Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 61: Bình Minh Sự Nghiệp, Nỗi Lo Nơi Chân Trời
Bình minh rực rỡ nhưng cũng mang theo một nỗi buồn man mác, như một lời tiên tri về những khó khăn mà họ sẽ phải đối mặt trên con đường phía trước. Khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua ô cửa kính của căn hộ gác mái, Linh vẫn còn nép mình trong vòng tay Khánh, cố gắng ghi nhớ hơi ấm thân thuộc ấy. Nhưng rồi, như một quy luật không thể tránh khỏi, đêm qua đi, và ngày mới mang theo những bận rộn, những lo toan của riêng nó, kéo hai người trở về với thực tại. Khánh khẽ cựa mình, hơi thở đều đều của anh khẽ phả vào tóc cô, nhưng tâm trí anh đã không còn trôi dạt trong những giấc mơ hay lời thầm thì lãng mạn. Anh thức dậy với một gánh nặng vô hình đang đè nén, một tương lai mà anh biết mình phải gồng gánh, phải đấu tranh.
Sáng hôm ấy, ánh nắng ban mai dịu dàng và trong trẻo trải mình khắp căn hộ nhỏ của Khánh, vẽ nên những vệt vàng óng ả trên sàn gỗ. Không khí trong lành, tinh khiết như vừa được gột rửa sau một đêm dài. Khánh ngồi trước màn hình laptop, chiếc máy tính cũ kỹ đã cùng anh đi qua biết bao dự án lớn nhỏ, bao đêm thức trắng. Màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt, phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Trên đó là một email, một lời mời làm việc chính thức từ Tập đoàn X danh tiếng – một bước ngoặt lớn, một cánh cửa mở ra thế giới mà anh hằng mơ ước. Nụ cười khẽ nở trên môi anh, một nụ cười rạng rỡ nhưng chỉ thoáng qua, nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ đăm chiêu. Anh đọc đi đọc lại từng dòng chữ, từng con số, như muốn khắc sâu chúng vào tâm trí mình.
"Mức lương này... đủ để mình lo cho mẹ, cho em, và cả tương lai của hai đứa," anh tự thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng vương chút nặng nề. Niềm vui sướng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác nặng trĩu. Tập đoàn X không chỉ là một cơ hội, nó còn là một lời hứa, một trách nhiệm khổng lồ. Anh nghĩ đến mẹ, người phụ nữ tần tảo đã dành cả đời để lo cho anh và em gái. Nụ cười hiền từ nhưng đầy lo toan của bà hiện rõ trong tâm trí anh. Anh nghĩ đến em gái, đang trong độ tuổi ăn học, cần nhiều sự hỗ trợ hơn. Và rồi, anh nghĩ đến Linh, người con gái anh yêu, người anh muốn cùng xây đắp một tương lai vững chắc, không còn phải lo to nghĩ về tiền bạc hay những gánh nặng cơm áo gạo tiền.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn gọn gàng. Hơi gió se lạnh luồn qua khe cửa, mơn man trên làn da anh. Từ trên cao, thành phố vẫn đang say giấc nồng, nhưng anh biết, chỉ vài giờ nữa thôi, nó sẽ thức giấc và nuốt chửng mọi thứ vào guồng quay hối hả của nó. Anh nhìn xa xăm, ánh mắt lạc vào khoảng không vô định, những lo toan như những đám mây xám xịt đang dần kéo đến che phủ bầu trời trong xanh của niềm vui. Anh đã quen với việc gánh vác mọi thứ một mình, tự mình giải quyết mọi vấn đề. Từ bé, anh đã luôn là người anh cả, người con trai duy nhất trong gia đình, được đặt trọn niềm tin và kỳ vọng. Anh biết, vị trí này sẽ đòi hỏi nhiều hơn là chỉ tài năng và sự cố gắng. Nó đòi hỏi cả thời gian, sức lực, và có lẽ là cả một phần tâm hồn anh.
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao suy tư. Anh có thể cảm nhận được áp lực đang dần siết chặt lấy mình, như một chiếc gông vô hình. Niềm vui về thành công rực rỡ bỗng trở nên mong manh, lạc lõng giữa biển cả trách nhiệm. Anh muốn chia sẻ niềm hạnh phúc này với Linh, muốn cô biết anh đã nỗ lực thế nào, muốn cô cùng anh ăn mừng. Nhưng đồng thời, anh cũng muốn giấu đi nỗi lo lắng, muốn bảo vệ cô khỏi những gánh nặng mà anh sẽ phải đối mặt. Anh không muốn cô phải lo lắng cùng anh. Đó là cách anh yêu, cách anh bảo vệ. Nhưng anh đâu biết, chính sự che giấu ấy, chính bức tường vô hình anh tự tạo ra để bảo vệ cô, lại đang dần đẩy cô vào một góc khuất của sự cô đơn, nơi cô cảm thấy mình không thể chạm tới được trái tim anh. Anh quay lại bàn làm việc, ánh mắt kiên định hơn, nhưng vẫn còn đó một nỗi ưu tư khó tả. Từ giờ phút này, anh không chỉ sống cho riêng mình, cho ước mơ của mình, mà còn sống cho những kỳ vọng của gia đình, và cho cả một tương lai mà anh đã vẽ ra cùng Linh. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh buộc phải bước tiếp. Bởi vì, anh là Khánh, và anh phải mạnh mẽ.
Chiều muộn, quán cà phê “Hồi Ức” chìm trong một bầu không khí thanh bình và hoài niệm quen thuộc. Những bức tường gạch trần cũ kỹ, những bộ bàn ghế gỗ đã sờn màu thời gian, và ánh đèn lồng giấy vàng dịu tạo nên một không gian ấm cúng, tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố bên ngoài. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên, như một lời thì thầm êm ái, hòa cùng tiếng ly tách lanh canh và tiếng mưa lất phất ngoài mái hiên, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, mang đến một cảm giác dễ chịu đến lạ. Linh và Khánh ngồi đối diện nhau, ánh mắt cô rạng rỡ như ánh nắng sau mưa.
“Thật sao anh? Em mừng cho anh quá!” Linh thốt lên, giọng nói cô chứa đựng niềm hạnh phúc chân thành, không chút che giấu. Nụ cười nở trên môi cô tươi rói, làm bừng sáng cả không gian trầm mặc của quán. Cô nắm lấy tay Khánh qua mặt bàn, những ngón tay ấm áp và mềm mại của cô khẽ đan vào tay anh, truyền đi sự vui sướng và tự hào.
Khánh khẽ siết nhẹ tay Linh, một nụ cười gượng gạo nở trên môi anh. “Ừm… Anh cũng hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp.” Giọng anh trầm ấm, nhưng lại thiếu đi sự hân hoan mà Linh mong đợi. Anh cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng Linh, với sự nhạy cảm vốn có, đã nhanh chóng nhận ra một sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt anh, một nỗi ưu tư khó tả đang che mờ niềm vui. Ánh mắt anh thi thoảng lại lơ đãng, lướt qua khung cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ, như đang suy tư về điều gì đó xa xôi.
Linh nghiêng đầu, ánh mắt to tròn của cô nhìn sâu vào mắt Khánh, cố gắng tìm kiếm điều gì đó. “Anh có vẻ suy nghĩ nhiều quá? Có chuyện gì không ổn sao?” Cô nhẹ nhàng hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng đầy quan tâm. Cô biết Khánh không phải là người dễ dàng chia sẻ cảm xúc, và cô đã học được cách đọc vị anh qua những cử chỉ nhỏ nhặt nhất.
Khánh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Anh lại cười, một nụ cười nhạt nhòa, không chạm tới đáy mắt. “Không có gì đâu em, chỉ là… hơi nhiều việc phải lo.” Anh cố gắng xua đi sự lo lắng trong lòng Linh, nhưng chính sự né tránh ấy lại càng khiến cô bất an. Linh cảm nhận được một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa họ, không phải là sự giận dỗi, mà là một khoảng cách cảm xúc, một sự xa cách mơ hồ mà cô không thể chạm tới. Cô biết, anh đang giấu cô điều gì đó, hoặc ít nhất là đang cố gắng gánh vác mọi thứ một mình. Anh vẫn nắm tay cô, nhưng hơi ấm từ bàn tay anh không còn đủ để xua đi cái lạnh lẽo đang len lỏi trong lòng cô.
Cô nhìn anh, nhìn khuôn mặt góc cạnh nhưng ẩn chứa vẻ mệt mỏi. Cô yêu anh, yêu sự trầm tính, yêu cả sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc của anh. Nhưng cô cũng khao khát được chia sẻ, được cùng anh gánh vác, dù chỉ là những lời động viên hay một cái ôm thật chặt. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng mưa vẫn rơi, nhưng trong tâm trí Linh, những âm thanh ấy bỗng trở nên xa xăm. Cô cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự hụt hẫng khó gọi tên. Cô biết, đây là một tin vui, một thành công lớn của Khánh. Cô nên hoàn toàn hạnh phúc. Nhưng trái tim cô lại mách bảo rằng, cùng với thành công ấy, một gánh nặng mới cũng đang đổ lên vai anh, và có lẽ, cả lên mối quan hệ của họ. Cô không muốn anh phải một mình đối mặt với mọi thứ, nhưng anh lại chọn cách đó. Và điều đó, thật đau lòng, lại đang đẩy họ ra xa nhau từng chút một, dù lúc này đây, bàn tay họ vẫn đang đan chặt.
Tối muộn, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt xuống căn hộ của Linh, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với bầu không khí trầm mặc của quán cà phê ban chiều. Linh đang loay hoay trong bếp, chuẩn bị bữa tối cho cả hai. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, mang theo hơi ấm của tình yêu và sự chăm sóc. Cô cố gắng tạo ra một bữa ăn thật đặc biệt, một nơi mà Khánh có thể hoàn toàn thư giãn, trút bỏ mọi gánh nặng sau một ngày dài.
Khánh ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Anh lướt qua những tin tức về kinh tế, về thị trường, về những dự án lớn của Tập đoàn X. Dù cơ thể đang ở cạnh Linh, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, nơi có những con số, những kế hoạch, và những áp lực vô hình. Anh thỉnh thoảng thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng đủ để Linh, người luôn nhạy cảm với mọi cảm xúc của anh, nhận ra.
Linh nấu xong, nhẹ nhàng đặt đĩa thức ăn lên bàn. Cô đến bên Khánh, vòng tay ôm anh từ phía sau, vùi mặt vào tấm lưng rộng của anh. Cô cảm nhận được sự cứng nhắc trong cơ thể anh, một sự căng thẳng mà anh đang cố gắng che giấu. Cô khẽ đặt cằm lên vai anh, giọng nói thì thầm, nhẹ như gió thoảng. “Anh biết không, em chỉ cần anh ở đây thôi.” Lời nói ấy không đòi hỏi điều gì lớn lao, chỉ đơn giản là khao khát sự hiện diện, sự kết nối cảm xúc.
Khánh khẽ giật mình, rồi anh đặt điện thoại xuống. Anh vỗ nhẹ tay Linh, một cử chỉ quen thuộc, nhưng anh không quay lại. Giọng anh trầm ấm, nhưng lại vương chút mệt mỏi. “Anh biết, anh sẽ cố gắng hết sức để chúng ta có một tương lai thật tốt.” Anh nói về một “tương lai thật tốt”, nhưng Linh cảm nhận được sự gượng gạo trong từng lời nói ấy. Nó giống như một lời hứa, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng mà anh đang tự đặt lên vai mình.
Trong lòng Linh, một câu hỏi đau đáu hiện lên: *Tương lai… nhưng tương lai đó có còn có anh của ngày hôm nay không?* Cô biết, anh không bỏ cô. Anh vẫn yêu cô. Nhưng có lẽ, anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, để yêu một cách trọn vẹn, để có thể sẻ chia tất cả. Cô cũng biết, cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây, thật sự ở đây, với tất cả những gánh nặng và ưu tư của anh. Nhưng anh lại chọn cách giấu kín, và chính điều đó đang dần đẩy họ ra xa nhau, dù thân thể vẫn gần gũi. Cái ôm của Linh vẫn siết chặt, nhưng cô cảm thấy như mình đang ôm một khối băng, lạnh lẽo và xa cách.
Bữa tối diễn ra trong sự im lặng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng bát đũa khua nhẹ và những lời hỏi han vu vơ từ Linh. Khánh ăn ít hơn mọi khi, ánh mắt anh vẫn còn đăm chiêu, lạc lõng. Dù đã có tin vui về công việc, nhưng thay vì niềm hân hoan trọn vẹn, anh lại chìm sâu hơn vào những suy nghĩ, những lo toan mà anh không muốn chia sẻ. Linh nhìn anh, cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ đang lớn dần trong lòng. Cô biết, từ giây phút này, mọi thứ sẽ không còn như xưa. Con đường sự nghiệp của Khánh đang rực rỡ hơn bao gi�� hết, nhưng cũng chính là lúc tình yêu của họ bắt đầu phải đối mặt với những thử thách lớn lao, những khoảng cách vô hình được tạo nên từ những lời không nói, những gánh nặng không được sẻ chia. Bình minh sự nghiệp đã ló rạng, nhưng trên chân trời tình yêu, một nỗi lo lắng man mác, một bóng mây xám xịt đang dần kéo đến, báo hiệu một hành trình đầy cam go đang chờ đợi họ ở phía trước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.