Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 452: Sẻ Chia Những Điều Không Hoàn Hảo

Dưới ánh đèn vàng dịu của ‘Hồi Ức’, giữa tiếng nhạc jazz du dương và mùi cà phê nồng nàn, Khánh cảm thấy mình đang thực sự bắt đầu một chương mới trong cuộc đời, một chương mà ở đó, anh không còn phải gồng mình một mình nữa. Anh đã buông bỏ được nỗi ám ảnh "không đủ tốt", và giờ đây, anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ nơi có sự sẻ chia và thấu hiểu, một tình yêu trưởng thành, không áp lực, được xây dựng trên nền tảng của sự bình yên nội tại.

Anh siết nhẹ bàn tay Thu, một cử chỉ nhỏ nhưng chất chứa biết bao sự biết ơn và tin cậy. Thu khẽ mỉm cười, ánh mắt cô vẫn dịu dàng, trìu mến. Cô không hỏi thêm, không thúc ép, chỉ đơn giản là hiện diện, là lắng nghe, là sẻ chia bằng cả trái tim mình. Khánh nhìn sâu vào đôi mắt cô, thấy trong đó sự thấu hiểu vô bờ, một sự bình an lạ kỳ mà anh đã khao khát bấy lâu. Tiếng nhạc jazz từ chiếc loa cũ kỹ góc quán chợt du dương hơn, như lời thủ thỉ của một người bạn tri kỷ. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò từ quầy bếp nhỏ, tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ thường, xua tan đi cái lạnh se sắt của đêm Sài Gòn.

Khánh rút tay về, cảm giác ấm áp vẫn còn vương vấn trên mu bàn tay. Anh hít một hơi thật sâu, như muốn lấp đầy lồng ngực mình bằng thứ không khí trong lành, thoát ly khỏi những gánh nặng vô hình bấy lâu. "Anh... anh chưa từng nghĩ mình có thể nói ra những điều này một cách dễ dàng như vậy," anh lặp lại, giọng nhỏ dần, chân thật hơn. "Anh luôn nghĩ, đàn ông phải mạnh mẽ, phải gánh vác mọi thứ. Thể hiện sự yếu đuối là không được phép." Anh tự giễu cợt bản thân, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt vốn đã quen với vẻ trầm tư. Khuôn mặt góc cạnh của anh, thường ngày căng thẳng vì áp lực, giờ đây dường như mềm mại hơn đôi chút, như một tảng băng đang dần tan chảy dưới ánh nắng ấm áp. Đôi mắt sâu của anh không còn nhìn xa xăm, mà tập trung vào ly cà phê trước mặt, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những gợn sóng xoáy tròn.

Thu nhẹ nhàng đặt ly trà hoa cúc của mình xuống, tạo ra một tiếng động rất khẽ, vừa đủ để kéo Khánh về thực tại. Cô nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi nói, giọng cô ấm áp, nhẹ nhàng, không hề có ý giáo điều hay khuyên bảo. "Anh có nghĩ, đôi khi, sự mạnh mẽ không nằm ở việc gánh vác tất cả, mà ở việc dám thừa nhận mình cũng có những lúc yếu lòng và cần được sẻ chia?" Cô hỏi, ánh mắt thông minh nhưng ấm áp của cô nhìn thẳng vào Khánh, truyền cho anh một nguồn năng lượng tích cực, một sự sẻ chia chân thành. Không có sự phán xét, không có sự thương hại, chỉ có sự thấu cảm sâu sắc. "Mọi người đều có những giới hạn, Khánh ạ. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một điểm tựa, một nơi để trút bỏ gánh nặng. Đôi khi, chính sự chấp nhận những khuyết điểm, những giới hạn đó lại là sức mạnh thật sự."

Khánh im lặng một lúc lâu, để những lời của Thu thấm sâu vào tâm trí. Anh nhớ lại những đêm dài thao thức, những buổi sáng thức dậy với cảm giác kiệt sức dù chưa làm gì. Anh nhớ lại những lần anh cố gắng che giấu sự mệt mỏi của mình, cả với Linh trước đây và với chính bản thân anh. Anh luôn tin rằng, để xứng đáng với tình yêu, để xứng đáng với kỳ vọng, anh phải là một người hoàn hảo, một chỗ dựa vững chắc không bao giờ lung lay. Nhưng sự thật là, gánh nặng đó đã dần bào mòn anh, khiến anh trở nên cằn cỗi và xa cách. Anh đã từng nghĩ, sự im lặng của anh là biểu hiện của sự mạnh mẽ, nhưng giờ đây, anh nhận ra đó lại là bức tường ngăn cách anh với mọi người, kể cả người anh yêu thương nhất.

"Em nói đúng," Khánh thì thầm, như nói với chính mình. "Anh đã gồng mình quá lâu. Anh luôn sợ mình không đủ tốt, sợ mình sẽ làm người khác thất vọng. Đặc biệt là... những người mà anh yêu thương." Anh không nhắc đến Linh, nhưng hình bóng cô, cùng với những nỗi tiếc nuối về một tình yêu đã vụt mất, thoáng lướt qua tâm trí anh. "Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, đến nỗi quên mất rằng chính bản thân mình cũng cần được quan tâm, được lắng nghe." Anh khẽ nhếch môi cười, một nụ cười mang chút cay đắng của sự nhận ra muộn màng. Tiếng mưa bên ngoài quán chợt rơi nặng hạt hơn, tí tách trên mái hiên, như đang gột rửa đi những muộn phiền cũ kỹ trong lòng anh.

Thu lại đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh một lần nữa. Lần này, cử chỉ của cô tự nhiên hơn, không còn chút ngập ngừng nào. "Đó không phải lỗi của anh đâu, Khánh. Xã hội chúng ta thường đặt ra những tiêu chuẩn quá cao cho đàn ông. Ai cũng muốn thấy một người đàn ông mạnh mẽ, không sờn lòng. Nhưng con người ai cũng có cảm xúc, ai cũng có những lúc yếu mềm. Chấp nhận điều đó là bước đầu tiên để thực sự mạnh mẽ." Giọng cô như một dòng suối mát lành, xoa dịu những vết thương âm ỉ trong lòng Khánh. "Và anh biết không? Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời. Nhưng nếu sự im lặng đó khiến anh phải gánh chịu tất cả một mình, thì nó không còn là sự mạnh mẽ nữa, mà là một gánh nặng."

Khánh nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại ngước nhìn Thu. Anh chưa bao giờ cảm thấy được thấu hiểu sâu sắc đến thế. Cả Ông Phi và Thu, mỗi người một cách, đã giúp anh nhìn nhận lại bản thân, giúp anh gỡ bỏ từng nút thắt trong lòng. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, không phải là sự giải thoát tức thì, mà là một quá trình chữa lành chậm rãi, bình yên. Anh cảm thấy như mình vừa đi qua một cơn bão lớn, và giờ đây, anh đang đứng giữa một vùng trời quang mây tạnh. Ly cà phê của anh đã nguội dần, nhưng sự ấm áp trong lòng anh thì vẫn còn đó, thậm chí còn lan tỏa mạnh mẽ hơn. Anh biết, đây chính là sự khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình mà anh sẽ không còn cô độc.

***

Chiều tối hôm sau, ánh nắng cuối ngày trải một lớp màu hổ phách lên những tán cây xanh mướt của Công viên Bạch Hạc. Gió nhẹ lay động những chiếc lá, tạo ra những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi hoa sữa thoang thoảng từ những khóm hoa ven đường. Khánh và Thu đi dạo chậm rãi bên hồ nước trong xanh, mặt hồ phẳng lặng phản chiếu bầu trời đang dần chuyển mình sang màu tím hồng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách từ một đài phun nước nhỏ, và xa xa là tiếng cười đùa của trẻ em đang chơi đùa ở khu vui chơi, tất cả tạo nên một bản hòa ca yên bình, đối lập hoàn toàn với sự hối hả của thành phố bên ngoài.

Khánh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, quần tây gọn gàng, trông anh thanh thoát hơn nhiều so với hình ảnh một Khánh luôn căng thẳng, mệt mỏi trước đây. Bước chân anh chậm rãi, thong thả, như thể anh đang tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên này. Thu đi bên cạnh anh, mái tóc đen dài xõa ngang vai, chiếc váy liền màu kem thanh lịch khiến cô trông như một bức tranh hài hòa với cảnh sắc thiên nhiên. Đôi mắt sắc sảo của cô giờ đây chứa đựng một sự dịu dàng đặc biệt khi nhìn về phía Khánh.

"Cảm giác được đi dạo thế này thật khác so với việc ngồi lì trong văn phòng," Khánh nói, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực. "Anh đã quên mất cảm giác này rồi."

Thu mỉm cười nhẹ. "Đôi khi, chúng ta cần dừng lại một chút, để nhìn ngắm những điều nhỏ bé xung quanh. Cuộc sống đâu chỉ có công việc và áp lực, đúng không anh?"

Họ đi dọc theo con đường lát đá, qua cây cầu gỗ cong cong bắc ngang một nhánh hồ nhỏ. Khánh dừng lại bên lan can cầu, nhìn xuống mặt nước gợn sóng lăn tăn khi có một cơn gió nhẹ lướt qua. "Em biết không, Thu," anh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, mang theo chút suy tư. "Anh đã từng nghĩ, tình yêu giống như một cuộc thi marathon không có điểm dừng. Anh phải chạy thật nhanh, thật xa, để chứng minh mình xứng đáng. Anh phải gánh vác tất cả, phải là người 'hoàn hảo' trong mọi khía cạnh, đặc biệt là với người anh yêu." Anh không nhắc thẳng tên Linh, nhưng Thu hiểu anh đang nói về mối quan hệ đã qua của anh, về những gánh nặng vô hình mà anh đã từng mang vác. Khuôn mặt góc cạnh của anh hướng về phía hoàng hôn đang dần buông xuống, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa những hồi ức. "Anh luôn nghĩ mình phải là chỗ dựa vững chắc... phải là người giải quyết mọi vấn đề. Anh không muốn cô ấy phải lo lắng bất cứ điều gì."

Thu lắng nghe một cách chân thành, không ngắt lời. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên lan can cầu bên cạnh Khánh, ánh mắt cô vẫn hướng về phía anh, đầy sự thấu hiểu. "Và điều đó đã khiến anh cảm thấy cô đơn đến mức nào?" cô hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ như tiếng gió, nhưng lại chạm đến đúng nơi sâu thẳm nhất trong lòng Khánh.

Khánh giật mình, như thể một bí mật sâu kín vừa bị chạm tới. Anh quay sang nhìn Thu, đôi mắt anh ánh lên một tia ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang sự thừa nhận. "Rất cô đơn, Thu ạ. Rất, rất cô đơn. Anh cố gắng gồng mình, cố gắng tỏ ra ổn, nhưng bên trong thì trống rỗng. Anh không biết cách sẻ chia, không biết cách nói ra những gì mình đang chịu đựng. Anh sợ nếu mình bộc lộ sự yếu đuối, cô ấy sẽ thất vọng, sẽ không còn nhìn anh như một người đàn ông mạnh mẽ nữa." Anh khẽ lắc đầu, một sự hối tiếc thoáng qua. "Anh đã nghĩ, tình yêu là phải hy sinh, phải gánh vác một mình. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, sự sẻ chia, sự chấp nhận những khuyết điểm của nhau, mới chính là nền tảng của một tình yêu thật sự."

Thu khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh nắng chiều. "Em hiểu cảm giác đó, Khánh. Ai trong chúng ta cũng có lúc muốn tỏ ra mạnh mẽ hơn mình vốn có, đặc biệt là với người mình yêu. Nhưng tình yêu không phải là một bài kiểm tra mà anh phải đạt điểm tuyệt đối. Nó là một hành trình mà cả hai cùng đi, cùng vấp ngã và cùng nâng đỡ nhau." Cô nói, giọng cô đầy sự chiêm nghiệm. "Em từng có một mối quan hệ mà em cũng cố gắng hoàn hảo, cố gắng làm hài lòng mọi thứ. Đến khi đổ vỡ, em mới nhận ra, mình đã đánh mất chính mình trong quá trình đó. Em không còn là em nữa. Và người ta cũng không yêu con người thật của em, mà là hình mẫu hoàn hảo em tự tạo ra."

Khánh nhìn Thu, nhận ra sự đồng cảm sâu sắc trong ánh mắt cô. Anh chưa từng nghe Thu chia sẻ về quá khứ của mình nhiều đến thế. Sự chân thành của cô khiến anh cảm thấy được an ủi, được thấu hiểu. "Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó," anh thừa nhận. "Anh luôn nghĩ, mình phải cố gắng để trở thành người tốt nhất, để xứng đáng. Mà quên mất rằng, đôi khi, sự không hoàn hảo lại chính là điều khiến mình trở nên chân thật và đáng yêu hơn." Anh hít thở sâu, cảm nhận gió mát lùa qua tóc, như đang cuốn đi những sợi tơ vương vấn của quá kh���. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực anh, không còn là sự gồng mình, mà là sự chấp nhận.

Thu nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên cánh tay Khánh, một cử chỉ an ủi không lời. "Đúng vậy, Khánh. Tình yêu không phải là sự hoàn hảo, mà là sự chấp nhận những điều không hoàn hảo của nhau. Nó là việc bạn dám yếu lòng trước người mình yêu, và biết rằng họ vẫn sẽ ở đó, không phán xét, không bỏ rơi. Nó là việc bạn tin tưởng rằng, ngay cả khi bạn không phải là phiên bản tốt nhất của mình, bạn vẫn xứng đáng được yêu thương." Cô nói, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Khánh, truyền cho anh một nguồn năng lượng tích cực, một sự sẻ chia chân thành.

Khánh nhìn xuống bàn tay cô đang đặt trên cánh tay mình. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền qua lớp vải áo, xoa dịu một nỗi cô đơn đã tồn tại quá lâu trong anh. Anh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác được chấp nhận mà anh đã khao khát từ rất lâu. Anh quay sang nhìn Thu, một nụ cười thật lòng hiện lên trên khuôn mặt anh, không còn chút gượng gạo hay mệt mỏi nào. "Cảm ơn em, Thu," anh nói, giọng anh chân thành. "Em đã giúp anh nhìn nhận lại rất nhiều điều."

Họ tiếp tục đi dạo, bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi. Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường và những ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Tiếng nhạc jazz từ một quán cà phê ven đường vọng lại, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một không gian thật yên bình. Khánh cảm thấy mình như đang trút bỏ từng lớp vỏ bọc nặng nề, để lộ ra một con người chân thật hơn, bình yên hơn. Anh đã buông bỏ được nỗi ám ảnh "không đủ tốt", và giờ đây, anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ nơi có sự sẻ chia và thấu hiểu, một tình yêu trưởng thành, không áp lực, được xây dựng trên nền tảng của sự bình yên nội tại.

***

Đêm khuya, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi trên tấm thảm đen nhung của bầu trời. Từ căn hộ penthouse của mình, Khánh có thể nhìn thấy toàn cảnh Sài Gòn sôi động nhưng giờ đây đã chìm vào giấc ngủ muộn. Tòa nhà cao tầng bằng kính và thép phản chiếu ánh sáng từ những tòa nhà đối diện, tạo nên một bức tranh hiện đại và có phần lạnh lẽo. Nội thất căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen. Mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng, mùi da ghế mới và mùi gỗ sang trọng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt.

Khánh đứng lặng trước khung cửa sổ kính lớn từ trần đến sàn, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhìn ra xa xăm. Những lời của Thu, cùng với những chiêm nghiệm sâu sắc của Ông Phi, hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng suy nghĩ rõ ràng trong tâm trí anh. Anh nhớ lại câu nói của Ông Phi về sự bình yên trong tâm hồn, và lời của Thu về sự mạnh mẽ khi dám yếu lòng. Tất cả như những mảnh ghép cuối cùng, hoàn thiện bức tranh về định nghĩa tình yêu và giá trị bản thân mà anh đã tìm kiếm bấy lâu.

Anh đã từng nghĩ, tình yêu là một trách nhiệm nặng nề, một gánh nặng mà anh phải tự mình gánh vác. Anh đã từng tin rằng, để giữ được tình yêu, anh phải luôn hoàn hảo, không một vết xước, không một điểm yếu. Anh phải là người che chở, người giải quyết mọi vấn đề, người mang đến một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc. Nhưng chính cái áp lực "phải hoàn hảo" đó đã bào mòn anh, khiến anh kiệt sức và dần đánh mất đi khả năng sẻ chia cảm xúc. Anh đã yêu thương Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ, nhưng lại quên mất rằng cô ấy cần sự hiện diện cảm xúc, cần được thấu hiểu và sẻ chia. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó, giờ đây, vang vọng trong tâm trí anh với một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh không còn đủ sức để gồng mình, để che giấu những yếu đuối của bản thân.

Ly rượu vang trên tay Khánh khẽ nghiêng, tạo ra những gợn sóng đỏ thẫm. Anh nhấp một ngụm, vị chát nhẹ lan tỏa đầu lưỡi, nhưng không còn đắng chát như những suy nghĩ của anh trước đây. Anh đã từng nghĩ, sự chia tay là một thất bại, một bằng chứng cho thấy anh "không đủ tốt". Nhưng giờ đây, anh nhìn nhận nó như một sự chấp nhận trưởng thành. Cả anh và Linh đều đã không còn đủ sức để tiếp tục mối quan hệ với những gánh nặng vô hình và sự thiếu hụt trong giao tiếp cảm xúc. Sự buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, được tìm thấy con đường riêng để chữa lành và trưởng thành.

Khánh đặt ly rượu xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm mặt bàn lạnh lẽo vang lên khẽ khàng trong căn phòng tĩnh lặng. Anh tiến lại gần ban công, hít thở một hơi thật sâu. Luồng khí mát lạnh của đêm Sài Gòn tràn vào lồng ngực, mang theo mùi khói xe và chút ẩm ướt của sương đêm. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, từ đỉnh đầu đến gót chân. Một gánh nặng đã thực sự được trút bỏ, không phải là gánh nặng của quá khứ hay của những nỗi sợ hãi, mà là gánh nặng của chính sự ám ảnh về một hình mẫu hoàn hảo không thực.

Anh nhắm mắt lại, để những lời của Thu và Ông Phi thấm sâu vào từng tế bào. "Tình yêu không phải là một bài kiểm tra mà anh phải đạt điểm tuyệt đối. Nó là một hành trình mà cả hai cùng đi, cùng vấp ngã và cùng nâng đỡ nhau." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh. Anh nhận ra, sự yếu đuối không phải là khuyết điểm, mà là một phần chân thật của con người. Và sự sẻ chia những yếu đuối đó, mới chính là cầu nối vững chắc nhất trong một mối quan hệ. Anh đã từng nghĩ, tình yêu là một trách nhiệm nặng nề. Nhưng có lẽ, nó còn là một món quà, một sự sẻ chia. Và anh, đã sẵn sàng để đón nhận món quà ấy, không phải với sự gồng mình, mà với cả những điều không hoàn hảo của mình.

Khánh mở mắt, nhìn ra bầu trời đêm. Anh không còn cảm thấy áp lực phải là 'người hùng' nữa. Nụ cười nhẹ nhõm, chân thật và không còn gượng gạo hay mệt mỏi, hiện lên trên khuôn mặt anh. Anh đã chấp nhận những giới hạn của bản thân, chấp nhận rằng mình không cần phải hoàn hảo để được yêu thương. Sự bình yên nội tại mà anh tìm kiếm bấy lâu, giờ đây đã thực sự hiện hữu, vững chãi trong trái tim anh. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng anh không còn cô độc. Anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, một tình yêu trưởng thành, không áp lực, được xây dựng trên nền tảng của sự sẻ chia, thấu hiểu và chấp nhận tất cả những điều không hoàn hảo. Khánh đã tìm thấy sự bình yên, và sự chấp nhận bản thân này đã tạo tiền đề vững chắc cho một mối quan hệ lành mạnh và bền vững hơn trong tương lai, một tương lai mà anh không còn sợ hãi khi đối mặt với những vết thương cũ hay những cuộc gặp gỡ định mệnh.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free