Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 481: Họa Sắc Bình Yên: Khánh Lắng Nghe Nàng Họa Sĩ
Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar nào đó lại vang lên, như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng giữa hai người. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm của đêm Sài Gòn, mùi khói xe và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ một người đi ngang qua. Cô biết, cuộc trò chuyện này, dù ngắn ngủi, đã cho cô một cái nhìn sâu sắc hơn về Khánh của hiện tại. Anh đã trưởng thành, đã kiên cường, nhưng vẫn là người đàn ông trầm tĩnh, gánh vác mọi thứ một mình. Và cô, cũng đã trưởng thành, đã tìm thấy bình yên trên con đường riêng của mình. Cô không còn muốn hỏi thêm, không phải vì không tò mò, mà vì cô hiểu rằng, có những điều không cần phải đào sâu. Có những khoảng trống cần được giữ lại, để cả hai có thể thở, để quá khứ không làm tổn thương hiện tại. Sự hiện diện của anh hôm nay, lời hỏi thăm chân thành của anh, và cả nỗi ưu tư mà cô cảm nhận được, tất cả đều là những mảnh ghép trong bức tranh trưởng thành của cả hai. Đây là một sự chấp nhận hoàn toàn, không còn vương vấn, hướng tới một tương lai nơi họ có thể nhìn về quá khứ mà không còn chút đau đớn nào, chỉ còn lại sự thấu hiểu và bình yên, như lời nhắn nhủ rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.
Họ tiếp tục bước đi, sóng vai nhau trên vỉa hè đông đúc của Quận 1. Con đường Lê Lợi về đêm rực rỡ bởi vô vàn ánh đèn neon từ các cửa hàng thời trang, quán ăn sang trọng và những tòa nhà cao tầng hiện đại vươn mình giữa nền trời đen. Dòng người qua lại tấp nập, hối hả, mỗi người mang theo một câu chuyện riêng, một nhịp sống riêng. Tiếng còi xe máy, ô tô hòa lẫn với tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tiếng cười nói từ các quán bar ven đường, tạo nên một bản giao hưởng đô thị sôi động, ồn ã. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những quán hủ tiếu, bánh mì quyện lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi ngang, tạo thành một hỗn hợp quen thuộc của Sài Gòn về đêm. Không khí thoáng đãng hơn sau cơn mưa chiều, mang theo hơi ẩm dịu nhẹ, xoa dịu cái nóng bức còn vương lại của ban ngày.
Khánh và Linh bước đi chậm rãi, không quá gần đến mức chạm vào nhau, nhưng cũng không quá xa để tạo ra khoảng cách. Một sự cân bằng tinh tế, phản ánh mối quan hệ hiện tại của họ – những người đã từng rất thân thuộc, giờ đây là những người bạn tri kỷ, thấu hiểu nhưng đã chấp nhận những ranh giới vô hình. Khánh, dáng người cao ráo, hơi gầy, vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở màu xanh than, trông anh có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự tập trung lạ thường. Anh nhìn về phía trước, nhưng thi thoảng lại quay sang nhìn Linh, đôi mắt sâu của anh lướt qua vẻ mặt thanh mảnh, đôi mắt to tròn của cô. Anh thấy cô gái đứng cạnh mình dường như đã lột xác, không còn là Linh của những ngày xưa với đôi mắt thường trực nỗi buồn hay sự lo lắng. Thay vào đó, cô ấy giờ đây toát lên một vẻ bình yên, một thần thái tự tin, rạng rỡ, điều mà anh chưa từng thấy rõ ràng đến vậy khi họ còn bên nhau.
"Anh thấy em rất có thần thái khi nói về những bức tranh đó," Khánh cất tiếng, giọng anh trầm ấm, không nhanh không chậm, xuyên qua những tạp âm của thành phố. Anh nhớ lại hình ảnh Linh đứng giữa phòng trưng bày, ánh mắt lấp lánh khi giới thiệu về tác phẩm của mình. "Con đường hội họa của em bây giờ thế nào rồi, Linh?" Anh hỏi, lời nói chứa đựng một sự quan tâm chân thành, không chút giả dối hay khách sáo. Đó không phải là một câu hỏi thăm chiếu lệ, mà là sự tò mò thực sự về một phần cuộc sống mà anh biết là vô cùng quan trọng đối với cô, nhưng lại là điều mà anh đã từng vô tình bỏ quên trong guồng quay của riêng mình.
Linh ngước nhìn Khánh, đôi mắt cô ánh lên niềm vui khi nghe anh hỏi về đam mê của mình. Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười lần này không còn chút ưu tư nào, mà là sự hân hoan của một người đang sống đúng với bản ngã. "Ồ, nó... nó là tất cả đối với em lúc này," cô đáp, giọng nói dịu dàng nhưng đầy nội lực, như thể mỗi từ cô thốt ra đều được tô điểm bằng những màu sắc rực rỡ của chính những bức tranh cô vẽ. "Em tìm thấy sự tự do mà em từng khao khát, Khánh ạ. Tự do trong sáng tạo, tự do trong việc thể hiện bản thân, và quan trọng hơn, tự do trong tâm hồn. Dù đôi lúc cũng có khó khăn, có những lúc em tưởng chừng như không thể vượt qua nổi, nhưng nó đáng giá. Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều là một phần của em, là những lời em không nói ra được bằng lời."
Cô kể, ánh mắt long lanh hướng về phía những ánh đèn lấp lánh, như thể đang nhìn thấy cả một thế giới màu sắc trong đó. Khánh lắng nghe, không ngắt lời, chỉ im lặng để cô thoải mái chia sẻ. Anh cảm nhận được nhiệt huyết của cô, niềm đam mê cháy bỏng đang bùng lên trong cô gái anh từng yêu. Đây là một Linh mà anh chưa từng được thấy trọn vẹn, một Linh không còn bị trói buộc bởi những kỳ vọng, những áp lực vô hình của cuộc sống. Cô kể về những buổi triển lãm nhỏ, về những người đã yêu thích tác phẩm của cô, về những khoảnh khắc cô tìm thấy cảm hứng từ những điều bình dị nhất trong cuộc sống. Giọng cô càng lúc càng hào hứng, đôi khi cô dùng tay diễn tả những đường nét mềm mại, những gam màu rực rỡ, như thể đang vẽ một bức tranh vô hình ngay trên không trung.
Khánh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, lần này chạm đến cả đáy mắt anh. "Anh mừng cho em," anh nói, giọng nói ấm áp hơn hẳn. "Em đã tìm thấy điều mà em thuộc về. Anh luôn biết em có một tâm hồn nghệ sĩ rất đẹp, Linh." Lời nói của anh không chỉ là lời chúc mừng, mà còn là một sự thừa nhận, một sự thấu hiểu muộn màng nhưng chân thành. Trong sâu thẳm, anh cảm thấy một chút tiếc nuối khi nhận ra rằng anh đã không thể là người cùng cô xây dựng nên con đường này, đã không thể là người chứng kiến trọn vẹn sự bùng nổ của tài năng này. Nhưng anh cũng cảm thấy nhẹ nhõm, một sự nhẹ nhõm khi thấy cô hạnh phúc, khi thấy cô đã thực sự tìm được bình yên. Nó giống như việc nhìn thấy một hạt giống mình từng gieo trồng đã nảy mầm và nở hoa rực rỡ, dù mình không còn là người chăm sóc nó mỗi ngày. Sự chấp nhận và trân trọng con đường riêng của nhau, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đủ để buông tay và mong cho nhau những điều tốt đẹp nhất.
Họ tiếp tục bước đi, lướt qua những dòng người, những ánh đèn rực rỡ của thành phố. Dù không còn là của nhau, nhưng khoảnh khắc này, giữa sự ồn ào và hối hả, lại mang đến một cảm giác tĩnh lặng đến lạ. Sự tĩnh lặng của hai tâm hồn đã trải qua nhiều sóng gió, giờ đây tìm thấy sự bình yên trong việc chấp nhận thực tại.
Giữa dòng chảy không ngừng nghỉ của phố xá Sài Gòn, Khánh và Linh vô tình đi ngang qua một quán cà phê quen thuộc. Quán "Hồi Ức" – cái tên gợi lên biết bao kỷ niệm – vẫn trầm mặc ở góc phố, với những ô cửa kính cũ kỹ và ánh đèn vàng dịu, ấm áp hắt ra ngoài. Quán vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, một chút gì đó hoài niệm giữa lòng thành phố hiện đại. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng thoát ra từ bên trong, như một bản nhạc nền êm ái cho những câu chuyện không lời. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng bay ra, quyện lẫn với mùi ẩm của đêm Sài Gòn, tạo nên một không khí thân thuộc đến nao lòng.
Một khoảnh khắc im lặng thoáng qua khi cả hai cùng lúc đưa mắt nhìn vào bên trong quán. Linh khẽ mỉm cười, nụ cười man mác buồn nhưng cũng đầy sự chấp nhận. "Quán vẫn vậy nhỉ?" cô nói, giọng cô dịu nhẹ, như một tiếng thở dài thầm thì. Quán "Hồi Ức" không chỉ là một địa điểm, mà là một cuốn nhật ký sống động, ghi dấu bao buổi hẹn hò, bao cuộc trò chuyện, bao nụ cười và cả những giọt nước mắt của họ. Cô nhớ những ngày tháng họ thường ngồi đối diện nhau, Khánh trầm ngâm đọc sách hay làm việc trên laptop, còn cô thì vẽ nguệch ngoạc vào sổ tay hoặc chỉ đơn giản là ngắm nhìn anh. Những ký ức ấy ùa về, rõ ràng như mới hôm qua, nhưng giờ đây chúng đã được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của trái tim, không còn day dứt, chỉ còn lại sự trân trọng.
Khánh cũng dõi mắt theo ánh nhìn của Linh, anh gật đầu, giọng anh khẽ hơn. "Ừ, vẫn luôn là nơi yên bình đó." Câu nói của anh không chỉ là để đáp lời, mà còn là một sự xác nhận cho chính những suy nghĩ đang trỗi dậy trong lòng anh. Anh nhớ những buổi tối họ ngồi bên nhau, không cần nói quá nhiều, chỉ cần sự hiện diện của đối phương là đủ. Nơi đó đã từng là một chốn trú ẩn khỏi sự hối hả của cuộc sống, một góc nhỏ nơi anh có thể tạm gác lại những gánh nặng tài chính và kỳ vọng gia đình. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, sự bình yên đó là một thứ xa xỉ mà anh đã không còn đủ sức để nắm giữ. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời lý giải cho tất cả những gì đã xảy ra.
Họ không dừng lại, chỉ tiếp tục bước đi, nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã đủ để gợi lên một dòng chảy ký ức trong cả hai. Linh là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên, cô tiếp tục câu chuyện về sự nghiệp của mình, như một cách để khẳng định rằng cô đang sống trong hiện tại, dù quá khứ vẫn là một phần không thể thiếu. "Em nhớ hồi đó anh từng nói em nên theo đuổi đam mê, anh còn nhớ không?" cô hỏi, ánh mắt cô hướng về phía Khánh, tìm kiếm sự xác nhận. "Anh còn nói em có một thế giới riêng trong những bức vẽ của mình, và em nên giữ lấy nó."
Khánh quay sang nhìn cô, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh. "Anh nhớ," anh đáp, giọng nói trầm ấm. "Anh luôn biết em có một tâm hồn nghệ sĩ rất đẹp, Linh. Anh chỉ không biết làm thế nào để giúp em thực hiện nó, trong khi anh còn đang vật lộn với những điều của riêng mình." Anh không nói ra câu sau cùng, nhưng ánh mắt anh chất chứa một nỗi buồn man mác, một sự hối tiếc về những gì đã không thể làm được. Anh đã từng quá tập trung vào việc xây dựng một nền tảng vững chắc, một tương lai vật chất cho cả hai, mà quên mất rằng Linh cần được nuôi dưỡng tâm hồn, cần được tự do bay bổng với những giấc mơ của riêng cô. Sự vụng về trong cách thể hiện cảm xúc, sự im lặng của anh đã vô tình đẩy cô ra xa.
Linh hiểu điều anh không nói. Cô không trách cứ, không oán giận, chỉ có sự thấu hiểu. Cô biết anh đã cố gắng hết sức mình, trong giới hạn của những gì anh có thể làm được vào thời điểm đó. Anh không phải là người không yêu cô, mà là người không còn đủ sức để yêu cô theo cách cô cần. Cô mỉm cười nhẹ, tiếp tục kể về những dự định mới, về cách cô đã tìm thấy những lớp học vẽ, những người bạn cùng chung niềm đam mê, và cách cô đã dần dà xây dựng được thế giới nghệ thuật của riêng mình. "Anh biết không, có những lúc em cảm thấy như mình đang vẽ lại chính cuộc đời mình vậy. Từng nét cọ, từng mảng màu đều là những trải nghiệm, những cảm xúc mà em đã đi qua. Nó giúp em chữa lành, giúp em tìm lại chính mình."
Khánh lắng nghe từng lời, từng nhịp điệu trong giọng nói của cô. Anh thấy sự rạng rỡ toát ra từ cô, một vẻ đẹp không chỉ ở ngoại hình mà còn ở chiều sâu tâm hồn. Anh nhận ra rằng, dù không còn đi chung đường, nhưng việc nhìn thấy Linh hạnh phúc, tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của riêng mình, cũng mang lại cho anh một sự bình yên nhất định. Đó là một sự bình yên trưởng thành, không còn ích kỷ, không còn vương vấn những điều đã qua. Một sự bình yên chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.
Cuộc trò chuyện của họ kéo dài, không có một mục đích cụ thể, chỉ đơn thuần là sự chia sẻ tự nhiên giữa hai người đã từng rất thân thuộc. Dòng người thưa dần, phố xá bớt ồn ã hơn khi họ vô tình đi đến Cầu Ánh Sao. Đèn LED lung linh, rực rỡ đổi màu trên thân cầu, soi bóng xuống mặt nước sông phẳng lặng. Không còn quá đông người như những giờ cao điểm, cây cầu hiện lên như một dải lụa phát sáng giữa màn đêm, lãng mạn và huyền ảo. Tiếng gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lạnh từ sông, cuốn đi cái nóng bức còn vương lại của ban ngày. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa của một vài cặp đôi hay nhóm bạn trẻ cũng thưa thớt hơn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và không gian riêng tư. Mùi không khí sông nước thoang thoảng, đôi khi xen lẫn mùi thức ăn vặt từ những xe đẩy còn sót lại ở phía xa.
Họ dừng lại ở một góc cầu, nơi có thể nhìn bao quát dòng sông và những tòa nhà cao tầng lấp lánh ở phía xa. Những ngọn đèn từ các tòa nhà chọc trời tựa như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một bức tranh đô thị tráng lệ. Khánh và Linh tựa lưng vào lan can cầu, ánh mắt cùng hướng về phía xa, nơi những ánh đèn không ngừng nhấp nháy, nơi cuộc sống vẫn đang vận động không ngừng.
Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát rượi mơn man trên da thịt. Cô quay sang nhìn Khánh, đôi mắt to tròn của cô lấp lánh dưới ánh đèn đổi màu của cây cầu. "Em đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm lại được sự bình yên," cô nói, giọng cô trầm hơn, mang theo một chút suy tư, "nhất là sau khi chúng ta chia tay. Em cứ nghĩ mình sẽ mãi mãi lạc lõng, mãi mãi không tìm được lối đi." Cô ngừng lại một chút, như để sắp xếp lại những cảm xúc đang dâng trào. "Nhưng khi cầm cọ, khi nhìn những màu sắc hòa quyện vào nhau, khi em được tự do thể hiện thế giới nội tâm của mình lên bức toan... em hiểu. Em hiểu rằng đó là con đường của em. Nó không chỉ là một sở thích, mà là một phần thiết yếu của con người em. Và em nhận ra, sự bình yên không phải là thứ có thể tìm thấy từ bên ngoài, mà nó phải đến từ bên trong, từ việc chấp nhận chính mình và sống đúng với những gì mình khao khát."
Khánh lắng nghe từng lời của Linh, ánh mắt anh tập trung vào cô. Anh nhìn thấy sự rạng rỡ trong đôi mắt cô, sự thanh thản trên khuôn mặt và cả sự tự tin trong từng cử chỉ. Đây không còn là Linh của những ngày tháng mệt mỏi, lo âu, cố gắng dung hòa giữa tình yêu và những áp lực vô hình. Đây là một Linh đã tìm thấy chính mình, đã thực sự bình yên. "Anh nhìn thấy điều đó ở em bây giờ, Linh," Khánh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chân thành sâu sắc. "Sự rạng rỡ này là thật. Anh... anh thật sự mừng cho em." Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, một cảm giác bình yên khi thấy người mình từng yêu thương giờ đây đã hạnh phúc và trọn vẹn. Anh biết, quyết định chia tay của họ, dù đầy đau đớn và tiếc nuối, nhưng giờ đây nhìn lại, lại là một sự lựa chọn đúng đắn. Nó đã cho cả hai cơ hội để tìm thấy con đường riêng của mình, để trưởng thành theo cách mà họ không thể làm được khi còn ở bên nhau. "Không phải hết yêu nên rời đi," câu nói ấy lại hiện hữu trong tâm trí anh, như một lời xác nhận cho tất cả.
Linh nhìn Khánh, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu của anh. Cô thấy anh đã điềm tĩnh hơn, thành công hơn, nhưng nỗi ưu tư mà cô cảm nhận được từ đầu buổi tối vẫn còn vương vấn đâu đó trong ánh mắt anh. Nó không phải là nỗi buồn bi lụy, mà là một sự nặng trĩu, một gánh nặng vô hình mà anh vẫn đang mang trên vai. Anh đã mừng cho cô, nhưng liệu anh có thực sự tìm thấy điều tương tự cho chính mình? "Còn anh thì sao, Khánh?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, chân thành, như chạm vào một vùng nhạy cảm trong tâm hồn anh. "Anh đã tìm thấy điều gì đó cho riêng mình chưa? Một sự bình yên, một niềm đam mê... hay một điều gì đó mà anh thuộc về?"
Khánh im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh lại lướt xa xăm về phía những ánh đèn thành phố. Anh không quay sang nhìn Linh, chỉ khẽ nghiêng đầu, như để tránh né ánh mắt dò xét của cô. Gió đêm thổi nhẹ, làm lay động lọn tóc ngắn gọn gàng của anh. Anh biết Linh đang hỏi về điều gì, và anh cũng biết câu trả lời của mình không thể đơn giản như của cô. Sự bình yên mà anh đang tìm kiếm không phải là sự tự do trong sáng tạo, mà là sự thanh thản trong tâm hồn, là sự giải thoát khỏi những áp lực vô hình vẫn đang đè nặng lên vai anh. Anh đã thành công, đã đạt được những mục tiêu vật chất mà anh từng đặt ra, nhưng sự cô độc, nỗi ưu tư vẫn là người bạn đồng hành không thể thiếu.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng hòa lẫn vào tiếng gió đêm. "Có lẽ, anh vẫn đang trên hành trình tìm kiếm đó, Linh à," anh đáp, giọng anh khẽ khàng, chứa đựng một sự thật thà đến xót xa. "Cuộc sống mà, ai cũng có những gánh nặng riêng. Anh chỉ đang cố gắng gánh vác nó theo cách tốt nhất có thể." Anh không nói thêm, không giải thích sâu hơn, bởi anh biết, có những điều không thể nói thành lời, có những nỗi niềm chỉ có thể tự mình cảm nhận và vượt qua.
Linh nhìn anh, cô hiểu. Cô không cần anh phải nói ra tất cả, bởi cô có thể cảm nhận được sự thật ẩn chứa trong từng lời nói, từng cử chỉ của anh. Cô biết, Khánh vẫn là Khánh, vẫn là người đàn ông trầm tĩnh, ít nói, gánh vác mọi thứ một mình. Dù anh đã thành công hơn, đã điềm đạm hơn, nhưng nỗi ưu tư riêng đó, có lẽ sẽ còn theo anh rất lâu, như một cái bóng không thể tách rời. Và cô, giờ đây, không còn là người có thể gánh vác cùng anh, không còn là người có thể xoa dịu những nỗi niềm đó.
Họ lại chìm vào im lặng, một khoảng lặng của sự thấu hiểu và chấp nhận. Khoảng cách giữa họ không còn là sự xa cách, mà là sự tôn trọng dành cho những con đường riêng. Linh biết, cô đã tìm thấy bình yên của mình, và cô tin rằng, Khánh cũng sẽ tìm thấy nó, theo cách riêng của anh. Dưới ánh đèn lung linh của Cầu Ánh Sao, giữa lòng thành phố không ngừng chuyển động, hai tâm hồn từng gắn bó sâu sắc giờ đây đứng cạnh nhau, chấp nhận những gì đã qua, trân trọng những gì đang có, và hướng về một tương lai nơi cả hai đều tìm thấy sự bình yên trọn vẹn, dù không còn đi cùng nhau.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.