẫn là một trong số ít người còn lại trong văn phòng. Tiếng máy lạnh vẫn rì rầm đều đặn, nhưng không khí trở nên tĩnh mịch hơn rất nhiều, chỉ còn lại tiếng gõ phím lách cách của anh và thỉnh thoảng là tiếng thở dài mệt mỏi của chính mình. Mùi cà phê đã nhạt dần, thay vào đó là mùi mệt mỏi vương vấn trong không khí, một thứ mùi khó tả nhưng lại rất quen thuộc với những người làm việc đến kiệt sức.

Anh đã hoàn thành phần lớn công việc cần làm cho ngày hôm nay, những con số và biểu đồ đã bắt đầu có hình hài rõ ràng hơn. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều chi tiết nhỏ cần kiểm tra lại, nhiều góc khuất cần được soi sáng. Anh cảm thấy toàn thân đau nhức, đặc biệt là vùng vai và cổ, nơi sự căng thẳng dường như đã đóng băng lại. Anh vươn vai, cố gắng xua đi cơn đau nhức, rồi xoa bóp thái dương đang giật nhẹ. “Một chút nữa thôi... một chút nữa là xong.” Anh thầm nói với chính mình, giọng nói khàn khàn và mệt mỏi. Đó không chỉ là lời động viên, mà còn là một lời hứa, một sự tự ép buộc bản thân phải hoàn thành mọi thứ một cách hoàn hảo.

Anh ngước nhìn ra cửa sổ lớn. Thành phố đã lên đèn, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối kiến trúc lấp lánh, rực rỡ và xa hoa. Từ độ cao này, mọi thứ trông thật nhỏ bé, nhưng cũng thật tráng lệ. Ánh đèn đường, đèn xe cộ, ánh đèn từ những căn hộ, tất cả tạo nên một tấm thảm ánh sáng vô tận. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Linh chợt hiện lên trong tâm trí anh. Linh sẽ đang làm gì nhỉ? Có lẽ cô ấy đã về nhà, nấu một bữa tối đơn giản, hay đang đọc sách trên chiếc sofa mà anh đã mua. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, một lần nữa. Đã bao lâu rồi anh chưa gọi điện cho cô? Hay ít nhất là một tin nhắn hỏi han tử tế?

Anh rút điện thoại từ túi quần, màn hình sáng lên, hiện ra tên của cô. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Anh muốn nhắn một cái gì đó, một lời xin lỗi cho sự im lặng của anh, một lời giải thích cho sự vắng mặt của anh. Nhưng rồi, anh lại thôi. Anh quá kiệt sức để viết một tin nhắn tử tế, một tin nhắn có thể truyền tải được hết những gì anh đang trải qua. Anh sợ rằng, những lời nói mệt mỏi của anh sẽ chỉ khiến cô thêm lo lắng, thêm buồn bã. Anh không muốn cô phải gánh thêm áp lực từ anh, không muốn cô phải chứng kiến sự yếu đuối của anh. Anh biết Linh nhạy cảm, và cô sẽ nhận ra ngay sự miễn cưỡng trong từng con chữ.

Anh thở dài một lần nữa, tiếng thở dài nặng nề hơn rất nhiều. Anh cất điện thoại trở lại túi, cảm thấy một sự thất bại nhỏ nhoi nhưng nhức nhối. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, để thể hiện tình yêu một cách trọn vẹn như cô mong muốn. Anh không còn đủ năng lượng để che giấu sự mệt mỏi của mình, hay để vẽ ra một bức tranh tươi sáng hơn thực tế. Có lẽ, im lặng là cách tốt nhất, ít nhất là lúc này. Im lặng để cô không phải chứng kiến sự bào mòn của anh, im lặng để cô không phải cảm nhận nỗi cô đơn mà chính anh đang gánh chịu.

Anh tắt màn hình máy tính một cách chậm rãi, tiếng “cạch” nhỏ vang lên, đánh dấu sự kết thúc của một ngày làm việc dài đằng đẵng. Anh đứng dậy, vươn vai lần cuối, nghe rõ tiếng khớp xương kêu răng rắc. Anh khoác chiếc áo khoác lên người, cảm nhận sự nặng trĩu của vải vóc trên vai. Bước chân anh nặng nề khi anh rời khỏi bàn làm việc, đi qua những dãy bàn trống trơn, dưới ánh đèn văn phòng vẫn sáng rực nhưng vô hồn. Tiếng khóa cửa kêu “tách” một cái, vang vọng trong hành lang vắng lặng. Anh bước ra ngoài, đối mặt với màn đêm lạnh lẽo của thành phố, mang theo gánh nặng của công việc, của những kỳ vọng, và nỗi cô đơn không tên đang ngày một lớn dần. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và anh không biết mình sẽ phải đánh đổi những gì để đạt được điều mình muốn, hay liệu khi đạt được rồi, anh có còn giữ được những gì anh trân quý nhất hay không.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free