Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 491: Linh: Gác Mái Chiêm Nghiệm, Buông Bỏ Và Chấp Nhận

Gió đêm lướt qua gò má Linh, mang theo chút hơi lạnh se sắt của thành phố vừa trải qua một cơn mưa. Cô bước đi trên vỉa hè quen thuộc, những bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Thành phố về đêm như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, với những vệt màu vàng cam của đèn đường loang lổ trên nền trời xanh thẫm, và những chấm sáng li ti từ các ô cửa sổ cao tầng. Mỗi bước chân là một nhịp đập của sự giải thoát, không phải là sự thoát ly khỏi đau khổ, mà là sự tự do khỏi gánh nặng của một kỳ vọng đã cũ. Linh không ngoảnh đầu lại, cô biết Khánh cũng vậy. Một lời tạm biệt không cần nói thành lời, một sự chấp nhận thầm lặng giữa hai tâm hồn đã từng yêu nhau sâu đậm.

Cô về đến căn hộ nhỏ của mình, nơi An đã tạo ra một góc gác mái đầy chất thơ. Nơi đây là chốn riêng tư mà Linh tìm về mỗi khi cần sự tĩnh lặng, cần một không gian để đối thoại với chính mình. Gác mái cũ kỹ, với những tấm tôn đã ngả màu thời gian, bức tường gạch tróc vữa lộ ra vẻ đẹp hoài cổ. Vài chậu cây dại vươn mình mạnh mẽ qua khe hở, xanh mướt như một lời khẳng định về sự sống. An đã khéo léo đặt vài chiếc ghế cũ được sơn lại, cùng những chiếc đèn lồng nhỏ, tạo nên một không gian mộc mạc, yên bình giữa lòng đô thị ồn ào.

Linh mở cửa, tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng hòa vào tiếng gió thổi mạnh hơn so với dưới mặt đất. Không khí trên cao luôn khác biệt, trong lành và đôi khi mang theo cả mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ từ những mái nhà xung quanh, hòa quyện với mùi cây cỏ dại vươn mình. Đôi khi, cô còn ngửi thấy cả mùi khói bếp thoang thoảng từ những căn hộ bên dưới, gợi lên một cảm giác ấm cúng, đời thường. Cô bước đến một chiếc ghế mây cũ, tựa lưng vào lan can sắt lạnh lẽo. Ánh hoàng hôn đang dần buông, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt những vệt màu cam cháy lên những tòa nhà cao tầng, tạo nên một bức tranh man mác buồn nhưng cũng đầy hy vọng.

Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu. Hơi thở mang theo mùi gió đêm và chút hương đất ẩm sau mưa, xoa dịu những xao động còn vương vấn trong lòng. Cuộc gặp gỡ với Khánh, lời chia tay trên ngã tư đường, tất cả như một thước phim quay chậm. Cô nhớ ánh mắt của anh, tĩnh lặng và sâu thẳm, không còn vẻ mệt mỏi hay dằn vặt như những ngày xưa. Nụ cười nhẹ trên môi anh, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ khiến cô nhận ra sự thanh thản đã hiện hữu trong tâm hồn anh. Cô đã từng khao khát đọc được những cảm xúc ấy từ anh, đã từng muốn anh mở lòng, san sẻ. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, sự trưởng thành của mỗi người đôi khi cần đến những khoảng lặng riêng tư, những hành trình thầm lặng.

"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Lời nói của Khánh, từng là nhát dao cứa vào tim cô, nay lại trở thành một sự thật được chấp nhận. Cô hiểu anh, hiểu gánh nặng mà anh đã vác trên vai, hiểu cả sự vụng về của anh trong việc thể hiện cảm xúc. Và chính cô cũng vậy, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói của cô, từng là tiếng gọi thảng thốt của một tâm hồn khao khát sự hiện diện, giờ đây cũng đã tìm thấy ý nghĩa mới. Cô đã học được cách ở đây cho chính mình, tự mình tìm thấy sự hiện diện cảm xúc mà cô từng mong chờ từ người khác.

Linh mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, như những vì sao rơi xuống mặt đất. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời đang diễn ra. Cô cảm thấy mình cũng là một phần trong dòng chảy ấy, không còn lạc lõng hay chơi vơi. Cái ôm cuối cùng của họ, không phải là cái ôm của sự níu kéo, mà là cái ôm của sự biết ơn và trân trọng. Nó không còn là một cái ôm đau đớn, mà là một cái ôm đầy đủ sự thấu hiểu. Nó nói lên rằng, dù không còn đi chung đường, nhưng tình yêu của họ không hề mất đi, nó chỉ thay đổi hình hài, trở thành một phần vĩnh cửu của ký ức, một bài học quý giá về sự trưởng thành. Cô biết ơn anh, vì đã dũng cảm buông tay, để cô có thể tìm thấy con đường của riêng mình, con đường mà cô đã khao khát được đi.

***

Hoàng hôn đã dần buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ. Thành phố bên dưới đã lên đèn rực rỡ, nhưng trên gác mái này, không gian vẫn giữ được vẻ yên tĩnh, riêng tư đến lạ. Tiếng gió đêm vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo chút hơi lạnh mơn man da thịt, nhưng không còn cảm giác cô đơn như trước. Thay vào đó là sự dịu mát, bình yên.

Trong tâm trí Linh, những thước phim về mối tình bốn năm của cô và Khánh dần hiện lên. Đó là một cuốn phim đầy màu sắc, từ những gam màu hồng ngọt ngào của buổi đầu hẹn hò, những kỷ niệm hạnh phúc khi họ cùng nhau khám phá mọi ngóc ngách của thành phố, đến những gam màu xám của sự im lặng, của những bữa ăn nguội lạnh và những cái ôm không còn đủ ấm. Cô nhớ nụ cười ngượng nghịu của Khánh khi anh tặng cô bó hoa đầu tiên, nhớ ánh mắt lấp lánh của anh khi kể về ước mơ xây dựng sự nghiệp, nhớ cả những lúc anh lặng lẽ ngồi bên cạnh khi cô vùi đầu vào những bản phác thảo. Những ký ức ấy, giờ đây, không còn mang theo nỗi đau hay sự hối tiếc. Chúng như những viên ngọc quý được cất giữ cẩn thận trong một chiếc hộp ký ức, lung linh và đẹp đẽ.

Cô đưa tay chạm nhẹ vào lồng ngực, cảm nhận nhịp đập bình ổn của trái tim. Nó không còn đập loạn nhịp vì mong chờ, không còn thắt lại vì lo âu. Trái tim cô giờ đây là một dòng sông tĩnh lặng, phản chiếu ánh trăng, chứ không còn là một dòng thác dữ dội. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười không còn mang nét buồn man mác thường thấy mà là sự thanh thản. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ thấu hiểu. Cô nhớ lại những lời Khánh đã nói, những ánh mắt trao nhau trong đêm, và cả sự im lặng đồng điệu của họ. Cô hiểu rằng, cả hai đã tìm thấy con đường riêng của mình, con đường mà đôi khi, phải đi một mình mới có thể thực sự tìm thấy bản ngã.

Linh tựa đầu vào lan can, nhìn ngắm biển đèn lấp lánh của thành phố. Có lẽ, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy thành phố này đẹp đến thế, không phải bằng ánh mắt của một người đang tìm kiếm tình yêu, mà bằng ánh mắt của một người đã tìm thấy chính mình. Cô đã từng khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc của mình phụ thuộc vào sự hiện diện của anh. Nhưng rồi, cuộc chia tay đã dạy cô một bài học đắt giá: hạnh phúc là một hành trình tự thân, không phải là một điểm đến do người khác mang lại.

"Thì ra," cô thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, "buông tay không phải là hết yêu, mà là yêu đủ lớn để không làm tổn thương nhau nữa." Câu nói ấy như một lời giải đáp cho tất cả những băn khoăn, dằn vặt bấy lâu. Tình yêu của họ không tan vỡ vì hết yêu, mà vì áp lực cuộc sống, vì sự khác biệt trong cách thể hiện tình cảm, và vì cả hai đều quá mệt mỏi để tiếp tục gồng mình. Sự bào mòn âm thầm của cuộc sống đã biến tình yêu thành một gánh nặng, dù họ vẫn còn dành cho nhau những tình cảm sâu sắc.

Cô chợt nhớ đến những tác phẩm nghệ thuật của mình, những bức tranh, những bản phác thảo đã từng là nơi cô gửi gắm mọi cảm xúc, mọi nỗi niềm. Sau chia tay, nghệ thuật trở thành người bạn đồng hành, là nơi cô tìm thấy sự bình yên và độc lập. Cô đã tìm thấy giá trị của sự hiện diện cảm xúc, không phải từ người yêu, mà từ chính nội tâm mình, từ sự kết nối với thế giới xung quanh qua lăng kính nghệ thuật. Đó là một sự giải thoát, một sự tái sinh.

Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết rằng, mình đã thực sự vượt qua. Không còn những đêm trằn trọc, không còn những giọt nước mắt thầm lặng. Chỉ còn lại sự chấp nhận và lòng biết ơn. Cô biết ơn Khánh vì tất cả những gì đã qua, vì đã dạy cô những bài học quý giá về tình yêu và cuộc sống. Cô biết ơn chính mình vì đã đủ mạnh mẽ để bước tiếp, để tìm thấy con đường riêng. Mối tình của họ là một chương sách đã khép lại, nhưng nó không phải là một trang giấy bị xé bỏ. Nó là một phần không thể thiếu trong cuốn sách cuộc đời cô, một chương đã định hình nên con người cô của ngày hôm nay.

***

Đêm đã về khuya. Ánh đèn thành phố dưới kia đã bớt phần rực rỡ, chỉ còn lại những đốm sáng cô đơn. Trên gác mái, không khí se lạnh hơn, mang theo hơi sương đêm mỏng manh. Những vì sao đã lấp lánh đầy trời, như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen tuyền. Tiếng gió đêm vẫn vi vút, thỉnh thoảng mang theo tiếng còi xe vọng lại từ xa, nhưng tổng thể, mọi thứ đều chìm trong sự tĩnh mịch.

Linh đứng dậy, vươn vai, hít căng lồng ngực không khí đêm trong lành. Cô đưa mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn ngập sự bình yên. Không còn chút bâng khuâng, tiếc nuối nào còn sót lại. Sự thanh thản đã hoàn toàn lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm và tự do chưa từng có. Quá khứ đã được khép lại, không phải bằng sự quên lãng, mà bằng sự chấp nhận và trân trọng. Nó không còn là một gánh nặng, mà là một hành trang quý giá.

Cô nhớ lại những ngày đầu sau chia tay, mọi thứ đều chìm trong mảng màu xám xịt. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có thể yêu thêm một lần nữa, sẽ không bao giờ có thể tìm thấy hạnh phúc. Nhưng thời gian, cùng với sự kiên trì của bản thân, đã chữa lành mọi vết thương. Cô đã học cách yêu thương chính mình trước tiên, học cách tìm kiếm niềm vui từ những điều nhỏ nhặt nhất, học cách trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại. Và quan trọng hơn cả, cô đã nhận ra rằng, giá trị của một con người không nằm ở việc họ có một mối quan hệ hoàn hảo hay không, mà nằm ở việc họ sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa.

"Mình đã ổn," cô thì thầm, giọng nói chắc chắn và đầy nội lực. "Mình sẽ ổn. Và Khánh cũng vậy." Đó là một lời khẳng định, không chỉ cho riêng cô mà còn cho cả Khánh. Cô tin rằng anh cũng đã tìm thấy bình yên của riêng mình, cũng đã học cách yêu bản thân và chấp nhận những giới hạn. Tình yêu của họ, dù đã không còn ở bên nhau, nhưng đã trở thành một nền tảng vững chắc cho sự trưởng thành của cả hai. Nó không kết thúc, nó chỉ chuyển hóa thành một dạng khác, một sự trân trọng vĩnh cửu.

Linh đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim. Nó đang đập vì cô, vì cuộc sống của cô, vì những ước mơ và hoài bão mà cô đang ấp ủ. Cô không còn cần anh hoàn hảo, hay cần anh ở đây theo cách cũ. Cô đã học được cách tự hoàn hảo theo cách riêng của mình, và tự mình hiện diện trọn vẹn trong cuộc đời mình. Con đường nghệ thuật đang rộng mở phía trước, và cô biết mình sẽ bước đi trên đó với tất cả niềm đam mê và nhiệt huyết.

Cô nhìn xuống biển đèn thành phố một lần nữa. Những ánh sáng nhỏ bé nhưng kiên cường, thắp sáng cả một vùng trời đêm. Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu, nhưng chính vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, họ đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Đây không phải là một kết thúc bi lụy, mà là một khởi đầu mới, một sự giải thoát để mỗi người có thể tìm thấy hạnh phúc đích thực của riêng mình. Linh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tràn đầy niềm tin. Cô sẵn sàng cho những chương mới trong cuộc đời, với trái tim đầy niềm tin và tâm hồn tràn ngập cảm hứng nghệ thuật. Cô tự hứa với bản thân sẽ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, tiếp tục theo đuổi đam mê và tìm thấy hạnh phúc đích thực của riêng mình, hạnh phúc không phụ thuộc vào bất cứ ai, mà đến từ chính sự bình yên và yêu thương bản thân.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free