Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 405: Chủ Động Chọn Bình Yên, Lắng Nghe Tiếng Gọi Nghệ Thuật
Lời nói của Huy như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn Linh, gột rửa đi những lo lắng, những mặc cảm mà cô đã mang theo bấy lâu. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Cô đã từng cảm thấy trống rỗng khi Khánh, dù yêu cô, lại không thể san sẻ gánh nặng nội tâm hay thể hiện cảm xúc một cách rõ ràng. Giờ đây, trong ánh mắt của Huy, trong từng lời anh nói, cô tìm thấy một sự kết nối sâu sắc, một sự thấu hiểu mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ tìm lại được. Nó không phải là một sự thay thế, mà là một sự mở rộng, một chiều kích mới trong cuộc hành trình cảm xúc của cô. Trái tim Linh đập nhẹ nhàng, không còn là sự bồn chồn lo lắng, mà là một cảm giác ấm áp và biết ơn. Cô cảm thấy mình như một mảnh gốm vỡ đã được ghép lại, không chỉ bởi bàn tay cô, mà còn bởi sự thấu hiểu của một tâm hồn đồng điệu. Cô đã tìm thấy vẻ đẹp không chỉ trong những gì đã vỡ, mà còn trong khả năng kết nối và chữa lành thông qua nghệ thuật. Cô nhận ra rằng, nghệ thuật không chỉ là một phương tiện để cô tự biểu đạt, để giải tỏa những nỗi buồn cá nhân, mà còn là một ngôn ngữ chung, một cầu nối diệu kỳ để cô thấu hiểu người khác và để người khác thấu hiểu cô. Và trong quá trình đó, cô cũng thấu hiểu chính mình hơn bao giờ hết. Huy đưa tay lên, không chạm vào tác phẩm, nhưng như đang vuốt ve không khí xung quanh nó, ánh mắt vẫn ấm áp nhìn Linh. "Cô Linh à, tôi rất mong được thấy những tác phẩm tiếp theo của cô." Linh khẽ gật đầu, môi cô nở một nụ cười rạng rỡ, chân thành. Nụ cười ấy không còn mang chút buồn man mác như trước, mà rạng ngời niềm tin và sự tự tin. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương tràn ngập sắc màu và ý nghĩa, không chỉ là của riêng cô, mà còn là của những tâm hồn mà cô có thể chạm đến. Sự thấu hiểu sâu sắc của Huy đối với nghệ thuật của Linh và khả năng kết nối cảm xúc của anh ấy đã đặt nền móng cho một mối quan hệ tiềm năng, một mối quan hệ nơi Linh được lắng nghe và thấu hiểu một cách trọn vẹn, không còn phải cô đơn trong những suy tư của mình. Cả Khánh và Linh đều đang học cách tự yêu thương và bảo vệ bản thân, từng bước chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, nơi họ có thể đối mặt với nhau một cách bình thản và trưởng thành, không còn sợ hãi hay đau khổ, mà chỉ còn sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của mỗi người.
***
Hoàng hôn đã buông xuống trên thành phố, nhuộm đỏ những tầng mây cuối cùng, khi Khánh trở về căn hộ của mình sau một ngày dài làm việc. Ánh sáng vàng cam hắt qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt dài trên sàn gỗ bóng loáng, mang theo chút hơi ấm cuối cùng của ngày. Anh cởi bỏ áo khoác, đặt cặp tài liệu xuống bàn, cảm nhận sự mệt mỏi quen thuộc len lỏi trong từng thớ thịt. Khung cảnh thành phố ngoài kia vẫn hối hả, những ngọn đèn bắt đầu thắp sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh trải dài vô tận. Khánh đứng lặng một lúc bên cửa sổ, dõi mắt theo dòng xe cộ bất tận, tiếng còi xe và tạp âm đô thị vọng lên mơ hồ như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng rũ bỏ những căng thẳng còn đọng lại trong tâm trí.
Bỗng, một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn, phá vỡ sự tĩnh lặng hiếm hoi. Anh liếc nhìn, màn hình hiện lên tin nhắn từ Tùng, đồng nghiệp trẻ của anh. "Anh Khánh, báo cáo X cần anh duyệt gấp tối nay ạ." Một luồng áp lực vô hình dội đến, theo bản năng, đôi tay anh đã muốn vươn tới chiếc điện thoại. Trong suốt những năm qua, công việc luôn là ưu tiên số một, là gánh nặng và cũng là mục tiêu mà anh không ngừng theo đuổi. Những tin nhắn như thế này, vào giờ này, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, kéo anh vào vòng xoáy của những deadline và trách nhiệm.
Nhưng rồi, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Khánh: khuôn mặt điềm tĩnh của Ông Phi, cùng với lời nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: "Công việc thì luôn ở đó, nhưng sức khỏe và sự bình yên của mình thì không. Học cách đặt ra ranh giới, Khánh ạ." Lời khuyên ấy, Khánh đã nghe và đã bắt đầu thực hành. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ngắm nhìn những tòa nhà chọc trời đang rực sáng, rồi lại nhìn về phía góc phòng nơi có chiếc ghế sofa êm ái và kệ sách chất đầy những cuốn sách mà anh đã bỏ dở từ lâu.
"Không phải mọi thứ đều cần giải quyết ngay lập tức. Mình cần thời gian cho riêng mình," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng kiên định. Đây là một cuộc chiến thầm lặng, không phải với ai khác, mà là với chính thói quen cũ của anh, với cái "tôi" đã từng tin rằng giá trị của mình nằm ở khả năng gánh vác và giải quyết mọi vấn đề. Anh hít một hơi nữa, lần này sâu hơn, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy không khí trong lành, xua tan đi cảm giác bí bách của một ngày làm việc.
Khánh chủ động không chạm vào điện thoại. Thay vào đó, anh bước vào bếp, bật ấm đun nước. Tiếng nước reo sôi khe khẽ trong chiếc ấm kim loại, tạo nên một âm thanh dễ chịu. Anh lấy ra một gói cà phê rang xay mới, mùi hương nồng nàn, ấm áp của hạt cà phê lan tỏa khắp căn phòng, xoa dịu các giác quan. Anh cẩn thận pha một tách cà phê phin, từng giọt cà phê đen sánh chậm rãi nhỏ xuống, mang theo hương thơm quyến rũ đặc trưng. Trong lúc chờ đợi, anh bật chiếc máy nghe nhạc cũ, một bản nhạc jazz êm ái, du dương vang lên, lấp đầy không gian tĩnh mịch. Tiếng saxophone trầm buồn, tiếng piano réo rắt, như kể một câu chuyện về những nỗi niềm sâu lắng, nhưng không bi lụy, mà đầy chất chiêm nghiệm.
Với tách cà phê nóng hổi trên tay, Khánh bước về phía kệ sách. Anh lướt qua những tựa sách quen thuộc, những cuốn tiểu thuyết trinh thám gay cấn, những tập tản văn đầy suy tư. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở một cuốn tiểu thuyết cũ, bìa đã hơi sờn, một câu chuyện mà anh đã bắt đầu đọc từ rất lâu nhưng chưa bao giờ có đủ thời gian để hoàn thành. Nó là một câu chuyện về hành trình khám phá bản thân và tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, một chủ đề mà giờ đây anh cảm thấy đồng điệu hơn bao giờ hết. Anh cầm lấy cuốn sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, mùi giấy cũ thoang thoảng mang theo hơi thở của thời gian.
Anh không ngồi vào bàn làm việc, cũng không mở laptop. Thay vào đó, anh thả mình xuống chiếc ghế sofa bọc vải mềm mại, nơi ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng tỏa ra một vầng sáng ấm áp. Hơi ấm từ tách cà phê lan tỏa qua lòng bàn tay, mang lại một cảm giác an yên lạ thường. Anh mở cuốn sách ra, ánh mắt lướt qua những dòng chữ, những câu chuyện, những suy tư của nhân vật. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn đang chuyển mình, nhưng trong căn hộ của Khánh, một khoảng không gian bình yên đã được kiến tạo, một lãnh địa mà anh tự mình bảo vệ khỏi sự xâm lấn của công việc và những áp lực không tên. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt ngào, như cuộc sống mà anh đang cố gắng vun đắp cho chính mình. Đây là một sự khởi đầu, một bước nhỏ nhưng ý nghĩa trên hành trình học cách ưu tiên bản thân, học cách trân trọng những khoảnh khắc tĩnh lặng, và nhận ra rằng sự bình yên không phải là thứ xa xỉ, mà là một nhu cầu thiết yếu để tâm hồn được nghỉ ngơi và tái tạo. Việc Khánh chủ động ưu tiên bản thân như thế này là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy anh đang xây dựng một nền tảng vững chắc hơn, không chỉ cho riêng mình mà còn cho bất kỳ mối quan hệ nào anh có thể bước vào trong tương lai, một mối quan hệ trưởng thành hơn, ít áp lực cảm xúc hơn, nơi sự cân bằng là điều cốt yếu.
***
Đêm dần buông xuống sâu hơn, mang theo sự tĩnh lặng bao trùm khắp căn hộ của Khánh. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều vang lên, như một người bạn đồng hành thầm lặng, lấp đầy không gian bằng những giai điệu trầm bổng, lúc réo rắt, lúc lại nhẹ nhàng như hơi thở. Khánh chìm đắm vào cuốn sách, từng trang giấy lật qua nhẹ nhàng, tạo thành một âm thanh khe khẽ, hòa quyện với tiếng nhạc và tiếng gió đêm lùa qua khung cửa sổ khép hờ. Anh không còn cảm thấy áp lực của thời gian, không còn bị thúc giục bởi những cuộc gọi hay tin nhắn công việc. Mỗi từ, mỗi câu chữ trong cuốn tiểu thuyết đều được anh đọc một cách chậm rãi, như thể anh đang thưởng thức từng hương vị của một món ăn tinh tế. Mùi cà phê vẫn vương vấn trong không khí, quyện với mùi giấy cũ của cuốn sách, tạo nên một sự kết hợp độc đáo, gợi lên những ký ức xa xưa về những buổi chiều bình yên tuổi thơ.
Đôi mắt Khánh lướt qua từng dòng, nhưng tâm trí anh không chỉ dừng lại ở câu chuyện trên trang giấy. Anh cảm nhận sâu sắc sự bình yên đang bao trùm lấy mình, một cảm giác mà đã từ rất lâu anh mới tìm lại được. "Bình yên này... nó đã ở đâu suốt thời gian qua?" anh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp, nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc về những năm tháng đã qua. Anh đã từng vùi đầu vào công việc, tin rằng đó là cách duy nhất để xây dựng một tương lai vững chắc, để chứng minh giá trị của bản thân. Anh đã từng nghĩ rằng sự bận rộn, sự thiếu thốn thời gian dành cho chính mình là một cái giá phải trả cho thành công. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, anh nhận ra rằng cái giá đó có thể quá đắt.
Anh nhắm mắt lại, tựa đầu vào lưng ghế sofa mềm mại. Tiếng nhạc jazz dường như trở nên rõ ràng hơn, từng nốt nhạc len lỏi vào sâu trong tâm hồn, gột rửa đi những mệt mỏi, những lo toan. Anh hình dung lại khuôn mặt điềm đạm của Ông Phi, nhớ lại lời khuyên về việc "không phải lúc nào cũng phải chạy theo mọi thứ". Từ chối tin nhắn công việc của Tùng không phải là sự lười biếng hay vô trách nhiệm. Đó là một hành động có ý thức, một quyết định dứt khoát để bảo vệ không gian cá nhân của mình, để khẳng định rằng anh có quyền được nghỉ ngơi, được tái tạo năng lượng.
Khánh mở mắt, ánh nhìn dừng lại ở bìa cuốn sách trên tay. Cuốn tiểu thuyết nói về một người đàn ông tìm thấy sự bình yên sau khi từ bỏ những kỳ vọng xã hội và lắng nghe tiếng gọi bên trong mình. Anh chợt nhận ra, cuộc hành trình của nhân vật chính cũng có nhiều điểm tương đồng với hành trình của anh. Anh đã từng là người gánh vác quá nhiều, quên đi chính mình trong guồng quay của cuộc sống và những kỳ vọng. Anh đã từng vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Câu nói của anh, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng,” giờ đây như một lời tự thú về sự kiệt quệ của chính mình.
Nhưng giờ đây, anh không còn là Khánh của ngày xưa. Anh đang học cách yêu bản thân, học cách lắng nghe những nhu cầu sâu xa nhất của mình. "Cảm giác được làm chủ thời gian của mình thật khác biệt," anh nghĩ. Đó là một cảm giác của sự tự do, của quyền được lựa chọn, thay vì bị cuốn đi bởi những dòng chảy bên ngoài. Đây không phải là sự ích kỷ, mà là sự tự trọng, là nền tảng để anh có thể thực sự quan tâm đến người khác một cách trọn vẹn hơn. Anh hiểu rằng, để có thể yêu thương một ai đó đúng cách, trước hết mình phải là một người mạnh mẽ, cân bằng và bình yên từ bên trong.
Khánh chậm rãi đặt cuốn sách xuống bàn, cạnh tách cà phê đã vơi đi một nửa. Anh đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Ánh đèn thành phố đêm nay dường như lấp lánh hơn, huyền ảo hơn. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một sự thanh thản mà anh đã từng nghĩ là không thể có được. Anh không còn gồng mình, không còn cảm thấy áp lực phải chứng tỏ bản thân. Anh chỉ đơn giản là đang sống, đang cảm nhận từng khoảnh khắc hiện tại.
Việc Khánh thành công trong việc thiết lập ranh giới không chỉ là một chiến thắng cá nhân mà còn là một bước chuẩn bị quan trọng cho tương lai. Anh đang xây dựng một nền tảng vững chắc, không chỉ cho sự nghiệp mà còn cho một mối quan hệ trưởng thành hơn. Một mối quan hệ mà ở đó, anh có thể là chính mình, không cần phải gồng gánh, không cần phải hy sinh sự bình yên nội tại. Đây là Khánh của hiện tại, một người đàn ông trầm tính, ít nói, vẫn gánh vác trách nhiệm, nhưng đã biết cách yêu thương và ưu tiên bản thân, sẵn sàng cho những điều mới mẻ, những kết nối chân thành và sâu sắc hơn, đặc biệt là với Thu – người mà anh đang dần cảm nhận được sự đồng điệu. Anh tin rằng, bình yên này, sự tự chủ này, sẽ là món quà anh dành cho chính mình, và cũng là món quà anh có thể mang đến cho người phụ nữ sẽ bước vào cuộc đời anh trong tương lai.
***
Trong khi Khánh đang chìm đắm trong sự tĩnh lặng của riêng mình, cách đó không xa, tại Gác Mái Cũ Kỹ, Linh cũng đang trải qua những cung bậc cảm xúc mãnh liệt. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm, nhưng ánh sáng từ những ngọn đèn đường, từ các tòa nhà cao tầng vẫn hắt lên gác mái, tạo nên một không gian mờ ảo, huyền hoặc. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của buổi tối và tiếng lá cây xào xạc từ những chậu cây dại đặt rải rác. Mùi sơn dầu thoang thoảng quyện với mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ từ những thanh sắt cũ, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, rất riêng của nơi này – nơi cô tìm thấy sự bình yên và tự do để sáng tạo.
Linh đang ngồi trước giá vẽ, tay cầm bút chì, miệt mài hoàn thiện những nét cuối cùng cho một bản phác thảo mới. Cô vẫn còn đắm chìm trong những lời nói của Huy từ buổi chiều hôm đó, về nghệ thuật như một cầu nối, về khả năng chữa lành và tái sinh từ những mất mát. Những lời ấy đã thổi một luồng sinh khí mới vào tâm hồn cô, giúp cô nhìn nhận lại tác phẩm của mình không chỉ là nỗi đau cá nhân, mà còn là một thông điệp mạnh mẽ có thể chạm đến những tâm hồn khác. Từng đường nét trên bản phác thảo của cô không chỉ là sự tái hiện hình ảnh, mà là sự gửi gắm những rung động, những suy tư sâu sắc. Bàn tay cô lướt trên giấy, uyển chuyển và dứt khoát, như thể cô đang nhảy múa cùng cảm xúc của mình. Khuôn mặt trái xoan của cô ánh lên vẻ tập trung cao độ, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu của chiếc đèn lồng nhỏ treo gần đó. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, nhưng cô không bận tâm.
Bỗng, một tiếng "ting" nhỏ quen thuộc vang lên từ chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Linh giật mình, đặt bút chì xuống, nhẹ nhàng cầm điện thoại lên. Màn hình sáng lên, báo hiệu một email mới. Cô mở ra, và đôi mắt cô bỗng mở rộng, một sự bất ngờ hiện rõ trên gương mặt thanh tú. Tựa đề email ghi rõ: "Thư mời tham dự Workshop Nghệ thuật Đương đại". Cô đọc lướt qua, từng từ ngữ như nhảy múa trước mắt cô: "Kính gửi chị Linh, chúng tôi trân trọng mời chị tham gia Workshop Nghệ thuật Đương đại tại Phòng trưng bày Nghệ thuật Độc Lập, do nghệ sĩ danh tiếng Nguyễn Hoàng Sơn trực tiếp dẫn dắt..."
Linh đọc đi đọc lại lá thư, không tin vào mắt mình. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác vừa phấn khích tột độ, vừa xen lẫn chút run rẩy và e dè. Đây không chỉ là một lời mời thông thường. Đây là một cơ hội lớn, một cánh cửa mở ra thế giới nghệ thuật chuyên nghiệp mà bấy lâu cô hằng mơ ước. Nghệ sĩ Nguyễn Hoàng Sơn là một tượng đài trong giới nghệ thuật đương đại, các tác phẩm của ông không chỉ nổi tiếng trong nước mà còn vươn ra quốc tế. Được tham gia workshop của ông là một vinh dự lớn, một cơ hội để học hỏi, để mở rộng tầm nhìn, và quan trọng hơn, để được công nhận.
Cô đứng dậy, bước đến lan can gác mái, nhìn ra thành phố đang lên đèn rực rỡ. Những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao dưới mặt đất, xa xa là những tòa nhà chọc trời vươn cao kiêu hãnh. Gió đêm mơn man mái tóc, mang theo hơi thở của thành phố về đêm. "Không thể tin được! Một cơ hội lớn như vậy... Mình có đủ sức không?" Cô tự vấn, giọng nói nội tâm mang theo chút bẽn lẽn, chút tự ti quen thuộc vẫn còn ẩn sâu trong trái tim. Dù đã có những bước tiến trong hành trình chữa lành, nỗi sợ hãi bị đánh giá, nỗi lo lắng về việc không đủ giỏi vẫn luôn là một phần của cô.
Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi cô chỉ dám vẽ vời trong góc phòng, không dám trưng bày tác phẩm của mình, sợ hãi những lời phán xét. Cô nhớ về Khánh, về sự vụng về của anh trong việc thể hiện cảm xúc, khiến cô luôn cảm thấy thiếu vắng sự thấu hiểu. Giờ đây, cô không còn khao khát sự thấu hiểu từ Khánh, mà là từ chính thế giới nghệ thuật. Liệu cô có thể nắm bắt cơ hội này, hay nỗi sợ hãi sẽ lại kìm hãm cô?
Thế nhưng, những lời của Huy lại vang vọng trong tâm trí cô: "Cô đã rất dũng cảm khi đặt những mảnh vỡ tâm hồn mình ra trước công chúng." Và chính lời khích lệ đó đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự tự tin. Cô đã dũng cảm, vậy tại sao không dũng cảm hơn một chút nữa? Đây là lúc cô phải bước ra khỏi vùng an toàn, đối mặt với thử thách để trưởng thành. Lời mời tham gia workshop nghệ thuật này sẽ là bước đệm quan trọng cho Linh gặp gỡ nhiều người mới, mở rộng tầm nhìn và có thể đưa cô đến gần hơn với Huy hoặc những người có thể giúp cô phát triển tài năng. Đó cũng là một dấu hiệu cho thấy cô đang thực sự bước vào một chương mới, không còn chỉ là một người con gái đau khổ vì tình yêu đã mất, mà là một nghệ sĩ đang trên đà khẳng định mình.
***
Với quyết tâm mới, Linh quay vào trong, cầm lấy điện thoại. Cô biết mình cần chia sẻ tin tức này với những người đã luôn ủng hộ cô. Đầu tiên, cô gọi cho Duy. Tiếng chuông reo dài, rồi giọng Duy hào hứng vang lên ở đầu dây bên kia. "Alo, Linh à! Có gì mới không mà gọi tớ giờ này?"
"Duy ơi... tớ vừa nhận được một email..." Linh ngập ngừng, nhưng không giấu được sự phấn khích trong giọng nói. Cô kể lại nội dung lá thư mời, về workshop của nghệ sĩ Nguyễn Hoàng Sơn, về cảm xúc lẫn lộn của mình.
Duy lắng nghe cô một cách chăm chú, rồi phá lên cười một tiếng sảng khoái. "Tuyệt vời quá Linh ơi! Tớ biết mà, tác phẩm của cậu phải được công nhận chứ! Cậu phải đi ngay, đây là cơ hội ngàn vàng đó! Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, cậu nhớ không? Đây chính là một trong số đó!" Giọng Duy tràn đầy năng lượng, sự nhiệt tình của anh như một luồng gió mát thổi tan đi những e dè còn sót lại trong lòng Linh. "Đừng có mà suy nghĩ linh tinh. Cứ đi đi, học hỏi, kết nối, biết đâu cậu sẽ tìm thấy cảm hứng mới, hay thậm chí là một 'nàng thơ' mới cho mình ấy chứ!" Anh đùa, khiến Linh bật cười nhẹ nhàng.
"Cảm ơn cậu, Duy. Cậu luôn biết cách làm tớ thấy tốt hơn," Linh nói, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Sau cuộc gọi với Duy, Linh mở ứng dụng tin nhắn, gõ một dòng ngắn gọn gửi cho Cô Hạnh. "Con vừa nhận được lời mời tham gia workshop của nghệ sĩ Nguyễn Hoàng Sơn ạ. Con nên làm gì đây cô?" Cô Hạnh, người đã luôn là nguồn động viên thầm lặng và là kim chỉ nam cho cô trên con đường nghệ thuật, nhanh chóng hồi đáp. Tiếng "ting" nhỏ báo hiệu tin nhắn đến. "Đây là lúc con tỏa sáng, Linh ạ. Đừng ngần ngại. Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và cũng là cách tốt nhất để con tìm thấy chính mình." Lời nhắn của cô Hạnh tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng một sức mạnh to lớn, như một lời khẳng định cho con đường mà Linh đang đi. Cô Hạnh luôn tin tưởng vào Linh, và niềm tin ấy đã trở thành một nguồn động lực vững chắc cho cô.
Cuối cùng, Linh do dự một chút, rồi quyết định gửi một tin nhắn cho Huy. Cô chỉ muốn thông báo một cách khách quan, không muốn tạo ra bất kỳ sự kỳ vọng nào. "Anh Huy, em vừa nhận được lời mời tham gia workshop của nghệ sĩ Nguyễn Hoàng Sơn." Chỉ vài phút sau, Huy hồi đáp. "Một cơ hội xứng đáng với tài năng của em. Hãy tận dụng nó để tìm thấy những chiều sâu mới trong nghệ thuật của mình. Anh tin em sẽ làm được rất nhiều điều." Lời nhắn của Huy không chỉ là sự chúc mừng đơn thuần, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không chỉ khen ngợi tài năng của cô, mà còn khuyến khích cô tiếp tục khám phá, tiếp tục phát triển. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, và Huy dường như luôn biết cách khơi gợi những cảm xúc đó trong cô.
Đọc những tin nhắn đó, Linh cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong tim. Cô không còn cảm thấy cô đơn trên hành trình này. Cô có Duy, người bạn luôn sôi nổi và lạc quan; có Cô Hạnh, người thầy tận tâm và nhân ái; và giờ đây, có cả Huy, người đồng điệu tâm hồn và thấu hiểu sâu sắc nghệ thuật của cô. Những người này không chỉ ủng hộ mà còn nhìn thấy giá trị thật sự trong con người và tác phẩm của cô.
Linh quay lại bàn làm việc, nhìn ngắm bản phác thảo của mình dưới ánh đèn lồng dịu. Những mảnh vỡ tâm hồn, những nỗi buồn đã được cô gửi gắm vào từng nét vẽ, từng mảng màu. Giờ đây, chúng không còn là gánh nặng, mà là nguồn cảm hứng, là chất liệu để cô tạo nên những tác phẩm có ý nghĩa. Cô cảm thấy một sự bình yên nội tại, một niềm hy vọng mãnh liệt đang dâng trào trong lòng. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối của quá khứ, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới, và sẵn sàng để tỏa sáng.
Sự bình yên mà Khánh tìm thấy và sự hào hứng của Linh với cơ hội mới đều báo hiệu rằng cả hai đang tiến xa hơn trên con đường chữa lành và trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Họ đang dần định hình một cuộc sống mới sau chia tay, ít bị ràng buộc bởi áp lực cũ, chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, nơi họ có thể đối mặt với nhau một cách bình thản và trưởng thành, không còn sợ hãi hay đau khổ, mà chỉ còn sự thấu hiểu và tôn trọng cho hành trình của mỗi người. Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng rằm, thắp sáng cả gác mái. Cô đã sẵn sàng cho chương mới của cuộc đời mình, một chương tràn ngập sắc màu và ý nghĩa, không chỉ là của riêng cô, mà còn là của những tâm hồn mà cô có thể chạm đến.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.