Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 445: Dấu Ấn Tái Sinh: Triển Lãm Của Linh
Tin nhắn được gửi đi, mang theo không chỉ mong muốn của Linh mà còn là một lời tuyên bố mạnh mẽ. Cô nhìn ra xa xăm, nơi những áng mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh thẳm. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô. Linh biết rằng, một chương mới trong cuộc đời cô đã thực sự bắt đầu, và tác phẩm này chính là cánh cửa dẫn lối đến một tương lai độc lập, tự do và tràn đầy hy vọng.
***
Vài tuần sau, cái tên Linh, cùng với tác phẩm mang tên “Hóa Hoa”, đã trở thành tâm điểm của giới nghệ thuật thủ đô. Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight', một không gian hiện đại với tường trắng tinh khôi và những đường nét kiến trúc tối giản, được chọn làm nơi trưng bày. Ánh sáng ở đây được thiết kế đặc biệt, không chỉ chiếu rọi mà còn tôn vinh từng chi tiết, từng vệt màu trên mỗi tác phẩm. Chiều tối hôm nay, trước giờ khai mạc chính thức, không khí trong phòng trưng bày vẫn còn tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng ấy lại mang một vẻ uy nghi, trang trọng, hệt như khoảnh khắc trước một buổi hòa nhạc lớn. Mùi sơn dầu mới, hòa lẫn với hương gỗ tự nhiên từ những bức tường ốp và mùi không khí điều hòa trong lành, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác tinh tế, đánh thức mọi giác quan.
Linh đứng đó, trước bức tranh lớn của mình, đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo từng đường nét, từng sắc thái màu. Dáng người thanh mảnh của cô, trong bộ váy trắng ngà thanh lịch, càng làm nổi bật vẻ dịu dàng, nữ tính. Mái tóc dài, mềm mại được búi thấp gọn gàng, để lộ chiếc cổ cao thanh tú. Mặc dù đã hoàn thành tác phẩm, và lòng đã dâng trào một sự bình yên sâu sắc, nhưng cảm giác hồi hộp vẫn không tránh khỏi. Nó không phải là nỗi sợ hãi thất bại, mà là sự lo lắng tự nhiên của một người nghệ sĩ khi đứa con tinh thần của mình sắp sửa được giới thiệu ra thế giới, đối mặt với vô vàn ánh mắt và sự đánh giá. Cô vuốt nhẹ lên khung tranh, cảm nhận sự mát lạnh của lớp gỗ, như thể đang trấn an chính mình.
Bức tranh “Hóa Hoa” đứng sừng sững giữa không gian, chiếm trọn một bức tường lớn. Đó không phải là một bức tranh với những gam màu tươi sáng, rực rỡ đến chói mắt, mà là sự kết hợp tinh tế giữa những tông màu trầm ấm của đất, của gỗ mục, của bầu trời xám xịt sau cơn mưa, xen kẽ là những vệt màu sáng rực như nắng sớm, như cánh hoa nở bung giữa đêm tối. Ở trung tâm, một vết nứt dài, sâu hoắm trên nền vải, tưởng chừng như một vết sẹo xấu xí, nhưng lại được Linh khéo léo biến thành thân cây vươn mình, từ đó những bông hoa mỏng manh, rực rỡ màu sắc bung nở, vươn mình về phía ánh sáng. Mỗi cánh hoa, mỗi chiếc lá đều mang một sắc thái riêng, tượng trưng cho những cảm xúc khác nhau trong hành trình của Linh: có màu xanh non của hy vọng, màu hồng phấn của tình yêu đã qua, màu đỏ thẫm của nỗi đau được chấp nhận, và màu vàng óng ánh của sự trưởng thành. Nó không chỉ là một bức tranh, nó là một tấm gương phản chiếu hành trình chữa lành của Linh, một lời tuyên ngôn mạnh mẽ về việc biến những vết sẹo thành hoa, biến nỗi đau thành sức mạnh. Tác phẩm mang một vẻ đẹp u hoài, man mác buồn, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, một thông điệp về sự tái sinh và chấp nhận quá khứ.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Duy và Cô Hạnh bước vào, mang theo một bó hoa ly trắng muốt, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp không gian. Duy, với nụ cười tươi tắn thường lệ, dáng người cao ráo và phong cách thời trang trẻ trung, bước nhanh đến bên Linh. Cô Hạnh, tóc búi cao gọn gàng, trong bộ trang phục đơn giản nhưng tinh tế, phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định, ánh mắt tràn đầy sự tự hào.
"Này, Linh, nhìn xem ai đã vượt qua được chính mình để tạo ra kiệt tác này? Là cậu đó!" Duy reo lên, giọng nói tự nhiên, đầy phấn khích. Anh đặt bó hoa vào tay Linh, hương thơm dịu nhẹ của hoa ly làm cô thêm phần thư thái. "Tớ đã bảo cậu rồi mà, thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình đã qua. Và cậu đã chứng minh điều đó bằng tác phẩm này."
Linh mỉm cười, nụ cười giờ đã không còn vương vấn nỗi buồn mà thay vào đó là sự bình yên và tự tin. Cô ngước nhìn Cô Hạnh, người đang nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cô giáo lan truyền qua lớp vải mỏng, giúp cô trấn an.
"Con vẫn thấy hồi hộp quá, Cô Hạnh," Linh khẽ nói, giọng vẫn còn chút run nhẹ, dù cô đã cố gắng che giấu.
Cô Hạnh nhìn Linh bằng ánh mắt trìu mến, sâu sắc. "Nỗi lo lắng đó là điều tự nhiên của một nghệ sĩ thực thụ. Nhưng con đã làm tốt hơn những gì con nghĩ rồi, Linh ạ. Cô Hạnh luôn tin tưởng vào con. Đừng quên, con đã biến những vết sẹo thành hoa. Con đã tìm thấy tiếng nói của riêng mình, và tác phẩm này chính là lời tuyên ngôn mạnh mẽ nhất." Giọng cô Hạnh vẫn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an lạ kỳ. "Con gái, hãy tự hào về hành trình con đã đi qua, và tự tin với những gì con đã tạo ra."
Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hoa ly và sự ấm áp từ bàn tay Cô Hạnh. "Cảm ơn hai người... nhờ có mọi người, con mới có thể đi đến đây." Cô nhìn Duy, rồi nhìn Cô Hạnh, ánh mắt cô lấp lánh sự biết ơn. "Cảm ơn vì đã luôn ở bên con, tin tưởng con, ngay cả khi con không tin vào chính mình."
Duy cười rạng rỡ, rút điện thoại ra. "Nào, đứng cạnh tác phẩm của cậu đi, tớ chụp cho vài tấm ảnh. Tác phẩm này xứng đáng được ghi lại khoảnh khắc huy hoàng này, và cậu cũng vậy!" Linh khẽ cười, đứng cạnh bức tranh, Duy bấm máy. Tiếng tách tách của máy ảnh vang lên trong không gian tĩnh mịch, ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ của một khởi đầu mới. Linh cảm thấy một nguồn năng lượng mới dâng trào, sự hồi hộp dần tan biến, nhường chỗ cho một niềm tự hào và sự mãn nguyện sâu sắc. Cô đã sẵn sàng.
***
Khi đồng hồ điểm đúng bảy giờ tối, cánh cửa phòng trưng bày 'Insight' chính thức mở ra, đón những vị khách đầu tiên. Không khí tĩnh lặng ban nãy bỗng chốc được thay thế bằng một dòng chảy năng động của tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếng thì thầm, tiếng ly tách va chạm tinh tế, và bản nhạc cổ điển êm dịu vang lên từ hệ thống âm thanh ẩn mình. Mùi nước hoa sang trọng của những vị khách, hòa quyện với mùi hoa tươi nồng nàn từ những lẵng hoa chúc mừng, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy sống động.
Các nhà phê bình nghệ thuật tên tuổi, những người sưu tầm nghệ thuật lão luyện, và đông đảo công chúng yêu nghệ thuật bắt đầu đổ dồn về khu vực trưng bày tác phẩm của Linh. Họ đứng lại trước bức “Hóa Hoa”, ánh mắt trầm trồ, những cái gật đầu tán thưởng nối tiếp nhau. Có người đứng rất lâu, như thể đang cố gắng thâm nhập vào chiều sâu cảm xúc mà Linh đã gửi gắm. Những lời bàn tán bắt đầu xuất hiện, ban đầu là những tiếng xì xào nhỏ, rồi dần lớn hơn, mang theo sự ngạc nhiên và thán phục.
"Tuyệt vời... chiều sâu cảm xúc trong từng nét cọ," một nhà phê bình tóc bạc nói với đồng nghiệp của mình, đôi mắt ông dán chặt vào bức tranh. "Nó không chỉ là bức tranh, nó là một câu chuyện. Một câu chuyện về sự tổn thương và sự vươn lên, được kể bằng những gam màu đầy ám ảnh nhưng lại rất đỗi dịu dàng."
"Đúng vậy, tác phẩm này có một linh hồn," người đồng nghiệp đáp lời, vẻ mặt trầm tư. "Nó không chỉ chạm vào thị giác, mà còn chạm đến trái tim người xem. Rất hiếm có một tác phẩm nào có thể làm được điều đó, nhất là từ một nghệ sĩ trẻ."
Linh đứng giữa đám đông, cô lắng nghe những lời nhận xét, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nỗi hồi hộp ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tự tin vững chãi. Cô không cần phải nói nhiều, tác phẩm của cô đã tự nói lên tất cả. Ánh mắt cô lướt qua những gương mặt lạ lẫm đang đứng trước bức tranh của mình, thấy họ như bị hút hồn vào từng vệt màu, từng lớp ý nghĩa. Một niềm hạnh phúc dâng trào trong lòng cô – hạnh phúc của một nghệ sĩ khi tác phẩm của mình được thấu hiểu và đón nhận.
Trong lúc đó, một bóng người cao ráo, lãng tử tiến về phía cô. Đó là Huy, đồng nghiệp và cũng là người đã cùng cô làm việc trong dự án trước. Anh mặc một chiếc áo vest màu than, tôn lên vóc dáng thư sinh nhưng đầy chất nghệ sĩ. Đôi mắt anh, thường ngày đã chất chứa nhiều suy tư, giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ sâu sắc khi nhìn vào tác phẩm của Linh. Nụ cười ấm áp của anh khiến Linh cảm thấy dễ chịu.
"Linh, tôi không biết phải nói gì. Tác phẩm này... nó đã vượt xa mọi kỳ vọng của tôi," Huy nói, giọng anh trầm ấm, chân thành. Anh chìa tay ra bắt tay Linh, ánh mắt anh dừng lại trên cô lâu hơn bình thường, một tia cảm xúc khó tả lướt qua. "Nó thực sự chạm đến trái tim người xem. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, và cô đã biến nó thành một kiệt tác."
Linh mỉm cười, cảm nhận sự chắc chắn từ bàn tay anh. "Cảm ơn anh, Huy. Anh đã giúp tôi rất nhiều trong quá trình này." Cô nhớ lại những lời động viên, những cuộc thảo luận nghệ thuật sâu sắc mà họ đã có. Huy không chỉ là một đồng nghiệp, anh còn là một người bạn tri kỷ trong nghệ thuật.
Chưa kịp để Huy nói thêm, một bóng người nhỏ nhắn, xinh xắn bất ngờ lao đến, ôm chầm lấy Linh. Đó là Trâm, bạn thân của cô, với mái tóc dài uốn nhẹ và đôi mắt biết cười. Phong cách thời trang trẻ trung, đôi khi hơi điệu đà của Trâm luôn mang đến một nguồn năng lượng tươi mới.
"Linh ơi, tớ tự hào về cậu quá!" Trâm reo lên, giọng nói nhanh và biểu cảm phong phú. Cô ôm Linh thật chặt, như muốn truyền hết niềm vui và sự hãnh diện của mình sang cho bạn. "Cậu nhìn xem, mọi người ai cũng trầm trồ kìa! Tớ biết mà, tác phẩm này chắc chắn sẽ gây chấn động!"
Linh vỗ nhẹ vào lưng Trâm, nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ. Cô nhìn quanh, thấy Duy đang đứng gần đó, mỉm cười đầy mãn nguyện. Cô Hạnh cũng đang trò chuyện với một nhóm các nhà phê bình, ánh mắt bà thỉnh thoảng lại liếc về phía Linh với vẻ tự hào không giấu giếm. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy mình được bao bọc bởi tình yêu thương và sự ủng hộ. Cô đã không còn cô đơn, lạc lõng nữa. Cô đã tìm thấy vị trí của mình, không chỉ trong nghệ thuật, mà còn trong cuộc sống này.
***
Khi buổi triển lãm dần đi đến hồi kết, những vị khách bắt đầu thưa thớt, nhưng Linh vẫn là tâm điểm của sự chú ý. Cô được mời phỏng vấn nhanh bởi các phóng viên báo chí và truyền hình chuyên về nghệ thuật. Đứng trước ống kính, Linh không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương ngày nào. Cô trả lời một cách điềm tĩnh, tự tin, giọng nói dịu dàng nhưng đầy nội lực, thể hiện sự chín chắn và sâu sắc.
"Cô có thể chia sẻ về thông điệp mà cô muốn gửi gắm qua tác phẩm này không, thưa nghệ sĩ Linh?" một nhà báo hỏi, ánh đèn flash từ máy ảnh nháy lên liên tục.
Linh mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh sự bình yên. Cô đưa tay chạm nhẹ vào một vệt màu trên bức tranh, như để tìm thêm sức mạnh từ chính tác phẩm của mình. "Nó là hành trình biến những vết sẹo thành hoa, biến nỗi đau thành sức mạnh. Nó là lời khẳng định rằng mỗi chúng ta đều có thể tìm thấy vẻ đẹp và sự bình yên sau những tổn thương. Đôi khi, những vết nứt, những đổ vỡ lại chính là nơi ánh sáng có thể lọt vào, và từ đó, những điều đẹp đẽ nhất có thể nảy nở."
Cô tiếp tục, giọng nói vang vọng trong không gian đã bớt ồn ào: "Nó cũng là lời nhắc nhở rằng tình yêu, dù có kết thúc, vẫn có thể trở thành một phần của hành trình chữa lành, một nguồn cảm hứng để chúng ta trưởng thành. Chúng ta chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên." Cô nhìn thẳng vào ống kính, đôi mắt cô sâu thẳm nhưng không còn u hoài, mà tràn đầy sự chấp nhận và bao dung.
Sau buổi phỏng vấn, khi những ánh đèn sân khấu đã tắt, Linh từ chối những lời mời tiệc tùng sau đó. Cô muốn có một khoảnh khắc riêng tư với tác phẩm của mình. Duy và Cô Hạnh lặng lẽ đến bên cô.
"Cậu đã thật sự tỏa sáng rồi, Linh à," Duy thì thầm, giọng nói của anh đầy xúc động. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự ủng hộ vô bờ bến. "Tớ biết Khánh cũng sẽ rất tự hào về cậu."
Linh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô không phủ nhận, cũng không phản bác. Quá khứ đã là một phần của cô, nhưng nó không còn là gánh nặng. Cô đã hoàn toàn chữa lành, không còn sợ hãi hay đau khổ khi nhắc đến cái tên ấy. Cô đã sẵn sàng cho mọi cuộc gặp gỡ, dù là với ai.
"Con đã tìm thấy tiếng nói của riêng mình, con gái," Cô Hạnh nói, giọng bà tràn đầy sự tự hào. "Và con đã dùng tiếng nói đó để kể một câu chuyện đẹp, một câu chuyện có thể chữa lành cho nhiều người."
Linh quay lại, ôm lấy Cô Hạnh thật chặt, rồi đến lượt Duy. Cảm giác ấm áp từ những cái ôm, cùng với mùi hoa phảng phất, khiến cô cảm thấy lòng mình tràn ngập sự bình yên. Cô đi đến trước bức tranh, đưa tay chạm nhẹ vào một vệt màu vàng óng ánh – vệt màu của sự hy vọng và trưởng thành. Cô hít thở sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm và tự do lan tỏa trong từng tế bào.
Tác phẩm “Hóa Hoa” đứng đó, sừng sững, không chỉ là một kiệt tác nghệ thuật được giới chuyên môn đánh giá cao, mà còn là một tấm gương phản chiếu hành trình chữa lành và tái sinh của chính cô. Nó là minh chứng cho việc cô đã không còn bị quá khứ ràng buộc, đã biến những "vết sẹo hóa hoa". Những gam màu trầm lắng giờ đây không còn gợi lên nỗi buồn, mà là sự sâu sắc, sự chiêm nghiệm, và những vệt sáng nhỏ bé kia chính là niềm hy vọng, là sức sống mãnh liệt.
Ánh mắt Linh phản chiếu sự bình yên và hạnh phúc. Cô đã độc lập, đã tự do, và đã tìm thấy chính mình. Trong sâu thẳm, Linh biết rằng thành công này không phải là một điểm dừng, mà là một khởi đầu. Nó là một dấu ấn, một lời tuyên bố mạnh mẽ về sự tái sinh, về việc chấp nhận quá khứ để vươn tới tương lai. Và có lẽ, một ngày nào đó, thông điệp này sẽ tìm được đường đến với một người khác, một người cũng đang trên hành trình tìm kiếm sự bình yên cho chính mình. Huy đứng từ xa, lặng lẽ ngắm nhìn Linh, đôi mắt anh ánh lên một tia tình cảm không thể che giấu. Anh biết, Linh đã thực sự tỏa sáng, và anh muốn được ở bên cạnh để chứng kiến những bước đi tiếp theo của cô.
Linh rời khỏi phòng trưng bày, bước ra con phố đêm nhộn nhịp, cảm nhận làn gió mát rượi vuốt ve mái tóc. Cô ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn ngập sự mãn nguyện. Một chương mới đã thực sự bắt đầu, và cô đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của cuộc đời mình, với tất cả sự tự tin và bình yên mà cô đã tìm thấy.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.