Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 417: Niềm Tin Gửi Trao, Giấc Mơ Cộng Hưởng

“Em rất sẵn lòng, Huy. Hãy bắt đầu thôi!”

Lời thốt ra từ Linh không chỉ là một sự đồng ý đơn thuần, mà còn là cánh cửa mở ra một chân trời mới. Nụ cười của cô rạng rỡ, không còn chút u hoài nào của những ngày tháng cũ. Đêm đó, cô trằn trọc không ngủ. Những ý tưởng cứ thế tuôn trào trong đầu Linh như một dòng suối bất tận, vẽ nên vô vàn viễn cảnh tươi sáng cho con đường nghệ thuật mà cô hằng ấp ủ. Giấc ngủ chập chờn, xen lẫn những giấc mơ đầy màu sắc của những tác phẩm nghệ thuật, những không gian trưng bày lung linh, và những gương mặt hào hứng của khán giả. Khi bình minh ló rạng, một năng lượng mới mẻ tràn ngập tâm hồn cô, xua tan đi mọi mệt mỏi. Linh thức dậy sớm hơn mọi ngày, với một cảm giác phấn chấn chưa từng có. Cô pha một tách trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của trà cam thảo lan tỏa trong không khí, như một lời chào buổi sáng đầy an lành. Ngồi bên khung cửa sổ, ngắm nhìn thành phố dần bừng tỉnh, Linh cảm thấy mình như được tái sinh. Cô không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và phụ thuộc vào tình yêu của người khác. Giờ đây, cô là một người phụ nữ độc lập, tự tin, sẵn sàng chinh phục những đỉnh cao mới bằng chính đôi tay và khối óc của mình.

***

Sáng hôm sau, Khánh đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh vẫn chưa đủ sức xua đi cái bóng đêm còn vương vấn trong những góc khuất của tòa nhà DreamWeaver. Không gian rộng lớn của văn phòng, thường ngày ồn ào náo nhiệt, giờ đây tĩnh lặng đến lạ. Chỉ có tiếng điều hòa phả hơi mát đều đều và tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ vài đồng nghiệp cũng đến sớm như anh. Khánh bước qua những hàng ghế trống, mùi cà phê phảng phất từ khu vực pantry, cùng mùi giấy in và mực mới, đặc trưng của môi trường công sở, khẽ lướt qua khứu giác anh. Mùi nước hoa nhẹ nhàng từ một nhân viên nữ vừa đi ngang qua càng khiến không gian thêm phần sống động, dù vẫn còn chút gì đó uể oải của một buổi sáng đầu tuần.

Anh ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, màn hình máy tính bật sáng, hiển thị bản kế hoạch dự án mới mà Anh Hùng đã giao. Những con số, biểu đồ và deadline dày đặc trên màn hình dường như đang nhảy múa, đòi hỏi sự tập trung cao độ và đôi khi là một chút gì đó áp lực vô hình. Khánh nhìn vào đó, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Anh nhớ lại lời Thu nói tối qua, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: *“Anh không thể cứ ôm đồm mãi được, Khánh. Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời, nhưng sự im lặng của anh khi đối mặt với áp lực chỉ khiến anh thêm cô độc. Anh cần học cách tin tưởng và chia sẻ.”*

Lời khuyên của Thu như một làn gió mát lành thổi qua tâm trí anh, xoa dịu những căng thẳng tích tụ. Anh hít thở sâu, chậm rãi, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy rồi từ từ xẹp xuống, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực và sự lo lắng thường trực. Khánh biết Thu nói đúng. Anh đã quá quen với việc gánh vác mọi thứ một mình, tin rằng chỉ có mình mới có thể làm tốt nhất. Đó là một thói quen cũ, một lớp vỏ bọc dày cộp mà anh đã tự tạo ra để bảo vệ bản thân khỏi sự thất vọng, nhưng đồng thời cũng khiến anh cô lập và kiệt sức. Anh không muốn lặp lại những sai lầm đã từng khiến mối quan hệ với Linh tan vỡ. Anh không muốn lại bị nhấn chìm trong áp lực, để rồi quên mất cách yêu thương, cách thể hiện sự quan tâm.

Anh đã thay đổi rất nhiều kể từ ngày đó. Anh học cách buông bỏ những điều không cần thiết, học cách lắng nghe bản thân và cả những người xung quanh. Thu là một phần quan trọng trong hành trình đó, cô ấy đã chỉ cho anh thấy một con đường khác, một cách sống khác, ít gánh nặng hơn, và nhiều kết nối hơn. Khánh bắt đầu sửa đổi bản kế hoạch dự án trên màn hình. Anh không còn tập trung vào việc tự mình giải quyết từng chi tiết nhỏ nhặt mà thay vào đó, anh bắt đầu phân chia các module phức tạp thành những gói công việc nhỏ hơn, rõ ràng hơn, có thể giao phó cho từng thành viên trong nhóm. Đây không chỉ là việc giao việc, mà còn là một bài học về sự tin tưởng. Anh phải tin vào năng lực của đồng nghiệp, tin vào khả năng của họ, giống như cách anh đang học cách tin vào bản thân mình rằng anh xứng đáng được nghỉ ngơi, được chia sẻ.

Tiếng gõ phím của Khánh giờ đây không còn dồn dập, căng thẳng mà trở nên dứt khoát, mạnh mẽ hơn. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy qua mình, không phải là sự hăng hái mù quáng, mà là một sự bình tĩnh, sáng suốt. Anh lướt qua danh sách thành viên trong nhóm. Kiên, chàng trai cao ráo, đeo kính cận với gương mặt hiền lành, luôn chăm chỉ và cẩn trọng. Tùng, trẻ trung, năng động, với chiếc áo polo quen thuộc, luôn sẵn sàng học hỏi và tràn đầy nhiệt huyết. Cả hai đều là những nhân tố tốt, chỉ cần được định hướng đúng đắn và tin tưởng giao phó.

Anh nhấc điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình. "Kiên, Tùng, hai em vào phòng anh một lát nhé." Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, không còn mang vẻ mệt mỏi như trước. Anh biết, đây là một bước đi nhỏ, nhưng nó đánh dấu một sự thay đổi lớn trong cách anh quản lý, không chỉ là công việc mà còn là chính cuộc đời anh. Cảm giác nhẹ nhõm dần len lỏi, dù dự án vẫn còn đó, áp lực vẫn còn, nhưng giờ đây, anh không còn đứng một mình.

***

Chưa đầy năm phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Kiên và Tùng bước vào phòng làm việc của Khánh, mang theo vẻ hơi bất ngờ nhưng cũng đầy sự sẵn sàng. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành, ánh mắt sau cặp kính cận thể hiện sự tập trung. Tùng, trẻ trung và năng động, với chiếc áo polo quen thuộc, đôi mắt sáng lên vẻ tò mò. Mùi cà phê vẫn vương vấn đâu đó trong không khí, hòa lẫn với mùi vật liệu mới từ một dự án thiết kế đang được trưng bày trong phòng. Không khí trong căn phòng họp nhỏ, với bàn kính và ghế da đen, có chút căng thẳng nhẹ ban đầu, nhưng nhanh chóng được xoa dịu bởi thái độ bình tĩnh của Khánh.

Khánh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, đủ để xua đi sự e dè ban đầu của hai đồng nghiệp trẻ. "Mời hai em ngồi."

Anh không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề. Anh mở bản kế hoạch đã được sửa đổi trên màn hình lớn, dùng chiếc bút chỉ laser để khoanh vùng những phần việc cụ thể. "Như hai em đã biết, dự án mới của Anh Hùng rất quan trọng. Quy mô lớn, yêu cầu cao, và thời gian không nhiều." Khánh dừng lại một chút, quan sát biểu cảm của Kiên và Tùng. Cả hai đều gật đầu, chăm chú lắng nghe.

"Trước đây, anh có xu hướng ôm đồm mọi việc. Nhưng anh nhận ra rằng, để dự án thành công, chúng ta cần phải phát huy sức mạnh tập thể. Anh tin tưởng vào năng lực của hai em." Khánh nói, giọng anh trầm và chắc chắn. "Kiên, anh muốn em phụ trách phần phân tích dữ liệu thị trường và xây dựng kiến trúc thông tin tổng thể. Anh biết em rất cẩn trọng và tỉ mỉ, đó là điểm mạnh cần thiết cho phần này."

Kiên hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ sự bất ngờ nhưng cũng đầy quyết tâm. "Dạ, anh Khánh. Em sẽ cố gắng hết sức!" Anh nói, giọng có chút run run nhưng đầy nhiệt huyết.

"Tùng," Khánh quay sang Tùng, "em sẽ chịu trách nhiệm chính cho phần thiết kế giao diện người dùng và trải nghiệm người dùng, đặc biệt là các module tương tác. Em có sự sáng tạo và năng động, anh tin em sẽ mang lại những ý tưởng tươi mới."

Tùng mở to mắt, nụ cười rạng rỡ. "Thật ạ, anh Khánh? Em cảm ơn anh đã tin tưởng ạ. Em sẽ học hỏi thật nhanh và không làm anh thất vọng đâu!"

Khánh gật đầu, cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực. Anh đã đặt niềm tin đúng chỗ. "Anh không chỉ tin tưởng, mà còn sẽ hỗ trợ hết mình. Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau. Có vấn đề gì cứ trực tiếp trao đổi với anh, đừng ngại. Dù là chi tiết nhỏ nhất hay những ý tưởng đột phá, anh đều muốn nghe. Chúng ta sẽ có những buổi họp nhanh hàng ngày để cập nhật tiến độ và giải quyết vướng mắc."

Anh cùng Kiên và Tùng ngồi lại bàn làm việc, giải thích cặn kẽ từng đầu mục công việc, chia sẻ những kinh nghiệm mà anh đã tích lũy qua nhiều năm. Anh chỉ cho họ cách tiếp cận vấn đề, cách phân bổ thời gian, và những rủi ro tiềm ẩn cần chú ý. Khánh không chỉ đơn thuần giao việc, anh còn truyền đạt cả tinh thần trách nhiệm và niềm đam mê. Anh quan sát cách họ tiếp nhận nhiệm vụ, ghi chép cẩn thận, đặt câu hỏi thông minh. Anh cảm thấy hài lòng với sự nhiệt tình và tinh thần học hỏi của đồng đội. Tiếng gõ bàn phím của họ bắt đầu vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng điện thoại reo nhẹ và tiếng nhạc nền thư giãn từ khu vực làm việc chung. Không khí làm việc trở nên năng động hơn, nhưng không còn sự căng thẳng nặng nề như khi anh ôm đồm mọi thứ một mình.

Khoảng lặng trước kia thường mang theo áp lực, giờ đây lại được lấp đầy bằng những lời trao đổi chuyên nghiệp và hiệu quả. Khánh cảm thấy một phần gánh nặng được san sẻ, không phải vì anh trốn tránh trách nhiệm, mà vì anh đã học được cách tin tưởng, cách làm việc nhóm một cách thực sự. Đây là một cảm giác mới lạ, một sự nhẹ nhõm mà anh đã lâu không cảm nhận được. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, anh không còn đơn độc. Anh có Kiên, có Tùng, và cả Thu, những người đang giúp anh xây dựng một phiên bản tốt hơn của chính mình, một phiên bản biết cân bằng, biết chia sẻ, và biết tận hưởng cuộc sống.

***

Chiều cùng ngày, Gác Mái Cũ Kỹ đón Linh và Huy trong một buổi chiều dịu mát. Không còn là một gác mái hoang tàn, nơi đây đã được Linh biến hóa thành một studio nhỏ đầy cảm hứng, mang đậm dấu ấn cá nhân của cô. Từng viên gạch tróc vữa trên tường giờ đây được tô điểm bằng những bức tranh nhỏ, những nét vẽ ngẫu hứng đầy màu sắc. Những chiếc đèn lồng giấy nhỏ xinh xắn, được làm thủ công, tỏa ra ánh sáng ấm áp, mơ màng, như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm không gian. Vài chậu cây xanh, được Linh tỉ mẩn chăm sóc, vươn mình đón nắng, mang theo sức sống và sự tươi mới. Mùi bụi bặm cũ kỹ giờ đã được thay thế bằng mùi gỗ thông thoang thoảng từ những khung tranh mới, mùi sơn dầu đặc trưng và mùi nến thơm dịu nhẹ mà Linh thường đốt để tạo không khí.

Tiếng gió vẫn thổi se lạnh qua những khe hở trên mái tôn, tạo nên những âm thanh vi vu như một bản nhạc không lời của thành phố. Phía xa xa, những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới ánh nắng chiều, như những khối pha lê khổng lồ. Dù bên ngoài thành phố vẫn ồn ào và hối hả, nhưng ở đây, trên gác mái này, lại là một thế giới hoàn toàn khác, một không gian yên tĩnh, riêng tư, nơi những ý tưởng nghệ thuật được tự do bay bổng.

Linh và Huy ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế gỗ cũ kỹ, được Linh sơn lại màu xanh ngọc bích. Giữa họ là một chiếc bàn nhỏ, trải đầy những bản phác thảo, những hình vẽ nguệch ngoạc và những dòng ghi chú vội vàng. Ánh mắt Linh rạng rỡ, tràn đầy năng lượng và sự hào hứng. "Em đã suy nghĩ rất nhiều về lời đề nghị của anh, Huy," cô bắt đầu, giọng nói mềm mại nhưng đầy kiên định. "Em muốn chúng ta không chỉ dừng lại ở một buổi workshop đơn lẻ. Em muốn tạo ra một chuỗi các tác phẩm mang thông điệp, chạm đến cảm xúc con người, kể những câu chuyện mà đôi khi chúng ta bỏ qua trong cuộc sống hối hả này."

Cô trải những bản phác thảo mới nhất của mình ra bàn, từng nét chì, từng mảng màu đều toát lên một sức sống mãnh liệt. Có bức vẽ một đôi bàn tay già nua nắm chặt lấy nhau, ẩn chứa câu chuyện về tình yêu và sự gắn bó. Có bức phác họa hình ảnh một người vô gia cư ngủ vùi trên vỉa hè, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một tia hy vọng mong manh. Những bức vẽ của Linh không chỉ là hình ảnh, mà còn là những mảnh ghép tâm hồn, những lát cắt của cuộc sống mà cô đã nhìn thấy, đã cảm nhận.

Huy lắng nghe chăm chú, đôi mắt anh đầy chất nghệ sĩ và sự thấu hiểu. Thỉnh thoảng, anh lại gật gù tán thành, hoặc đưa tay chạm nhẹ vào một nét vẽ nào đó, như để cảm nhận sâu hơn thông điệp mà Linh muốn truyền tải. "Tuyệt vời, Linh! Anh hoàn toàn đồng ý," Huy nói, giọng anh ấm áp và đầy nhiệt huyết. "Anh thấy ở em một ngọn lửa mà không phải nghệ sĩ nào cũng có. Một sự nhạy cảm đặc biệt, một khả năng biến những cảm xúc sâu kín thành tác phẩm nghệ thuật. Đó là một món quà. Chúng ta hãy cùng nhau biến nó thành hiện thực."

Anh đưa tay lấy một bản phác thảo khác, miêu tả một góc phố cũ kỹ với những mái nhà rêu phong, rồi quay sang Linh. "Em muốn một dự án mà mọi người có thể tương tác, không chỉ là ngắm nhìn, phải không?"

Linh gật đầu lia lịa, ánh mắt cô sáng bừng. "Đúng vậy, Huy! Em muốn khán giả không chỉ đứng nhìn từ xa, mà còn được bước vào, được chạm vào, được cảm nhận từng thông điệp. Em muốn họ trở thành một phần của tác phẩm, để mỗi trải nghiệm là một sự khám phá cá nhân."

Huy mỉm cười, nụ cười lãng tử và ấm áp của anh khiến không gian càng thêm phần dễ chịu. "Anh hiểu rồi. Chúng ta có thể kết hợp nhiều loại hình nghệ thuật. Ví dụ, một triển lãm sắp đặt với các yếu tố tương tác, nơi khán giả có thể viết lên những mảnh giấy nhỏ về nỗi sợ hãi hay hy vọng của họ, rồi treo lên cây. Hoặc một chuỗi workshop nhỏ, nơi họ tự tay tạo ra những sản phẩm nghệ thuật dựa trên cảm xúc của mình."

Hai người cùng nhau phác thảo sơ bộ một 'bản đồ' ý tưởng lớn. Bằng những nét bút nhanh gọn, họ vạch ra những gạch đầu dòng, những mũi tên liên kết các khái niệm, những ghi chú đầy nhiệt huyết về cách thức triển khai. Từ ý tưởng về một chuỗi workshop mang tên “Hơi thở Thành Phố” mà Huy đã đề xuất, Linh muốn mở rộng nó thành một dự án nghệ thuật cộng đồng lớn hơn, nơi những câu chuyện thầm lặng của Sài Gòn được kể lại qua nhiều lăng kính nghệ thuật khác nhau: vẽ tranh, điêu khắc, sắp đặt, thậm chí là trình diễn đường phố.

Linh cảm thấy mình như một con chim vừa tìm thấy bầu trời rộng lớn để vỗ cánh. Sự đồng điệu trong tư duy nghệ thuật, sự tôn trọng và thấu hiểu mà Huy dành cho cô không chỉ là một cơ hội nghề nghiệp mà còn là một sự cộng hưởng tâm hồn. Cô không còn cảm thấy áp lực hay sợ hãi trước những thách thức lớn hơn. Thay vào đó, một sự tự tin mạnh mẽ trỗi dậy. Cô biết mình đủ khả năng, đủ đam mê để biến những giấc mơ này thành hiện thực.

Huy nhìn Linh, ánh mắt anh tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Chúng ta sẽ làm được rất nhiều điều, Linh. Anh tin vào tầm nhìn của em."

Lời khẳng định của Huy như tiếp thêm sức mạnh cho Linh. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu lung linh như những vì sao rơi. Gió vẫn thổi se lạnh, nhưng trong lòng Linh, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy, một ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm. Cô không còn là cô gái yếu đuối của ngày xưa, không còn chờ đợi sự hiện diện của ai đó để được hạnh phúc. Cô đã học cách tự tạo ra hạnh phúc, tự xây dựng cuộc đời mình. Khánh đang học cách tìm kiếm sự cân bằng và Thu là một phần quan trọng trong quá trình đó. Linh đang tìm thấy sự độc lập và giá trị của mình thông qua nghệ thuật, với Huy là người đồng hành. Cả hai đang xây dựng những phiên bản tốt hơn của chính mình, chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai với tâm thế trưởng thành, không còn sợ hãi hay đau khổ, chỉ còn lại sự bình yên và chấp nhận quá khứ.

Cô quay lại nhìn Huy, một nụ cười thật tươi nở trên môi, ánh mắt long lanh đầy cảm hứng và niềm tin. "Em biết chúng ta sẽ làm được, Huy. Chúng ta hãy bắt đầu tạo nên điều kỳ diệu!"

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free